Mẹ tôi

02/08/201100:44(Xem: 6288)
Mẹ tôi
vulan_mevacon
MẸ TÔI
Diệu Liên Lý Thu Linh dịch

Tôi còn nhớ những lần ngồi tô màu vẽ ở bàn ăn trong nhà bếp. “Mẹ, xong rồi. Hãy nhìn tranh của con này”.

“Ồ, đẹp quá”, mẹ trả lời, và tiếp tục với công việc đang làm.

Tôi níu kéo: “Không, mẹ phải nhìn bằng tay kìa”. Lúc mẹ đến gần, tôi cầm tay mẹ rà khắp bức tranh. Tôi rất thích nhìn vẻ hào hứng trên mặt mẹ khi mẹ nói bức tranh đẹp quá.

Tôi không coi việc mẹ cảm nhận mọi thứ bằng đôi bàn tay là lạ. Như khi mẹ nâng niu mặt tôi, hay rờ rẫm những thứ tôi đưa cho mẹ. Dầu tôi biết là ba tôi, bà tôi cùng mọi người khách đến nhà đều nhìn tôi và mọi thứ bằng mắt, nhưng tôi không cho là lạ khi mẹ không dùng mắt để nhìn.

Tôi vẫn nhớ cách mẹ chải tóc cho tôi. Mẹ đặt ngón tay cái của bàn tay trái vào giữa hai chân mày tôi, mấy ngón còn lại vịn đầu tôi, rồi tay phải cầm lược, mẹ lần theo các ngón tay, chải xuống trán tôi, để rẽ đường ngôi. Và đường ngôi mẹ rẽ cho tôi bao giờ cũng chính xác.

Nhiều lần bị ngã đau vì chạy nhảy, tôi lại chạy vào khóc, mách mẹ rằng đầu gối tôi chảy máu, thì đôi bàn tay dịu dàng đó lại nhẹ nhàng, khéo léo rửa, và băng bó vết thương cho tôi.

Nhưng tôi khám phá ra rằng có những thứ mẹ không bao giờ muốn mó tay đến. Lần đó, tôi tìm thấy một chú chim nhỏ, chết trước cổng sân nhà, tôi mang vào khoe mẹ. “Mẹ, nhìn coi con tìm được cái gì đây”, tôi nói, vừa cầm tay mẹ đặt lên xác chim. Mẹ chạm nhẹ vào xác con vật nhỏ bé đó, giựt tay lại, và thét lên sợ hãi. “Cái gì vậy?”. “Một con chim chết”, tôi trả lời. Mẹ co tay lại, bảo tôi mang xác chim đi chôn và dặn rằng không bao giờ được đê mẹ sờ vào những thứ như thế nữa.

Tôi cũng không thể hiểu được những sự nhạy bén khác thường của các giác quan khác của mẹ. Có lần, tôi thấy một đĩa bánh nhỏ mẹ để trên bàn, tôi nhón tay lấy một cái, và nhìn xem mẹ co nói gì không. Mẹ không nói một lời, dĩ nhiên là tôi nghĩ nếu mẹ không thể sờ, mẹ không thể biết được việc tôi vừa làm. Nhưng khi tôi đi ngang qua, mẹ nắm tay tôi lại và nói: “Lần sau, con phải xin phép mẹ, chứ không được tự ý lấy bánh ăn nghe không”.

Còn mũi của mẹ nữa. Sao nó biết nhiều thế. Lần đó, tôi và bạn chơi búp bê trong nhà. Tôi lẻn vào phòng mẹ, xịt dầu thơm lên búp bê. Tai hại là sau đó tôi quên, lại chạy xuống bếp, hỏi mẹ điều gì đó. Mẹ nói ngay là mẹ biết tôi đã vào phòng mẹ, phá dầu thơm của mẹ.

Và đôi tai ấy. Làm sao chúng biết những việc chúng tôi làm. Tôi ngồi một mình trong phòng khách vừa làm bài tập, vừa vặn TV nho nhỏ. Mẹ đi vào phòng, gọi tên tôi và nói: “Con đang làm bài hay đang xem TV?”. Ngạc nhiên tôi hỏi sao mẹ biết là tôi mà không phải là anh hay chị tôi. Mẹ cười, vỗ đầu tôi bảo: “Dầu giờ đây con không còn ho hen, nhưng tánh hay thở qua miệng vẫn còn. Me biết ngay là con”.
Chỉ có một điều làm chúng tôi thường áy náy là mẹ không thực sự biết chúng tôi nhìn ra sao. Lúc tôi khoảng 17 tuổi, một ngày kia đứng trước tấm gương chải đầu, tôi hỏi mẹ: “Mẹ ơi, chắc mẹ đâu có biết tui con ngó ra làm sao phải không mẹ?”. Mẹ vuốt mái tóc dài của tôi, trả lời: “Dĩ nhiên là mẹ biết chứ”.
“Mẹ biết con ra làm sao ngày mà họ đặt vào tay mẹ, lần đầu tiên, thân thể bé nhỏ của con. Mẹ biết từng phần trên thân thể con, cảm được sự ấm mềm của chiếc đầu nhỏ. Mẹ biết tóc con màu bạch kim vì cha đã nói cho mẹ như thế. Mẹ biết mắt con màu xanh, biết con mẹ đẹp vì mọi người đều nói như thế. Nhưng mẹ biết con là gì - con là gì tự bên trong kia”. Tôi cảm thấy mắt mình ướt đẫm.

“Mẹ biết con dịu dàng nhưng cứng rắn, vì con thích các trò chơi thể thao. Mẹ biết con có lòng tốt vì mẹ nghe con trò chuyện với chú mèo và các em bé nhỏ hơn con. Biết trái tim con nhân hậu vô cùng. Mẹ biết con yếu đuối vì con hay phản ứng mạnh mẽ trước những lời nói của người khác. Mẹ biết con có cá tính khi con can đảm đứng lên, bảo vệ cho những gì mình thấy là đúng. Biết con có lòng thương người qua cách con cư xử với mẹ. Biết con có trí tuệ vì con là một cô gái khôn ngoan so với tuổi mình. Biết con có tình cảm gia đình khi con bảo vệ anh chị em con. Mẹ biết con tràn đầy tình thương qua tình thương con biểu lộ với mẹ cha. Con chẳng bao giờ than phiền vì có một người mẹ mù. Vì thế con yêu, mẹ kéo tôi lại gần “mẹ vẫn nhìn thấy con, và biết rất rõ con mẹ như thế nào, và đối với mẹ, con mẹ đẹp vô cùng”.

Đó là 10 năm về trước, còn bây giờ tôi vừa làm mẹ. Khi người ta đặt đứa con đầu lòng nhỏ bé thân thương vào tay tôi, thì cũng như mẹ, tôi có thể thấy và biết con tôi đẹp đến thế nào. Chỉ có cái khác biệt là tôi nhìn con bằng đôi mắt của mình. Dầu vậy, tôi vẫn thường thích vặn tắt đèn để ngồi ôm con trong bóng tối, rờ rẫm nó, để xem tôi có thể cảm thấy được những điều mẹ tôi đã cảm nhận chăng.

DIỆU LIÊN LÝ THU LINH dịch

(Dịch theo Karrey J.Lindenberg, My Own Experience, NXB Health Communications, Inc.).

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03/08/2022(Xem: 4254)
Từ độ xa quê, vắng mẹ hiền. Úc châu dừng bước tạo cơ duyên. Meo Bình (Melbourne) đất Phúc xây Chùa Phật. "Quảng Đức" thánh Tăng, chứng Đạo Huyền. Nguyên Tạng trú trì khai pháp hội. Tâm Phương viện chủ độ người hiền. Mẹ già cần mẫn vui kinh kệ. Báo hiếu trọn lành thật đáng khen.
03/08/2022(Xem: 10654)
Kính thưa Mẹ, trời Thu đang vẫy gọi. Trăng Vu Lan, ngày Hiếu đến bên rồi. Con chạnh nhớ Mẹ hiền ôi yêu dấu! Cô đơn về tràn ngập trái tim côi. Còn đâu nữa những ngày xưa cổ tích ? Khúc ca dao ru giấc ngủ ban đầu. Trong thai Mẹ, chiếc nôi lòng u tịch. Con ngủ vùi chín tháng chẳng lo âu.
03/08/2022(Xem: 13162)
Người Mẹ chúng con thật tuyệt vời! Mẹ là Tâm Thái cuả khắp nơi Kính Lễ Vu Lan hoa Hồng thắm Dâng Mẹ luôn hiện hữu trên đời!... Học Phật con nhớ Mẹ Ma Da Sanh Thái Tử tu thành Phật Thích Ca Phước lành ba con Mẹ thế phát. ( Mẹ Tâm Thái ) Hoằng dương Cháp Pháp độ mọi nhà!
01/08/2022(Xem: 4909)
Hằng năm luân lưu Lễ Vu Lan Chùa Viện khắp nơi thiết Đạo Tràng Càng nhớ thêm nhiều về Cha Mẹ Dự Lễ Chùa khấn nguyện tâm can
31/07/2022(Xem: 7197)
Thính chúng tham dự trực tiếp sẽ ngưỡng mộ tinh thần phục vụ hoằng pháp độ sinh của TT Giảng Sư Thích Tâm Minh khi được biết TT Thích Tâm Minh vừa trở lại Sydney sau chuyến Phật Sự tham dự tang lễ Ni Sư Thích Nữ Chân Duyên ( Sư Mẫu (Cố Vấn chùa Phật Quang vùng Footscray thuộc thành phố Melbourne do Ni Sư Thích Nữ Chân Kim trụ trì) mà giờ hỏa táng và thỉnh Giác Linh an vị vừa kết thúc lúc hai giờ chiều hôm nay, thế nên TT Tổng vụ trưởng Thích Đạo Nguyên đã có đôi lần sợ Ngài Tâm Minh mệt nên muốn chấm dứt sớm hơn trong ngày đầu tiên theo giờ quy định.
30/07/2022(Xem: 12706)
An Cư Kiết Hạ mỗi hàng năm Pháp Phật chế ra nhất nhất hoằng Bất luận Nam Truyền hay Bắc Hệ Giới trường tổ chức thật trang nghiêm
30/07/2022(Xem: 3879)
Vu Lan tháng bảy đã về rồi Cách trở muôn trùng dáng Mẹ tôi Đức hạnh Người gieo nguyền chẳng đổi Từ bi kẻ nhận rõ luôn bồi Nuôi mầm sữa ngọt kề bao nỗi Dạy nghĩa quê nghèo vẹn chiếc nôi Cháu chắt ngày sau khuyên chớ lỗi Không vì chuyện thế bạc tình lôi.
29/07/2022(Xem: 4086)
Em cài áo, vàng y hoa Hồng thắm, Dâng mẹ hiền,muôn thửa nghĩa sanh cao. Dâng Cha Yêu, nghiêm nghị giữa bao điều. Lòng Hiếu hạnh, sáng ngời ánh trăng sao.
28/07/2022(Xem: 4469)
Năm tháng qua đi biết nói gì, Đem lòng học hỏi đạo từ bi Xa rời khổ não tâm hân lạc Thực tập vui tươi ý giải nghi Gắng bỏ xan tham hành hỷ xả Xua trừ phẫn hận gở sân si Vun bồi định tuệ nuôi mầm sống Khổ tận cam lai hẵn có khi
28/07/2022(Xem: 6598)
1. Không thể trả ơn (Tăng Chi Bộ Kinh Nikàya, Chương 2) 2. Cha Mẹ là “Phật” (Kinh Tâm Địa Quán) 3. Cha Mẹ là “Phạm Thiên” (Tăng Chi Bộ Kinh Nikàya, Chương 3 Người con hiếu được sinh thiên) 4. Diệu hạnh hiếu kính Cha Mẹ (Tiểu Bộ Kinh Nikàya. Kinh Tập_Sutta Nipata. Chương II. Kệ 404_ Người con hiếu được sinh thiên) 5. Lành thay hiếu kính Cha Mẹ (Tương Ưng Bộ, Tương Ưng Bà La Môn, Phẩm Cư Sĩ, Phần Màtaposaka_ Người con hiếu được sinh thiên) 6. Phụng dưỡng Cha Mẹ với Từ tâm (Tiểu Bộ Kinh, Chuyện tiền thân số 532, Kệ 90-93_ Người con hiếu được sinh thiên) 7. Điềm Lành (Tiểu Bộ Kinh. Tiểu Tụng. V. Kinh Điềm Lành, Kệ 5) 8. Hiếu hạnh cảm đến trời đất (Khế Kinh)