Cõng Mẹ tắm biển

26/07/201315:19(Xem: 9307)
Cõng Mẹ tắm biển

bai_bien_nha_trang


CÕNG MẸ TẮM BIỂN

Gần đến mùa Vu Lan. Trận bão gốc ở Phi Luật Tân chỉ gởi về vài đám mây che chân trời buổi sớm. Gió hiu hiu lạnh song nước biển lại có độ ấm đủ cho người tắm thoải mái trong không gian u ám của một sớm mai dự báo có bão ở xa.

Bãi biển Nha Trang hôm nay vắng người. Từ nơi bờ dốc, một chàng trai gầy yếu cõng một bà cụ, đi lần xuống biển. Từ cách ôm chân mẹ lần bước đi cẩn trọng với cánh tay mẹ ôm cứng lấy cổ con ai cũng biết đây là hai mẹ con. Người mẹ dáng người mập mạp, người con vóc ốm song khỏe mạnh. Cõng mẹ đi tắm biển trong buổi mai trời đầy mây, gợi cho tôi hình ảnh của nàng Thoại Khanh cõng mẹ chồng đi tìm con trong tranh chuyện xưa. Cảm động và thân thương biết là ngần nào.

Người con cõng mẹ xuống gần đến bờ nước, để nhẹ mẹ ngồi và lui cui đào cát đắp lên hai chân của mẹ. Công việc thật khoan thai trìu mến. Vốc được nắm cát nào, chờ cho làn sóng nhẹ lan gần đến chân mẹ, người con vội đắp cát lên đôi chân như góp sức cùng nước và cát xây thành một ngọn đồi ôm ấp lấy chân mẹ. Làn sóng nhẹ trìu mến, đùa giởn với những nắm cát dịu dàng ấp ủ tình thương. Người con chăm chú trong công việc: nửa thơ dại, nửa ân tình. Cả không gian như vắng lặng, như không còn một bóng người mà chỉ còn hình ảnh của người con đào cát ủ ấm chân cho mẹ.

Bà cụ năm nay trên 70 tuổi. Trước đây bà là người thích tắm biển. Những ngày hè không khi nào vắng bóng trên bải biển Nha Trang. Vừa rồi sau một cơn bạo bệnh bà bị sưng đôi đầu gối và đôi chân yếu đi, không còn di chuyển một mình. Tuy nhiên lòng vẫn luôn luôn nhớ biển. Nhất là những buổi sáng mùa hè. Người con là một giáo viên tuổi độ năm mươi. Nhân dịp hè nên cõng mẹ đi tắm biển. Không cần đợi đến mùa Vu Lan đây là hình ảnh người con cài hoa hồng lên ngực, hát bài hát nhớ mẹ, thả đóa sen hồng chập chờn ngọn nến trên dòng sông, trên sóng biển. Hình ảnh con cõng mẹ đi tắm biển hôm nay là hình ảnh của tấm lòng Vu lan hiện đại.

Người con sau khi vùi cát thành vồng lên hai chân mẹ, yên lặng xuống nước vùng vẫy như bao chàng trung niên khác. Người mẹ yên lặng ngồi khoanh tay nhìn sóng biển lặng lờ chạy chầm chậm men đến gót chân rồi thấm vào lòng cát. Sự yên lặng và bình thản khiến người đang dạo trên bãi biển không biết rằng đó là một bà cụ có bệnh tật. Nửa giờ sau người con lên dìu mẹ xuống nước. Bà cụ bước từng bước cho đến khi nước ngập đến thắc lưng rồi lên đến ngực. Hai mẹ con cầm tay nhau giởn sóng. Một lát sau người con bơi ra xa và người mẹ vùng vẫy một mình. Sau khi bơi một vòng, người con lại bơi đứng từ xa mắt vẫn nhìn về phía mẹ. Hình ảnh này khiến tôi nhớ đến cảnh mẹ con đàn cá tràu (cá lóc trong Nam, cá quả ngoài Bắc) cùng bầy ròng ròng trong các ao hồ. Đàn con mặc sức đùa giởn trong lúc con cá mẹ bơi vòng xung quang canh giữ an ninh. Tình mẹ con của đàn cá không cảm động bằng cảnh người con bơi quanh mẹ để mẹ yên lòng tắm lội. Không một ai nhớ đến bà cụ đã ngồi vùi chân trong cát ban nãy. Hai mẹ con đã hòa lẫn vào đám người tắm buổi tắm sáng. Chỉ trong vòng 20 phút vui đùa cùng sóng nước, người con lại cõng mẹ lên bờ.

Bước chân lún sâu trong cát theo từng bước con đi, vòng tay ôm lấy đùi chân mẹ là hành động nâng niu thương mến. Tình thương mẹ thật sâu nặng. Tấm lòng của những người con hiếu ngày xưa như quạt nồng ấp lạnh, múa hát cho cha mẹ vui lòng tuy tuổi con đã nhiều, như phảng phất đâu đây. Hình ảnh Mẫn Tử Khiên trong mùa đông giá lạnh đẩy xe cho cha với tấm áo mong manh, dạ dày trống rổng phải “lập cập vấp ngã bị cha quở mắng mà vẫn không nói năng gì” không xúc động lòng ta bằng hình ảnh người con cõng mẹ đi tắm biển vào buổi sáng có dự báo bão ở biển đông.

nha-trang-beach-2

Lòng con ấm áp trong niềm vui cõng mẹ. Mùa Vu Lan như đến gần với tất cả mọi người. Duy những người con sớm mất cha mẹ là ngày lễ duy nhất để nhớ đến công ơn cha mẹ. Hình ảnh con cõng mẹ thật tràn trề đạo hiếu thảo như nước biển khơi. Đã có biết bao cảnh báo hiếu diễn ra trên khắp thế gian này, mà hình ảnh con cõng mẹ đi tắm biển hôm nay sẽ không bao giờ phai nhạt trong lòng tôi.

Đừng đợi đến mùa Vu Lan ta mới nhớ về mẹ mà hãy ghi vào lòng những hình ảnh đơn sơ nhất của một người con biết ơn mẹ trong cử chỉ, hành động nhỏ nhặc nhất hằng ngày. Đừng nên vin cớ là bận trăm công nghìn việc mà quên là mình có hạnh phúc được cha mẹ còn sống trên đời.

Một năm chỉ có một ngày Vu Lan, nếu cha mẹ chúng ta còn sống ta sẽ có 365 ngày hạnh phúc.

Hãy cảm ơn cuộc sống quanh ta, cảm nhận và thực hành những gì đơn sơ nhất đối với mẹ để khỏi buồn lòng khi mùa Vu Lan đến.

Hoa hồng không chỉ cài áo cho mùa Vu Lan mà còn nở thắm thành những hành động biết ơn mẹ trong sinh hoạt hằng ngày.

“Mẹ ơi con thương mẹ lắm” phải là tiếng nói hằng ngày mà tự trái tim ta thốt lên, tự công việc ta làm do tấm lòng ta sai khiến. Đừng đợi đến mùa Vu Lan mới nhớ về mẹ, đừng đợi đến mùa Vu Lan mới cài lên ngực mẹ nụ hoa hồng.

Dưới vòm trời báo bão trên bờ biển Nha Trang hôm nay, một người con đã cài bông hồng trên lưng vững bước đi trên cát làm rung động bao trái tim đang còn hay đã mất mẹ.

Mùa Vu Lan năm Phật lịch 2557

QUÁCH GIAO

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 9219)
Khi nghĩ về công ơn sanh thành dưỡng dục, thì chúng ta đã tạo nên một mạch nguồn của ân đức, của nghĩa trọng tình sâu, của dòng tâm thức luân lưu bất diệt. Một suối nguồn của thơ ca, của tiếng nhạc trầm hùng, lúc sâu lắng lúc thì nhẹ nhàng đi vào nhân thế vừa bất hủ vừa rung động thức tỉnh. Thế mới biết, giấy mực trần gian chẳng viết lên nỗi hai chữ “Mẹ ơi” cho trọn vẹn.
10/04/2013(Xem: 7416)
Giáo pháp của đạo Phật sâu thẳm được ví như đại dương mênh mông. Cửa vào đạo có muôn ngàn lối, hành giả khi bước vào nếu không trang bị đức tin vững vàng chắc sẽ choáng ngợp bởi sự uyên áo, sâu kín và pháp mầu vi diệu. Nếu thế thì con đường vào đạo của chúng ta thì sao, những người đầy nghiệp lực và hệ lụy của tham ái?
10/04/2013(Xem: 7463)
Với cái nhìn tuệ giác, Đức Phật quán chiếu trong vòng nghiệp duyên của chúng sanh, Ngài đã thấy được không có một chúng sanh nào tồn tại độc lập, mà ngược lại lưu chuyển trong vòng tương duyên với nhau. Tất cả vì vô minh, mà chúng sanh không thấy được Ngài. Trong kinh Báo Phụ Mẫu Ân diễn tả, có lần Đức Phật đi trên đường và thấy bên lề đường một đống xương khô, Ngài đã lễ lạy đống xương ấy.
10/04/2013(Xem: 6890)
Là Phật tử, mỗi người chúng ta luôn mang tâm nguyện tiến tu trên con đường giải thoát và giác ngộ, việc trước nhất thể hiện ý nghĩa đó là cần phải học Phật. Có học Phật cặn kẽ, rõ ràng và căn bản, chúng ta mới có cơ hội để tiếp nhận ánh sáng của đức Phật tỏa chiếu muôn nơi mà không e sợ đi lạc đường, lầm lối, dẫn vào tà đạo, và mới có thể mang lại nhiều lợi ích thiết thực trong cuộc sống cho chính mình và cho tha nhân.
10/04/2013(Xem: 6261)
Truyền thống giáo dục của Phật giáo có ba hình thức căn bản, gồm: khẩu giáo, thân giáo và ý giáo. Tùy theo căn cơ của người đệ tử mà các bậc thầy có thể sử dụng nhiều phương thức hướng dẫn khác nhau, nhưng thân giáo vẫn là quan trọng hơn cả cho thầy lẫn trò. Trở về khoảng thời gian Đức Phật còn tại thế, sự thuyết giảng của Ngài chưa bao giờ có hình thức giảng dạy như hình thức viết lách như chúng ta hiện nay.
10/04/2013(Xem: 7568)
Ánh sáng giác ngộ được hiểu như là một sự dập tắt vô minh, vọng tưởng điên đảo trong tâm trí của con người, là sự biết rõ sự thật về nguyên nhân và kết quả, nhận thức và hành động, con người và môi trường xung quanh. Giác ngộ là sự hiểu biết chân chánh, thấy rõ bản chất như thật của sự vật, vạn pháp. Giác ngộ còn có nghĩa là đoạn tận khổ đau, dứt trừ những tập khí phiền não bao trùm đời sống của con người trong nhiều kiếp sống, là sự thoát ly những con đường dẫn chúng sanh lên xuống trong sáu nẻo luân hồi trong vô minh bừng cháy.
10/04/2013(Xem: 7240)
Bát Chánh Đạo hoặc Bát Thánh Đạo là giáo lý căn bản của Đạo đế (trong Tứ Đế) gồm ba mươi bảy phẩm trợ đạo. Đây là những phương tiện hành trì phổ biến sâu rộng chung cho Ngũ thừa Phật giáo. Trong bài pháp Tứ đế đầu tiên đức Phật giảng tại vườn Lộc Uyển, về phương pháp hành trì hay Đạo đế, con đường dẫn đến an vui Niết bàn. Đức Phật đã long trọng chỉ Bát thánh đạo cho năm bạn đồng tu là nhhóm Kiều Trần Như.
10/04/2013(Xem: 6571)
Chúng ta thấy rất rõ, từ cái nhìn của một người dù không phải là Phật tử , khi họ thấy chiếc y màu vàng đắp trên người của các vị Tăng Phật giáo, họ vẫn dễ dàng nhận biết được đó là tu sỹ Phật giáo, một cái nhìn quán tính, đã ăn sâu trong ký ức của mọi người. Đó là hình ảnh hiện thân của Đức Phật, và ngày này vẫn được tiếp nối trong Phật giáo. Ít nhất, hình bóng này, người bình thường cũng dễ dàng nhận biết và phân biệt được. Như Phật tử chúng ta có dịp thấy chư Tăng Nam tông ở các nước theo truyền thống Nam tông như Thái lan, Tích Lan, Miến điện, Lào và Campuchia v.v... và một bộ phận nhỏ ở Việt nam.
10/04/2013(Xem: 7148)
Đức Phật thường được ca tụng như một bậc vĩ nhân. Nhưng như thế vẫn chưa đủ, bởi vì vĩ nhân thường được hiểu như những bậc kỳ tài xuất chúng trong một lĩnh vực nào đó, hoặc có thể là nhiều lĩnh vực, mang lại lợi lạc cho con người trong một mức độ nào đó. Có thể là một vĩ nhân ở phương Đông nhưng chưa hẵn là kỳ tài ở phương Tây.
10/04/2013(Xem: 9908)
Kinh Hoa Nghiêm nói rằng: "Tín là gốc của Đạo, là mẹ đẻ của mọi thứ công đức, nuôi lớn hết thảy gốc của Thiện". Đối với tôn giáo nói chung, đức tin phần lớn là bước đầu tiên để con người phát sinh lòng mến yêu đạo. Trong đạo Phật, tín là một trong những điều kiện căn bản để thành tựu các công đức lành (Tín- Hạnh- nguyện). Đức Phật Thích Ca Mâu Ni đã từng nói: Tin ta mà không hiểu ta là hủy báng ta.