Ánh Sáng Không Còn!

25/04/202022:13(Xem: 7790)
Ánh Sáng Không Còn!

 Mai Am Thien An 3
    Ánh Sáng Không Còn!

 Nguyên Hạnh HTD

 

        Lần về Việt Nam, tôi đã được một nhóm bạn rủ đi tham dự ngày “Quốc tế công tác xã hội“ được tổ chức tại đường Tôn Đức Thắng, quận nhất. Chủ đề của buổi họp mặt là “Gặp gỡ yêu thương“, khách được mời chính là các em khiếm thị thuộc “Mái ấm Thiên Ân“ quận Tân Phú và Trung tâm dạy nghề cho người khuyết tật.

       Một chương trình khá hay, rất cảm động đầy lòng nhân ái và chủ đề buổi họp mặt thật thấm thía, mang ý nghĩa sâu xa vô cùng!

       Tôi cứ nghĩ vẩn vơ, một hôm nào đó khu phố bị mất điện vài ngày thôi, chúng ta đã cảm thấy khó chịu, bứt rứt biết chừng nào. Đó là chúng ta vẫn còn có ánh sáng mặt trời, đèn cầy, đèn pin v.v... Vậy mà ở đây các em khiếm thị hoàn toàn không nhận được bất kỳ một loại ánh sáng nào. Trước mắt các em là một đêm đen kéo dài bất tận, thật xót xa khi nghĩ đến nỗi khổ tâm và khó khăn của các em đã gặp rất nhiều trở ngại.

       Trong buổi sinh hoạt tập thể hôm đó, các em đã rất tích cực tham gia các trò chơi chung, hát chung các bài hát và luôn nở nụ cười trên môi như muốn hòa đồng với nhịp sống chung của cuộc đời. Các em có nhiều tài, hát hay, đàn giỏi, có em lại còn bắt chước được tiếng kêu của các loài thú, tiếng khóc trẻ em v.v...

      Tôi lân la gần gũi một vài em, chia sẻ tâm tư tình cảm của các em phần nào, càng nghe càng thấy ngậm ngùi chua xót đắng cay!

    - Em Điệp đã tâm sự từ khi bị mù cả hai mắt, dù được gia đình yêu thương và quan tâm nhưng trong lòng em cũng trăn trở, luôn luôn tự hỏi chẳng lẽ mình sẽ trở thành người vô dụng suốt đời hay sao!?

      Sau một thời gian suy nghĩ, em đã tìm cách trốn khỏi nhà từ Vũng Tàu để vào Sài Gòn tìm cơ hội học hỏi.

      Người nhà em đã túa ra đi tìm khắp nơi, cuối cùng họ đã tìm thấy em ở nhóm Thiên Ân ( nhóm được thành lập do thầy Phong bị khiếm thị sau một tai nạn), nhóm luôn hổ trợ và tạo điều kiện học hỏi cho các em khiếm thị. Anh chị đã năn nỉ Điệp trở về gặp mẹ, nếu không mẹ sẽ chết mòn chết dần vì thương nhớ con.

      Điệp thương mẹ nên đành trở về nhưng vẫn không từ bỏ ý chí học tập của mình. Nhờ sự can thiệp của bà con họ hàng mà gia đình hiểu được nguyện vọng tha thiết muốn thành người hữu dụng của em. Sau cùng em đã được gia đình đồng ý để em vào Sàigòn học tập. Hiện nay em đang học Computer, em hy vọng sẽ trở thành chuyên gia về Computer để có thể chỉ dẫn lại cho các bạn đồng cảnh ngộ, hầu mở ra một chân trời mới tươi đẹp hơn cho những người đã bị lấy đi niềm tin, ý chí vươn lên, tinh thần muốn giúp đỡ người khác. Đặc biệt là quyết tâm không đầu hàng số phận!

      Quan điểm về cuộc đời của em thật đáng phục!

    - Đây là tâm tình chia xẻ của em La Kim Linh thuộc trường dạy nghề cho người khuyết tật ở Hóc Môn. Em cho biết em bị mù từ nhỏ do nhà nghèo, thiếu chăm sóc chu đáo. Mẹ mất sớm, ba lấy vợ khác. Đêm đen đời em kéo dài từ nỗi khổ này đến nỗi đau khác.

      Sau này lớn lên em đã gặp và lấy người đồng cảnh ngộ nhưng cuộc hôn nhân đã bị gia đình hai bên phản đối, vì họ hy vọng mù lấy sáng còn có người dẫn dắt, chứ mù lấy mù thì chết chùm luôn!

      Hai em đã thoát ly gia đình, thuê nhà ở Long An, bán vé số sống qua ngày. Nhưng cuộc sống mỗi lúc mỗi khó khăn, em lên thành phố rồi theo sự chỉ dẫn em đến trường dạy nghề với hy vọng học được một nghề có thể ổn định cuộc sống, không phải nhờ vả ai. Chua xót thay, số phận hai em đành phải chia lìa; chồng em đã được ba má ruột đem về nuôi và dứt khoát chỉ nuôi một mình anh, chứ không chấp nhận thêm em.

      Nỗi buồn đó cũng được khỏa lấp phần nào khi em đã hoàn thành lớp huấn luyện massage, nhưng mơ ước tự lập và đoàn tụ với chồng vẫn còn nằm ngoài tầm tay vì em không thể tìm được việc làm dù đã có nghề trong tay - Em nói trong ngấn lệ - Em không muốn sống bám, muốn tự nuôi thân, em đã có nghề, xin hãy giúp em có việc làm!

     Trong buổi gặp gỡ này, tình cờ tôi lại gặp được một hình ảnh đáng yêu, nổi bật với tà áo dài Việt Nam tha thướt và một tấm lòng đồng cảm sâu sắc với những người khiếm thị Việt Nam. Đó là hình ảnh của bà Grace, một phụ nữ Mỹ, đến từ tiểu bang Indiana. Đi đâu bà cũng phải nhờ đến cây gậy dẫn đường Bà thường gọi nó là người bạn tốt thân thiết nhất của bà. Vậy mà bà rất hăng hái trong các công tác xã hội Việt Nam. Bà đã xem Việt Nam là quê hương thứ hai của bà, hiện bà đang phụ trách một chương trình giảng dạy về công tác xã hội ở Đại học Khoa học Nhân văn thành phố, Đại học Đà Lạt và Đại học Hà Nội cũng đã mời bà cộng tác.

     Tất cả công việc của bà ở Việt Nam đều là thiện nguyện, bà còn tìm thêm

những nguồn tài trợ khác cho những trường hợp đặc biệt cần giúp đỡ.

     Từ 7 năm nay, bà đã ở Việt Nam nhiều hơn ở Mỹ. Bà luôn luôn cố gắng hòa nhập vào xã hội Việt Nam để có thể hiểu và phục vụ tốt hơn cho công tác xã hội.

       Tôi thật ngạc nhiên lẫn khâm phục khi bà có thể vỗ tay hát theo mọi người một số bài hát cộng đồng.

       Gần nhau trao cho nhau tin yêu tình loài người

       Gần nhau trao cho nhau tin yêu đừng gian dối

       Gần nhau trao cho nhau ánh mắt nhân loại này

       Gần nhau trao cho nhau xây đắp nên tình người...

      Bà rất quan tâm đến từng tâm sự của mỗi em trong nhóm nhỏ hội thảo của bà. Tuy là người Mỹ nhưng lòng bà đã nặng trĩu thương yêu đối với những người Việt Nam khốn khổ không cùng tổ quốc với bà.

     Buổi chiều là phần văn nghệ của các em khiếm thị. Có một em gái đã lên hát bài “Lý Mồ Côi“ để nói lên tâm sự của đời mình. Mẹ chết khi em mới vài tháng tuổi, ba theo người khác, cậu tội nghiệp đem về nuôi. Được vài năm cậu chết, mợ đem em bỏ ra đường. Từ đó em mồ côi, bơ vơ giữa chợ đời.

      Hát xong em về chỗ, gục đầu vào vai bạn, hai đứa ôm nhau khóc. Khi nghe tôi thông dịch lại, mắt bà Grace đỏ hoe.

     Đến phần nói lên mơ ước của đời mình qua việc nặn những hình ảnh bằng đất sét, có em đã nặn hình hai bàn tay và nói ra tâm sự ước mơ của mình“ Người xưa thường nói giàu hai con mắt, có hai bàn tay“. Mẹ đã không cho em đôi mắt nhưng đã cho em hai bàn tay. Em ước mơ với hai bàn tay khéo léo, em sẽ tự mưu sinh để lo cho mình và có thể giúp đỡ người khác.

      Em Kim Linh thì mơ ước có được một căn nhà nhỏ để em có thể đoàn tụ với chồng cũng khiếm thị như em và trong căn nhà nhỏ đó rồi đây sẽ có tiếng cười, tiếng khóc của trẻ thơ.

      Ôi! Những ước mơ thật đời thường, thật giản dị của một người phụ nữ Việt Nam nhưng biết đến bao giờ. Bao giờ những giấc mơ bình dị này mới trở thành hiện thực?

      Cám ơn các bạn khiếm thị, buổi gặp các bạn hôm nay thật vô cùng ý nghĩa cho tôi. Các bạn đã giúp tôi nhận ra một điều hết sức quý giá mà tôi đang sở hữu (trước đây tôi thấy nó hết sức bình thường). Đó là đôi mắt! Nhờ hai viên ngọc vô giá đó, tôi có thể nhìn thấy ánh bình minh rực rỡ vào mỗi buổi sáng, cảm nhận được vẻ đẹp huyền dịu của ánh trăng, lung linh của ánh sao về đêm, cùng vô vàn những hình ảnh tươi đẹp khác của cuộc sống mà tôi đón nhận mỗi ngày.

      Cám ơn đời đã cho tôi sinh ra được làm người bình thường nhưng đừng để tôi trở thành người tầm thường khi tôi chưa biết Cho nhiều hơn là Nhận.

    Hỡi những người được bình thường như tôi, xin hãy cùng nhau tiếp sức cho những ước mơ của những người bạn khiếm thị, xin đừng hững hờ trước những tâm tư chua xót của những người không được diễm phúc bình thường như chúng ta. Biết cho và biết giúp đỡ người khác là tài sản giá trị nhất của đời người.

      Đúng là“ Sống trong đời cần có một tấm lòng“. Đó là lòng nhân ái được trải rộng để gió cuốn đi và được lan truyền khắp nơi để ngọn lửa tình người được thắp lên từ mỗi trái tim, hầu sưởi ấm những tâm hồn băng giá vì những bất hạnh của kiếp người.

       Từ đó chúng ta có thể tự nhủ với lòng mình.

     “ Cám ơn đời, mỗi sớm mai thức dậy

       Ta có thêm một ngày mới để yêu thương! “

                                                                                                                              Nguyên Hạnh HTD
                                                                                                            Tháng 3 - 2020
Mai Am Thien An
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/11/2017(Xem: 5109)
GH Âu Châu tổ chức uỷ lạo Đồng bào Miền Trung Việt Nam trong cơn bão lũ Damrey số 12 vừa qua
15/11/2017(Xem: 39152)
Tăng Ni Hệ phái Khất Sĩ cứu trợ Miền Trung VN 2017-- Hình ngày 04 : (0 1/11/2017) : phái đoàn trao quà ngày cuối tại Nghệ An 250 phần tại xã Hưng Trung H Hưng Nguyên và 250 phần tại xã Nghi Thiết H Nghi Lộc Nghệ An mỗi phần quà 300 ngàn tiền mặt và hơn 200 ngàn vật dụng Mì gạo mền áo gió đường dầu vv. Đoàn kết thúc lúc 11 am và trở về Sg chuẩn bị cho chuyến 2 Bắc bộ với các Tỉnh Hoá 600, Ninh bình 1000 và T Hoà Bình 1000 phần vào ngày 9,10,11/11/17 sắp tới
14/11/2017(Xem: 14826)
Thông Tư Cứu Trợ Đồng Bào bị Bão Damrey, VN của Giáo Hội Canada
14/11/2017(Xem: 8588)
Ngày 13-11-2017, gia đình anh chị Nguyễn Văn An, Bùi Thị Tiến cùng gia đình anh chị Bùi Thị Vĩnh (Tâm An) & Trương Nhị Hưng (Quảng Minh Thạnh), Việt Kiều từ Melbourne, Úc Châu, đã đến thăm an ủi và phát 200 phần quà tình thương (gồm gạo, mì gói, dầu ăn, nước tương) cho đồng bào bị bão Damrey tại Thôn Tam Ích, Xã Ninh Lộc, Ninh Hòa, Khánh Hòa, Nha Trang.
10/11/2017(Xem: 8058)
Tuần lễ vừa qua, nhiều Tự Viện Tăng Ni Phật Tử trên lãnh thổ Âu Châu đã tổ chức Huân Tu Đại Bi Quán Âm, để tưởng niệm tri ân công đức vô lượng của Bồ Tát Quán Thế Âm. Vị Bồ Tát đã vì chúng sanh trầm luân đau khổ, mà thị hiện vào các cõi và trở thành những chúng hữu tình, để dìu dắt chúng sanh ra khỏi biển khổ sông mê. Song song với tuần lễ Tri Ân cao cả này, thì tại những tỉnh thành thuộc Miền Trung Nước Việt, đã gặp phải cơn bão lủ số 12 Damrey hoành hành tan nát cảnh vật và nhà cửa cũng như sự thất thoát tài sản nặng nề của bà con đồng bào một dãy miền duyên hải. Kéo dài đã hơn tháng qua, các tỉnh Sơn La, Lai Châu, Lào Cai,... phía Bắc trước, cũng có chết chóc, đổ nát, nhà cuốn, của trôi. Hơn tuần lễ nay, trận bão số 12 (Damrey) hoành hành lớn quá, diễn biến phức tạp, mưa lớn gió mạnh, lũ lụt khắp các tỉnh Miền Trung lên tới Cao Nguyên, từ Thanh Hóa, Quảng Bình chạy vào tới Ninh Thuận, Bình Thuận, ngược lên trên Lâm Đồng, Kon Tum, Gia Lai.
09/11/2017(Xem: 6682)
Thông Tư Cứu Trợ Nạn Nhân Bão Damrey tại Việt Nam
16/10/2017(Xem: 14982)
Sau hơn một tuần, lửa vẫn còn cháy, 40 người thiệt mạng, hơn 6,000 căn nhà bị cháy, và còn 200 người bị thất lạc. Trước tai nạn lớn lao này, và trong tinh thần "máu chảy ruột mềm, tương thân tương trợ" của người con Phật, chúng ta nên góp một chút tấm lòng, vài ba bàn tay để cứu trợ nạn nhân, giúp xoa dịu phần nào nỗi thống khổ, khó khăn trong tình trạng hiện nay. Có y kiến, đề nghị tôi kêu gọi hai Ban Hướng dẫn Thiện Minh và Liễu Quán cùng làm việc, nên tôi kính gởi thư này đến tất cả quý Anh Chị Huynh trưởng. Nhìn vào tình trạng hiện nay, xin có 2 đề nghị: ngắn hạn và dài hạn:
21/09/2017(Xem: 7109)
Thưa quý Đồng Hương Phật tử, kèm đây là phiếu xét nghiệm của em Đỗ Mai Ngọc Quý ở Đà Nẵng. Cha em là Đỗ Văn Nhứt, 33 tuổi, làm bảo vệ Trường THCS Nguyễn Bỉnh Khiêm Hội An. Lương hằng tháng 2 triệu rưỡi VND. Mẹ em bán bánh mì. Hai vợ chồng làm cật lực đủ nuôi 2 đứa con khôn lớn (Quý và 1 đứa em trai 3 tuổi). Em Q. là HSG, ngoan hiền, là vận động viên cầu lông của Hội An từng đoạt giải cấp Tỉnh. Thể lực rất tốt. Đầu tháng 8/2017 em đột nhiên giảm cân, ăn ít, người gầy yếu, xanh xao, đôi lúc bị hoa mắt, choáng váng. Đi khám BS Hội An chuyển ra Đà Nẵng. Kết quả xét nghiệm như thế là ung thư máu! Số tiền thực hiện ca ghép tủy là hơn 1 tỷ VND. Số tiền vận động, quyên góp trong HS và GV cũng như gia đình, bà con, bạn bè thân hữu không quá 150 triệu. Tình hình thật bi đát. Cha mẹ em hiện đang bó tay! Vì thiếu tiền nên không dám nghĩ đến việc thực hiện ca ghép tủy. Hiện giờ chỉ đang chuyền máu vì em đang mất máu nặng (ba em chuyên làm viêc thiện, là người thường xuyên hiến máu nhân đạo cứu
20/09/2017(Xem: 7290)
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật, Xin chân thành cảm tạ Quý Bác, Cô Chú, Anh Chị Em và Các Bạn đã mở rộng bàn tay đống góp trong việc giúp đỡ từ thiện cho đồng bào bảo lực vừa qua tại (Harvey) Houston, Texas. Sau đây là hình ảnh và những Bánh Muffins va Chip đã tặng cho 200 Gia Đình, EMS and Fire Departments. Nam Mô Shakya Muni Buddha Thank you to All Brothers, Sisters, Friends, and Families and that have contributed to help the Flood Victims in Houston, Texas over the weekend of Saturday Sep/02/2017. We were able to provide a Muffins and Chips for 200 Families, EMS and Fire Departments. The Mission Accomplished as of Saturday Sep/02/2017. Thank you so much and Have an Awesome Week. Nam Mô Shakya Muni Buddha All Families, Brothers, Sisters, and Friends. TuanCD
12/09/2017(Xem: 25315)
Thiết nghĩ, Tu Viện Vạn Hạnh tọa lạc tại làng Vạn Hạnh, Phú Mỹ, Tân Thành, Bà Rịa-Vũng Tàu, được thiết lập vào năm 1970, do cố Hòa Thượng Thích Đồng Huy khai khẩn đất rừng để tạo dựng là một nơi phù hợp nhằm tổ chức đạo tràng cho Phật tử tề tựu về đây tu học cũng như nơi thuận lợi kiến tạo trung tâm nghiên cứu Phật giáo. Tuy nhiên, suốt cuộc đời của Hòa Thượng chỉ biết dâng hiến cho đạo pháp và dân tộc, sống tri túc đạm bạc trong trí tuệ và từ bi, không chú trọng đến việc xây cất cơ sở hạ tầng, nên bao nhiêu năm nay, nơi ăn chốn ở của chư Tăng vẫn là nhà tranh vách đất trống sau trống trước, không có phòng xá để trú mưa trú nắng.