Mùa bình yên!

01/12/202507:46(Xem: 993)
Mùa bình yên!


sydney

Mùa bình yên!

 

Khi ánh nắng sớm mang theo chút hơi lạnh của những ngày cuối thu, lòng người cũng trở nên thâm trầm hơn với những khoảnh khắc dừng lại ở một góc nhỏ nào đó và cầm trên tay một quyển sách hay, tạm quên đi cái ồn ã vốn quen thuộc hằng ngày, để sống trọn vẹn cho mình trong từng giây phút.

Đã bao giờ bạn cảm ơn cuộc đời đã cho bạn có được những ngày biến động, để một ngày ngồi đây, trong giây phút này, lòng chợt bình yên đến lạ!

Bạn ngồi đó, thở nhẹ, những cơn gió se lạnh như không muốn phá tan khoảng bình yên nơi bạn, những ánh nắng mai đủ ấm lòng người. Bạn nhìn lại mình, khẽ mỉm cười rồi nhận ra, mình đã khác ngày xưa, không còn những xốc nổi, bốc đồng hay những giận hờn vô cớ.

Cuộc sống vốn không êm dịu như một bản nhạc giao hưởng hàn lâm, ngược lại, có lúc nó gào thét bằng những thứ âm thanh hỗn loạn của một tâm hồn xáo động, nó đẩy chúng ta như những con sóng bạc đầu, sẵn sàng đánh sập những ước mơ, hoài bão mà bạn xây trên cát biển, nhưng mỗi lần như vậy, nó sẽ cho bạn những kinh nghiệm và giúp bạn vững chãi, để bạn hiểu rằng, sẽ không có điều gì chắc chắn, trừ khi bạn trang bị cho mình đủ dũng cảm để đương đầu.

Bạn sẽ có thật nhiều những người thầy nhưng không phải ai cũng là người mang lại cho bạn điều tốt đẹp, mà ngay cả điều tồi tệ nhất, bởi bạn cần học cách để bước đi trên con đường không phải chỉ có hoa hồng, chỉ có những lời êm dịu hay những lời đồng cảm. Đôi khi, người thầy dạy bạn sẽ là những trở ngại, những dối trá, những bất công, là hằng trăm điều xấu ác, để bạn biết cảm giác của đau khổ, của thất vọng, của đắng cay, có hiểu những cảm giác nghịch duyên, bạn mới hiểu nhân sinh trọn vẹn.

Sẽ không ai nói rằng chúng ta có thể trưởng thành khi chỉ đi trên con đường bằng phẳng. Bạn cần đi qua những ngày nắng, ướt sũng trong những ngày mưa để biết chống chọi với thời tiết khắc nghiệt; phải trang bị cho mình một chiếc giày cứng cáp để đi trên đá sỏi. Muốn đi một đoạn đường dài, bạn cần gạn bỏ những thứ nặng nề ra khỏi chiếc ba lô, để một hành trang gọn nhẹ, mang theo một tâm hồn tĩnh lặng, giữ lại trí tuệ-từ bi. Có như thế, con đường mình đi mới nhẹ nhàng, thoải mái.

Có những điều trong cuộc đời, bạn phải trả giá bằng cả niềm tin, là khi bạn chạm đáy khổ đau, tận cùng thất vọng, nhưng đó cũng là lúc để bạn trả lời “mình gục ngã hay mình sẽ vượt qua”. Không ai có thể lấy đi niềm tin, sự nỗ lực và ý chí của bạn ngoài chính bản thân bạn, không ai có thể hạ gục bạn nếu bạn vẫn bình thản rũ lớp bụi mù, đứng lên và đi tiếp.

Có những điều bạn không thể giải thích hay đáp trả, mà câu trả lời tốt nhất là hãy cứ để thời gian. Mọi tốt-xấu, thật-giả trong cõi đời này, suy cho cùng cũng chỉ là một “đáp án”, được phơi bày theo vòng tròn nhân quả.

Có những cuộc hành trình, chúng ta không phải để đi đến đích mà là để trải nghiệm. Ở đó, mỗi một ngã rẽ, mỗi một viên đá sỏi dưới chân, những hố sâu hay vết cắt…đều là những bài học để sinh tồn, và nơi đó, ta sẽ có được cho mình sự tỉnh thức, cẩn trọng trong mỗi bước đi, biết gọt giũa từng cảm xúc cho bình yên thực tại.

Cuộc đời không phải là trang giấy nháp, có thể xé đi viết lại cho chính xác tròn đầy, cũng không phải bức tranh chỉ vẽ lên đó những điều đẹp đẽ. Cuộc đời như một quyển nhật ký đầy sương gió mà người ta chỉ có thể viết lên từ những điều rất thật, của cay đắng, tổn thương, của khờ dại, trưởng thành. Để mỗi ngày trôi qua, ta biết cách vun vén trái tim không thêm nhiều vết xước, biết chữa lành bằng những thiện hiền để thôi bị nhàu nát trong lỗi lầm, tục lụy.

Buồn đau là một trạng thái mà ta có thể xoay chuyển nó bằng hành động, để cứu rỗi bằng sự dịu dàng và soi rọi bằng ánh sáng chân tâm. Như một sớm mai, ta có thể đón bình minh nơi góc phố, với một chén trà ấm, một quyển sách hay, đồng cảm với phận người kham khổ; là ngồi yên, nghe một thời Kinh trong tiếng chuông chiều tĩnh lặng. Bỗng chốc những bất an đã từng xô đẩy đời mình, chợt dừng lại, như mặt biển không còn tiếng sóng.

Khi lòng người từng neo đậu giữa những chênh vênh, một lúc nào đó bỗng nhận ra vực sâu không phải là kết thúc mà đó là điểm khởi đầu để ai đó quay lại một thế giới ở phía sau lưng. Khi ta có thể tử tế với chính mình, ta cũng sẽ biết tử tế với người, và biết cách làm lành những vết thương ngày cũ.

Ở tận cùng đá núi, những loài cây cũng có thể mọc lên, nở hoa rực rỡ, khi những loài mảnh dẻ có thể vươn mình để sống giữa môi trường khắc nghiệt, thì tại sao con người chúng ta lại có thể mất đi khả năng tồn tại chỉ vì chút biến động, vô tình.

Những thăng trầm biến động như tấm gương phản chiếu sự hiền hòa hay giận dữ, sự mưu tính-vô tư, giữa bất an hay tĩnh lặng. Suy cho cùng, người thông minh thường nặng về toan tính, tự chuốc cái mệt cái khổ cho mình; người trí tuệ biết buông bỏ đúng thời, biết nhìn vào đại cuộc, biết chọn cách bình an.

Khi càng lớn, trái tim con người bỗng mở ra nhiều thành vách, chứa đựng trong đó muôn vàn nỗi tham hận ngục tù để rồi vật vã trong đau thương tiếc nuối. Những vọng ngữ ồn ã từ một đời sống chìm nổi, sáo lộng hơn thua, đẩy người ta đi trên những dòng sông mê mù, ảo tưởng. Những bức bối giữa thành trụ-hợp tan đã hoại diệt con người trong danh lợi hão huyền.

Để rồi một ngày, những ái nộ đau thương bật lên từng gốc rễ, ta chỉ mong ngồi lại nơi mái hiên xưa, nghe im lặng giữa màu huyền nhiệm, là ngôn ngữ tự tại của tâm hồn khi vắng mặt những lời kháng cự ồn ào. Bình thản đón vô thường trong từng nhành hoa rụng.

Có những ngày, ta chợt nhận ra sự chân thành của một người nhẹ như gió thoảng, chẳng để lại vết tích của hàm ơn, chỉ là để phủi bớt những lớp bụi trần ố hoen trên vai ai đó, rồi rời đi giữa thinh lặng hư không.

Sóng gió, vỡ tan hay những mùa giông bão, chiếc thuyền thân mạng lặn ngụp giữa trùng khơi, tròng trành trong biển bờ sinh tử, buồn một chút hay bị đối xử bất công một chút cũng không sao! Những niềm đau rồi cũng qua đi, sóng sẽ tan, biển sẽ lặng. Giữa những ồn ã, gánh gồng, tâm hồn từng ngờ vực chông chênh, rồi ai cũng là những người lái thuyền, sẽ học được cách chèo chống qua những lần bão dữ. Hun đúc cho mình sự minh triết sau những đổi thay. Là yêu cuộc sống hiện tại giữa vạn trùng duyên khởi. Khi ta biết trân quý tuổi trẻ với những bồng bột, sai lầm, không khước từ dấu vết tuổi già để đón nhận bình yên chân thật. Và một ngày, ta thấy mình đủ lớn để không còn là nô lệ của những cảm xúc bất định, là bình thản giữa thời cuộc hư vinh. Khi đó, những tuyệt vọng khổ đau sẽ không còn chạm được vào niềm an nhiên nội tại.


An Tường Anh

Võ Đào Phương Trâm

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03/08/2018(Xem: 5692)
ĐA TẠ VÀ TRI ÂN Những nhà dịch thuật kinh sách Nam Tông, Bắc Tông và Mật Tông Không hiểu từ bao giờ khi đã bước vào thế giới triết học, khoa học và tôn giáo của Đạo Phật, mặc dù nghe rất nhiều pháp thoại đủ mọi trình độ tôi vẫn không tin có THỜI MẠT PHÁP. Vì sao vậy? Có lẽ lý do tôi biện minh sẽ không được nhiều người chấp nhận, nhưng theo thiển ý của tôi, từ khi nền công nghệ văn minh vi tính hiện đại phát triển, ta không cần chờ đợi một quyển sách được in ra và chờ đợi có phương tiện thích nghi để giữ nó trong tủ sách gia đình, ta vẫn có thể theo dõi qua mạng những bài kinh luật luận được dịch từ tiếng Pali hay Sankrit hoặc những bản Anh Ngữ, Pháp ngữ mà người đọc dù có trình độ học vấn vào mức trung trung vẫn không tài nào hiểu rõ từng lời của bản gốc.
03/08/2018(Xem: 20372)
Hàn Mặc Tử hay Hàn Mạc Tử, tên thật là Nguyễn Trọng Trí, sinh ngày 22 tháng 9 năm 1912 – từ trần ngày 11 tháng 11 năm 1940 là nhà thơ nổi tiếng, khởi đầu cho dòng thơ lãng mạn hiện đại Việt Nam, là người khởi xướng ra Trường thơ Loạn. Hàn Mặc Tử cùng với Quách Tấn, Yến Lan, Chế Lan Viên được người đương thời ở Bình Định gọi là Bàn thành tứ hữu, Bốn người bạn ở thành Đồ Bàn. Hàn Mặc Tử tên thật là Nguyễn Trọng Trí, sinh ở làng Lệ Mỹ, Đồng Hới, tỉnh Quảng Bình; lớn lên ở Quy Nhơn, tỉnh Bình Định. Tổ tiên Hàn Mặc Tử gốc họ Phạm ở Thanh Hóa. Ông cố là Phạm Chương vì liên quan đến quốc sự, gia đình bị truy nã, nên người con trai là Phạm Bồi phải di chuyển vào Thừa Thiên – Huế đổi họ Nguyễn theo mẫu tánh. Sinh ra ông Nguyễn Văn Toản lấy vợ là Nguyễn Thị Duy (con cụ Nguyễn Long, ngự y có danh thời vua Tự Đức), Hàn Mạc Tử, Lệ Thanh, Phong Trần là các bút danh khác của ông. Ông có tài năng làm thơ từ rất sớm khi mới 16 tuổi. Ông đã từng gặp gỡ Phan Bội Châu và chịu ảnh hưởng khá lớn của
29/07/2018(Xem: 6169)
Nhà văn Hoàng Mai Đạt --cũng là Chủ Bút Nhật Báo Viễn Đông -- cho biết số báo ra mắt đã mất nhiều tháng mới làm xong, nhưng hy vọng tương lai sẽ được chư tôn đức Tăng Ni và quý cư sĩ hỗ trợ để thuận lợi cho việc hoằng pháp. Số ra mắt Tinh Tấn Magazine in trên giấy láng, nhiều màu, dày 90 trang, khổ báo tạp chí. Trong số ra mắt Tinh Tấn Magazine, có nhiều bài tập trung chủ đề Quan Thế Âm Bổ Tát hoặc chủ đề từ bi, trong đó có bài: Hạnh Nguyện Cứu Độ Chúng Sanh của Đức Quán Thế Âm (tác giả HT Thích Tịnh Từ);
21/06/2018(Xem: 5261)
Phần này bàn về các cách gọi thời gian như giờ, ngày, tháng trong tiếng Việt vào thời LM de Rhodes sang An Nam truyền đạo. Tài liệu tham khảo chính của bài viết là các tác phẩm Nôm của LM Maiorica và Bản Báo Cáo vắn tắt về tiếng An Nam hay Đông Kinh (viết tắt là BBC), Phép Giảng Tám Ngày (PGTN) và từ điển Annam-Lusitan-Latinh (thường gọi là từ điển Việt-Bồ-La, viết tắt là VBL) có thể tra từ điển này trên mạng, như trang này chẳng hạn http://books.google.fr/books?id=uGhkAAAAMAAJ&printsec=frontcover#v=onepage&q&f=false.
14/06/2018(Xem: 14774)
Khoảng tháng 3 vừa rồi, Hòa Thượng Thích Như Điển, Phương Trượng Chùa Viên Giác (Đức Quốc) gởi cho chúng tôi bản final cuốn Mối Tơ Vương Của Huyền Trân Công Chúa với lời dặn dò: viết Lời cuối sách. Đọc thư Thầy, chúng tôi vô cùng băn khoăn, lo lắng và hơi bị “ngộp” dưới cái bóng quá lớn và ảnh hưởng rộng khắp của Thầy. Chúng tôi “ngại” vì biết Thầy có nhiều mối quan hệ thân thiết với các bậc tài danh khắp nơi. Ngược lại, chúng tôi chỉ là kẻ sơ học nhiều mặt mà lại dám chắp bút viết Lời cuối sách này? Chúng tôi rất đắn đo trước cái vinh dự to lớn ấy, trước cái trách nhiệm nặng nề này. Nhưng rồi anh Văn Công Tuấn nhiều lần “trấn an”, khích lệ. Và rồi, lại nghĩ rằng, Thầy Như Điển có lòng ưu ái, thương tưởng và muốn tạo điều kiện cho chúng tôi trong bước đầu tập tễnh học Phật. Xin cung kính niệm ân Thầy; và cũng qua đây kính mong quý vị độc giả thông cảm và lượng thứ cho những thiếu sót và non nớt không sao tránh khỏi, dù đã có nhiều
09/06/2018(Xem: 10527)
Tóm lược Khác với hầu hết những cộng đồng sắc tộc tại Úc Châu, người Việt đã đến đây thật đông đảo trong một thời gian tương đối ngắn, khi xã hội văn hóa đa nguyên của đất nước định cư nầy hãy còn trong tình trạng non trẻ. Sự hiện diện của một cộng đồng thiểu số Châu Á mà hình dáng bên ngoài dễ nhìn thấy, dễ nhận dạng, đã là một thách đố lớn lao cho giới lãnh đạo chính trị tại Úc, và sự bao dung của công chúng Úc nóí chung.
21/05/2018(Xem: 21232)
Một Cõi Đi Về Thơ & Tạp Bút Tập 3_Thích Phước Thái
10/05/2018(Xem: 5888)
Đó là tên được đặt cho tác phẩm nhiếp ảnh đầu tiên của tôi. Ảnh chụp năm 1993, bằng Máy ảnh Pentax cũ, mua được từ Tòa soạn Báo Khánh Hòa đợt thanh lý, với giá thời điểm đó là 100.000 đồng. Người mẫu: "Con gái rượu" Tịnh Thủy lúc được 2 tuổi.
10/05/2018(Xem: 5414)
Những biến động đàn áp Phật Giáo khởi đầu vào năm 63. Lúc ấy tôi cũng vừa tròn 13 tuổi. Cái tuổi của thắt nơ tóc bím đầy thơ mộng. Thì cũng chính vào những năm tháng thơ mộng nhất của đời tôi, tôi lại trực nhận rõ rằng cuộc đời quả là khổ, quả là vô thường !
10/05/2018(Xem: 5261)
Như vậy là Thầy đã thực sự xa lìa cõi trần ai tục lụy nầy hơn một năm rồi mà hình như trong lòng con vẫn không thấy có sự gì thay đổi hay khác biệt giữa mất và còn cũng như xa với gần, lạ và quen…Bởi thế mà hôm nay con mới có bức thư này xin gởi đến Thầy. Con vẫn thấy như còn mãi đó, trước mắt con, dáng dấp của Thầy với chiếc cà sa màu vàng rực, bờ vai trần và nụ cười thật hiền hòa luôn nở trên môi, làm cho khuôn mặt của Thầy càng thêm rạng rỡ. Con xin nói rõ hơn, dù Thầy không còn nhưng những gì con đã học được từ Thầy, đã được đọc, được nghe, qua những bài giảng dạy, thuyết pháp, những bài báo, bài viết, bài dịch thuật, qua các công trình đóng góp đồ sộ của Thầy mà Thầy đã được trân trọng vinh danh như là ngài Huyền Trang của nước Việt mình, thì trong lòng con, hình ảnh Thầy vẫn mãi sống động, hiển hiện và không bao giờ mất cả.