
Nghiệm tâm tu học…!
Từng thời khắc trong cuộc đời này, ai biết tìm về hơi thở, ai biết tìm về đức tính từ bi, ai biết tìm về đức tính kham nhẫn thì chúng ta sẽ luôn luôn an trú trong từng hạnh nguyện nghiệm tâm tu học như từng dấu ấn xưa nay.
Nghiệm tâm tu học, là pháp hành trong từng thời khắc, quán chiếu về hơi thở, tập nhìn bằng đôi mắt tình thương, nở nụ cười trong từng khoảnh khắc đi qua, trì niệm trong từng thời công phu tu tập cảm thấy tâm tự tại.
Nghiệm tâm tu học, là pháp hành trong pháp hoa kinh, ở phẩm Trì, trong đó có đoạn: ….”Lại có bậc học và vô học tám nghìn người đã đặng thọ ký đồng từ chỗ ngồi đứng dậy, chắp tay hướng về phía Phật nói lời thệ rằng : “Thế Tôn! Chúng con cũng sẽ ở cõi khác rộng nói Kinh này. Vì sao? - Vì người trong nước Ta-bà nhiều điều tệ ác, ôm lòng tăng thượng mạn, công đức cạn mỏng, giận hờn, dua vạy tâm không chơn thật”.
Nghiệm tâm tu học trong đoạn kinh trên, chúng con rút ra được ba điều:
1: Tâm cung kính các bậc tôn trưởng, vì các vị luôn luôn có giới hạnh, tinh tu bằng hạnh nguyện tự lợi, lợi tha, giác tuệ viên dung.
2: Cung kính các vị Tăng già, ẩn trú trên núi cao, từ các trú xứ thánh địa, cung kính vọng bái, chớ có tâm phân biệt, mà phải luôn luôn cung kính và cúng dường trong hạnh nguyện đại Đức Tăng..!
3: Cung kính các vị Tăng truyền y tác giới, khai đạo dòng thích, ứng thiền hiếp hoá cho các vị tăng trẻ trở thành vị tăng bước vào ngôi nhà chí tôn Như Lai…!
Từ các nhân duyên ấy, con minh thế thường hay vấn an đức Ngài Luật sư Thượng Pháp hạ Chơn, Ngài từng dạy rằng:
" Chúc cho bạn, thân ngồi ở đâu lòng yên ở đó, mắt thấy giang sơn, tay ôm ước vọng, vừa thưởng được rượu vừa ngẫm được trà, tay thêu được hoa cũng bổ được củi.
Mong bạn đừng quá ám ảnh bởi thứ từng làm bạn tổn thương. Mọi chuyện không như ý không có nghĩa là mãi mãi không như ý. Một người không thương bạn không có nghĩa là không có ai thương bạn.
Nếu như cảm thấy bản thân hiện tại quá vất vả, vậy hãy nói với chính mình rằng:”Con đường dễ dàng chỉ có xuống dốc mà thôi.”
Đến một ngày khẩu vị sẽ trưởng thành, thú vui sẽ thanh tao, dung nhan sẽ nhã nhặn, hy vọng bạn vẫn mang theo bên mình một trái tim thuần khiết, một tâm hồn thảnh thơi và một phong thái ung dung trước cuộc đời nhiều bão tố này…
Mong có người cùng bạn lang bạt khắp nơi, nếu như không có, vậy mong bạn trở thành mặt trời của chính mình."
Rồi Ngài dạy tiếp:
“ Có lẽ điều khó nhất không phải là tìm ai đó hợp với mình, mà là đủ can đảm sống đúng với bản thân giữa bao ánh nhìn. Khi ta thôi cố gắng trở thành phiên bản làm vừa lòng người khác, trái tim mới thật sự nhẹ đi. Người phù hợp sẽ không yêu vì lớp vỏ được tô vẽ, mà vì những điều rất thật bên trong. Cứ là chính mình, rồi một ngày nào đó, ai cần ở lại sẽ tự khắc tìm thấy bạn.”
Nghiệm tâm tu học để liễu tri, trong từng thời gian, như chính hồi chuông chiều vọng thức kẻ lầm mê…!
Hôm nay, ngày 12-02- Năm Bính Ngọ, Tôi ngồi yên trong gian phòng, nghe tiếng vọng chuông ngân từ xa, thức tỉnh kẻ lầm mê nhiều năm triền kiếp lưu lạc, ấy mới là duyên mình còn là vị Tỳ Kheo thanh tịnh trong tâm, từ thân khẩu ý, hay trong những mặc nhiên an trú vận hành các pháp.
Trong từng giây phút an trú, tôi đọc bài giảng của Ôn Thái Hoà: “Sáu Tính Chất Của Tam Bảo,”trong đó có đoạn mà tôi thích và nghiền ngẫm đọc đi đọc lại khá nhiều lần:
“Tam bảo có tính chất hy hữu, có tính chất minh tịnh, có tính chất trang nghiêm, có tính chất thế lực, có tính chất tối thắng. Chính những tính chất này tạo thành tính chất bất biến, bất khả hoại, nghiễm nhiên thường trú của Tam bảo. Vì vậy, có những kẻ manh tâm phá hoại Tam bảo, kẻ ấy chẳng khác nào ngậm máu phun người, trước nhơ miệng mình; kẻ đó chẳng khác nào đi ngược gió mà dê bụi, bụi không tới được người, mà quay trở lại lấm vào thân thể của mình; kẻ phỉ báng Tam bảo, manh tâm phá hoại Tam bảo, nỗ lực vu khống Tam bảo, phá hoại Tăng-già, kẻ ấy chẳng khác nào ngửa mặt, nhổ nước miếng lên trời, nước miếng không thấu trời mà rơi lại nơi mặt mình.
Do đó, chúng ta là đệ tử của đức Phật, dù là xuất gia hay tại gia, chúng ta phải đem hết sinh mệnh của mình mà nương tựa vào ở nơi Phật Pháp Tăng; chúng ta phải hiểu Phật một cách rõ ràng, Pháp một cách minh bạch, Tăng một cách chánh kiến. Tăng không phải là một cá nhân, lại càng không phải là một đoàn thể ô hợp, mà các thành viên của Tăng là những Tỳ-kheo thanh tịnh, là những thầy Tỳ-kheo có Giới, là những thầy Tỳ-kheo có Định, là những thầy Tỳ-kheo có Tuệ. Vì là những Tỳ-kheo có Giới, có Định, có Tuệ, cho nên, trong pháp hành hằng ngày, ngay cả đi khất thực cũng phải khất thực đúng thời, không có Tỳ-kheo nào đúng Pháp mà đi khất thực phi thời; đi khất thực phải đúng xứ, không có Tỳ-kheo nào đúng Pháp mà đi khất thực phi xứ; đi khất thực phải đúng việc, không có Tỳ-kheo nào đi khất thực mà không đúng việc; đi khất thực phải đúng người, chứ không phải Tỳ-kheo nào cũng đi khất thực, bởi vì có Tỳ-kheo bị bệnh – không thể đi khất thực, có những Tỳ-kheo già yếu – không thể đi khất thực, cũng những Tỳ-kheo đang trong thời gian bị Tăng chế tài và phải thực hành pháp sám hối thì không được quyền đi khất thực. Người đời, phần nhiều do ngu si, vô trí, cho nên không hiểu được thế nào là một vị Tỳ-kheo, thế nào là một Tỳ-kheo thanh tịnh, thế nào là Tỳ-kheo thành viên của Tăng, cho nên đã sử dụng những danh từ sai lạc, vu khống, chụp mũ đối với Tăng. Điều ấy là điều mà Phật tử phải học để trạch pháp một cách rõ ràng, chứ không thôi, giữa này, thầy tà cũng lắm, bạn ác cũng nhiều. Nếu chúng ta vô phước, chúng ta đã đi theo thầy tà.
Thầy tà là thầy gì? Đó là thầy tự xưng, không có Giới pháp; thầy tự xưng, không có thiền định, thiền lực từ nơi nền tảng Giới pháp; thầy tự xưng hiểu biết, sự hiểu biết ấy không thiết lập trên nền tảng của Giới pháp. Cho nên, thầy tự xưng giữa này cũng nhiều. Nếu chúng ta không tu học, chúng ta không phân biệt đâu là thầy ở trong Phật pháp và đâu là thầy phi Pháp. Tuy nhiên, thầy phi Pháp hay thầy đúng với chánh Pháp, lúc nào, ở đâu trong thế giới Ta-bà này, đều có cả. Chúng ta có phúc, chúng ta có phước, chúng ta đã gieo trồng thiện căn phước đức nhiều đời thì chúng ta gặp được những vị thầy thực hành đúng chánh Pháp và hướng dẫn cho ta tu học đúng chánh Pháp. Nếu chúng ta vô phước, kém thiện căn phước đức, chúng ta sẽ gặp thầy tà Pháp, thầy tự xưng, thầy tự phát; rồi thầy tự xưng, tự phát ấy kết bè, kết đảng, kết nhóm, tạo ra một đám thầy hổ lốn để làm rối loạn niềm tin của quần chúng. Tôi nói, làm rối loạn niềm tin của quần chúng, chứ chẳng dính dáng gì đến Tam bảo, chẳng dính dáng gì đến Phật pháp, vì, thiên ma ba-tuần dùng thiên mưu bách chước của tà kiến, của thủ thuật nhưng vẫn không bao giờ phá được Phật pháp. Bởi vì, Phật pháp mà thiên ma phá được, thì đâu còn gọi là Phật pháp; Tam bảo mà thiên ma phá được, thì đâu còn gọi là Tam bảo, đâu còn gọi là châu báu của thế gian và xuất thế gian…..”
Từ các nhân duyên đó, tôi đã lắng nghe hơi thở nghiệm tâm tu học trong từ từng ý niệm niềm tin.
Ngày 30-03-2026 ( tức ngày 12-02-Năm - Bính Ngọ.)
Tk: Thích Minh Thế
Bút danh: Hỷ Tâm Hải Triều.
Bút hiệu: Tịnh Nhật Vân Quang.