Một giây phút thôi !

01/11/202511:56(Xem: 1492)
Một giây phút thôi !


anh trang dep-1





MỘT GIÂY PHÚT THÔI !


Trăng trần truồng trên rạng núi rừng xa xăm, để rồi đêm về lặng sâu vùi sâu vào bóng tối bao la của biển cả nhiệm màu,   không gợi dục, cũng không mời gọi hiến dâng đam mê trần tục...Trang đài quá, Cao sang quá, nuột nà như nét đẹp của người em gái của anh năn nào. Một thời nào đó em đã thầm thì bên tôi “Buổi sáng cười vui ha ha, tối về em chết lịm trong tim anh...Em sẽ đợi, hãy đến bên em khi nào anh muốn”
Trực nhớ ngay đến mấy câu thơ của Hàn Mặc Tử :
“Trăng năm sóng soải trên cành liễu,
  Đợi gió đông về để lả lơi
  ...
 Vô tình để gió hôn lên má
 Bẽn lẽn làm sao lúc nửa lúc nửa đêm
 Em sợ lang quân em biết được
 Nghi ngờ tới cái tiết trinh em”
Bài thơ cứ làm anh ngẩn ngơ mãi không thôi. Em à, em ở nơi nào rồi?  Bao giờ, mình  gặp nhau, biết có nhận được nhau và anh có được nắm bàn tay kiêu sa của em ?
                                *
Tông màu đen đẹp quá
Ngắm em trong ảnh bỗng dưng chợt nhớ đến người yêu ngày nào của mình. Vẫn dôi khuôn mặt khả  ái ấy, đôi mắt u uẩn ấy, vẫn nét mũi dọc dừa ấy, vẫn đôi môi e ấp như đóa hoa vừa chớm mở, mấp máy và e ấp buông lơi mời đón nụ hôn của anh, tình yêu mà chúng ta chẳng được gần nhau. Ôi, môi tìm môi... mẫi mãi mình không được gần nhau trong cuộc đời này !  Khuôn mặt khả ái với làn da trắng thơm tho ấy đã từng yêu nhau nhưng chưa một lần anh được hôn em, Vẫn mái tóc mượt mà buông lơi như dòng nước mắt nghẹn ngào tuôn trào trên má  em khi chúng ta xa nhau. Cả thân người em cũng màu đen. Tông màu đen quyến rũ đến lạ lùng ! đôi bàn tay trắng nuột nà của em anh cũng chưa từng một lần vuốt ve nắm bắt được em...Tình yêu anh, Tình yêu em, xa rồi phải không em ? Nhớ mãi làm chi cho thêm xót xa ở trong lòng :
“Ta đặt em lên ngai thờ nữ sắc,
 Trong âm thầm chiêm ngưỡng một làn da
  ......
 Ôi quyến rũ cả hồn em băng tuyết
 Gợn xuân tình lên bộ ngực thanh tân...
                             (Thơ Đinh Hùng)
                                  *
Anh mê thơ Đinh Hùng, thơ Hàn Mặc cùng những văn, nhạc và những giọng ca xa xưa ngân nga hát lên lẫn  những giòng thơ  tiền chiến đến hôm nay đã đi sâu vào lòng người từ khi anh chưa sinh. Ở xứ người xa lạ bao nhiêu cây số, thế mà anh vẫn giữ mãi thật sâu vào ký ức của anh. Thật là một gia tài vô cùng đồ sộ của Quốc gia, của Dân tộc, quý giá hơn vàng ngọc trên thế gian này, người dân Miền  Bắc đến Miền Nam cũng cùng hát, cũng cùng nghe, ngàn đời vẫn ca tụng, nâng niu, vẫn gìn giữ, tô bồi cho mai sau... Nó nhân văn quá, nó bao dung Tình Người quá, nó xâu lắng vào lòng người lắm lắm, mỗi lần trình diễn, mọi người  cũng chung lòng đam mê say đắm. Thế mà mấy độ sau này ai lại nở chê bai, cấm đoán, sửa đổi cả giòng nhạc và lời ca, vô pháp luật, phạm bản quyển là sao nhỉ !
                                               *
Thôi nhé, chúng ta không nói đến chuyện đó nữa. Xin chỉ nói đến chuyện Tình yêu của chúng mình thôi em nhé.
Chiều chiều về, anh mê mẫn cùng làn gió thoảng quanh mình, chớm lạnh với chút nắng muộn còn rơi rớt trên nóc nhà hàng xóm bên kia trước khung cửa sổ nhà anh. Con đường trước cửa vắng hoe. Chẳng bóng người và cũng chẳng xe cộ qua lại, buồn thiu. Bây giờ là ở Úc châu. Cơn gió cuối đông muộn màng luồn lách qua hàng cây trơ trọi lá suốt trên con đường mãi vươn xa..., Chẳng còn gì nữa hết, có chăng còn lại lá vàng rơi rụng tả tơi ngập đầy hai ven đường , bóng mát  buổi chiều đây đó chưa phủ đầy ngập lối đi của mặt trời thoi thóp trên mái đầu anh. Anh đi tìm em, em tìm anh, tình yêu dù chưa phai nhạt, tưởng như nồng nàn quấn quít bên nhau, tưởng như hờ hững xa nhau mãi mãi. Hãy nhìn tấm ảnh trước mặt chúng ta kia kìa, chiếc ghế tựa ngồi đã rêu phong, gỗ cây đã rệu rã mục nát, xiêu vẹo và gãy đổ, viền quanh toàn cây lá và cỏ dại hoang vu, không gian ủ ê đến rợn người, tưởng tượng như câu hát trong một bài nhạc nào nổi tiếng chúng ta đã nghe “Hoang phế khi đã gặp nhau”.
                                                     *
Người yêu của anh đẹp lắm. Em có còn nhớ ngày đó cùng ngắm một tấm hình ngưới con gái đứng một mình ven bờ ao làng, bóng em lung linh trải dài trên mặt nước, anh đã thốt lên “Em xinh em đứng một mình cũng xinh”.
Thôi thì, biết sao được, chúng ta xa nhau mà không gần được nhau.
                                                 *
“Anh biết em đi chẳng trở về,
 Dặm ngàn liễu rũ với sương che,
Em đừng quay lại nhìn anh nữa.
Anh biết em đi chăng trở về”
 (nhạc sĩ Anh Bằng đã nói hộ cho chúng ta rồi đó em ạ)
                                                *      
“2 năm tình lận đận
2 đứa cùng xanh xao
Mùa đông 2 đứa lạnh
Cùng thở dài như nhau”.
Thơ khúc của thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên sao mà buồn vậy hở em ?
                                                 *
Thi sĩ Vũ Hoàng Chương cũng nói với anh mấy giòng thơ :
“Em ơi, lửa tắt bình khô rượu
Đời vắng em rồi say với ai”
Thôi nhé, Tình mình chỉ có bấy nhiêu. Nhắc mãi làm chi nũa cho thêm đắng lòng.
Mai kia em có đi lấy chồng hay đã có chồng rồi, anh cũng thấy buồn lắm trong lòng !
                                                   *
Em ơi. Em là đóa hoa hồng nở thắm buổi ban mai, anh là cánh bướm vàng kia lờ lững vỗ cánh vây quanh, chưa một lần đáp xuống đậu bên em để hút mật ngọt, dâng cho đời, dâng cho cha mẹ anh, cho cha me em cùng toàn thể toàn dân Việt Nam thân yêu chúng ta trong và ngoài nước cùug chung hưởng một nhà và cho cả đất nước người xa lạ Úc châu bao la Tình Người dã cưu mang và nuôi nấng anh cho đến hôm nay.
Kìa, mái tóc buông lơi của em không dệt được thành võng, đong đưa anh vào một giấc ngủ bên nhau và  nước mắt em không nhỏ  thành từng dòng nồng ấm ướt đẵm trên vai áo anh, mãi mãi xa cánh mà không được gần mhau !
Ngày tháng còn lại đây dài lắm với anh.!
                                    *
- “Làm sao em biết bia đá không đau” !
    (Nhạc Trịnh Công Sơn : Diễm xưa)


Úc châu đầu ngày mùa xuân năm Ất Tỵ 2025.
MÙA XUÂN NHƯ Ý
(Viết để riêng tặng một người : Em)
                                      *
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/04/2017(Xem: 7323)
Sinh hoạt của cộng đồng Người Việt ở nước ngoài rất đa dạng nhưng không phải tại đâu cũng có tổ chức nghiên cứu văn hóa và đặc biệt là ấn phẩm nghiên cứu văn hóa người Việt. Nhóm Nghiên Cứu Văn Hóa Đồng Nai & Cửu Long và tập san nghiên cứu có thể là một ngoại lệ đáng ghi nhận. Chúng tôi thảo luận với Chủ bút, Tiến sĩ Huỳnh Long Vân về nội dung của Tập San Nghiên Cứu Văn Hóa Đồng Nai & Cửu Long, được xuất bản và phát hành liên tục tại Sydney từ năm 2007.
01/04/2017(Xem: 6667)
Giáo sư Tiến sĩ Kiều Tiến Dũng trình bày về những khác biệt và tương đồng giữa Đông và Tây. nhân Buổi Ra Mắt Sách Khoa Học Phương Tây và Triết Lý Phuơng Đông tại Sydney Australia. Giáo sư Tiến sĩ Kiều Tiến Dũng không phải là người xa lạ trong lãnh vực giảng dạy khoa Vật Lý cấp đại học tại Australia. Ông lại còn không phải là người xa lạ trong cộng đồng người Úc gốc Việt, vì từ năm 1996 ông đã cùng một nhóm chuyên viên trẻ thiết lập và điều hành trên căn bản thiện nguyện - chương trình truyền hình cộng đồng Vietnam Television tại Melbourne, thủ phủ Tiểu Bang Victoria, Úc Châu.
28/03/2017(Xem: 5117)
Trời đất ở đây đang vào thu, cỏ cây đẹp đến chết người, nhưng bây giờ là tiết tháng mười, nên mới 5 giờ chiều thì nắng đã muốn tắt. Tôi ngẫu nhiên có mặt trên con phố này vào thời điểm sáng tối giao ban ấy, để lại có dịp thấm thía một điều hết sức bình thường mà chiều nay thì bỗng nhiên rất lạ: Không cái gì ở đây là mới lạ với tôi hết, dù hôm nay là lần đầu tôi tới nơi này.
23/03/2017(Xem: 4927)
Sáng nay, mặt trời chưa ló dạng và những tiếng chim vẫn ríu rít ngoài sân. Như thường lệ tôi ra bàn thờ Mẹ nhìn hình người, xá Mẹ, xá Phật và Ông Bà tổ tiên, rồi vào phòng của Ba trông nôm giấc ngủ và đo máu tiểu đường. Hôm nay Ba ngủ ngon, nhưng vẫn đánh thức người để đo máu. Đường trong máu lại xuống chỉ còn 57mM, tôi vội lo cho Ba ăn uống xong và vào bàn làm việc. Mở điện thư ra, có nhà thơ Nguyễn Hoàng Lãng Du chia sẻ một bài thơ lạ của thi sĩ Ngu Yên, bài thơ Âm Thầm Đổ Rác Trùng Ngày Sinh Nhật có đoạn cuối như sau: ...Sáng nay thứ năm, kéo thùng rác ra đường, đi vào tay không. Sống chỉ cần không khí, những thứ khác, càng ít càng tốt. Ông ấy ăn ít, một mình, làm gì có rác. Kéo thùng không. Chiều nay thứ năm, kéo thùng vào, sau khi đổ hết rác trong óc.
07/03/2017(Xem: 18129)
Lần đầu tiên nghe bản nhạc “Hồ Như” của Hoàng Quốc Bảo, tôi có cảm giác như có một tiếng vọng xa xăm xóay vào hồn mình. Chỉ đọc cái tựa đề không thôi mà đã dấy lên sự mông lung, hư hư thực thực. Những con chữ thênh thoang, âm điệu êm dịu khiến tôi thắc mắc và tìm hiểu thêm về dòng nhạc của ông. Một nhà văn gọi dòng nhạc của ông với ba chữ”Khúc Vô Thanh”. Còn tôi, chỉ dùng một chữ để diễn tả, đó là dòng nhạc “Không”.
07/03/2017(Xem: 15065)
Khi trải qua một biến cố, dù biến cố gây ra bởi thiên nhiên hay con người đều đem đến ít nhiều hỗn độn, tan nát. Và rồi, ta trở về sự lắng đọng để suy gẫm việc đã qua. Tĩnh lặng – bắt đầu cuộc khám phá hố thẳm tư tưởng đầy thâm u và miên viễn. Miền tâm linh trỗi dậy với bao nỗi khát khao.
17/02/2017(Xem: 23202)
Ngôn Ngữ Văn Chương và Thi Ca Thiền Phật Giáo – Tâm Trí Lê Hữu Khải
10/02/2017(Xem: 4025)
Ta xin thắp ngọn đèn lên Đức Phật Chiếu vào lòng sáng cả nét thương yêu Cho thêm vui nguồn sống dưới nắng chiều Giữa cơn gió từ bi lan rộng mãi . Ta đã dứt từ bao năm tranh cải Để cho lòng nhẹ bớt cõi hơn thua Để lắng nghe trở lại tiếng chuông chùa Giữa đêm vắng bao mùa sương tuyết đổ .
07/02/2017(Xem: 20794)
Ơi dòng Hương hỡi dòng Hương Hiển linh mong chỉ hộ đường giúp ta Phải chăng thị hiện đó mà Mười phương là một – Một là mười phương Lê Sa Đà đã nói như thế, về quê hương mình. Sông Hương, núi Ngự là nơi chốn thi sỹ sinh ra đời, từ năm 1946. Suốt một thời thanh xuân rực rỡ, thở nồng nàn, mát rượi, dưới mái trường Quốc Học, chàng thi sỹ mơ màng, lãng đãng chạy theo những tà áo trắng như đàn bướm của các nàng nữ sinh Đồng Khánh bay lượn trong nắng vàng, lấp lánh long lanh… Từ cái đẹp sơ nguyên, thanh thoát đó, vô tình đã xui khiến chàng tuổi trẻ sớm cưu mang, hàm dưỡng và tựu thành một hồn thơ say đắm, đầy nhạy cảm giữa mười phương trời lữ thứ...