Lòng khoan dung của mẹ

09/08/201100:18(Xem: 8564)
Lòng khoan dung của mẹ

 

Khi con bắt đầu lớn khôn nên người, thì lúc đó con mới cảm nhận được tình thương bao la, rộng lớn mà mẹ đã dành cho con - một sinh mạng nhỏ nhoi được lớn khôn và trưởng thành trong tình thương của mẹ.

Ngày con sinh ra là một đêm mưa bão của miền Trung đầy nắng gió. Chính lúc ấy, trong sự đớn đau tột cùng của thân xác, mà mẹ không một chút giận hờn, oán trách, để ban cho con sự sống giữa cõi đời.

ANH ME.jpg

Mẹ đã cho dư dả nụ cười và tiếng hát - Ảnh minh họa

Ắt hẳn đó chính là một phép mầu kỳ diệu để con được tồn tại trên thế gian này, dù thế gian này chỉ là giả tạm phù du. Nhưng người đã cho con những ân huệ cao quý, một con người đầy đủ tứ chi, một mầm sống mới đang được thành hình và sinh trưởng. Cất tiếng khóc chào đời đầu tiên và lớn lên, con mãi niệm ơn mẹ: “Xin cảm ơn mẹ, người đã cho con sự sống”.

Thời nông nỗi

Tháng ngày trôi… con sống nhờ vào gánh hàng rong của mẹ. Sự cơ cực vất vả, mẹ cố gượng sống qua ngày, chắt chiu từng đồng để nuôi 7 người con. Ngày cha mất để lại cho mẹ một đàn con còn quá dại khờ, mà mẹ dường như hụt hẫng buông xuôi cho số phận. Mỗi ngày trong buổi cơm đạm bạc của gia đình, mẹ đều chừa cho ba một chén cơm, một đôi đũa. Mẹ bảo:“Để mời linh hồn của ba các con về ăn cho ấm cúng”,rồi mẹ khóc.

Con đã đến tuổi bước vào lớp một, mẹ chắt chiu từng đồng, nhịn khát nín thèm, vay mượn bà con lối xóm để có chút đỉnh tiền cho con đi học, không phải xấu hổ với bè bạn. Mà con nào hay biết đó là sự hy sinh đầy cao cả, mà mẹ đã gánh chịu biết bao sự vùi dập vinh nhục của cuộc đời.

Đôi khi con chỉ coi đó là một trách nhiệm mà mẹ phải làm. Con đã tìm đủ mọi cách, viện mọi lý do để xin mẹ thật nhiều tiền, nào là: Hôm nay đóng học phí, ngày mai đóng tiền quỹ lớp, tiếp đến là mua dụng cụ học tập... để lấy những đồng tiền đó lao vào những tiệm game, những quán ăn sang trọng, mua vé ca nhạc để được xem người nổi tiếng...

Đồng tiền mà con đang xài phung phí đó chính là mồ hôi, nước mắt mà mẹ đã đổ xuống, để gánh từng gánh hàng rong nặng trĩu đôi vai, giữa cái nắng gắt của những buổi trưa hè, để có tiền lo cho con.

Mẹ biết tất cả những lý do của con chỉ là bịa đặt để xin tiền mẹ đi chơi, mà mẹ không một lời than van hay trách móc, mẹ phải kiên cường, vươn lên để sống. Có khi mẹ bảo: “Các con là niềm an ủi sau cùng của đời mẹ. Mẹ sẽ gánh chịu hết tất cả, miễn các con được đầy đủ như mọi người là mẹ đã vui lòng”. Với những ngôn từ bình dị, mẹ đã dạy con phải biết sống và mỉm cười với thất bại, dẫu cuộc đời này đầy những khó khăn trở ngại, nhưng con phải dũng cảm đối diện với điều đó. “Con xin cảm ơn lòng bao dung của mẹ”. Người đã dùng tình thương để xoa dịu những lỗi lầm mà con đã gây nên.

Mẹ đã cười với nụ cười thánh thiện, thắm đượm những giọt nước mắt vui mừng, khi nhìn thấy con được đắp trên mình tấm y vàng Khất sĩ, trở thành một vị sư ôm bát trì bình. Con mãi nhớ về ngày đó, ngày mà con đã làm cho mẹ vui thật sự qua bao năm tháng nhọc nhằn mà mẹ đã cam chịu.

Thế mà đôi khi con lại làm mẹ buồn vì quá bướng bỉnh, không nghe lời, nóng nổi vô cớ, để rồi buông ra những lời thô thiển đầy bất hiếu. Mẹ phạt con, rầy la thì con lại càng ghét mẹ, con trốn học theo bè bạn để quậy phá, “trả thù” mẹ.

Nghỉ học quá ngày, nhà trường mời mẹ lên làm việc. Mẹ phải nghỉ bán, ngồi chờ ngoài cổng trường, cho đến khi tan học mới vào tiếp chuyện được với giáo viên chủ nhiệm. Mẹ khóc lóc, năn nỉ, xin lỗi thầy con, viết cam kết… làm đủ mọi cách để con được tiếp tục đi học.

Mẹ chấp nhận sự nhục vinh chỉ vì tương lai của con. Nhìn thấy được tình thương mà mẹ đã dành cho con vô cùng rộng lớn, thì con mới nhận ra sự sai phạm nghiêm trọng của mình.

Rồi mẹ lại khoan dung, tha thứ tất cả những lỗi lầm con đã gây nên. Mẹ luôn cổ vũ, động viên những khi con đau khổ, buồn chán. Mẹ không dám rời xa con, vì sợ con nghĩ quấy hoặc bỏ nhà đi bụi. Không trách móc than phiền, mẹ luôn tin tưởng vào con, ngợi khen những khi con làm điều tốt, không bao giờ buộc con làm những việc mà con không thích, chỉ vì sợ con buồn.

Ngộ ra con đường đi…

Rồi một ngày kia… con nói lời từ giã mẹ để xin đi xuất gia theo Phật, vì con đã phần nào nhận chân được sự giả tạm, khổ đau của kiếp người, giữa cái chết của ba, nỗi cơ cực của mẹ giữa kiếp sống phù sinh đầy vướng bận.

Mẹ đã khóc trong nghẹn ngào, buồn vui lẫn lộn. Vui vì biết con mình còn nhỏ mà biết nghĩ đến con đường thánh thiện, đạo đức, con đường mà ít có ai dám nghĩ đến. Nhưng mẹ khóc, vì nếu chấp nhận thì mẹ phải xa vắng một đứa con mà đã cùng chung sống với mình với bao năm tháng cơ cực.

Mẹ đã hy sinh hạnh phúc riêng tư của mình, không một lời than vãn, chấp nhận cho con được xuất gia tu học theo giáo pháp cao quý của Đức Phật. “Con xin cảm ơn lòng khoan dung của mẹ đã dành cho con”.

Mẹ đã cười với nụ cười thánh thiện, thắm đượm những giọt nước mắt vui mừng, khi nhìn thấy con được đắp trên mình tấm y vàng Khất sĩ, trở thành một vị sư ôm bát trì bình. Con mãi nhớ về ngày đó, ngày mà con đã làm cho mẹ vui thật sự qua bao năm tháng nhọc nhằn mà mẹ đã cam chịu.

Để rồi trên con đường đạo, mẹ vẫn mãi là người dõi theo từng bước con đi, để con được trưởng thành và khôn lớn. Mẹ đã giúp con hiểu được thế nào là giá trị cuộc sống, lòng dũng cảm, khoan dung độ lượng, sự khiêm tốn, đừng sống vị kỷ, biết cám ơn và xin lỗi... Tất cả những đạo lý đó mãi là hành trang quan trọng để con được tự tin, vững bước từ đây và mãi về sau. “Con xin cảm ơn lòng bao dung của mẹ”.

Giác Minh Luật

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/08/2016(Xem: 6692)
Mẹ là chính một kỳ quan Kỳ quan đẹp nhất trần gian cuộc đời Kỳ quan trên đỉnh tuyệt vời Kỳ quan vi diệu sáng ngời như gương Kỳ quan mở cửa tình thương Kỳ quan trang trải mọi đường thế nhân Kỳ quan tuyệt tác dương trần Kỳ quan siêu đẳng vạn lần kỳ quan
11/08/2016(Xem: 20740)
Là Phật tử, chúng ta đều tin hiểu lời Phật mà thực hành hiếu đạo trong đời sống hàng ngày. Cha mẹ, hai đấng sanh thành có một địa vị quan trọng trong tâm thức của người con Phật, ngang bằng với Phật và các vị Đại Bồ-tát, nên “gặp thời không có Phật, khéo phụng thờ cha mẹ tức là phụng thờ Phật vậy” (Kinh Đại tập).
10/08/2016(Xem: 20032)
Vần nên thơ bởi trăng về cùng gió- Phù sa ở lại nhờ nước xa nguồn- Chuồn chuồn bay thấp vì hơi sương đọng- Chiều tê tái bởi tre ngậm khói buồn!
10/08/2016(Xem: 21264)
Ngày xưa con còn bé- Mẹ ẩm con lên chùa- Nuôi dạy con khôn lớn- Nay con đã trưởng thành.
10/08/2016(Xem: 8805)
Vào lúc 14g30 chiều ngày 07 tháng 8 năm 2016, tại hội trường trường trung học Yerba Buena (thành phố San Jose), tu viện Kim Sơn đã tổ chức lễ Vu Lan kết hợp gây quỹ xây dựng chánh điện Quán Âm pháp đường. Đến dự buổi lễ có Hòa thượng Thích Tịnh Từ, viện trưởng tu viện Kim Sơn; Hòa thượng Thích Tịnh Diệu, phó viện trưởng tu viện Kim Sơn, viện trưởng tu viện Giác Hải; Thượng tọa Thích Từ Lực, trụ trì chùa Phổ Từ; Thượng tọa Thích Minh Nguyện, trụ trì chùa Phước Sơn; Thượng tọa Thích Tâm Đạt, trụ trì chùa Tân Long; Ni sư Thích Nữ Nguyên Thiện, trụ trì tu viện Huyền Không cùng chư Tăng, Ni tu viện Kim Sơn, đạo tràng Thôn Yên, chùa Phổ Từ, tu viện Huyền Không … và đông đảo nhân sĩ, thương gia, đồng hương, Phật tử ở San Jose và nhiều thành phố miền Bắc tiểu bang California. Chương trình được tiến hành như sau:
10/08/2016(Xem: 18024)
Nhẹ nhàng trong gió dáng tiên- Bóng mênh mông đổ xuống hiên nắng vàng- Dáng tiên chợt đến khẽ khàng- Mà lòng con bỗng ngập tràn an vui
09/08/2016(Xem: 20981)
Nhân lễ Vu Lan năm 2016, vào lúc 6 giờ sáng ngày 07 tháng 8 năm 2016, chùa Đức Viên tọa lạc tại thành phố San Jose, tiểu bang California đã tổ chức lễ Tam bộ nhất bái báo hiếu phụ mẫu cho chư Ni (54 vị) và khoảng 200 Phật tử tại San Jose và các thành phố lân cận.
08/08/2016(Xem: 18453)
Công Cha như núi Thái sơn Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy Một lòng thờ Mẹ kính Cha Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.
08/08/2016(Xem: 8943)
Mùa Thu, những cơn mưa sụt sùi của tháng Bảy cứ đều giọt trên mái nhà từ chiều đến tối làm cho hàng cây bên vệ đường cúi đầu ủ rủ. Cơn mưa sướt mướt của tháng Bảy mưa Ngâu, như nước mắt tao ngộ trên nhịp cầu Ô Thước của hai tâm hồn ly biệt! Mà nào chỉ có Ngưu Lang Chức Nữ mới chọn mùa mưa sụt sùi nầy để gặp gỡ nhau! Những oan hồn phiêu bạt cũng đợi mùa tháng Bảy Vu Lan, khi các cửa địa ngục mở toang, để lần mò về chốn cũ, nơi mà bao ước nguyện ngày xưa chưa tròn, bao ân tình chưa chu tất, bao nghiệp duyên nơi trần thế hãy còn mờ mờ nhân ảnh.