Vu lan báo hiếu

31/07/201407:39(Xem: 5662)
Vu lan báo hiếu
Me-6
Ngày rằm tháng bảy hằng năm đã trở thành ngày lể hội Vu lan truyền thống mang nét văn hóa đặc trưng của Phật Giáo và dân tộc, tất cả Phật tử và đại chúng khắp nơi dù ở đâu, trong hoàn cảnh nào cũng đều lắng đọng hướng về nguồn cội nơi mà mình đã được sinh ra và được nuôi dưỡng lớn lên, nên vóc nên hình, có được tài sản sự nghiệp, văn hóa trí tuệ, địa vị danh vọng…tất cả đều bắt nguồn từ cha me, ông bà, tổ tiên, thầy tổ, đất nước…
 
Cho nên tất cả chúng ta phải ghi nhận công ơn đó và có bổn phận, nghĩa vụ báo đáp những ân tình ấy một cách xứng đáng, trọn vẹn nhất, phù hợp với đạo lý “ăn trái nhớ kẻ trồng cây, uống nước nhớ nguồn, lá rụng về cội…” .Đó cũng là đạo lý làm người, thể hiện một nhân cách sống lành mạnh trong sáng tràn đầy tình yêu thương nhân loại, ông bà cha mẹ, thầy tổ, đất nước và xã hội để xậy dựng một cuộc sống văn minh giàu đẹp và thịnh vượng, là nhân tố, hạt giống để giữ lại thân mạng con người cho đời sau được tốt đẹp hơn, khỏi rơi vào ác đạo chịu nhiều đau khổ…Hiếu hạnh là hạt nhân trong tất cả đạo, là gốc rể của con người đi đầu trong các hạnh, các đạo lý nhơn thiên, tam cương ngũ thường… 
 
Cho nên chúng ta phải trân trọng gìn giữ và hết sức cố gắng phát huy thực hiện. Không dừng lại ở đó, nếu chúng ta muốn trở thành bậc thánh nhân, thoát khỏi sự ràng buộc khổ đau sinh tử luân hồi trong lục đạo huyễn vọng này, thì chúng cần phải thấy được nguyên nhân gốc rể “Ta từ đâu đến và Ai sanh ra Ta” để được trở về, chấm dứt cuộc phiêu lưu mộng ảo vô bờ vô bến đầy đau khổ, đó chính là Như lai tạng, Bản thể của tất cả pháp, muôn loài muôn vật hiện tượng… Hàm chứa tất thập phương hư không pháp giới Phật và Chúng sinh…

Phật với Tâm từ bi vô lượng vì muốn giải thoát cho chúng sinh ra khỏi sự trói buộc phiền não, sinh tử luân hồi khổ đau, nên đã thị hiện cõi ta bà để khai thị cho chúng ta thấy tất cả cảnh giới trong tam giới lục đạo chỉ là ảnh tượng mộng ảo mà thôi và chỉ ra chổ chân thật cứu cánh, lập bày phương tiện để cứu vớt chúng sinh đến nơi an vui cực lạc vĩnh hằng. cho nên chúng ta phải nương theo phương tiện, ánh sáng Trí tuệ của Phật để quay trở về nguồn cội chân thật mà được an vui vĩnh viễn.

Hình ảnh của ngài Mục kiền Liên cứu mẹ là pháp phương tiện Phật chỉ bày cho chúng ta tu tập để thoát khỏi cảnh giới ngạ quỷ đói khát khổ đau mà ta phải gánh chịu là do nhân ác độc của tham sân si mà ta gây ra. Bà Thanh Đề tượng trưng cho những hành động lời nói việc làm độc ác của tham sân si (Gốc) xuất phát từ thân khẩu và ý, mà phải rơi vào cảnh giới ác đạo. Ngài Mục kiền Liên đại diện cho Ý căn, do Ý căn mê muội làm chủ tạo tác việc làm ác nên mới bị trói buộc đau khổ, khi Ý căn được tỉnh ngộ thì sẽ thấy được nhân quả ác độc phải rơi vào cảnh ác đạo đau khổ nên muốn được giải thoát (cứu mẹ) nhưng chỉ một mình ngài Mục kiền Liên (Ý căn) thì không thể tự cứu mẹ giải thoát nên nhờ Phật chỉ cho phương pháp để giải thoát (cứu mẹ). 
 
Đức Phật vì lợi ích chúng sinh nên chỉ bày phương tiện giải thoát, “Ông nên nhân ngày rẳm trăng tròn sáng trong tháng bảy nương vào thần lực các chư Tăng thực hiện pháp cúng dường chư Phật mười phương”, việc làm này nhằm mục đích để chuyển hóa tâm thức nhiểm ô tạo nhân ác độc từ tham sân si gốc xuất phát từ sáu Căn để trở thành trí thanh tịnh tạo nhân thánh thiện để được giải thoát.(cứu mẹ). Ngày rằm trăng tròn sáng trong tháng bảy nghĩa là: Chân Tâm, Phật tánh sáng suốt sẳn có ngay nơi thân tâm bảy đại của chúng ta. Ta chỉ cần nhận ra nó và tru nơi nó mà làm việc bố thí cúng dường chư Phật.( nghĩa là Ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm)

Các chư Tăng đại diện cho tiền ngũ căn (nhãn, nhĩ, tỷ, thiệt và thân căn),. năm căn này cùng với ý căn bên trong tiếp xúc với lục trần sanh tâm Vô trụ, phát sinh Trí tuệ thanh tịnh sáng suốt chuyển hóa nghiệp thức ô nhiễm để trở lại Bản nguyên “ Kiến Tinh Nguyên Minh” .Trụ chân Tâm Phật tánh làm việc cúng dường chư Phật thập phương tức là chuyển đổi tám thức tâm phân biệt tham đắm nhiểm ô thành bốn trí thanh tịnh sáng suốt thì sẽ được giải thoát.(cứu mẹ) đó là căn bản trí, diệu quan sát trí, bình đẳng trí và đại viên cảnh trí..

Tóm lại Lễ Vu Lan báo hiếu hằng năm được tổ chức mang lại nhiều lợi ích rất lớn cho tất cả mọi tầng lớp trong xã hội, bao gồm cả trong lẫn ngoại đạo, đem lại cho mọi người có nền tảng đạo đức phẩm chất tốt đẹp, thực hiện nếp sống văn hóa văn minh góp phần xây dựng đất nước xã hội được trật tự, giàu đẹp, thanh bình thịnh vượng, gia đạo được yên vui hạnh phúc… Xa hơn nữa là được giải thoát mọi sự phiền não buộc ràng, tự do tự tại chấm dứt mọi khổ đau sanh tử luân hồi.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 9342)
Khi nghĩ về công ơn sanh thành dưỡng dục, thì chúng ta đã tạo nên một mạch nguồn của ân đức, của nghĩa trọng tình sâu, của dòng tâm thức luân lưu bất diệt. Một suối nguồn của thơ ca, của tiếng nhạc trầm hùng, lúc sâu lắng lúc thì nhẹ nhàng đi vào nhân thế vừa bất hủ vừa rung động thức tỉnh. Thế mới biết, giấy mực trần gian chẳng viết lên nỗi hai chữ “Mẹ ơi” cho trọn vẹn.
10/04/2013(Xem: 7420)
Giáo pháp của đạo Phật sâu thẳm được ví như đại dương mênh mông. Cửa vào đạo có muôn ngàn lối, hành giả khi bước vào nếu không trang bị đức tin vững vàng chắc sẽ choáng ngợp bởi sự uyên áo, sâu kín và pháp mầu vi diệu. Nếu thế thì con đường vào đạo của chúng ta thì sao, những người đầy nghiệp lực và hệ lụy của tham ái?
10/04/2013(Xem: 7463)
Với cái nhìn tuệ giác, Đức Phật quán chiếu trong vòng nghiệp duyên của chúng sanh, Ngài đã thấy được không có một chúng sanh nào tồn tại độc lập, mà ngược lại lưu chuyển trong vòng tương duyên với nhau. Tất cả vì vô minh, mà chúng sanh không thấy được Ngài. Trong kinh Báo Phụ Mẫu Ân diễn tả, có lần Đức Phật đi trên đường và thấy bên lề đường một đống xương khô, Ngài đã lễ lạy đống xương ấy.
10/04/2013(Xem: 6897)
Là Phật tử, mỗi người chúng ta luôn mang tâm nguyện tiến tu trên con đường giải thoát và giác ngộ, việc trước nhất thể hiện ý nghĩa đó là cần phải học Phật. Có học Phật cặn kẽ, rõ ràng và căn bản, chúng ta mới có cơ hội để tiếp nhận ánh sáng của đức Phật tỏa chiếu muôn nơi mà không e sợ đi lạc đường, lầm lối, dẫn vào tà đạo, và mới có thể mang lại nhiều lợi ích thiết thực trong cuộc sống cho chính mình và cho tha nhân.
10/04/2013(Xem: 6396)
Truyền thống giáo dục của Phật giáo có ba hình thức căn bản, gồm: khẩu giáo, thân giáo và ý giáo. Tùy theo căn cơ của người đệ tử mà các bậc thầy có thể sử dụng nhiều phương thức hướng dẫn khác nhau, nhưng thân giáo vẫn là quan trọng hơn cả cho thầy lẫn trò. Trở về khoảng thời gian Đức Phật còn tại thế, sự thuyết giảng của Ngài chưa bao giờ có hình thức giảng dạy như hình thức viết lách như chúng ta hiện nay.
10/04/2013(Xem: 7575)
Ánh sáng giác ngộ được hiểu như là một sự dập tắt vô minh, vọng tưởng điên đảo trong tâm trí của con người, là sự biết rõ sự thật về nguyên nhân và kết quả, nhận thức và hành động, con người và môi trường xung quanh. Giác ngộ là sự hiểu biết chân chánh, thấy rõ bản chất như thật của sự vật, vạn pháp. Giác ngộ còn có nghĩa là đoạn tận khổ đau, dứt trừ những tập khí phiền não bao trùm đời sống của con người trong nhiều kiếp sống, là sự thoát ly những con đường dẫn chúng sanh lên xuống trong sáu nẻo luân hồi trong vô minh bừng cháy.
10/04/2013(Xem: 7411)
Bát Chánh Đạo hoặc Bát Thánh Đạo là giáo lý căn bản của Đạo đế (trong Tứ Đế) gồm ba mươi bảy phẩm trợ đạo. Đây là những phương tiện hành trì phổ biến sâu rộng chung cho Ngũ thừa Phật giáo. Trong bài pháp Tứ đế đầu tiên đức Phật giảng tại vườn Lộc Uyển, về phương pháp hành trì hay Đạo đế, con đường dẫn đến an vui Niết bàn. Đức Phật đã long trọng chỉ Bát thánh đạo cho năm bạn đồng tu là nhhóm Kiều Trần Như.
10/04/2013(Xem: 6572)
Chúng ta thấy rất rõ, từ cái nhìn của một người dù không phải là Phật tử , khi họ thấy chiếc y màu vàng đắp trên người của các vị Tăng Phật giáo, họ vẫn dễ dàng nhận biết được đó là tu sỹ Phật giáo, một cái nhìn quán tính, đã ăn sâu trong ký ức của mọi người. Đó là hình ảnh hiện thân của Đức Phật, và ngày này vẫn được tiếp nối trong Phật giáo. Ít nhất, hình bóng này, người bình thường cũng dễ dàng nhận biết và phân biệt được. Như Phật tử chúng ta có dịp thấy chư Tăng Nam tông ở các nước theo truyền thống Nam tông như Thái lan, Tích Lan, Miến điện, Lào và Campuchia v.v... và một bộ phận nhỏ ở Việt nam.
10/04/2013(Xem: 7239)
Đức Phật thường được ca tụng như một bậc vĩ nhân. Nhưng như thế vẫn chưa đủ, bởi vì vĩ nhân thường được hiểu như những bậc kỳ tài xuất chúng trong một lĩnh vực nào đó, hoặc có thể là nhiều lĩnh vực, mang lại lợi lạc cho con người trong một mức độ nào đó. Có thể là một vĩ nhân ở phương Đông nhưng chưa hẵn là kỳ tài ở phương Tây.
10/04/2013(Xem: 10004)
Kinh Hoa Nghiêm nói rằng: "Tín là gốc của Đạo, là mẹ đẻ của mọi thứ công đức, nuôi lớn hết thảy gốc của Thiện". Đối với tôn giáo nói chung, đức tin phần lớn là bước đầu tiên để con người phát sinh lòng mến yêu đạo. Trong đạo Phật, tín là một trong những điều kiện căn bản để thành tựu các công đức lành (Tín- Hạnh- nguyện). Đức Phật Thích Ca Mâu Ni đã từng nói: Tin ta mà không hiểu ta là hủy báng ta.