Hiệu ứng ngựa hoang

19/10/202516:14(Xem: 3404)
Hiệu ứng ngựa hoang



ngua hoang chau phi
doi hut mau ngua chau phi


Hiệu ứng ngựa hoang



Trên những cánh đồng thảo nguyên rộng lớn châu Phi, vào ban đêm, những con ngựa hoang thường bị dơi tấn công bằng cách hút máu và rất nhiều con đã chết sau đó. Tuy nhiên, theo các nhà động vật học nghiên cứu, ngựa không chết vì máu, sự thật thì lượng máu dơi hút từ ngựa không phải quá nhiều đủ để ảnh hưởng tính mạng.

Ngựa chết vì tức giận. Khi bị dơi cắn, ngựa giận dữ vì không thể làm gì được dơi và trong cơn giận dữ ấy, ngựa lao đi điên cuồng, đánh mất sự kiêu hãnh của mình mãi cho đến khi chết vì kiệt sức.

Từ một câu chuyện giản dị ở thế giới động vật, chúng ta dễ dàng nhận ra sự tương quan của những con dơi chuyên rình mò hút máu ngựa và những kẻ tiểu nhân tích “núp lùm bắn tỉa” hãm hại đồng nghiệp cùng công ty. Còn “nạn nhân” của trò bỉ ổi, không ai khác chính là ngựa.

Mọi người thấy đó, rõ ràng, để ứng phó trước các màn hãm hại của tiểu nhân, tức giận, “ăn miếng trả miếng” vốn không phải là cách tốt. Về bản chất, kẻ tiểu nhân sẽ càng đắc ý khi thấy chúng ta giận dữ để từ đó nghĩ ra thêm thật nhiều chiêu trò. Trong khi, chúng ta giận dữ thì cơn giận đó, ai là người gánh. Vâng! Chính chúng ta.

Cho nên, bước đầu tiên trong công cuộc phòng chống tiểu nhân mà bất kỳ dân công sở nào cũng phải học là chế ngự cơn giận của chính mình. Làm được điều đó là vĩ đại lắm rồi. Khi và chỉ khi không giận dữ, chúng ta mới đủ tỉnh táo, thông minh để đi những nước cờ đối phó mang tính “nhổ cỏ tận gốc”. Cùng tham khảo nhé!

Phân tích vấn đề

Tiểu nhân chốn công sở thường có rất nhiều “đất” để giăng bẫy bày trò, từ chuyện nói xấu sau lưng, đùn đẩy trách nhiệm, tranh giành công trạng, cho đến việc đặt điều vu khống.

Cho nên, khi vô tình lâm vào tình cảnh trở thành “nạn nhân” của kẻ tiểu nhân, hãy phân tích rõ vấn đề, xem việc mà kẻ tiểu nhân gây ra cho mình có thật sự mang tầm ảnh hưởng gì lớn lao đến mình hay không.

Nếu có, hãy sang bước thứ 2, nếu không, bỏ ngoài tai thôi, mỉm cười mà sống, trong công sở ấy mà, tiểu nhân nhiều, mật độ phân bố đông, không đủ sức “chiến đấu” hết với tất cả đâu. Dành thời gian, năng lượng để làm việc và kết giao với người xứng đáng hơn.

Nghiêm túc đối diện

Một khi đã đưa mình vào tròng ở một trò đớn hèn nào đó, kẻ tiểu nhân sẽ rất thích hình ảnh sợ hãi, trốn tránh của mình.

Vì vậy, đừng làm họ thỏa mãn, hãy nghiêm túc đối diện với vấn đề và sẵn sàng đòi lại quyền lợi của bản thân cũng như là vạch mặt kẻ xấu bằng cách thẳng thắn trao đổi với cấp trên nếu là vấn đề lớn, nhỏ hơn có thể trực diện đối mặt với kẻ xấu giữa bàn dân thiên hạ “500 anh chị em” đồng nghiệp khác cùng công ty.

Liên tục đặt ra câu hỏi về vấn đề mình bị chơi xấu, dồn dập tấn công tâm lý kẻ tiểu nhân. Tất nhiên, kẻ xấu khi bị hỏi dồn thế nào cũng lộ ra điểm sơ hở. Thời cơ đánh úp chính là đây!

Vạch ra ranh giới

Thật ra các màn “tiêu diệt” tiểu nhân không phải lúc nào cũng thành công, tuy nhiên với thái độ cương quyết, tâm lý “à phải làm cho ra ngô ra khoai” của chúng ta sẽ phần nào khiến kẻ tiểu nhân phải e dè, lo sợ.

Dù thắng dù thua khi “đòi lại công lý”, dân công sở hãy nhanh chóng chốt hạ bằng cách vạch ra ranh giới rõ ràng bằng những câu nói sắc bén như “tôi nói cho cô biết, chuyện chưa dừng lại ở đây đâu, khôn hồn thì đừng có tiếp tục dây vào tôi”, “đừng làm mất thời gian của nhau bằng mấy cái trò này, nếu còn có lần sau, đừng trách tại sao tôi không cảnh cáo trước”.


****

Những hiệu ứng tâm lý thú vị mang tên các loài vật có thể bạn chưa biết

1/ HIỆU ỨNG THIÊN NGA ĐEN

Trước thế kỷ 17, con người cho rằng chỉ có thiên nga màu trắng cho tới khi phát hiện ra thiên nga đen ở Australia. Ai nấy đều vô cùng ngạc nhiên và điều này đã thay đổi tất cả nhận thức trước đó. Đây cũng chính là nguồn gốc của Hiệu ứng thiên nga đen.
Con người chỉ nhìn thấy thiên nga trắng liền cho rằng tất cả thiên nga trên đời đều có màu trắng. Nếu có người nói rằng còn có thiên nga màu đen sẽ bị cười nhạo và cho rằng đó là nhảm nhí. Song, đến khi thiên nga đen xuất hiện ngày càng nhiều, con người cũng thay đổi quan điểm và tin rằng mọi chuyện trên đời đều có khả năng xảy ra. Vì vậy, có nhiều chuyện mà chúng ta không biết không có nghĩa là chúng không tồn tại.

2/ HIỆU ỨNG CON GIÁN
Loài người căm ghét loài gián nhưng hàng ngàn năm qua vẫn không thể giải quyết triệt để bởi tốc độ sinh sản của gián quá nhanh và chúng có khả năng kháng thuốc cực kỳ mạnh mẽ. Cuối cùng, đến thế kỷ 20, một công ty của Đức đã phát minh ra một loại thuốc diệt gián, lợi dụng đặc tính “ăn xác” của gián, khiến một con gián chết cũng làm cả đàn gián trúng độc. Đây cũng chính là nguồn gốc của Hiệu ứng con gián.
Loài gián sống trong môi trường tối tăm ẩm thấp, sợ nhất là thấy ánh sáng, vì thế đưa mọi thứ ra ánh sáng là cách hiệu quả nhất để ngăn chặn Hiệu ứng con gián.

3/ HIỆU ỨNG NGỰA HOANG
Ở Châu Phi có một loài dơi thích bám vào chân ngựa để hút máu. Con ngựa bị hút máu thì cực kỳ tức giận, liên tục đá chân hoặc chạy như điên nhằm hất con dơi kia xuống, nhưng tới tận khi con ngựa kiệt sức chết con dơi kia chẳng hề hấn gì, vẫn tiếp tục hút máu. Đây chính là Hiệu ứng ngựa hoang nổi tiếng.

Thứ giết chết con ngựa không phải là con dơi hút máu, mà là sự tức giận quá mức của nó. Con ngựa có rất nhiều cách giải quyết, chẳng hạn như lăn lộn trên đất, giẫm vào bùn, ngâm mình dưới nước,… đều có thể đuổi con dơi kia đi, tại sao lại chọn cách chạy như điên, một cách vừa vô tác dụng lại vừa hại mình?

 







Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/02/2015(Xem: 15880)
Vào thuở thịnh Đường, Lục tổ Huệ Năng ( 慧 能 638-713 ) sau khi đắc pháp với Ngũ tổ Hoằng Nhẫn ( 弘忍) và được truyền Y bát, nghe theo lời dạy của sư phụ phải ở ẩn một thời gian rồi sau mới ứng cơ giáo hóa. Ngài được Ngũ tổ đưa đến bến Cửu giang rồi chèo đò qua sông đi về phương nam, đến thôn Tào Hầu (曹候村), phủ Thiều Châu (韶州府) nương náu trong một am tranh. Lưu Chí Lược 刘志略 là một nhà Nho chưa biết ngài kế thừa Tổ vị, thấy ngài tu khổ hạnh khiêm cung, bèn hết lòng hộ trì. Ông có một người cô ruột là Thiền ni Vô Tận Tạng (無盡藏比丘尼) không rõ ngày sanh, chỉ biết bà mất vào năm 676 sau TL. Lúc ấy Lục tổ 38 tuổi.
25/01/2015(Xem: 8577)
Tuần vừa qua, một cuốn phim Đại Hàn ra mắt khán giả Paris, được khen ngợi. Báo Mỹ cũng khen. Tên của phim là : Xuân Hạ Thu Đông ... rồi Xuân (1). Không phải là người sành điện ảnh, đọc tên phim là tôi muốn đi xem ngay vì nên thơ quá. Xuân hạ thu đông thì chẳng có gì lạ, nhưng xuân hạ thu đông ... rồi xuân thì cái duyên đã phát tiết ra ngoài. Huống hồ, ở trong phim, xuân rồi lại xuân trên một ngôi chùa nhỏ ... trên một ngôi chùa nhỏ chênh vênh giữa núi non.
25/01/2015(Xem: 8940)
Buổi chiều ghé ngang bưu điện, ngoài những thư từ tạp nhạp, còn có một gói giấy mỏng như cuốn sách, không biết của ai gửi. Tôi quẳng tất cả vào chiếc thùng giấy sau xe. Trên đường về, có một cú phone đường dài, thì ra anh Dũng, một người quen đã lâu không gặp mặt. Anh bảo vừa gửi tôi một cuốn phim và hỏi đã nhận được chưa. Anh nói lúc xem phim cứ nhớ đến tôi và bất chợt muốn nghe tôi chia sẻ đôi điều gì đó. Tôi không phải tín đồ của điện ảnh, chẳng mấy khi xem, nói gì là nghiện. Nhưng lúc xem xong cuốn phim đó, xem và hiểu theo cách riêng của mình, chẳng hiểu sao cứ bâng khuâng mấy giờ liền...
22/01/2015(Xem: 8606)
Ai sống ở đời cũng phải dẫm lên những buồn vui mà đi về phía trước. Có một ngày tôi chợt phát hiện ra mình có những chuyện ngậm ngùi, có thể từng khiến nhiều người thấy buồn, nhưng tôi nhớ hình như chưa nghe ai nhắc tới. Bỗng muốn kể chơi vài chuyện buồn trong số đó cho vui! Tôi chỉ mới về Tàu hai lần trong mười năm xa xứ. Tôi từng đứng một mình trên bến Thượng Hải để ngắm nhìn con sông Hoàng Phố trong đêm, đêm ở đó thường nhiều gió lạnh. Tôi từng một mình thả bộ trong phố đêm Lệ Giang cho đến lúc quán xá bắt đầu đóng cửa. Nhiều và khá nhiều những nơi chốn đây kia trên xứ Tàu đã hút hồn tôi, đến mức đã rời đi cả tháng trời sau đó còn cứ thấy nhớ như điên.
10/01/2015(Xem: 25862)
Chúng tôi cùng được sinh ra từ một người cha, một người mẹ. Chúng tôi cùng được lớn lên trong một căn nhà, lúc lớn, lúc nhỏ, lúc chỗ này, lúc chỗ kia, nhưng cuộc sống gia đình tương đối êm ấm, thuận hòa. Cha mẹ chúng tôi thương yêu, kính thuận nhau, và cũng hết mực thương yêu con trẻ, không bao giờ có ý ngăn cản sự góp mặt chào đời của mỗi đứa chúng tôi trong gia đình ấy. Vì vậy mà anh chị em ruột thịt chúng tôi thật là đông: đến 7 gái, 7 trai! Bầy con lớn như thổi, thoắt cái mà người chị cả đã trên 70, và cậu em út thì năm nay đúng 50. Anh chị em chúng tôi, mỗi người mỗi ý hướng, mỗi sở thích khác nhau, chọn lấy lối sống của mình theo lý tưởng riêng, hay theo sự xô đẩy của hoàn cảnh xã hội. Nhiều anh chị em đã đi thật xa, không ở gần ngôi từ đường bên ngoại mà mẹ đang sống với chuỗi ngày cuối đời ở tuổi cửu tuần.
05/01/2015(Xem: 5153)
Chiều nay từ cơ quan về nhà, Lâm chở theo một cô gái: Cô Thắm. Ngọc, vợ chàng, không mấy ngạc nhiên vì Lâm đã trình bày với nàng từ hôm qua. Thắm 17 tuổi, cán bộ văn nghệ cơ quan Xây Dựng Nông Thôn mà Lâm là Chỉ Huy Trưởng. Ăn cơm xong đâu vào đó, theo kế hoạch, vợ chồng Lâm kéo về nhà ông bà Kính, thân sinh của Ngọc, chỉ cách đó 10 phút đi bộ. Ông bà Kính cũng không mấy ngạc nhiên về sự hiện diện của Thắm tối nay, vì ông bà cũng được Lâm thưa trước về vấn đề của Thắm. Bà Kính mời Thắm ngồi. Rồi với vẻ thân thiện cởi mở cố hữu, bà vui vẻ bảo Thắm: - Thời buổi này trai thiếu gái thừa, khó dễ người ta làm gì thế? Thắm tưng tửng, giương cặp mắt ngây ngô thật thà đáp lại: - Cũng một vừa hưa phửa thôi chớ!
02/01/2015(Xem: 5507)
Hai mươi năm xa quê, cuối cùng tôi cũng đã về thăm lại Huế! Hai từ "về Huế" mới ấm áp làm sao. Huế của tôi không về sao được. Nào là làng xóm bà con, mồ mã nội ngoại nhất là bạn bè, học trò rất thân thương mà tôi cho đó là một phần lẽ sống của mình. Các em đã tổ chức cho tôi một buổi họp mặt, môt khu vườn xinh xắn, cây lá được điểm trang bằng đèn màu ra vẻ một tiệm cà phê trang nhã như tính cách của chủ nhân. Bày biện ngoài sân và vườn là một dãy bàn ghế cũng tương đối lịch sự, đủ chỗ tiếp mấy chục người, thân mật và ấm cúng.
01/01/2015(Xem: 6418)
Người ta thường nói đời nhà giáo " Cho rất nhiều mà nhận chẳng bao nhiêu. " Tôi thì trái lại, tôi cho rằng: " Nhà giáo chúng tôi cho chẳng bao nhiêu mà nhận rất nhiều. " Gần suốt cả cuộc đời, tôi có cho ai bao nhiêu đâu vậy mà đi đến nơi nào, tôi cũng đã được rất nhiều học trò lúc nào cũng dang rộng vòng tay nồng ấm tiếp đón cô giáo cũ của mình.
03/12/2014(Xem: 5912)
Đêm đã khuya, sao tôi còn thao thức mãi! Cứ mỗi lần nhận được thư của những người bạn còn ở lại bên trời quê hương lận-đận là tôi nao cả lòng! Tất cả những thông tin về Huế làm cho tôi xúc động bâng khuâng! Tôi chỉ còn nửa mảnh đời ở đây, còn nửa mảnh đời vẫn gởi lại cho Huế. Buổi chiều với mảnh trời tím cũng gợi nhớ, buổi sáng với nắng cũng xôn xao, cũng không khuây khỏa nỗi rờn rợn Huế trong tim!
25/11/2014(Xem: 7322)
Có một “truyện cổ Khờ-me”, như sau:“- Ngày xửa, ngày xưa có ông vua, một đấng minh quân, cùng với mấy vị quan trọng thần rong thuyền ngoạn du sông nước. Trời nắng như đổ lửa, dòng nước ngược chảy xiết nên những người phu chèo đầm đìa mồ hôi, mặt mũi đỏ au, ráng tận sức lực để chèo đẩy con thuyền đi.