23. Bốn đứa con

09/03/201108:46(Xem: 9339)
23. Bốn đứa con

TRUYỆN TÍCH VU LAN PHẬT GIÁO
Minh Châu sưu tầm, Nguyễn Minh Tiến hiệu đính

Bốn đứa con

Cách đây hơn 2500 năm, vào thời đức Phật Thích-ca Mâu-ni còn đang thuyết pháp ở thế gian, có một vị nữ cư sĩ tại gia học Phật, rất chí thành tin tưởng và cung kính đức Như Lai. Mỗi buổi sáng bà đều đến cung kính lễ bái đức Phật, chưa bao giờ biếng nhác trễ nãi.

Một hôm, bà thỉnh đức Phật đến nhà để cúng dường. Đức Phật biết tâm ý của bà nên hỏi:

– Bà thiết lập trai đàn cúng dường Phật, muốn cầu phước báo gì?

Bà cư sĩ cung kính trả lời:

– Nếu được phước báo, con xin sinh được 4 đứa con.

– Tại sao bà lại muốn có 4 đứa con?

– Bạch Thế Tôn, nếu con có 4 đứa con, thì khi chúng nó khôn lớn, đứa đầu tiên sẽ buôn bán làm ăn, kiếm thật nhiều tiền; đứa thứ hai sẽ cày ruộng làm rẫy, mỗi năm gặt hái được nhiều thóc lúa; đứa thứ ba, con sẽ dạy nó cố gắng chăm chỉ học hành, tương lai làm quan vinh hiển tông môn; và đứa thứ tư thì con sẽ cho nó xuất gia học đạo, tu hành chứng thánh quả để tiếp độ cha mẹ cùng tất cả mọi người. Lúc ấy con sẽ hoàn toàn mãn nguyện.

Sau khi nghe bà nói ra những mong ước đó, đức Phật liền bảo:

– Phước đức cúng dường của bà rất lớn, bà sẽ được như ý.

Bà cư sĩ nghe vậy rất là vui mừng. Không bao lâu sau, quả nhiên bà thọ thai, rồi sinh được một đứa con trai. Đứa bé từ nhỏ đã thông minh lanh lợi, vượt xa những đứa trẻ khác, nên được cha mẹ hết lòng thương yêu cưng chiều.

Đứa bé theo thời gian lớn lên. Tuy người mẹ mong muốn có bốn đứa con, nhưng lạ thay bà không sinh thêm được người con nào nữa cả. Và rồi bao nhiêu tình thương của bà đều dồn hết về cho đứa con duy nhất này.

Ngày kia, trong khi vui chuyện, người mẹ kể cho đứa con nghe về việc cúng dường Phật ngày trước và ước nguyện sẽ sinh được bốn đứa con của mình. Bà cũng giải thích cho đứa con nghe lý do tại sao bà muốn như thế. Người con nghe mẹ kể xong thì ghi nhớ trong lòng không quên.

Lớn lên, tuy học hành thông minh xuất chúng nhưng cậu không đi thi mà lại theo nghề buôn bán. Nhờ sự thông minh lanh lợi, không đầy một năm sau cậu đã thu được vô số tiền bạc tài sản, làm cho cha mẹ rất vui mừng. Rồi cậu thôi không buôn bán nữa, trở về nhà mua thật nhiều ruộng đất và làm nghề canh nông. Nhờ sự chuyên cần, chịu khó, siêng năng chăm bón tưới tiêu, nên ruộng đất nhà cậu luôn có mức thu hoạch hơn xa mọi người khác, hàng xóm láng giềng ai nấy đều khâm phục. Trong nhà nay đã có tài sản lại vừa có thóc gạo, gia đình cậu trở thành một nhà đại phú hộ.

Lúc ấy, muốn hoàn thành nguyện vọng thứ ba của mẹ, tức là có một đứa con làm quan để rạng rỡ tông môn, cậu mới xin cha mẹ cho mình được lều chõng đi thi. Vốn là một người thông minh uyên bác, nên cậu đỗ đầu khoa thi và được bổ làm quan lớn. Từ đó gia đình đã giàu sang lại càng thêm vinh hiển.

Nhưng mong ước thứ tư của mẹ cậu, và cũng là nguyện vọng lớn nhất của đời cậu vẫn chưa thành tựu. Vì thế, sau một năm làm quan, cậu thưa với cha mẹ rằng:

– Thưa cha mẹ, bốn điều mong ước của mẹ, con đã hoàn thành được ba. Bây giờ chỉ còn lại mong ước cuối cùng, hôm nay con xin được xuất gia để cho mẹ được hoàn toàn mãn nguyện.

Người mẹ nghe con mình xin xuất gia, trong lòng vô cùng mừng rỡ nên gật đầu ưng thuận ngay. Người con từ biệt cha mẹ, tìm đến đức Phật Thích-ca Mâu-ni xin được xuất gia làm sa-môn.

Nương nhờ công đức của Phật, cùng với thiện duyên sẵn có và công phu tinh tấn tu hành, chẳng bao lâu người con đã chứng được thánh quả, trở thành một vị đại A-la-hán. Đắc đạo xong, người trở về nhà hóa độ cho cha mẹ cùng rất nhiều người khác.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/08/2016(Xem: 7177)
Mỗi độ trung nguyên Mùa Vu Lan Thắng Hội hằng năm, đã trở thành Mùa Lễ Hội truyền thống không riêng Phật Giáo mà phổ cập rộng khắp dân tộc, quốc gia, liên quốc và thế giới, kể từ thời Đức Phật còn tại thế, xuyên qua 26 thế kỷ cho đến hôm nay. Người người con Phật hay không là con Phật, mỗi độ Vu Lan, không ai bảo ai, không ai nhắc ai, mà mọi người ai cũng chân thành khẩn thiết thành tâm hướng về mùa lễ hội thiêng liêng báo hiếu đền ơn tế độ.
30/07/2016(Xem: 17216)
Chiều nay tụng kinh Vu Lan - Lời kinh gió nhẹ lá vàng trước hiên- Mùa thu cũng đến rừng thiền- Mặc nhiên lá rụng về miền đất xưa.
30/07/2016(Xem: 17811)
Mùa Vu Lan có muôn ngàn loài hoa nở, mà đẹp nhất là hoa hồng. Bởi đó là màu của tình thương yêu và hiếu hạnh. Đóa hoa nói về sự hiếu hạnh của một vị Bồ Tát là đại đệ tử của Đức Phật - Bồ Tát Mục Kiền Liên. Sự hiếu hạnh đó đã được lưu truyền cho đến hôm nay và mai sau.
27/07/2016(Xem: 7496)
Từ nơi ấy chúng ta sinh ra. Từ nơi ấy, cha mẹ, ông bà chúng ta sinh ra. Nơi ấy, được gọi là quê cha (fatherland), là đất mẹ (motherland), là đất tổ, là tổ quốc, là quê hương (native land). Quê hương gắn liền với sinh mệnh, với dòng cảm thức và cảm xúc của chúng ta từ trong máu huyết.
26/07/2016(Xem: 21823)
Mùa Hiếu Vu Lan lại về - Hân hoan chào đón tràn trề yêu thương- Ân Cha Mẹ quả vô lường- Công lao trời biển tỏ tường lòng con
26/07/2016(Xem: 18171)
Vu Lan nhớ mẹ bao giờ - Dù bao cách biệt hai bờ đại dương- Mẹ là bài hát quê hương- Là đôi vai nhỏ chín thương sớm chiều-
22/07/2016(Xem: 9677)
Lễ Vu Lan khởi nguyên từ hạnh hiếu của Bồ Tát Mục Kiền Liên, đã trở thành mùa lễ đẹp nhất của nghĩa sống tình người với giá trị nhân văn sâu sắc. Lễ Vu Lan không những chỉ đáp ứng nhu cầu tâm linh mà còn giáo dục con cháu về lòng hiếu thảo đã vượt ra ngoài một lễ hội tôn giáo, trở thành một nền tảng đạo đức cao đẹp của xã hội. Đây là mùa Báo Hiếu, lễ hội của tình thương, của biết ơn, của báo ơn và đặc biệt là đối với cha mẹ, người luôn đi bên cạnh cuộc đời với trái tim thổn thức yêu thương.
19/07/2016(Xem: 7206)
“ Một hôm, Tôn giả Xá Lợi Phất đi trì bình khất thực trong thành Vương Xá, khi ngang qua một khu vườn, trong vườn có người Bà La Môn làm vườn, tuy nghèo khó và tuổi đã cao, nhưng phải đổi lấy sức già để được có chút vật thực nuôi thân qua ngày, ông thấy Tôn giả ôm bát đi ngoài ranh vườn, liền đến thăm hỏi thân thiện, sau đó để vào bát một muỗng thực phẫm mà ông có được phần thọ dụng trong ngày, Tôn giả chứng minh và chú nguyện phước lành cho ông. Và rồi cũng từ đó thời gian đã biền biệt giữa Tôn giả và ông lão Bà la môn làm vườn.
21/04/2016(Xem: 34503)
Tôi đã đọc trên internet một bài viết rằng nhiều đọc giả nói tác giả của bài thơ “Mất Mẹ” được trích dẩn trong cuốn truyện rất nổi tiếng “Bông Hồng Cài Áo” là của chính tác giả Nhất Hạnh. Lại có bài viết rằng nhiều người đã nghe trong chương trình phát thanh cũng nói tác giả bài thơ “Mất Mẹ” là của Thích Nhất Hạnh.
01/01/2016(Xem: 9700)
Video clip: Vu Lan Tứ Trọng Ân, Sept 26, 2010 Tu Viện Trúc Lâm Bài Giảng Vu Lan Và Tứ Trọng Ân Hòa Thượng Thích Thiện Tâm Giảng Tại Chùa Nhứt Đồng Kelowna B.C Canada