23. Bốn đứa con

09/03/201108:46(Xem: 9162)
23. Bốn đứa con

TRUYỆN TÍCH VU LAN PHẬT GIÁO
Minh Châu sưu tầm, Nguyễn Minh Tiến hiệu đính

Bốn đứa con

Cách đây hơn 2500 năm, vào thời đức Phật Thích-ca Mâu-ni còn đang thuyết pháp ở thế gian, có một vị nữ cư sĩ tại gia học Phật, rất chí thành tin tưởng và cung kính đức Như Lai. Mỗi buổi sáng bà đều đến cung kính lễ bái đức Phật, chưa bao giờ biếng nhác trễ nãi.

Một hôm, bà thỉnh đức Phật đến nhà để cúng dường. Đức Phật biết tâm ý của bà nên hỏi:

– Bà thiết lập trai đàn cúng dường Phật, muốn cầu phước báo gì?

Bà cư sĩ cung kính trả lời:

– Nếu được phước báo, con xin sinh được 4 đứa con.

– Tại sao bà lại muốn có 4 đứa con?

– Bạch Thế Tôn, nếu con có 4 đứa con, thì khi chúng nó khôn lớn, đứa đầu tiên sẽ buôn bán làm ăn, kiếm thật nhiều tiền; đứa thứ hai sẽ cày ruộng làm rẫy, mỗi năm gặt hái được nhiều thóc lúa; đứa thứ ba, con sẽ dạy nó cố gắng chăm chỉ học hành, tương lai làm quan vinh hiển tông môn; và đứa thứ tư thì con sẽ cho nó xuất gia học đạo, tu hành chứng thánh quả để tiếp độ cha mẹ cùng tất cả mọi người. Lúc ấy con sẽ hoàn toàn mãn nguyện.

Sau khi nghe bà nói ra những mong ước đó, đức Phật liền bảo:

– Phước đức cúng dường của bà rất lớn, bà sẽ được như ý.

Bà cư sĩ nghe vậy rất là vui mừng. Không bao lâu sau, quả nhiên bà thọ thai, rồi sinh được một đứa con trai. Đứa bé từ nhỏ đã thông minh lanh lợi, vượt xa những đứa trẻ khác, nên được cha mẹ hết lòng thương yêu cưng chiều.

Đứa bé theo thời gian lớn lên. Tuy người mẹ mong muốn có bốn đứa con, nhưng lạ thay bà không sinh thêm được người con nào nữa cả. Và rồi bao nhiêu tình thương của bà đều dồn hết về cho đứa con duy nhất này.

Ngày kia, trong khi vui chuyện, người mẹ kể cho đứa con nghe về việc cúng dường Phật ngày trước và ước nguyện sẽ sinh được bốn đứa con của mình. Bà cũng giải thích cho đứa con nghe lý do tại sao bà muốn như thế. Người con nghe mẹ kể xong thì ghi nhớ trong lòng không quên.

Lớn lên, tuy học hành thông minh xuất chúng nhưng cậu không đi thi mà lại theo nghề buôn bán. Nhờ sự thông minh lanh lợi, không đầy một năm sau cậu đã thu được vô số tiền bạc tài sản, làm cho cha mẹ rất vui mừng. Rồi cậu thôi không buôn bán nữa, trở về nhà mua thật nhiều ruộng đất và làm nghề canh nông. Nhờ sự chuyên cần, chịu khó, siêng năng chăm bón tưới tiêu, nên ruộng đất nhà cậu luôn có mức thu hoạch hơn xa mọi người khác, hàng xóm láng giềng ai nấy đều khâm phục. Trong nhà nay đã có tài sản lại vừa có thóc gạo, gia đình cậu trở thành một nhà đại phú hộ.

Lúc ấy, muốn hoàn thành nguyện vọng thứ ba của mẹ, tức là có một đứa con làm quan để rạng rỡ tông môn, cậu mới xin cha mẹ cho mình được lều chõng đi thi. Vốn là một người thông minh uyên bác, nên cậu đỗ đầu khoa thi và được bổ làm quan lớn. Từ đó gia đình đã giàu sang lại càng thêm vinh hiển.

Nhưng mong ước thứ tư của mẹ cậu, và cũng là nguyện vọng lớn nhất của đời cậu vẫn chưa thành tựu. Vì thế, sau một năm làm quan, cậu thưa với cha mẹ rằng:

– Thưa cha mẹ, bốn điều mong ước của mẹ, con đã hoàn thành được ba. Bây giờ chỉ còn lại mong ước cuối cùng, hôm nay con xin được xuất gia để cho mẹ được hoàn toàn mãn nguyện.

Người mẹ nghe con mình xin xuất gia, trong lòng vô cùng mừng rỡ nên gật đầu ưng thuận ngay. Người con từ biệt cha mẹ, tìm đến đức Phật Thích-ca Mâu-ni xin được xuất gia làm sa-môn.

Nương nhờ công đức của Phật, cùng với thiện duyên sẵn có và công phu tinh tấn tu hành, chẳng bao lâu người con đã chứng được thánh quả, trở thành một vị đại A-la-hán. Đắc đạo xong, người trở về nhà hóa độ cho cha mẹ cùng rất nhiều người khác.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 6971)
Tôi chưa từng nắm chặt đôi bàn tay của mẹ, chưa một lần ôm lấy mẹ dù vui hay buồn! Ba tôi mất từ năm tôi lên năm tuổi, mẹ tôi ở vậy nuôi hai chị em tôi khôn lớn. Lần đầu tiên tôi bước vào học lớp một, đứa bạn ngồi cạnh hỏi gia đình tôi làm nghề gì? tôi thật xấu hổ …chỉ dám nói mẹ mình làm nghề kinh doanh. Những ý nghĩ nói dối có lẽ bắt đầu hình thành từ khi ấy. Tôi ganh tỵ với lũ bạn vì ba mẹ chúng đều làm những nghề nghiệp đáng được xã hội tôn trọng, còn gia đình tôi, mẹ làm thợ xây, phu hồ, công việc quần áo dính đầy vôi vữa…
10/04/2013(Xem: 5849)
Tháng 07-2005 Ngày trở về tôi lặng yên không nói Mắt buồn buồn, nhìn, ngó thật xa xôi Ngó trước sau, ngó quanh quất một hồi
10/04/2013(Xem: 5031)
Tháng 10 - 2006 Cha ra đi, cõi vô thường tan biến Mái tranh nghèo, như vắng bóng Cha ơi Vẫn còn đây, bức mành thưa cửa sổ Gió phất phơ, reo kẽ lá không lời Cha ra đi, khung trời còn nhung nhớ
10/04/2013(Xem: 5201)
Mẹ ơi mẹ, tiếng mẹ hiền còn đâu nữa Bóng mẫu từ, hương thờ nhả khói mờ sương Mẹ đi đâu trên khúc rẽ vô thường Con tìm mẹ giữa ngàn dâu xanh biếc Con tìm mẹ bên dòng sông ly biệt Nghe lạnh lùng Cầu Ái Tử ngân vang
10/04/2013(Xem: 5835)
Nhiều năm Cha vẫn viết cho con Rồi bỗng nhiên Cha không viết nữa Tự hỏi lòng hay Cha kém mắt ?... Những bức thư không nói lên lời?....
10/04/2013(Xem: 6009)
Một bát hương thơm cúng tổ tiên Ân sâu nghĩa nặng tỏ bày lên Vu Lan báo hiếu nay còn nhớ Tảo mộ đền ơn vẫn chẳng quên Cha mãi chơi xa miền Cực Lạc
10/04/2013(Xem: 5917)
Ba mươi ngày ấy tối trời Sao mai mồng một sáng ngời niềm tin Mẹ mừng con mới vừa sinh, Lọt lòng mất sữa năm canh mẹ buồn.
10/04/2013(Xem: 7356)
Mùa thu sang thanh thanh trong xanh, Gió đưa làn mây trôi nhanh nhanh, Từng đàn chim đua nhau vây quanh, Mừng Vu Lan đang đăng lễ hội.
10/04/2013(Xem: 7382)
Ngày tôi biết gọi “ba” Nước nhà tôi yên hòa, Cha ngừng thôi chiến trận, Đi cải tạo miền xa. Mẹ vất vả quê nhà, Thay mặt cha nuôi dạy, Bầy con dại lớn khôn.
10/04/2013(Xem: 6160)
Nhìn nắng chiều tà tắt héo hon thời gian lặng lẽ bước ngày mòn vài con chim nhỏ bay trong gió vỗ cánh cuối trời, tiếng nỉ non.