Đóa hồng Vu Lan

24/08/201507:37(Xem: 6902)
Đóa hồng Vu Lan

                      

 hoa hong

 

 

                     

 

 

 ĐÓA HỒNG VU LAN
                                               Gia Hiếu

  

Mùa thu với tháng bảy mưa ngâu, với trăng thu diệu vợi, quê hương Việt nam chúng ta với biết bao vẻ đẹp êm đềm qua ánh trăng rằm tháng bảy Vu lan.

  “ Gió mùa thu mẹ ru con ngủ,

    Năm canh dài thức đủ năm canh…”

   Thưa vâng, trong êm đềm của ngọn gió mùa thu, lời ca dao mộc mạc ấy đã cho ta hình ảnh thật tuyệt vời đó là tình yêu vô biên của mẹ, mẹ đã thức đủ năm canh dài, thức thâu đêm chờ sáng để hát ru cho con tròn giấc ngủ an lành.

-         Mẹ ơi, không có tiếng hát nào hay hơn, nồng ấm hơn lời hát ru của mẹ cho con, Mẹ ơi, không có vòng tay nào êm ả hơn, dịu dàng hơn vòng tay ấp ủ của mẹ hiền…

“Mẹ ơi, …mẹ !…

Cái tiếng gọi mà từ khi bập bẹ

Cho đến lúc trưởng thành, con không hiểu hết chiều sâu

Mẹ có nghĩa là bắt đầu,

Cho cuộc sống, cho tình yêu, cho hạnh phúc”…(1)

  Mẹ có nghĩa là bắt đầu, là khởi thủy , là cội nguồn của tất cả những gì thiêng liêng nhất, bắt đầu là một hòn máu, một bào thai trong bụng mẹ, mẹ đã phải chín tháng cưu mang với biết bao cam khổ nhọc nhằn và rồi…mang nặng, đẻ đau…; Bắt đầu cất tiếng khóc chào đời, chúng ta đã được nâng niu trong vòng tay êm ái của mẹ hiền, từng dòng sữa ngọt thơm ngon của bầu vú mẹ no tròn, đã ngày đêm nuôi dưỡng cho ta lần hồi khôn lớn dần thêm…

 

“ nuôi ta lớn bằng dòng sửa ngọt,

Dạy ta khôn bằng nhịp điệu ca dao

Lời ru của mẹ là cùng đàn thanh thót

Vòng tay êm là võng mộng dạt dào…”

 

 Đó là công ơn của mẹ, là tình yêu của mẹ, là bao la, là vô biên, là biễn rộng , sông dài…

   “ mẹ, mẹ là lọn mía ngọt ngào;  mẹ, mẹ là nải chuối buồng cau, là tiếng dế đêm thâu, là nắng ấm nương dâu, là bóng mát yêu thương cho cuộc đời…”(Bông Hồng cài áo : PTM)

 Làm sao mà nói hết được những thiêng liêng, những mầu nhiệm trong tình yêu của mẹ cho con.

   “ khi con biết đòi ăn,

      Mẹ là người đã mớm cho con từng muỗng cháo,

      Khi con biết đòi nghe bằng tiết tấu

      Mẹ là người thức hát ru con

      Bầu trời trong mắt con ngày một xanh hơn

      Là khi tóc mẹ điểm nhều thêm sợi bạc…” (1)

 

“Mẹ ơi, từ khi là một bào thai trong bụng mẹ,

- mẹ là vũ trụ bao la.

Từ khi là một hài nhi trong vòng tay mẹ,

-         Mẹ là đại địa sơn hà,

Rồi con biết lật mẹ cười,

Con biết bò mẹ mừng

Con chập chửng tập đi,

Mẹ theo từng bước chân con dìu dắt …”

 

Và…

 

   “ cái vòng tay mở ra từ tấm bé,

      Cứ rộng dần khi con trẻ lớn khôn thêm…”(1)

 

Và suốt quảng đời con, lúc nào con cũng cần có mẹ.

 

   “ ánh mắt mẹ như một vì tinh tú,

      Mãi long lanh, chan chứa một tia nhìn

      Gương mặt mẹ như trăng rằm bóng nguyệt,

      Sáng dịu dàng, sáng tỏa cả niềm tin…”

 

      Rồi con từ từ lớn khôn, và mẹ dần dần già yếu, vì bao nhiêu lam lũ của cuộc đời , mẹ đã muôn vàn đắng cay gánh chịu, mẹ cũng chỉ vì con và để cho hạnh phúc đời con. Cho đến một ngày…mẹ đành nhắm mắt xuôi tay…

 

         “ Mẹ ơi, con mất mẹ rồi,

            đành mang thân phận mồ côi lạc loài

            Bơ vơ đi giữa cuộc đời

            Bước chân hụt hẫn, đất trời đong đưa…”

 

Cô bác ơi, các anh, các chị các em ơi ! tình mẹ là thế đó, là vô biên, là diệu vợi, là dạt dào, là trời biễn bao la…, công ơn của mẹ là bát ngàn xanh thẳn, là hun hút từng không, là mênh mông vũ trụ….ngôn ngữ thế gian còn hạn hẹp lắm mà, làm sao đủ để xưng tụng, những vô biên và bất tận của tình mẹ và công ơn của mẹ đã dành cho tất cả chúng ta.

   Hôm nay, mùa Vu Lan báo hiếu lại về, chúng ta cùng nhau trân trọng đón nhận và cài lên ngực áo mình, cài lên trong tim mình “ Đóa Hồng Vu lan”  tình mẹ:

-         Được cài lên ngực áo mình, cài trong tìm mình đóa hồng Vu lan màu đỏ, thì quý cô bác ơi, các anh, các chị các em ơi, đó là niềm vui Vu lan, là hạnh phúc của cuộc đời, với niềm vui còn mẹ ở bên ta, - còn mẹ là chúng ta còn tất cả, chúng ta còn tất cả đất trời, xin được chúc mừng cho tất cả những ai được cài đóa hồng Vu lan màu đỏ trong ngày đại lễ hôm nay.

 

-         Và với đóa hồng Vu lan mầu trắng, xin được cài lên ngực áo cho những ai không còn mẹ ở trên đời, - với đóa hồng Vu lan mầu trắng vẫn đượm nồng tình mẹ ở trong tim…, thì quý vị ơi, quý cô bác, các anh, các chị, các em ơi, hãy cài trong tim mình đóa hồng Vu Lan mầu trắng của tình mẹ tình khôi, tình của mẹ vẫn dạt dào muôn thuở, vẫn mãi mãi êm đềm như nhịp võng tao nôi .

 

-          

   “ Trong tim bóng mẹ còn đây,

      Trong ta, tình mẹ vẫn đầy, thiên thu…”

 

   Niềm đau mất mẹ là niềm đau to tát nhất, nỗi buồn mất mẹ là nỗi buồn không thể nào nguôi, xin được cia xẻ niềm đau mất mẹ với những ai đang cài hoa trắng trong ngày đại lễ hôm nay.

   Thưa toàn thể quý vị,

-         Cài đóa hồng Vu lan trên ngực áo là cài trong tim mình tình yêu bao la của mẹ, công ơn vời vợi của mẹ hiền suốt đời vẫn mãi vô biên .

    Cho nên dầu đỏ hay dầu trắng, chúng ta vẫn còn đây, và còn mãi hình bóng của mẹ hiền trong từng nhịp thở của kiếp sống làm người.

 

   “ Nếu ai hỏi có điều chi hãnh diện,

      Con xin thưa con có mẹ trong đời,

      Mẹ là ánh trăng rẳm hiển hiện

      Là bao la đợt sóng dậy ngàn khơi

 

      Con mãi thấy nụ cười trên môi mẹ

      Nở ngàn hoa nồng đượm nét quê hương

      Con sống lại như ngày xưa còn bé

      Khóc thật nhiều trong lòng mẹ yêu thương…”

 

   Để tạm dừng những dòng cảm niệm với đề tài “ Đóa Hồng Vu lan” nơi đây, chúng tôi xin mượn mấy câu thơ của nhà thơ Trụ Vũ, xin gửi đến quý vị như một lời chia xẻ tâm cảm của một người con đối với mẹ hiền:

 

   “ Dầu còn mẹ, hay dầu mất mẹ,

      Thì em ơi, em vẫn là con

      Xin giữ mãi tron đời em nhé,

      Bóng mẹ hiền giữa trái tim son.”

 

 

                                            GIA HIẾU

                                    Mùa Vu lan, PL. 2559

                                  Sydney, tháng 8 – 2015

 

Ghi chú: (1) những câu thơ được trích từ bài thơ: “ Ngày Xưa có Mẹ “ của Thanh Nguyên.

 -Những câu thơ không chú thích trong bài là của Gia Hiếu.

 

 

 

 

 

           

 

 

 

 

 

 



 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/08/2018(Xem: 5354)
TẤM LÒNG CỦA MẸ Cuộc đời mẹ muôn ngàn khổ nhọc Sống nuôi con từ lúc đỏ lòng Giờ đây con đã hanh thông Nhớ ơn mẹ hãy gắng công làm lành .
04/08/2018(Xem: 6613)
Tâm Từ: Đọc Trong Mùa Vu Lan, Bài viết này để cúng dường Tam Bảo; tất cả phước đức xin hồi hướng tới cha mẹ nhiều đời và tất cả chúng sinh ba cõi. Đọc trong mùa Vu Lan, cũng là đọc trong tất cả mọi thời. Bởi vì Vu Lan, dựa vào tích Ngài Mục Kiền Liên vào cõi ngạ quỷ tìm cứu mẹ, là nơi lửa cháy không ngừng, nơi đói khát không ngừng; do vậy, lòng con không giây phút nào ngưng nghĩ tới việc cứu mẹ. Trong khi đó, Đức Phật đã dạy, tất cả chúng sinh đều đã từng là cha mẹ đời trước của mình. Bài này nói về Kinh Từ Bi, một phần trong 11 pháp môn, tới cái nhìn Vô thường, rồi tới cái nhìn Duy Thức, và rồi từ Duy Thức khởi tâm đại bi. Các ý phức tạp trong bài, sẽ ghi nhiều bản dịch để đối chiếu.
03/08/2018(Xem: 7063)
Khoảnh khắc được ghi lại một cách ngẫu nhiên bởi anh Vũ Thiên Bùi đã chạm đến trái tim của nhiều người xem. Mang trong mình một sinh linh bé nhỏ nên phụ nữ mang bầu thường luôn được xem là đối tượng ưu tiên, cần quan tâm, chăm sóc ở bất kỳ đâu. Vậy nhưng trong bức ảnh do tài khoản facebook Vũ Thiên Bùi đăng tải gần đây trên một hội dành những người yêu thích nhiếp ảnh, hình ảnh người phụ nữ mang bầu lại gợi cho người ta cảm giác xót xa, thương cảm. Trong bức ảnh, một mẹ bầu khoảng 6-7 tháng đang nằm một mình co ro nơi góc cầu thang bệnh viện. Cô nằm trực tiếp xuống sàn, đầu gối lên chiếc túi trong giấc ngủ vội vàng.
03/08/2018(Xem: 13807)
Nhà của dì Ba ở vùng ngoại thành, có sân trước vườn sau, vắng vẻ yên tịnh. Trong nhà bài trí đơn sơ: bàn thờ thiết trí giản dị nhưng trang nghiêm với thánh tượng Quán Thế Âm Bồ Tát và hoa quả hương đăng đầy đủ, giữa nhà là bộ bàn ghế gỗ có đặt bộ ấm trà bằng đất “quê mùa”, và một điện thoại cố định (ĐT bàn). Sáng sớm. Yên bình, im ắng. Chiếc máy niệm Phật phát lên âm lượng nho nhỏ vừa đủ nghe danh hiệu Phật: (tùy chọn) “Nam mô …” Như mọi ngày, dì Ba quét lau bàn thờ với tâm trạng hoan hỷ và thần thái ung dung thanh thả. Sau đó, dì thắp hương, lâm râm khấn nguyện… Bất chợt, chuông điện thoại bàn reo vang… Dì giật mình, quay lại nhìn chiếc điện thoại nơi bàn giữa nhà, rồi bình tâm lại, xá ba xá trước bàn thờ thiêng liêng, mặc cho chuông điện thoại cứ réo vang nghe như hối hả thúc giục…
02/08/2018(Xem: 9115)
Thông Báo Lễ Vu Lan 2018 tại Chùa Khánh Anh (Bagneux)
02/08/2018(Xem: 13992)
Thông Bạch Vu Lan Phật Lịch 2562 (2018) của Hòa Thượng Hội Chủ Thích Bảo Lạc
01/08/2018(Xem: 76289)
Con cò lặn lội bờ sông Cò ơi sao lại quên công mẹ già Hỏi rằng ai đẻ cò ra Mà cò lại bỏ mẹ già không nuôi Nhớ khi đi ngược về xuôi Mẹ đi bắt tép mẹ nuôi được cò Những ngày mưa lũ gió to Công mẹ bắt tép nuôi cò cò quên Vợ con cò để hai bên Công cha nghĩa mẹ cò quên hết rồi Cò ơi cò bạc như Vôi Công cha nghĩa mẹ bằng đồi núi cao
16/05/2018(Xem: 7570)
Từ thời Trung Hoa xưa cũ, thơ ca đã được hội ý là tiếng nói từ chốn chùa chiền (Thi = Ngôn + Tự). Cho nên kinh là những bài thơ đầy cảm xúc, hình tượng và triết lý để ngâm nga, xướng tụng hơn là những bản văn nghiêm mật thuần đức tin và đạo lý. Những thiền sư danh tiếng của Phật giáo thường là những thi nhân từ bản chất. Thơ Thiền như Dạ Lý hương tỏa mùi thơm nhẹ lướt trong không gian. Không tìm cũng thoảng tới. Cố tới thì không biết nơi đâu!
16/03/2018(Xem: 16436)
1-Tình cha cao vời vợi, Như núi Thái non bồng. Như trời cao thăm thẳm, Giữa vũ trụ mênh mông.
28/01/2018(Xem: 6815)
“Chữ Hiếu thời hội nhập” mở đầu bằng câu chuyện thương cảm cho Cụ Tám đã già và những đứa con ở xa không cận kề chăm sóc, câu chuyện được gắn với thời hội nhập, kinh tế thị trường... Chữ Hiếu luôn là điều luôn làm người ta cảm động nhất, chạm vào tận cùng nơi sâu thẳm của tâm hồn. “Chữ Hiếu thời hội nhập” cũng đem lại cảm xúc nhớ ơn, ca ngợi công ơn dưỡng dục sinh thành của cha mẹ. Và đúng như bài viết đã khẳng định “...dù cho thời đại chúng ta ngày nay, dù khoa học có tiến bộ thế nào, con người có văn minh đến đâu, dù con cái có làm nên chức vị cao tột đỉnh của xã hội , thì chữ Hiếu của con cháu đối với cha mẹ, ông bà vẫn là thước đo phẩm chất đạo đức giá trị của con người...”.