Vu Lan nhớ má

27/05/201116:30(Xem: 6471)
Vu Lan nhớ má

 

VU LAN NHỚ MÁ

Đà Nẵng, ngày 14 tháng 8 năm 2010

Vu lan năm nay là tròn 15 năm, má bỏ tụi con để về với Phật, về tổ tiên, về với tía. Nhớ ngày đó, con còn trẻ và khoẻ lắm. Má bệnh dài ngày, ban đêm con ngồi bên với má. Sáng dậy đi làm, nhưng trong người chẳng thấy mệt. Có lẽ Phật ban cho con sức mạnh để phụng sự, làm tròn chữ hiếu với má.

Hồi đó nhà mình cũng đã neo người lắm. Các anh chị, các cháu của má đều ở xa, không thể về với má ngay như mong ước được. Một mình con quán xuyến mọi việc.

Rồi việc bất hạnh trong đời con rồi cũng đã đến. Má đã bỏ tụi con mà đi xa! Con đau buồn hiu quạnh, vì giờ đây con đã trở thành đứa mồ côi mẹ rồi, Mồ côi, con đói khát tình cảm lắm má ơi! Con không được tâm sự hàn huyên với má. Con không được mua trầu cau cho má nhai nữa. Mặc dù con rất ghét cái nước trầu đùng đục đỏ sẫm má hay bôi trên áo quần, có khi con giặt mà không sạch. Con rất sợ nước trầu không tốt cho sức khoẻ của má.

Vậy mà má đi đã xa rồi. Giờ đây mỗi lần có dịp con chỉ biết mua vài lá trầu và bửa vài trái cau thắp hương cho má vậy. Con xin má tha lỗi cho con, vì những lúc con rầy má về chuyện ăn trầu nghe má. Má chắc cũng thương con và cười dưới chín suối thôi. Bởi vì lúc má còn sống má nói tính con hung như tính con trai vậy. Sau này bạn con cũng nói vậy đó má. Má đừng lo, con có cái tật thì con mới có cái tài má ơi. Con là con trai thì con mới có tài thương má, có tài thay anh con chăm sóc phụng sự, quán xuyến mọi việc trong nhà. Ai cũng khen con hết đó má ơi.

Mười lăm năm trôi qua rồi, con cũng đã được nghỉ hưu rồi. Nghỉ rồi nhà vắng vẻ lại vắng vẻ thêm. Ngoài việc cơm nước, chợ búa, thắp nhang cho tía má mỗi ngày, con cũng chẳng biết làm gì. Vậy là con lại đi làm từ thiện. Ngành y của tía truyền cho con cũng có cái hay lắm má. Con già rồi không làm cho nhà nước thì mỗi tuần con đi khám cho bệnh nhân ở Tuệ tỉnh đường gần nhà. Làm vui lắm má ơi. Lâu lâu được đi theo đoàn chữa bệnh cho đồng bào ở vùng xa xôi, nghèo khó. Lúc có lễ hội gì lớn, con cũng được theo đoàn y tế chăm sóc cho Phật tử. Về hưu cũng oai lắm má à. Đó là cái vui làm theo lời dạy của Phật, tích thiện để mong cho má được an lạc

Vu Lan năm nay, theo lời dạy của Phật, noi gương ngài Mục Kiền Liên, con dâng nén hương trầm, nhờ thần lực bất khả tư nghì của Đức Phật, của Pháp, của Tăng, xin hồi hướng công đức cho tía má được sống trong lục đạo cực lạc hiện tiền. Con tin rằng năng lượng mạnh mẽ, đầy đủ giới pháp thanh tịnh của chúng tăng sẽ cứu độ tía má của con. Mong tía má của con an vui dưới chín suối.

Mười lăm năm trôi qua từ cái ngày má bỏ con đi xa. Suy nghĩ của con bây giờ đã khác nhiều. Con không còn đau khổ như cái hồi vừa mới mồ côi má nữa. Bây giờ con chỉ mong má được yên vui dưới chín suối. Lá già thì lá rụng về cội phải không má. Đó là quy luật con không nhận ra lúc má mất. Nhưng bây giờ con đang phải chấp nhận đó thôi. Buồn, vì hiu quạnh không có má bên cạnh, nhưng con cũng phải nghe lời dạy của Phật, biết sống và bằng lòng với hiện tại, cảm nhận hạnh phúc trong hiện tại. Hạnh phúc của con bây giờ cũng đơn sơ lắm má ơi. Nhiều khi ngủ không được, dậy thắp nén hương cho má, nhìn ảnh má trên bàn thờ cười với con là con cũng vui lắm rồi.

Chỉ còn một tuần nữa là con cũng được tặng hoa Vu Lan. Nhưng con phải đeo bông trắng má à. Cái bông trắng con cũng ghét lắm chứ. Nhưng biết làm sao được. Má là chuối ba hương của con, là chuối già của con mà.

Chiều chiều lại nhớ chiều chiều

Nhớ cha, nhớ mẹ chín chiều ruột đau./.

Source: thuvienhoasen

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/08/2013(Xem: 8268)
Khát vọng lớn nhất của con người khi hiện hữu ở cõi đời là được sống hạnh phúc. Có thể nói, hạnh phúc là sự mong ước và chờ đợi một điềm lành đến với chính mình và mọi người xung quanh ta.
14/08/2013(Xem: 6608)
“Thôi đi em, em muốn mẹ sống với em hoài, em thì hạnh phúc vì có mẹ bên cạnh, còn mẹ, mình mẩy lở loét, đau đớn từng giây, từng phút, bệnh tật đã hành hạ mẹ hơn hai mươi mấy năm rồi. Đừng ích kỷ chỉ nghĩ đến hạnh phúc của mình mà quên nỗi thống khổ của mẹ, em hãy để mẹ ra đi cho nhẹ nhàng thân xác”.
14/08/2013(Xem: 11311)
Đức Phật dạy tâm hiếu là tâm Phật, hạnh hiếu là hạnh Phật. Lời dạy ấy đã nhắc nhở chúng ta tầm quan trọng của tâm hiếu, hạnh hiếu trên bước đường tu; nhưng thực hiện tâm hiếu, hạnh hiếu như thế nào cho đúng Chánh pháp để cha mẹ và ta đều được lợi lạc.
13/08/2013(Xem: 8550)
gày Vu Lan được gọi là ngày truyền thống báo hiếu. Tất cả mọi người con đến ngày này về chùa được quý thầy nhắc lại trách nhiệm của mình đối với tổ tiên, ông bà, cha mẹ. Là phật tử, lẽ tất nhiên phải sống một đời hiền lương đạo đức. Nếu chúng ta sống bất hiếu với cha mẹ thì chắc chắn chúng ta sẽ không thương ai một cách chân tình.
13/08/2013(Xem: 16994)
Mẹ ta buôn tảo bán tần Dầm mưa dãi nắng muôn phần vì con Dẫu rằng thân thể héo mòn Da nhăn tóc bạc nhìn con trưởng thành
13/08/2013(Xem: 13532)
Đã một giờ chiều rồi mà cha vẫn chưa mang cơm hộp đến.Nó làm chủ quản ở một nhà máy, áp lực công việc rất lớn. Buổi trưa nhà máy không phục vụ cơm, nó bảo cha mang cơm hộp cho. Một phần là tiết kiệm, một phần cơm cha nấu rất ngon.
12/08/2013(Xem: 12108)
Lòng Mẹ bao la như biển Thái Bình rạt rào, Tình Mẹ tha thiết như giòng suối hiền ngọt ngào, Lời Mẹ êm ái như đồng lúa chiều rì rào. Tiếng ru bên thềm trăng tà soi bóng Mẹ yêu. Lòng Mẹ thương con như vầng trăng tròn mùa thu. Tình Mẹ yêu mến như làn gió đùa mặt hồ. Lời ru man mác êm như sáo diều dật dờ. Nắng mưa sớm chiều vui cùng tiếng hát trẻ thơ. Thương con thao thức bao đêm trường, Con đà yên giấc Mẹ hiền vui sướng biết bao.
12/08/2013(Xem: 8597)
Cha mẹ ơi! Giờ đây khi con đã làm cha làm mẹ thì con mới thấu hiểu một phần nào tất lòng của người. Chẳng ngôn từ nào có thể diễn được sự hy sinh tột cùng ấy.
12/08/2013(Xem: 10122)
Xưa ở Nhật Bản, có một người tên Kisuke chăm sóc cha mẹ rất kính cẩn. Anh thường bị bạn bè lôi vào chốn trà đình tửu quán, nhưng anh cương quyết từ chối với một lý do rất thú vị: “Một đứa con có được thân thể là nhờ mẹ và tinh thần là nhờ cha. Vì thế không thể dẫn cha mẹ đi uống rượu”.[1] Thời nay ít ai lập luận như thế khi bị cuốn vào những trò đen đỏ, rượu chè. Có người còn cho lòng trung tín và kính cẩn đối với cha mẹ là lạc hậu. Có người, vì cờ bạc rượu chè đã giết cả cha lẫn mẹ.