Một giây phút thôi !

01/11/202511:56(Xem: 1842)
Một giây phút thôi !


anh trang dep-1





MỘT GIÂY PHÚT THÔI !


Trăng trần truồng trên rạng núi rừng xa xăm, để rồi đêm về lặng sâu vùi sâu vào bóng tối bao la của biển cả nhiệm màu,   không gợi dục, cũng không mời gọi hiến dâng đam mê trần tục...Trang đài quá, Cao sang quá, nuột nà như nét đẹp của người em gái của anh năn nào. Một thời nào đó em đã thầm thì bên tôi “Buổi sáng cười vui ha ha, tối về em chết lịm trong tim anh...Em sẽ đợi, hãy đến bên em khi nào anh muốn”
Trực nhớ ngay đến mấy câu thơ của Hàn Mặc Tử :
“Trăng năm sóng soải trên cành liễu,
  Đợi gió đông về để lả lơi
  ...
 Vô tình để gió hôn lên má
 Bẽn lẽn làm sao lúc nửa lúc nửa đêm
 Em sợ lang quân em biết được
 Nghi ngờ tới cái tiết trinh em”
Bài thơ cứ làm anh ngẩn ngơ mãi không thôi. Em à, em ở nơi nào rồi?  Bao giờ, mình  gặp nhau, biết có nhận được nhau và anh có được nắm bàn tay kiêu sa của em ?
                                *
Tông màu đen đẹp quá
Ngắm em trong ảnh bỗng dưng chợt nhớ đến người yêu ngày nào của mình. Vẫn dôi khuôn mặt khả  ái ấy, đôi mắt u uẩn ấy, vẫn nét mũi dọc dừa ấy, vẫn đôi môi e ấp như đóa hoa vừa chớm mở, mấp máy và e ấp buông lơi mời đón nụ hôn của anh, tình yêu mà chúng ta chẳng được gần nhau. Ôi, môi tìm môi... mẫi mãi mình không được gần nhau trong cuộc đời này !  Khuôn mặt khả ái với làn da trắng thơm tho ấy đã từng yêu nhau nhưng chưa một lần anh được hôn em, Vẫn mái tóc mượt mà buông lơi như dòng nước mắt nghẹn ngào tuôn trào trên má  em khi chúng ta xa nhau. Cả thân người em cũng màu đen. Tông màu đen quyến rũ đến lạ lùng ! đôi bàn tay trắng nuột nà của em anh cũng chưa từng một lần vuốt ve nắm bắt được em...Tình yêu anh, Tình yêu em, xa rồi phải không em ? Nhớ mãi làm chi cho thêm xót xa ở trong lòng :
“Ta đặt em lên ngai thờ nữ sắc,
 Trong âm thầm chiêm ngưỡng một làn da
  ......
 Ôi quyến rũ cả hồn em băng tuyết
 Gợn xuân tình lên bộ ngực thanh tân...
                             (Thơ Đinh Hùng)
                                  *
Anh mê thơ Đinh Hùng, thơ Hàn Mặc cùng những văn, nhạc và những giọng ca xa xưa ngân nga hát lên lẫn  những giòng thơ  tiền chiến đến hôm nay đã đi sâu vào lòng người từ khi anh chưa sinh. Ở xứ người xa lạ bao nhiêu cây số, thế mà anh vẫn giữ mãi thật sâu vào ký ức của anh. Thật là một gia tài vô cùng đồ sộ của Quốc gia, của Dân tộc, quý giá hơn vàng ngọc trên thế gian này, người dân Miền  Bắc đến Miền Nam cũng cùng hát, cũng cùng nghe, ngàn đời vẫn ca tụng, nâng niu, vẫn gìn giữ, tô bồi cho mai sau... Nó nhân văn quá, nó bao dung Tình Người quá, nó xâu lắng vào lòng người lắm lắm, mỗi lần trình diễn, mọi người  cũng chung lòng đam mê say đắm. Thế mà mấy độ sau này ai lại nở chê bai, cấm đoán, sửa đổi cả giòng nhạc và lời ca, vô pháp luật, phạm bản quyển là sao nhỉ !
                                               *
Thôi nhé, chúng ta không nói đến chuyện đó nữa. Xin chỉ nói đến chuyện Tình yêu của chúng mình thôi em nhé.
Chiều chiều về, anh mê mẫn cùng làn gió thoảng quanh mình, chớm lạnh với chút nắng muộn còn rơi rớt trên nóc nhà hàng xóm bên kia trước khung cửa sổ nhà anh. Con đường trước cửa vắng hoe. Chẳng bóng người và cũng chẳng xe cộ qua lại, buồn thiu. Bây giờ là ở Úc châu. Cơn gió cuối đông muộn màng luồn lách qua hàng cây trơ trọi lá suốt trên con đường mãi vươn xa..., Chẳng còn gì nữa hết, có chăng còn lại lá vàng rơi rụng tả tơi ngập đầy hai ven đường , bóng mát  buổi chiều đây đó chưa phủ đầy ngập lối đi của mặt trời thoi thóp trên mái đầu anh. Anh đi tìm em, em tìm anh, tình yêu dù chưa phai nhạt, tưởng như nồng nàn quấn quít bên nhau, tưởng như hờ hững xa nhau mãi mãi. Hãy nhìn tấm ảnh trước mặt chúng ta kia kìa, chiếc ghế tựa ngồi đã rêu phong, gỗ cây đã rệu rã mục nát, xiêu vẹo và gãy đổ, viền quanh toàn cây lá và cỏ dại hoang vu, không gian ủ ê đến rợn người, tưởng tượng như câu hát trong một bài nhạc nào nổi tiếng chúng ta đã nghe “Hoang phế khi đã gặp nhau”.
                                                     *
Người yêu của anh đẹp lắm. Em có còn nhớ ngày đó cùng ngắm một tấm hình ngưới con gái đứng một mình ven bờ ao làng, bóng em lung linh trải dài trên mặt nước, anh đã thốt lên “Em xinh em đứng một mình cũng xinh”.
Thôi thì, biết sao được, chúng ta xa nhau mà không gần được nhau.
                                                 *
“Anh biết em đi chẳng trở về,
 Dặm ngàn liễu rũ với sương che,
Em đừng quay lại nhìn anh nữa.
Anh biết em đi chăng trở về”
 (nhạc sĩ Anh Bằng đã nói hộ cho chúng ta rồi đó em ạ)
                                                *      
“2 năm tình lận đận
2 đứa cùng xanh xao
Mùa đông 2 đứa lạnh
Cùng thở dài như nhau”.
Thơ khúc của thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên sao mà buồn vậy hở em ?
                                                 *
Thi sĩ Vũ Hoàng Chương cũng nói với anh mấy giòng thơ :
“Em ơi, lửa tắt bình khô rượu
Đời vắng em rồi say với ai”
Thôi nhé, Tình mình chỉ có bấy nhiêu. Nhắc mãi làm chi nũa cho thêm đắng lòng.
Mai kia em có đi lấy chồng hay đã có chồng rồi, anh cũng thấy buồn lắm trong lòng !
                                                   *
Em ơi. Em là đóa hoa hồng nở thắm buổi ban mai, anh là cánh bướm vàng kia lờ lững vỗ cánh vây quanh, chưa một lần đáp xuống đậu bên em để hút mật ngọt, dâng cho đời, dâng cho cha mẹ anh, cho cha me em cùng toàn thể toàn dân Việt Nam thân yêu chúng ta trong và ngoài nước cùug chung hưởng một nhà và cho cả đất nước người xa lạ Úc châu bao la Tình Người dã cưu mang và nuôi nấng anh cho đến hôm nay.
Kìa, mái tóc buông lơi của em không dệt được thành võng, đong đưa anh vào một giấc ngủ bên nhau và  nước mắt em không nhỏ  thành từng dòng nồng ấm ướt đẵm trên vai áo anh, mãi mãi xa cánh mà không được gần mhau !
Ngày tháng còn lại đây dài lắm với anh.!
                                    *
- “Làm sao em biết bia đá không đau” !
    (Nhạc Trịnh Công Sơn : Diễm xưa)


Úc châu đầu ngày mùa xuân năm Ất Tỵ 2025.
MÙA XUÂN NHƯ Ý
(Viết để riêng tặng một người : Em)
                                      *
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/08/2020(Xem: 8946)
Thuở trung học, tôi rất yêu môn toán. Những con số cộc lốc khô khan nhưng rõ ràng 1 với 1 là 2 đi vào đầu tôi êm ái nhẹ nhàng hơn những bài văn thơ trữ tình, ướt át. Tôi rất dốt, thường đội sổ môn Việt văn. Giữa khi một đề bài Thầy, Cô đưa ra: “Hãy tả tâm trạng cảm giác của em khi một ngày dự định đi chơi mà bị mưa không đi được„ Bạn tôi, đứa “sơ mi„ (nhất điểm) luận văn khi phát bài luôn được đọc cho cả lớp nghe, viết: “Thế là hôm nay em phải ở lại nhà vì một trận mưa như trút nước. Mưa càng lúc càng nặng hạt, dai dẳng suốt từ chiều hôm qua. Bầu trời vẫn còn u ám, xám xịt, không có dấu hiệu của một trận mưa sắp dứt, một ngày quang đãng. Em buồn nằm nhà, cuộn mình trong chăn nghe bên ngoài mưa rơi tí tách, gõ nhịp trên máng xối„ Thì bài của tôi: “Đùng...đùng...tiếng sét nổ vang. Nhìn ra bên ngoài bầu trời đen thui rồi nước ở đâu từ trên máng xối đổ xuống ào ào. Nước mưa chứ ai. Ghét dễ sợ. Không được đi chơi như dự định rồi. Buồn thỉu buồn thiu„ Bài viết cộc lốc khô cứng như cục đá. Ng
13/08/2020(Xem: 21224)
Ngày anh ra đi, tôi không được biết. Một tuần sau, Xuân Trang gọi điện thoại từ Mỹ báo tin anh đã mất. Tôi lên đồi thông Phương Bối, chỉ nhìn thấy anh ngồi trên bàn thờ với nụ cười châm biếm, ngạo nghễ mà tôi thường gặp mỗi lần lên thăm chị Phượng và các cháu. Tôi được biết gia đình anh Nguyễn đức Sơn qua sư cô Chân Không. Dạo ấy, khoảng năm 1986, sư cô có nhờ tôi cứ 3 tháng mang số tiền 100 usd lên cho gia đình anh. Tới Bảo Lộc tôi nhờ 2 người con của Bác Toàn dẫn tôi lên gặp anh. Trước khi đi, bác Toàn có can ngăn tôi: Cô đừng đi, đường lên Phương Bối khúc khuỷu, cây rừng rậm rạp khó đi, hơn nữa ông Sơn kỳ quái lắm, ông ấy không muốn nhận sự giúp đỡ, mà nếu có nhận, ông ấy không cảm ơn, còn chửi người cho nữa. Tôi mỉm cười: Không sao đâu, tôi chịu được mà! Đường lên Phương Bối khó đi. Chúng tôi lách qua đám tre rừng, thật vất vả. Cơn mưa cuối mùa và gió lạnh đang kéo tới, chúng tôi phải đi nhanh để kịp đến nhà ông Sơn, một nhân vật quái đản -theo lời nhận xét của gi
09/08/2020(Xem: 24819)
Là một nhà văn, một nhà thơ, một nhà báo, và là một người tuyên thuyết Phật pháp – trong vị trí nào, Vĩnh Hảo cũng xuất sắc, và nổi bật. Tài hoa của Vĩnh Hảo đã hiển lộ từ các tác phẩm đầu thập niên 1990s, và sức sáng tác đó vẫn đều đặn trải dài qua hai thập niên đầu thế kỷ 21. Vĩnh Hảo viết truyện dài, truyện ngắn, làm thơ, viết tùy bút, viết tiểu luận – thể loại văn nào anh viết cũng hay, cũng nổi bật hơn người. Giữ được sức viết như thế thực là hy hữu. Thể hiện nơi ngòi bút rất mực văn chương, Vĩnh Hảo chính là một tấm lòng thiết tha với đất nước, với đạo pháp, với con người. Tấm lòng đó hiện rõ trong từng hàng chữ anh viết, đặc biệt là trong 100 Lá Thư Tòa Soạn của Nguyệt San Chánh Pháp, là nội dung của sách này với nhan đề Lời Ca Của Gã Cùng Tử.
13/07/2020(Xem: 24594)
Mô Phật- Xin thầy giảng giải về sự khác nhau giữa Phước đức và Công đức? - Công đức là sự xoay nhìn lại nội tâm,(công phu tu hành) dùng trí sáng suốt, thấu rõ sự thật, dứt trừ mê lầm phiền não. - Công đức có thể đoạn phiền não, có thể chứng được bồ đề, còn phước đức thì không. Phước đức là những việc làm lành thiện được làm ở bên ngoài hình tướng như bố thí, cúng dường, từ thiện, giúp ích cho mọi người… - Phước đức không thể đoạn phiền não cũng không thể chứng bồ đề, chỉ có thể mang đến cho bạn phước báu. “Do đó chúng ta nhất định phải phân biệt rõ ràng công đức và phước đức.”
12/07/2020(Xem: 12063)
Mẹ từ giã cõi đời vào những ngày cuối năm biến không khí đón tết vui tươi giờ đây càng thêm lặng lẽ. Nhìn Cha già ngồi niệm Phật, cúng lễ phẩm mỗi ngày 3 lần cho Mẹ, trông ra phía trước sân những chậu vạn thọ hoa đã nở tròn, khiến tôi càng thấy buồn và nhớ Mẹ nhiều hơn. Tôi ngồi xem mấy món đồ Mẹ để lại được đựng trong chiếc hộp gỗ đã bạc màu, lòng tôi cảm xúc dâng trào khi nhìn thấy xâu chuỗi bằng hạt bồ đề tự tay tôi làm và những lá thư tôi viết gởi về thăm Mẹ cũng như những bài thơ võ vẽ tập làm từ tuổi ấu thơ. Những bài thơ từ khi tôi viết đến khi Mẹ qua đời đã gần hai mươi năm, tưởng chừng đã hư mất thuở nào nhưng được Mẹ gói trong mấy lớp bao ni lông thì giờ đây cũng đã ố vàng. Đây là rất ít số bài thơ còn sót lại trong thời tuổi thơ của tôi. Cảm xúc nhớ Mẹ dâng trào theo từng câu chữ, những kỷ niệm thuở ấu thơ bên Mẹ hiền đầm ấm, hồn nhiên, hạnh phúc biết bao. Đặc biệt, “Đôi Gánh trên vai Mẹ” là một trong những hình ảnh thiêng liêng của cuộc đời và là nguồn động lực vô cùng lớn
03/07/2020(Xem: 6722)
Trong cuộc sống hiện thực có rất nhiều người không hề biết trân quý một cái bánh bao, một bát cơm, một tờ giấy hay một ly nước. Họ cho rằng bỏ đi một chút thức ăn, nước uống cũng chỉ là chuyện nhỏ mà thôi. Nhưng, hôm nay chúng ta lãng phí một chút, ngày mai lại lãng phí một chút, cả một đời tích cóp lại sẽ là một con số không nhỏ.
26/06/2020(Xem: 6349)
Có vẻ như con người thời nay càng lúc càng trở nên lười biếng, thụ động; nhất là từ khi nhân loại bước vào kỷ nguyên tin học, truyền thông liên mạng. Tin học đã đem con người khắp hành tinh gần lại với nhau, nhưng chỉ trong khoảng thời gian ngắn, chính nó bị con người lạm dụng để bóp méo, biến dạng sự thực cho những mục tiêu bất chính của cá nhân, bè phái. Kỹ nghệ thông tin toàn cầu ở thế kỷ 21 đã cung cấp phương tiện nhanh chóng và thuận lợi cho người dùng đến nỗi từ lời nói, hành động, cho đến ý nghĩ... người ta phó mặc hoặc mượn người khác nói giùm, làm giùm, thậm chí suy nghĩ giùm. Nghĩa là khỏi cần phải xét lại xem thông tin trên mạng có đúng không, lời nói của người kia có đáng tin không, hành động của người nọ có thật không. Thông tin nào không thuận với ý kiến, quan điểm của mình thì lập tức bác bỏ, cho rằng tin giả, không cần kiểm tra sự thật; thông tin nào hợp ý nghĩ, lập trường của mình thì tin ngay, khỏi cần biết có hợp lý hay không trên thực tế.
24/06/2020(Xem: 22730)
Là người con Phật phải tin tưởng sự tái sanh trong sáu nẻo luân hồi. Trong hơn 7 tỷ người trên toàn thế giới , thì loài người chúng ta có thấm gì đâu so với loài súc sanh, chỉ một loài kiến thôi , thì loài người chúng ta đã không sánh bằng , huống gì các loài côn trùng nhỏ khác cho đến loài lớn trong trái đất này; Thế mới biết sự nguy hại đến cỡ nào trong vòng luân hồi sinh tử. Đức Phật dạy chúng sanh sau khi chết, số người sinh lên cõi người và trời thì ít như sừng bò, chúng sanh sinh vào cõi khổ thì nhiều như lông con bò là vậy .
20/06/2020(Xem: 12842)
Mẹ ơi ! nỗi cảm niềm thương Con về thăm lại mảnh vườn ngày xưa Vu Lan, hoa nở dậu thưa Hương thơm biết mấy nắng mưa tạo thành Đây rồi, gốc khế gốc chanh Ươm trời vào đất cho xanh thuở nào.