Chung cuộc (thơ)

06/08/201503:10(Xem: 14749)
Chung cuộc (thơ)


cha-me

CHUNG CUỘC

 

Tới giờ con phải đi rồi

Mẹ ơi con phải đi thôi mẹ à.

Khi trong bóng tối nhạt nhòa

Bình minh cô tịch hiện ra dịu hiền

Mẹ vươn tay xuống giường bên

Tìm con bé bỏng. Con bèn thưa mau:

“Bé nào còn ở đó đâu!”

Mẹ ơi Con phải đi nào còn đây.

 

Con thành làn gió hây hây

Vuốt ve Mẹ quý tỏ bày lòng con,

Con thành sóng nước nhẹ tuôn

Hôn khi mẹ tắm và hôn Mẹ hoài.

 

Trong đêm gió lộng ngoài trời

Khi mưa vỗ lá cây khơi điệu buồn

Mẹ nghe con sẽ thì thầm

Ngay trong giường Mẹ, kèm luôn tiếng cười

Vang theo ánh chớp bên ngoài

Rọi qua cửa sổ phòng nơi Mẹ nằm.

 

Khi mà Mẹ ngủ khó khăn

Nghĩ về con mãi, miên man đêm trường

Con từ sao sáng hát vang:

“Ngủ yên hỡi Mẹ! Hãy an giấc nồng!”

 

Lạc theo trăng sáng vào phòng

Con len lén tới giường cùng Mẹ thôi

Nằm vào lòng Mẹ tuyệt vời

Trong khi Mẹ ngủ con thời đâu xa.

Con thành một giấc mơ hoa

Qua mi mắt Mẹ hé ra đêm này

Lọt vào khi Mẹ ngủ say

Và khi thức giấc Mẹ đầy ngạc nhiên

Nhìn quanh, con chẳng kề bên

Con như đom đóm bay lên tối trời.

 

Khi ngày Đại Lễ tới nơi

Trẻ con lối xóm tới chơi quanh nhà,

Con hoà tiếng sáo vẳng ra

Thấm vào tim Mẹ thiết tha suốt ngày.

 

Đến thăm Mẹ lễ năm nay

Cô mang quà tặng, hỏi: “Này Chị ơi

Bé nhà mình ở đâu rồi?”

Dịu dàng Mẹ hãy trả lời Cô đi:

“Em à! Bé chẳng xa chi

Ở trong mắt chị Bé thì còn đây

Bé trong thân thể chị này

Trong tâm hồn chị Bé nay mãi còn!”

 

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

chuyển ngữ

(Mùa Lễ Vu Lan 8-2015)

 

cha-me-02

THE END

 

It is time for me to go,

Mother I am going.
When in the paling darkness

of the lonely dawn
you stretch out your arms for your baby

in the bed,
I shall say, “Baby is not there!” –

Mother, I am going.

I shall become a delicate draught of air and caress you and

I shall be ripples in the water when you bathe,

and kiss you and kiss you again.

In the gusty night

when the rain patters on the leaves

you will hear my whisper in your bed,
and my laughter will flash with the lightning
through the open window

into your room.


If you lie awake,

thinking of your baby till late into the night,
I shall sing to you from the stars,

“Sleep, mother, sleep.”

On the straying moonbeams

I shall steal over your bed,
and lie upon your bosom

while you sleep.

 

 

I shall become a dream,
and through the little opening of your eyelids

I shall slip into the depths of your sleep
and when you wake up and look round startled, 

like a twinkling firefly I shall flit out into the darkness.

 

When, on the great festival of puja,

the neighbours’ children come and play about the house,

I shall melt into the music of the flute and throb in your heart all day.

Dear Auntie will come

with puja-presents and will ask,
“Where is our baby, Sister?”
Mother, you will tell her softly,
“He is in the pupils of my eyes,
he is in my body

and

my soul.” 


Rabindranath Tagore,
in Collected Poems and Plays of Rabindranath Tagore

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/08/2014(Xem: 26861)
Vu Lan báo hiếu lại về, Khắp nơi phật tử nhất tề dâng hương. Người người già trẻ bốn phương, Lên cầu cho mẹ, mến thương hết lời. Cửa chùa mở rộng đón mời, Hỏi thăm hiền mẫu trên đời còn không, Mẹ còn, chùa lấy hoa hồng, Cài lên vạt áo, cho lòng thêm tươi. Người nào mẹ đã qua đời, Thì cài hoa trắng, gửi lời nhớ thương.
05/08/2014(Xem: 8943)
Mỗi năm cứ đến rằm tháng bảy, khắp nơi nhộn nhịp không khí Vu lan báo hiếu. Ngày ấy nhằm vào dịp mãn hạ, sau khi toàn thể chư Tăng Ni thực hiện quy chế cấm túc theo giới luật của đạo Phật, an cư tại một trú xứ, thể hiện tinh thần lục hòa cộng trụ, thu nhiếp thân tâm, trau dồi giới đức, nỗ lực thiền định. Vậy tại sao nhà Phật lại chọn sau ba tháng an cư, đến ngày Tự Tứ thì lễ Vu Lan mới được tổ chức? Vì đây là dịp để tri ân báo ân, tri niệm đến ân tình ân nghĩa của cha mẹ, Thầy Tổ, chúng sanh và của tất cả những ân tình ân nghĩa mà mình cưu mang hoặc đã chịu ân.
05/08/2014(Xem: 20405)
Đường dẫn đến chùa xa thật xa Quanh co muôn nẻo cõi Ta Bà Chiều nay gió nhẹ, mây lờ lững Nhẹ bước tìm về dấu vết xa
05/08/2014(Xem: 10411)
Bao ngày Mẹ ngóng, bao ngày Mẹ trông, bao ngày Mẹ mong con chào đời, Ấp trong đáy lòng, có chăng tiếng cười của một hài nhi đang lớn dần? Mẹ chợt tỉnh giấc, và Mẹ nhìn thấy hình hài nhỏ bé như thiên thần, Tiếng con khóc oà, mắt Mẹ lệ nhòa, cám ơn vì con đến bên Mẹ... Này con yêu ơi, con biết không? Mẹ yêu con, yêu con nhất đời! Ngắm con ngoan nằm trong nôi, mắt xoe tròn, ôi bé cưng! Nhìn Cha con, Cha đang rất vui, giọt nước mắt lăn trên khóe môi, Con hãy nhìn kìa, Cha đang khóc vì con...
05/08/2014(Xem: 9308)
Clip nhạc: Nhớ Cha, do Nghệ Sĩ Thanh Ngân trình bày
05/08/2014(Xem: 19228)
Giữa đêm khuya vắng vẻ Mẹ vân vê vuốt nhẹ Vào mái tóc mai con Với tiếng ru nhè nhẹ Ẵm nhẹ con vào lòng Ru con giấc ngủ nồng . Những lời ru của mẹ Thấm sâu vào hồn con Giúp con khi lớn khôn Biết hiếu thảo làm người
05/08/2014(Xem: 16799)
Tình Cha tình Mẹ bao la Tình thương như một thiết tha đậm đà Từ con mở mắt oa oa Dần dà năm tháng con đà lớn khôn
04/08/2014(Xem: 20393)
Cha là chỗ tựa đời con Là rường là cột cho con nương về Gian lao vất vả sớm khuya Miếng cơm manh áo đưa về nuôi con Trọng trách đè nặng vai mòn Sinh nhai kiếm kế nuôi con nên người Dạy con công hạnh ngôn dung
04/08/2014(Xem: 6010)
Năm gần tròn mười sáu tuổi, tôi phải lên tỉnh học. Tá túc trong nhà người bạn củtôi, thỉnh thoảng cuối tuần mới về thăm nhà. Từ nhà tôi lên tỉnh chỉ cách mười mấy cây số, nhưng xe đò không có nhiều, chỉ chạy những chuyến phục vụ cho khách buôn bán từ dưới quê lên tỉnh. Việc lưu thông không tiện lợi mấy, nên tôi cũng ít về thăm nhà. Vã lại, mẹ tôi thường dặn nếu nhà mình không có việc gì cần, thì con cứ ở lại trên ấy để học, chứ đừng nên về nhiều mà tốn kém, cũng như mất thì giờ vô ích. Nghe vậy tôi cũng yên tâm, rồi đâm ra làm biếng về nhà. Lâu lâu hơi nhơ nhớ, mới đón xe đò về thăm mà thôi. Ngoài giờ học, tôi hay giúp dì Thảo những việc lặt vặt trong nhà, mặc dù dì không cho tôi làm, nhưng tôi cũng cố nài nỉ dì để
04/08/2014(Xem: 7743)
Đã có nhiều lo ngại trước làn sóng xâm thực văn hóa ngoại nhập, không chỉ riêng từ thời mở cửa vào nửa cuối thập niên 80 của thế kỷ trước; mà trước đó, vào những năm 70, nhất là ở các đô thị Miền Nam, có nhiều yếu tố phó mặc, vận mệnh văn hóa dân tộc vì thế đã đứng trước bờ vực lung lay. Nhiều tổ chức kêu gọi phục hưng và đấu tranh cho văn hóa dân tộc ra đời, nhưng tất cả cũng nhanh chóng hòa tan vào thời cuộc, có chăng chỉ dừng lại chỉ ở kết quả khiêm tốn.