Cảm niệm Vu Lan 2557

03/08/201309:50(Xem: 18163)
Cảm niệm Vu Lan 2557

hoa_hong (1)


CẢM NIỆM VU LAN 2557 – 2013.





“ Bách Hạnh Hiếu Vi Tiên

Bách Ác Bất Hiếu Vi Thủ”.

Khổng giáo là đạo làm người đã nói:

- Trên đời có trăm đức hạnh đáng quý trọng mà Hiếu hạnh là trên hết. Việc ác cũng có một trăm điều đáng chê trách

Mà Bất Hiếu là tồi tệ nhất.

Xem trong lịch sử loài người, trong văn chương, ca dao tục ngữ, truyện cỗ nhân gian… cũng như trong đời sống hang ngày trong xả hội, chúng ta nhận thấy có rất nhiều tấm gương của những người con hiếu thảo nuôi dưỡng thương yêu tôn kính cha mẹ tận tình, được mọi người ngợi khen tán thưởng, xứng đáng làm gương tốt về đạo đức luân lý cho muôn đời noi theo. Báo đáp được công ơn dưỡng dục của ông bà cha mẹ, làm cho gia đình yên vui, giòng họ hiển vinh…

- Hôm nay nhân ngày Lễ Vu Lan Báo Hiếu, chúng ta thử nhìn lại những bài học về lòng Hiếu Thảo của con cái đối với cha mẹ trong lịch sử xả hội và tôn giáo như thế nào.

- Trong nền giáo dục theo truyền thống Á Đông, khi đứa bé mới chào đời, bà mẹ đã nâng niu quý trọng và ru con bằng những lời ca dao tục ngữ nói về luân lý đạo đức làm người:

“ Công cha như núi Thái Sơn

Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra,

Một lòng thờ mẹ kính cha

Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.”

- Muốn làm tròn chữ Hiếu thì bổn phận làm con phải thế nào?

Phải biết đến công ơn của cha mẹ đã tốn biết bao mồ hôi nước mắt, bao công lao khó nhọc cha sóc cho con, với tấm long thương yêu bảo bọc từ khi còn ở trong bụng mẹ:

“ Con vào dạ, Mạ đi tu!”

Ngay từ lúc mới mang thai, người mẹ đã phải cẩn thận từ lời ăn tiếng nói đến mỗi hành động, mỗi ý nghĩ đều phải hướng thiện, ví nó ảnh hưởng đến thai nhi, đó là cách giáo dục con nên người từ trong trứng nước.

- Đến khi con ra chào đời thì công lao của cha mẹ càng to lớn hơn nữa:

-* Cha mẹ nuôi con biển hồ lai láng

Con nuôi cha mẹ kể tháng kể ngày.

- Tại sao khi con càng lớn mẹ càng lo ?

Mẹ lo cho tương lai của con sau này không biết ra sao, vì đời mẹ đã gặp nhiều cảnh éo le oan trái, không bao giờ hoàn toàn như ý, cuộc sống vốn vô thường, đời luôn luôn thay đổi, thăng trầm lên xuống, được mất , vui buồn… xen lẫn nhau, tùy theo nghiệp báo từ nhiều kiếp xa xưa, con người tự mình khó làm chủ mà do nghiệp duyên đưa đẩy, mẹ lo là lo những bất trắc sẽ xảy ra cho đời con, nhưng cũng hy vọng nhờ phươc đưc mẹ cha mà con là cọng nghiệp thì cũng đỡ khổ hơn những gia đình thiếu đạo đức…

** Miệng ru mắt đỏ hai hàng

Nuôi con càng lớn mẹ càng thêm lo.

- Con cái thật sự hiểu thấu côngb ơn và tình thương của cha mẹ khi đã có gia đình, đã biết nuôi con khó nhọc như thế nào

Hy sinh tất cả vì con, cho dù con còn nhỏ hay đã lớn khôn cha mẹ vẫn yêu thương:

** Lên non mới biết non cao

Nuôi con mới biết công lao mẫu từ. ( mẹ hiền).

- Diễm phúc thay chúng ta có bà mẹ hiền từ đức hạnh, biết thương yêu nuôi dưỡng ta nên người, dòng sữa mẹ, lời ru của mẹ chan chứa ngọt ngào, đây là món quà quý báu nhất trần gian, cho nên người ta ví mẹ ngọt như chuối, như đường, mềm dẻo ngon lành như xôi nếp một:

++ Mẹ già như chuối ba hương

Như xôi nếp một, như đường mía lau.

- Có hiểu biết như vậy chúng ta mới hết long thương yêu mẹ, biết đỡ đần săn sóc khi mẹ già yếu ốm đau:

** Mẹ già đầu tóc bạc phơ

Lưng đau con đỡ, mắt lờ con nuôi.

- Mẹ già tội lắm em ơi

Khoan ăn bớt ngủ mà nuôi mẹ già.

- Tình thương của mẹ bao la diệu vợi, tình thương không vị lợi mà hoàn toàn vị tha, cho dù nghèo khó bao nhiêu, con cũng biết đền đáp công ơn, không quên ơn cha mẹ:

- Mẹ người áo gấm người yêu

Mẹ ta áo vải ta chiều ta thương.

  • Mẹ ơi chớ đánh con đau

Để con bắt ốc hái rau mẹ nhờ.

  • Mẹ già ở túp lều tranh

Sớm thăm tối viếng mới đành dạ con.

- LÀm sao quên được sự hy sinh quên mình chỉ lo cho con được ấm no hạnh phúc, mẹ đành chịu khổ về mình:

  • Nuôi con chẳng quản chi thân

Chỗ ướt mẹ nằm chỗ ráo phần con.

& Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa

Miệng nhai cơm mớm, lưỡi lừa cá xương…

- Muốn báo đền chút nào công ơn cha mẹ, chúng ta phải làm tròn chữ hiếu, phải làm cho cha mẹ vui long, trong gia đình an hem phải thuận hòa thương yêu giúp đỡ nhau, cùng nhau góp sức phụng dưỡng cha mẹ lúc tuổi già sức yếu, lúc ốm đau bịnh tật, chúng ta cần tận tình chăm sóc làm sao cho cha mẹ yên tâm, hài long khi thấy đàn con hiếu trung , hòa thuận:

& Chữ trung, chữ hiếu, chữ hòa

Hỏi trong ba chữ thờ cha chữ nào ?

Chữ trung thì để thờ cha

Chữ hiếu thờ mẹ, chữ hòa thờ anh…

- Có những bậc làm cha mẹ nuông chiều con quá mức, làm cho con cái tập thành thói quen đòi hỏi đủ thứ, lớn lên trở thành ương ngạnh, không biết nghe lời cha mẹ, thầy bạn, bà con khuyên răn dạy bảo, cứ làm theo ý mình một cách ngu dại ngông cuồng, phạm nhiều lỗi lầm, mang lấy tội bất hiếu, làm khổ cha mẹ, xa lánh bà con, tương lai cha mẹ qua đời lấy ai chiều chuộng phục vụ cho mình nữa, hậu quả sẽ rất bi đát, khi ấy không biết nương nhờ ai, tự ti mặc cảm, sống cô đơn buồn tủi, đau khổ vô cùng, đứa con nầy cũng làm cho cha mẹ mang tiếng xấu là không biết dạy con…

@ Đẻ con chẳng dạy chẳng răn

Thà nuôi con lợn cho ăn lấy lòng.

- Như vậy bổn phận làm con là phải làm tròn chữ Hiếu, biết thương yêu kính trọng và vâng lời cha mẹ, cha mẹ là người đi trước đã có nhìèu kinh nghiệm sống, biết rõ điều hay lẻ phải khuyên dạy ta cho nên người, cha mẹ có la rầy quở phạt cũng là muốn đìều tốt đẹp cho ta, nếu làm con mà cãi lời , làm cha mẹ buồn phiền đau khổ là đứa con hư:

- Cá không ăn muối cá ươn

Con cãi cha mẹ trăm đường con hư.

- * Để xứng đáng là một người con có hiếu đạo, trong nhà anh em hòa thuận trên kính dưới nhường, luôn tưởng nhớ đến công ơn của ông bà cha mẹ, luôn phụng dưỡng cha mẹ cho đến ngày cuối cùng ra đi trong niềm hoan hỉ… Ở ngoài đời cần phải sống chân thành thương yêu giúp đỡ mọi người để cho ai cũng thương mến, chung sống hài hòa làm cho xả hội được bình an thịnh vượng.

- Làm con cho đáng nên con

Trong tròn hiếu đạo, ngoài tròn giá danh.

- Đứng về mặt tôn giáo, nếu cha mẹ chưa biết gì về đời sống tâm linh, thì hướng dẫn cha mẹ đến với con đường đạo đức, biết tôn thờ tam bảo, sống với đạo từ bi hỉ xả, để tâm hồn bình an thư thái, không tham lam ích kỷ, không gây tạo tội lỗi, không gieo nhân xấu để phải chịu lấy quả báo đau khổ trong đời này và mai sau…

Thành tâm cầu nguyện cho cha mẹ sống lâu, an vui hạnh phúc, với đàn cháu con ngoan hiền hiếu thảo.

@ Lâm râm khấn vái Phật trời

Xin cho cha mẹ sống đời với con…

  • Nhân mùa Vu LAn năm nay chúng tôi xin gởi đến quý vị đạo hữu, đến các em thiếu nhi, thanh niên Phật tử hai câu thơ của thi sĩ Trần TRung ĐẠo, rất cảm động nhắc nhở chúng ta luôn làm cho cha mẹ hoan hỉ:
  • “ Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc

Đừng để buồn trên mắt mẹ nghe không!”

Kính chào tất cả, xin cảm ơn .

NAMO ĐẠI HIẾU MỤC KIỀN LIÊN BỒ TÁT.

Seattle, Mùa VU LAN 2557. NK.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 8577)
Lời Ban Biên Tập: Có một câu chuyện khác về mèo biết niệm Phật, nhưng làm sao để có bằng cớ là câu chuyện đó có thật hay không? Sau khi mèo mất, được chôn ở vườn sau của chùa, mặc dầu gần đó không ao nước gì cả, nhưng trên mộ nhỏ của mèo lại mọc lên một đóa hoa sen. Điều này cho thấy súc sanh cũng có Phật tánh.
10/04/2013(Xem: 7837)
Mỗi mùa Vu Lan báo Hiếu, tâm hồn tôi lại vấn vương nhớ về những kỷ niệm đã trôi qua trong cuộc đời tôi. Cha tôi mất sớm, lúc đó tôi chỉ được mười lăm tuổi, lứa tuổi còn ngây thơ chưa hiểu nhiều về cuộc đời, nhưng tôi cũng biết được đó là một biến cố và một sự mất mát lớn trong cuộc đời của tôi.
10/04/2013(Xem: 5978)
Tôi là một Phật tử cư ngụ tại miền Đông Bắc nước Mỹ, tiểu bang Pennsylvania. Tiếng là Phật tử nhưng thật ra tôi chỉ mới chập chững bước vào cửa đạo. Tôi biết rất ít về Phật pháp. Nhưng có lẽ nhờ nhân duyên đặc biệt nào đó từ đời trước, nên tôi tin tưởng hết lòng vào Pháp môn Tịnh Độ.
10/04/2013(Xem: 6890)
Mẹ ơi, đã nhiều năm rồi mà thi thoảng con vẫn nằm mộng thấy Cha. Mỗi lần như vậy,lòng con thật hạnh phúc. Có lẽ Cha vẫn luôn bên cạnh con khi con một mình nơi chốn cửa Thiền u tịch. Nhưng rồi tỉnh dậy thì con lại nhớ Mẹ làm sao !...
10/04/2013(Xem: 12283)
Có một vị bồ-tát rất tầm thường ở trong nhà của tôi, nhà của các bạn, nhà của mọi gia đình ở xứ này. Vị bồ-tát ấy cũng có mặt ở các văn phòng, hãng xưởng, bệnh viện, trường học, v.v… từ tư nhân đến công quyền. Ở nơi sang trọng thì ăn mặc gọn ghẽ, hình dáng thon thả, nhẹ nhàng; ở nơi xập xệ thì hơi cồng kềnh, luộm thuộm một chút. Nhưng vẫn cái dáng đó, ai nhìn vào cũng nhận ra.
10/04/2013(Xem: 7164)
Tuesday, September 08, 2009 Chuyến đi California của hai mẹ con cùng người anh khởi đầu bằng trầm lặng. Mãi đến phút chót nhờ mạng lưới điện toán, việc trở thành nhanh chóng. Chỉ vài phút trên màn điện, bấm vài lần trên bàn chữ là xong hoàn toàn việc mua vé máy bay cũng như chỗ ở. Vé mua làm xôn xao đàn em gái lúc nào cũng chăm chỉ vùi đầu vào công việc. Với lũ em, chuyện đi xa vài ngày là đắn đo quanh từng sắp đặt lớn........
10/04/2013(Xem: 6405)
Là người Việt Nam, ít ai không thuộc dăm ba câu trong truyện Kiều, cũng như ít ai không biết tác giả áng văn tuyệt tác viết bằng thể thơ lục bát đó là thi hào Nguyễn Du. Rất nhiều đoạn, nhiều câu, nhiều tình huống trong truyện Kiều đã trở thành văn học dân gian vì những tâm trạng, những hoàn cảnh đó quá gần gũi với môi trường thực tế trong xã hội, cả thời xưa cho đến ngày nay.
10/04/2013(Xem: 7141)
Trăng 14 lẻn nhẹ vào Am. Mắt khép hờ mà hành giả vẫn thấy rõ. Nhưng trăng ngây thơ, tưởng sẽ đùa như trẻ nhỏ khi vờn lên vạt áo tràng nâu làm hành giả giật mình, để trăng khúc khích cười. Thôi được, giả như không thấy mà tạo niềm vui thì có sao đâu, nhất là niềm vui này lại tặng ánh trăng, đối tượng tri kỷ thường cùng tọa thiền những đêm tĩnh lặng.
10/04/2013(Xem: 7004)
Tựa bài viết có vẻ không ổn vì hai hình ảnh tương phản này có thể chẳng bao giờ thấy nhau. Không có người nhà giầu nào lại dùng cái bát đã sứt mẻ; cũng như, cái bát nào trong bếp người nhà giầu mà chẳng may bị mẻ thì số phận nó nhiều phần sẽ nằm trong thùng rác!
10/04/2013(Xem: 7455)
Tôi từng được nghe mẩu truyện rất cảm động. Truyện chỉ có hai nhân vật chính. Một buổi sáng, trước tiệm bán hoa, một thanh niên ngừng xe, định vào tiệm đặt mua một chậu lan, nhờ gửi tặng mẹ ở cách xa anh ta hơn ba trăm cây số. Nhưng bất chợt, anh thấy một cô bé, đứng nép cánh cửa tiệm và đang ôm mặt khóc. Cảm thương, anh đến bên, dịu dàng hỏi...