Tình Thương Của Mẹ

25/08/201316:48(Xem: 7042)
Tình Thương Của Mẹ

red_rose_48
Tình Thương Của Mẹ

Trong khi cả nhà còn đang ngủ, bà mẹ nhẹ rời ra khỏi giường, mặc áo khoác vào, rồi xuống bếp sửa soạn phần ăn trưa cho các con.


Khi bà viết tên lên mỗi bao ăn trưa, bà giữ hình ảnh đứa con đặc biệt ấy trong tâm bà.


Bà bày các miếng bánh ra nhưng không muốn làm những cái bánh kẹp theo kiểu dây chuyền. Bà mẹ mỗi lần chỉ làm một phần ăn trưa mà thôi, mỗi lần làm một phần, trong khi làm bà mường tượng ra đứa con ấy đang ăn phần bánh đó.


Bơ đậu phọng với mứt nho cho lên bánh mì nâu là phần cô út. Quả táo phải gọt vỏ ra, vì bộ niềng răng mới làm răng cô bé đau và hai cái bánh có miếng nhân sô cô la cho cô ăn mỗi lần ra chơi một cái. Bà bỏ thêm một chiếc khăn ăn vào vì cô út ăn hay làm vương vãi. Bà mỉm cười khi gấp cái bao ăn màu nâu lại và để một đồng tiền 25 xu để mua sữa bên cạnh đó.


Bà cũng mỉm cười khi bà khởi sự làm phần ăn trưa kế tiếp.


Mọi người trong gia đình bà đang lần lượt thức dậy, bà theo rõi tiếng ồn ào vui vẻ khởi sự phát ra từ trên gác rồi lan xuống nhà bếp để ăn sáng, rồi tiếng ồn ào chuyển vào hành lang, ra khỏi cửa và hướng đến chỗ đợi xe buýt.


“Bà có hôn tạm biệt các con không?” chồng bà hỏi.


“Tôi đã hôn chúng nó rồi,” bà mẹ trả lời, nhìn theo đám con cái yêu quý của bà với những phần ăn trưa của chúng đang leo lên xe buýt nhà trường.

Đây phô ra một điển hình đẹp đẽcủa một công việc bình thường vào mỗi sáng, khi được thực hành một cách nhiệt tâm, đã trở thànhmột nghi thức của tình thương làm phong phú thêm cả người cho lẫn những người nhận.

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(trích dịch theo
Ngụ Ngôn Thiền Ngày Nay

của Richard McLean)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/08/2011(Xem: 6153)
Khi chúng ta ngừng lại sự nói năng và suy nghĩ để chuyên chú vào hơi thở vào-ra, chúng ta đang an trú trong quê hương đích thực của mình...
05/08/2011(Xem: 7665)
Mỗi năm đến mùa Vu Lan báo hiếu, người Phật tử tại gia thường noi gương hiếu thảo của Tôn giả Mục Kiền Liên báo đáp công ơn cao dày của cha mẹ đã qua đời cũng như còn tại thế...
04/08/2011(Xem: 10269)
Hàng năm, chúng ta vâng lời Phật dạy, làm người con thảo, nên thường dâng tứ sự, cúng dường trai tăng lên Thập Phương Thường Trú Tăng để hồi hướng phước báo đến Cha Mẹ...
03/08/2011(Xem: 7116)
Hôm nay, mùa Vu Lan báo hiếu lại trở về trên xứ Việt, hòa chung với niềm vui lớn này, xin được san sẻ cùng em đôi điều về đạo hiếu của con người.
03/08/2011(Xem: 10252)
Danh từ Vu Lan hay Vu Lan Bồn là tiếng dịch âm từ chữ Phạn Ulambana vốn có nghĩa là “Ngày hội cứu những oan hồn bị treo ngược.”
03/08/2011(Xem: 7885)
Người đời thường hay bảo nhau “Cháu của bà Nội mà tội cho bà Ngoại” nhưng Mệ Nội tôi có lẽ không đủ phước báu để được hưởng cái đặc ân đó. Trái lại, Mệ đã một lòng chăm nom và dạy dỗ đàn cháu Nội trần ai khoai củ này, thật tội nghiêp!.
02/08/2011(Xem: 8310)
Bàng bạc trong kinh điển Hán tạng (H) và Pàli tạng (P) là ơn nghĩa sanh thành, thâm ân dưỡng dục, hiếu đạo trong hiện tại, hiếu đạo ở vị lai, tội báo bất hiếu...
02/08/2011(Xem: 7534)
Tay bưng bát mì mà nước mắt tuôn trào từ khi nào, tôi thả đôi đũa rơi xuống đất, lâu lâu xoa nhẹ vết sưng to hơn cái bánh bao trên chân của mẹ, nước mắt cứ từng giọt từng giọt rơi xuống đất…
02/08/2011(Xem: 10054)
Công ơn của cha mẹ đối với các con thật to lớn như trời cao, biển rộng, nào là mớm cơm cho ăn từng bữa, nào là săn sóc cho con từng giấc ngủ canh khuya...
02/08/2011(Xem: 8495)
Sự truyền ngôi báu của vua Hùng cho hoàng tử Tiết Liêu đã chứng tỏ rằng, từ ngàn xưa, cha ông ta đã biết lấy sự hiếu đạo để làm tiêu chí, và làm thước đo nhân cách...