Lòng biết ơn Mẹ

29/07/201307:05(Xem: 6870)
Lòng biết ơn Mẹ
hoa_hong (2)


LÒNG BIẾT ƠN MẸ


Một chàng trai trẻ học xong bậc đại học rất xuất sắc. Chàng nộp đơn xin vào một chức vụ quản trị viên trong một công ty lớn. Chàng ta vượt qua được đợt phỏng vấn đầu tiên. Đến lượt Ông giám đốc công ty đích thân thực hiện cuộc phỏng vấn cuối cùng để có quyết định chót. Ông giám đốc nhận thấy trong học bạ của chàng trai trẻ kết quả học hành tất cả đều rất tốt, liên tục từ bậc trung học cho tới các chương trình nghiên cứu khi lên đại học và sau nữa. Không một năm học nào mà anh chàng này không hoàn thành tốt đẹp.

Ông giám đốc hỏi: “Anh có được hưởng học bổng nào khi còn theo học hay không?” Chàng trai trẻ trả lời “Thưa không!”

“Như vậy là Cha anh trả học phí cho anh đi học hay sao?” Chàng đáp: “Thưa Cha tôi đã qua đời khi tôi vừa mới được một tuổi. Chính Mẹ tôi mới là người trả học phí cho tôi.”

Ông giám đốc lại hỏi: “Thế Mẹ của anh làm việc ở nơi nào?” Chàng đáp: “Thưa Mẹ tôi làm công việc giặt giũ quần áo để kiếm sống.”

Ông giám đốc bảo chàng trai trẻ đưa đôi bàn tay của chàng cho ông xem. Chàng đưa cho ông ta coi thấy cả hai bàn tay chàng đều mịn màng và toàn hảo. Ông giám đốc hỏi: “Vậy thì từ trước tới nay anh có bao giờ giúp Mẹ anh giặt giũ các áo quần không?”

Chàng trai trẻ đáp: “Thưa chưa bao giờ. Mẹ tôi luôn luôn bảo tôi phải lo học hành cho chăm chỉ và phải đọc sách vở thêm cho nhiều. Hơn nữa, mẹ tôi giặt giũ quần áo nhanh hơn tôi.”

Ông giám đốc nói: “Tôi có một yêu cầu thế này nhé! Hôm nay khi trở về nhà, anh hãy tới giúp Mẹ anh lau đôi bàn tay của bà cho sạch sẽ, và rồi sáng ngày mai anh đến gặp lại tôi.”

Chàng trai trẻ có cảm tưởng là mình có rất nhiều hy vọng sẽ được tuyển dụng vào làm chức vụ này. Khi quay trở về nhà, chàng ta sung sướng chỉ muốn xin được lau rửa đôi bàn tay của bà Mẹ. Mẹ chàng cảm thấy lạ lùng và có cảm giác vừa vui sướng mà cũng vừa lo ngại, bà đưa đôi bàn tay cho con trai.

Chàng trai trẻ chậm rãi lau sạch đôi bàn tay của Mẹ mình, vừa lau vừa nhỏ đôi dòng nước mắt. Ðây là lần đầu tiên chàng mới có dịp nhận thấy đôi bàn tay của bà Mẹ chàng quá nhăn nheo và đầy những vết bầm tím. Một vài vết bầm tím gây ra đau nhức mạnh khiến cho bà phải rùng mình khi được lau rửa bằng nước.

Đây là lần đầu tiên mà chàng trai trẻ nhận thức ra được và cảm thông rằng từ bao lâu nay chính đôi bàn tay giặt giũ quần áo hằng ngày này đã giúp trả tiền học hành cho chàng. Những vết bầm tím trong đôi tay của Mẹ là cái giá mà Mẹ chàng đã trả cho chàng được tốt nghiệp, trả cho những kết quả học hành xuất sắc của chàng và có lẽ cho cả cái tương lai sẽ tới của chàng nữa. Sau khi lau sạch đôi bàn tay của Mẹ mình, chàng trai trẻ lặng lẽ lo giặt hết phần quần áo còn lại thay cho Mẹ. Đêm hôm đó, bà Mẹ và chàng con tâm sự với nhau thật là lâu.

Sáng sớm ngày hôm sau, chàng trai trẻ đi tới văn phòng của Ông giám đốc. Ông giám đốc nhận thấy những giọt nước mắt còn chưa ráo hết trong mắt của chàng. Ông hỏi: “Anh có thể nói cho tôi biết vào ngày hôm qua ở nhà, anh đã làm những gì và đã học được những điều gì hay chăng?”

Chàng trai trẻ trả lời: “Tôi đã lau rửa sạch sẽ đôi bàn tay của Mẹ tôi, và cũng đã giặt giũ hết phần quần áo còn lại.” Ông giám đốc hỏi: “Hãy nói cho tôi biết cảm tưởng của anh ra sao?”

Chàng trai trẻ thưa:

“Thứ nhất, tôi hiểu ra được thế nào là ý nghĩa của lòng biết ơn. Không có Mẹ tôi, tôi không thể là một con người thành đạt được như ngày hôm nay. Thứ hai, tôi biết cách hợp tác cùng làm việc với Mẹ tôi, và chỉ tới giờ đây tôi mới nhận thức được rằng thật gian khó và khổ nhọc để hoàn tất một công việc gì đó. Thứ ba, tôi hiểu được ra cái tầm mức quan trọng và cái giá trị của mối liên hệ gia đình.”

Ông giám đốc nói: “Ðây là những gì mà tôi cần đấy! Tôi muốn tuyển dụng vào chức vụ quản lý một người phải biết quý trọng sự giúp đỡ của những người khác, một người cảm thông sự khó nhọc của những người khác để hoàn thành nhiệm vụ, và một người không chỉ nghĩ đến tiền bạc như là mục tiêu duy nhất trong cuộc đời. Anh được tuyển nhận!”

Về sau, chàng thanh niên trai trẻ này làm việc rất hăng say, và được các nhân viên dưới quyền của chàng kính trọng. Tất cả nhân viên làm việc siêng năng và hợp tác với nhau. Công ty mỗi ngày một phát đạt thêm rất nhiều.

*

Một đứa trẻ được che chở và có thói quen muốn thứ gì được thứ đó thời đứa trẻ sẽ phát triển “trạng thái tâm lý quyền lực” và nó sẽ luôn luôn chỉ nghĩ đến bản thân nó trước hết. Nó sẽ không màng tới các nỗ lực của cha mẹ nó.

Khi khởi sự làm việc, nó cho rằng mọi người phải nghe theo lời nó; và khi nó trở thành một quản trị viên, nó có thể sẽ không bao giờ biết đến sự gian khó của các nhân viên dưới quyền và luôn luôn trách cứ người khác.

Ðối với hạng người này, họ có thể đạt được kết quả tốt, có thể gặt hái được sự thành công trong một thời gian ngắn, nhưng cuối cùng thật sự họ sẽ không bao giờ cảm nhận được ý nghĩa của sự thành tựu. Họ sẽ càu nhàu, chất đầy oán ghét và đấu tranh để có được nhiều thêm nữa.

Nếu chúng ta thuộc vào loại cha mẹ chuyên bao che cho con cái như thế này, xin nghĩ lại phải chăng chúng ta đang thương yêu đứa trẻ hay là đang hủy hoại chúng?

Bạn có thể cho con cái bạn sống trong một căn nhà to lớn, ăn uống đầy đủ ngon lành, lại học chơi cả đàn dương cầm, xem TV với màn ảnh rộng. Nhưng khi bạn cắt cỏ ngoài vườn, xin bạn vui lòng cho chúng cùng biết cách tham gia làm công việc đó. Sau một bữa ăn, hãy để chúng tự rửa bát đĩa của chúng nó cùng với các anh chị em khác nhé! Không phải vì bạn không có tiền để mướn người làm trong nhà, nhưng bởi vì bạn nên yêu thương con theo một cách đúng đắn.

Bạn muốn chúng hiểu ra rằng dù cho cha mẹ chúng giàu có tới cỡ nào, một ngày kia tóc chúng rồi cũng sẽ bạc như mẹ của chàng thanh niên trai trẻ kia. Ðiều quan trọng nhất là con cái của bạn cần học hỏi để hiểu cách tỏ lòng biết ơn về những nỗ lực và rút kinh nghiệm về những gian khó và học hỏi khả năng cộng tác làm việc với người khác hầu cho mọi công việc được hoàn thành tốt đẹp.

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(phỏng dịch theo “STORY OF APPRECIATION” của vô danh)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/08/2014(Xem: 9266)
Ngày 15-7-Giáp Ngọ (10-8-2014) chùa Kỳ Viên Trung Nghĩa, số 132 đường Sinh Trung, Phường Vạn Thạnh, thành phố Nha Trang (Khánh Hòa) đã long trọng Đại lễ Vu Lan Mùa Báo hiếu và đêm văn nghệ “Vu Lan Ngày Hiếu” PL 2.558 cúng dường chư Phật và ca ngợi công ơn sinh thành dưỡng dục của Mẹ cha. Đại lễ Vu Lan Mùa Báo hiếu và đêm Văn nghệ tại chùa Kỳ Viên Trung Nghĩa dưới sự chứng minh của HT. Thích Trí Viên – Phó Ban Trị Sự, Trưởng Ban Hoằng Pháp GHPGVN tỉnh Khánh Hòa, trụ trì chùa Kỳ Viên Trung Nghĩa, TT.Thích Tâm Ân, Phó Ban Hoằng pháp GHPGVN tỉnh Khánh Hòa, trụ trì chùa Phổ Tịnh (Nha Trang); ĐĐ.Thích Giác Khoan – trụ trì Pháp Viện Thánh Sơn (Diên Khánh) cùng chư Tôn đức Tăng bổn tự.
11/08/2014(Xem: 9076)
Lễ Vu Lan 2014 tại Chùa Kim Sơn, Vĩnh Ngọc, Nha Trang (Trụ Trì TT Thích Nguyên Minh) Chủ nhật 10-8-2014
11/08/2014(Xem: 7391)
Lễ Vu Lan 2014 tại Chùa Trường Long, Diên Khánh, Khánh Hòa (Trụ trì Thích Giác Hạnh) Chủ Nhật 10-8-2014
11/08/2014(Xem: 6779)
Lễ Vu Lan 2014 Chùa Huyền Quang, Sydney, Úc Châu Chủ Nhật 10-8-2014
11/08/2014(Xem: 9045)
Rằm tháng 7 - đúng nghĩa ngày rằm của tâm linh được số đông hướng về vì ý nghĩa Vu lan gần gũi với nếp sống nghĩa tình, thấm nhuần hiếu đạo và nhân văn cao đẹp - hướng về người đã khuất của dân tộc... Trong khuôn khổ giới hạn của một chùm ảnh, phóng viên Giác Ngộ online gửi đến bạn đọc hình ảnh Phật tử thành tâm đi lễ chùa, tụng kinh, lễ Phật tại một số chùa trên địa bàn TP.HCM; nhưng, chúng tôi biết, ở khắp nơi trên đất nước mình và nơi nào có bóng dáng ngôi chùa thân thương, Phật tử đều sẽ quy tụ về trong ngày rằm tri ân này...
10/08/2014(Xem: 6797)
Lễ Vu Lan 2014 tại Chùa Pháp Hoa, Nam Úc Chủ Nhật 10-8-2014
09/08/2014(Xem: 14100)
Lễ Vu Lan 2014 tại Chùa Thiên Phú, Nha Trang
09/08/2014(Xem: 20232)
Ngày Rằm tháng Bảy Vu Lan Cũng là ngày giỗ tròn năm Cha hiền Bàn thờ hình ảnh gia tiên Khói nhang theo gió xuôi miền xa xăm Vu Lan năm trước Cha nằm Thiên thu giấc ngủ an lành nghỉ ngơi Thương Cha tay nắm không rời A Di Đà Phật lệ rơi trong lòng
09/08/2014(Xem: 22598)
Tạ ơn đời gìn giữ (thơ) Thơ: Lãm Thúy Design Thơ Tranh: Kim Loan