Nói với Ba

01/08/201112:08(Xem: 15976)
Nói với Ba
vu-lan-02
NÓI VỚI BA

Chuyện của Vĩnh Hảo-Chuyển thơ Lan Hề

Diễn tả mẹ nào là cau chuối
Luôn dịu hiền như suối triền miên
Hay như bài hát thần tiên
Ảnh hình đẹp nhất mẹ hiền phô lên.
Mùa báo hiếu sao quên thân phụ
Luôn nhắc mình lòng nhủ nhớ ơn
Công cha như núi Thái sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.
Người con hiếu thương cha mến mẹ
Chỉ một câu như thế đủ rồi
Hành trang vốn liếng vào đời
Lặng im mà cũng bày phơi thỏa lòng.
Lý do ấy con mong có lúc
Nói lên công dưỡng dục biển trời
Cũng như đức độ cao vời
Ánh dương rạng rỡ sáng ngời của cha.
Lễ Vu lan gọi là Báo hiếu
Nhắc đền ơn báo hiếu mẹ cha
Màu hồng màu trắng cài hoa
Nói lên nỗi nhớ thương mà mẹ thôi !
Vui hãnh diện bồi hồi thương bố
Không thơ văn dành chổ cho ba
Hoa hồng con nhận vui nhà
Lòng ba hoan hỷ mừng bà sống lâu.
Con còn mẹ ba hầu vui sướng
Biết con thương quý tưởng đến người
Hài lòng ba thỏa mười mươi
Cần gì nhạc tụng hoa cười đâu con.
Qua hình ảnh hồng son cài áo
Ba với con cùng bảo nhau rằng
Mặc nhiên nhận chẳng băn khoăn
Mẹ là trên hết sao bằng mà so.
Nay khôn lớn con dò mới biết
Chỉ vì thương ba quyết đưa ra
Trái tim chung thủy thiết tha
Làm tròn trách nhiệm xông pha một đời.
Ai quý mẹ ba thời thấy đủ
Ba không mong ai chú ý nình
Những gì cao quý đẹp xinh
Ba đều nhường nhịn luôn dành mẹ yêu.
Ba không muốn nói điều gì cả
Ba giữ gìn lặng lẽ trong tâm
Nhưng con không thể lặng căm
Nói ra là để gieo mầm thảo ngay.
Nhớ có lúc đứng ngay cạnh mẹ
Ba đã từng tự xét quê mùa
Khô khan cục mịch luôn thua
Có gì đáng nói đáng đua với đời.
Con biết bố cũng tươi cũng thiện
Cũng dễ thương dễ quyến tâm hồn
Làm về nhọc mệt dạ nôn
Ôm con khô cứng nụ hôn không mềm.
Ba tất bật ngày đêm sinh kế
Nuôi gia đình chẳng nệ cực thân
Nào ngờ râu rậm bạc dần
Mặt mày nhăn nhúm xa dần các con.
Nếu giọng nói không còn êm mát
Cũng vì ba lao tác mòn hơi
Nói ra khô chát ít lời
Âm thanh bớt dịu buồn người chung quanh.
Nếu ba ít thời gian chăm sóc
Hoặc giỡn đùa vui chọc con mình
Cũng vì cật lực cánh sinh
Để nuôi nhiều miệng gia đình ấm no.
Nếu có lúc so đo tiền bạc
Con xin tiền bị quát chối từ
Bởi vì ba chẳng có dư
Mẹ chi gạo, học cũng như áo quần.
Mẹ đi vắng giao phần cho bố
Phải giữ em ba cố cho xong
Nhưng tay gân guốc cứng còng
Cố bồng cố bế đừng hòng con an.
Ru con ngủ giọng khàn ong óng
Bài hùng ca kích động hát lên
Dậm chân tay nhịp vang rền
Làm con không nín ré lên từng hồi.
Mẹ về tới ba mừng giao trả
Con cũng mừng lăn sả vòng tay
Nếu con biết nói mét ngay
Ở nhà ba chọc con hoài mẹ ơi !
Mẹ chê bố nhiều lời phiền trách
Chê vụng về chẳng biết dỗ con
Ba chỉ mỉm miệng cười dòn
Tiếp tục bẹo má lại còn trề môi.
Con hơi lớn biết ngồi biết chạy
Làm ngựa người con khoái cưỡi nhong
Trò chơi bịt mắt chạy rong
Dù rằng có mệt ba không chối từ.
Ba vậy đó không như nguồn suối
Không trăng thanh không gió mát lành
Cũng chẳng sóng biển đuổi nhanh
Sáo diều vi vút dịu lành chiều hôm.
Nhưng ba cũng ôn tồn hiền hậu
Ánh mắt ba yêu dấu biết bao
Nụ cười thật tuyệt làm sao
Miệng cười sóng mắt ngọt ngào thương ba.
Mẹ kể lại cả nhà đau bệnh
Ba làm về vào bếp nấu ăn
Áo quần giặt giũ lăn xăn
Chăm nom con mẹ thuốc thang chu toàn.
Cơm ba nấu chỉ toàn nhão sống
Rửa chén thì khua động mẻ sần
Ủi đồ nhăn cháy áo quần
Đôi tay quờ quạo vạn lần mẹ hơn.
Đôi tay ấy đâu sờn cực khổ
Đâu thua ai vật lộn với đời
Nhưng ba giúp mẹ nghĩ ngơi
Mẹ thương mẹ xót mẹ cười với ba.
Những buổi tối mẹ và con sốt
Ba bên giường thức nốt đêm thâu
Ngủ gà ngủ gật giờ lâu
Lấy mền mẹ đắp thương sâu muôn bề.
Ba như vậy vụng về nghiêm khắc
Đâu phải là đáng trách mà hay
Thương ba nhiều lắm vơi đầy
Phong sương ba chịu đọa đày ba cam.
Như vậy đó ba làm không kể
Ba luôn là tinh tế kỷ càng
Việc làm nhẫn nại giỏi giang
Đôi tay thật khỏe mở đàng cho con.
Người ta nói mẹ còn gánh vát
Mang thai con xơ xác thân dong
Nuôi con dạy dỗ hết lòng
Truyền hơi bú mớm ẳm bồng công sâu.
Cũng do đó nhu cầu con trẻ
Tính ý con mẹ lẹ biết liền
Hỏi ba lúng túng cười hiền
Làm như ba chẳng biết gì về con.
Ba có lúc nỉ non cùng mẹ
Con của mình muốn hát bài này
Bánh này con nó thích ngay
Ba vui đơn giản con rày càng yêu.
Con đi xa mẹ đều miệng nhắc
Lòng nhớ con dạ thắc tim đau
Ba an ủi mẹ giảm bào
Làm như ba chẳng lòng nào thương ai.
Rồi tựa cửa lòng hoài trông ngóng
Nhìn xa xa đầu ngõ cuối đình
Thấy ai ngang cửa giật mình
Tưởng chừng con trẻ thình lình về thăm.
Mẹ có hỏi lặng thầm không nói
Vậy chứ ba theo dõi người nào
Ba không giấu mẹ được sao
Ba thương ba nhớ giọt đào của ba.
Như vậy đó người cha yêu quý
Ba lặng im chẳng lý gì nhiều
Ít cười ít nói đăm chiêu
Lời ăn dáng điệu đáng yêu vô cùng.
Con còn nhỏ ba thường dạy bảo
Đứa con nào hiếu thảo ba nhờ
Nhao nhao một đám trẻ thơ
Giành nhau chữ hiếu để chờ bố khen.
Cũng có lúc lắm phen roi vọt
Ba lúc nào cũng lót phần nghiêm
Ba hà khắc mẹ dịu mềm
Lòng ba thương lắm nhưng hiền con hư.
Nhiều lầm lỡ tưởng như khó thứ
Nhưng thương con ba cự sơ sài
Ba khuyên ba dứt một hai
Mong con trọn hiếu sau này ấm thân.
Khi khôn lớn con dần khác ý
Lại chạy theo tình lý riêng tư
Cuốn vào sở thích nên hư
Không vừa ý bố không như mẹ hiền.
Ơn cha mẹ nối liền trời biển
Đâu có mong cái chuyện báo đền
Dạy con hiếu thảo làm nền
Mong rằng chữ hiếu giữ bền phước may.
Con là ruột là rà của mẹ
Dù lớn khôn riêng lẻ gia đình
Mẹ luôn phải giữ phải gìn
Coi như khúc ruột của mình mà thôi.
Con bỏ mẹ xa xôi biền biệt
Còn mẹ cha mải miết mong chờ
Mẹ thương con mãi dại khờ
Mẹ thương con phải bơ vơ lạc loài.
Quen cực khổ bừa cày để sống
Những tưởng con bé bỏng ngày nào
Nhớ thương ruột thắt gan bào
Làm con phải thấu công lao biển trời.
Đứa con hỏng nhiều lời khuyên dứt
Con không nghe giận tức từng cơn
Cha từ mẹ bỏ thêm hờn
Lắng nghe rõ con khóc thầm mỗi đêm.
Mẹ thôi thúc xin ba tha thứ
Cha quyết rồi phải giữ cho ngay
Rút lời con tưởng mình sai
Lừng lên nó nghĩ một hai nó tài.
Miệng ba nói mạnh rày búa bổ
Nhưng đêm đêm ba khổ nhớ ai
Giờ này nó vẫn lạc loài
Mẹ thương nó một mình hoài nó hai.
Nếu con trẻ một mai thiếu sót
Tấm chân tình mật ngọt dành cho
Dù ai có lợi danh to
Cũng không khôn lớn khó so với người.
Tình cha mẹ cao vời biết mấy
Phận làm con phải thấy cho tường
Phải cho nó hưởng tình thương
Để con hạnh phúc mà nương vào đời.
Nếu con dại xa rời diệu vợi
Nghĩ thương con mẹ đợi cha chờ
Kiếm tìm nhắn nhủ con thơ
Cái ngày tái ngộ lệ mờ tràn mi.
Ba ít nói ôm ghì tha thứ
Tội nghiệp con xa xứ cô đơn
Cha con giải tỏa mọi hờn
Tình thương rộng mở gì hơn thâm tình.
Tình của ba cho mình thế đó
Dù có nghiêm có khó làm sao
Những khi cần nói lời nào
Bao dung tình nghĩa nghẹn ngào lòng con.
Con không phải ba còn phiền mích
Ba lâu nay không thích nói ra
Những điều sâu kín trong ba
Hay lời xưng tụng thiết tha cho mình.
Con chỉ muốn nói rằng con biết
Cảm nhận rằng tình thiết hy sinh
Qua lời cử chỉ thâm tình
Thương yêu đầy ắp ba gìn cho con.
Ba phải nói ba còn lựa chọn
Trao tặng con một ngọn suối hiền
Ấy là người mẹ thần tiên
Tràn đầy sữa ngọt thiêng liêng Phật bà.
Tuyệt vời mẹ không gì so sánh
Con không quên thế cảnh đổi đời
Tình ba thương mẹ biển khơi
Đủ đầy chung thủy không vơi thêm tràn.
Ba thương mẹ chẳng màng cuộc sống
Lòng yêu con quên bổng thân mình
Ba là một vị thần linh
Để con quý kính muôn nghìn ba ơi !
Sự có mặt trên đời như vậy
Giàu tình thương dầy bấy cha yêu
Không lời dàn trải dệt thêu
Làm sao giải hết ơn nhiều sâu xa.
Người đề nghị hoa hồng hoa trắng
Để tưởng cho riêng hẳn mẹ thương
Có nên thêm cánh hoa hường
Lớn to đặc biệt kính nhường cho ba.
Đề nghị đó nghe mà có lý
Con biết ba chẳng nghĩ là hay
Phô trương biểu hiện gió mây
Tấm lòng hiếu thảo hương bay ngập trời.
Hoa hồng đỏ rạng ngời yêu dấu
Trắng thanh cao tỏa thấu trời xanh
Ba luôn là lá là cành
Là cuốn hoa đỡ bước lành mẹ đi.
Ba hiện diện không vì hương sắc
Mà chở che dìu dắt cho hoa
Ngõ hầu phát tiết nõn nà
Đóa hồng xinh đẹp mượt mà yêu thương.
Nơi có mẹ là thường có bố
Nơi có hoa trước trổ lá cành
Đằng sau lặng lẽ tinh anh
Ấy là hạnh phúc ba dành mẹ thôi.
Trên ngực áo một chồi đỏ thắm
Hoa hồng tươi nổi đậm lá xanh
Đơn sơ thầm lặng bên cành
Thấy ba cười mỉm hiền lành bao dung.
Lời kêu gọi ba ơi có biết
Thương mẹ nhiều da diết thương ba
Ba là mẹ mẹ là ba
Hai mà như một ngỡ là Phật Tiên.

OTTAWA Lập thu 2008

Đọc thêm: Nguyên tác "Nói với ba" - Vĩnh Hảo


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 9066)
Từ khi loài người có mặt ở hành tinh màu xanh này, tình mẹ con đã có mặt. Các loài có tình thức đều có tình cảm đó, nhưng rõ nét và dễ nhận diện vẫn là tình mẹ con trong cõi giới người ta. Văn chương thơ ca từ xưa đến nay không biết bao nhiêu bài viết về tình mẹ, viết hoài vẫn không hết, vẫn mới, vẫn rung cảm sâu xa. Ai đó mà biết nhớ ơn mẹ, thương mẹ từ trong tâm cảm, lời thốt ra đều rung động lòng người.
10/04/2013(Xem: 7939)
Lời Ban Biên Tập: Có một câu chuyện khác về mèo biết niệm Phật, nhưng làm sao để có bằng cớ là câu chuyện đó có thật hay không? Sau khi mèo mất, được chôn ở vườn sau của chùa, mặc dầu gần đó không ao nước gì cả, nhưng trên mộ nhỏ của mèo lại mọc lên một đóa hoa sen. Điều này cho thấy súc sanh cũng có Phật tánh.
10/04/2013(Xem: 7664)
Mỗi mùa Vu Lan báo Hiếu, tâm hồn tôi lại vấn vương nhớ về những kỷ niệm đã trôi qua trong cuộc đời tôi. Cha tôi mất sớm, lúc đó tôi chỉ được mười lăm tuổi, lứa tuổi còn ngây thơ chưa hiểu nhiều về cuộc đời, nhưng tôi cũng biết được đó là một biến cố và một sự mất mát lớn trong cuộc đời của tôi.
10/04/2013(Xem: 5914)
Tôi là một Phật tử cư ngụ tại miền Đông Bắc nước Mỹ, tiểu bang Pennsylvania. Tiếng là Phật tử nhưng thật ra tôi chỉ mới chập chững bước vào cửa đạo. Tôi biết rất ít về Phật pháp. Nhưng có lẽ nhờ nhân duyên đặc biệt nào đó từ đời trước, nên tôi tin tưởng hết lòng vào Pháp môn Tịnh Độ.
10/04/2013(Xem: 6671)
Mẹ ơi, đã nhiều năm rồi mà thi thoảng con vẫn nằm mộng thấy Cha. Mỗi lần như vậy,lòng con thật hạnh phúc. Có lẽ Cha vẫn luôn bên cạnh con khi con một mình nơi chốn cửa Thiền u tịch. Nhưng rồi tỉnh dậy thì con lại nhớ Mẹ làm sao !...
10/04/2013(Xem: 11627)
Có một vị bồ-tát rất tầm thường ở trong nhà của tôi, nhà của các bạn, nhà của mọi gia đình ở xứ này. Vị bồ-tát ấy cũng có mặt ở các văn phòng, hãng xưởng, bệnh viện, trường học, v.v… từ tư nhân đến công quyền. Ở nơi sang trọng thì ăn mặc gọn ghẽ, hình dáng thon thả, nhẹ nhàng; ở nơi xập xệ thì hơi cồng kềnh, luộm thuộm một chút. Nhưng vẫn cái dáng đó, ai nhìn vào cũng nhận ra.
10/04/2013(Xem: 6958)
Tuesday, September 08, 2009 Chuyến đi California của hai mẹ con cùng người anh khởi đầu bằng trầm lặng. Mãi đến phút chót nhờ mạng lưới điện toán, việc trở thành nhanh chóng. Chỉ vài phút trên màn điện, bấm vài lần trên bàn chữ là xong hoàn toàn việc mua vé máy bay cũng như chỗ ở. Vé mua làm xôn xao đàn em gái lúc nào cũng chăm chỉ vùi đầu vào công việc. Với lũ em, chuyện đi xa vài ngày là đắn đo quanh từng sắp đặt lớn........
10/04/2013(Xem: 6108)
Là người Việt Nam, ít ai không thuộc dăm ba câu trong truyện Kiều, cũng như ít ai không biết tác giả áng văn tuyệt tác viết bằng thể thơ lục bát đó là thi hào Nguyễn Du. Rất nhiều đoạn, nhiều câu, nhiều tình huống trong truyện Kiều đã trở thành văn học dân gian vì những tâm trạng, những hoàn cảnh đó quá gần gũi với môi trường thực tế trong xã hội, cả thời xưa cho đến ngày nay.
10/04/2013(Xem: 6549)
Trăng 14 lẻn nhẹ vào Am. Mắt khép hờ mà hành giả vẫn thấy rõ. Nhưng trăng ngây thơ, tưởng sẽ đùa như trẻ nhỏ khi vờn lên vạt áo tràng nâu làm hành giả giật mình, để trăng khúc khích cười. Thôi được, giả như không thấy mà tạo niềm vui thì có sao đâu, nhất là niềm vui này lại tặng ánh trăng, đối tượng tri kỷ thường cùng tọa thiền những đêm tĩnh lặng.
10/04/2013(Xem: 6926)
Tựa bài viết có vẻ không ổn vì hai hình ảnh tương phản này có thể chẳng bao giờ thấy nhau. Không có người nhà giầu nào lại dùng cái bát đã sứt mẻ; cũng như, cái bát nào trong bếp người nhà giầu mà chẳng may bị mẻ thì số phận nó nhiều phần sẽ nằm trong thùng rác!