Các Cõi Phước Báu

16/10/202516:16(Xem: 1378)
Các Cõi Phước Báu
The Gioi Cuc Lac



CÁC CÕI PHƯỚC BÁU


Trên hết là các cõi thiên, những tầng trời có hạnh phúc lớn. Dù cõi còn nặng lòng trược và dục tham; có cõi tâm thể nhẹ nhàng, đã buông hết những sự dục phiêu lưu. Cao nhất chính là cõi vô sắc; chư thiên vùng này đã không còn lụy sắc, vướng tình như các cõi kia.

Xét về chi li trong mọi tầng cảnh cao thấp thì tùy vào nghiệp báo của chúng sinh. Thực tế trong tự thân mỗi người đều có chủng tánh của các tầng trời vi diệu, khi con người tịnh hóa được ba nghiệp của mình; từ ý nghĩ, lời nói đến hành động đều chứa đựng thiện pháp. Sau khi chết con người sẽ sinh về các tầng trời hưởng thụ phước báu. Tuy nhiên, phước báu trời người chưa phải là mục tiêu tối thượng của sự chứng đắc. Dưới đây là sự phân loại các hạng trời từ thấp đến cao:

Phước danh tối thượng là quyền uy tột đỉnh, là sự vẹn toàn của vinh hoa thế cuộc. Một vị vua cao trên, một đế chế hùng mạnh; nay thì tổng thống một quốc thổ, nhìn chung đều là phước danh cao cả. Loại phước này không do hành trí, hạnh xã mà có, mà đến từ phước duyên hữu lậu (còn sinh tử) sinh ra. Hạng này thích bố thí, cúng dường và làm các thiện sự đối với thế gian. Cả đời trọn sống trong an vui, thiểu dục; không gây tổn hại cuộc đời. Họ đến như những bông hoa thơm ngát, ban hương sắc rồi đi. Dù vậy, con đường thánh trí của họ vẫn chưa trọn vẹn. Vì là hữu lậu tất sẽ diệt vong, quả chín sẽ rụng, hoa thơm cũng tàn. Ngược lại, có hạng khi được thiên hạ ca tụng thì tỏ ra kiêu ngạo, nghênh ngang, nhất định sẽ dẫn đến bại vong. Đây là thế gian thiên, những vị trời có mặt tại nhân gian.

Một hạng khác thù diệu hơn, đó là thiên cảnh. Người sau khi chết mang theo phước báu đã gieo tạo mà sinh về đây. Nơi này có 26 tầng trời, bao gồm 6 tầng cõi dục, 18 tầng cõi sắc và 4 tầng của vô sắc. Dù tầng trời nào đi nữa, hễ con người được sinh về đây thì tuổi thọ muôn trùng, sống đời nhàn lạc, nhan sắc trắng sạch, di chuyển qua lại bằng các sức mạnh thần thông. Trời thọ dục thì còn nặng dục tính; trời sắc cảnh thì dục lụy không còn nhưng sắc cảnh còn vương; trời vô sắc thì hình dung, dục tánh đều biến mất, nhưng ngã chấp vẫn còn. Nhìn chung, kẻ được sinh vào các cõi trời mà không tiếp tục tu hành để vượt sinh tử thì dù có trăm ngàn triệu tuổi, hưởng thụ vinh hoa thượng thừa, rồi cũng có ngày phước cạn, đức nông mà rơi xuống các triền sâu địa ngục. Đây chính là sinh thiên, tức các cõi trời thực thụ.

Một số vị rõ biết cảnh trời không đáng sống, bởi phúc vị và danh hương còn dầy hệ trược, sinh ưu lự sầu lo, nên cần được phủi bỏ. Vì chúng là chướng duyên, quái ngại, gây cản trở bồ đề tâm và làm lu mờ chí nguyện giải thoát, rồi chư vị cùng hiện xuống trần để yết kiến, đảnh lễ Thế tôn, lắng nghe lời dạy. Các vị thật vui mừng vì Thế tôn đã trình bày con đường, chỉ rõ bản chất mong manh của kiếp sống thiên giới. Từ đó, họ phát nguyện nương theo từng bước hành trì thật miên mật, lòng không phóng dật, giữ vững chánh niệm, tỉnh giác hiện tiền và tuần tự đạt chứng các tầng thiền sắc giới. Không dừng lại ở đó, họ còn vượt xa hơn vào các quả vị thanh văn, từ Tu đà hoàn đến đạo quả thâm diệu A la hán, chấm dứt hoàn toàn tử sinh. Đây chính là “tịnh thiên”.

Còn một hạng cuối cùng thù thắng và cao đẹp hơn, đó là nhóm chúng vi diệu của Bồ tát đạo. Hạng này đã vượt lên sinh tử, chấm dứt khổ đau. Lòng xem chúng sinh như con đỏ. Sáu cõi mênh mang, ba đường hạn hẹp, đó không còn là nơi chốn đắm say của chư Bồ tát. Với các ngài, việc đi đến an nhiên, vãng lai tự tại, tuyệt không vướng lụy trần duyên. Từ nội cảnh, ngoại trần đến xa gần cuộc thế, các ngài đã hoàn toàn chiến thắng các thế lực của ác ma. Bồ tát bằng lòng bi mẫn mà tái sinh, vì nguyện lớn mà thị hiện, nơi nào cần đến thì đến, xong việc thì đi. Dù là cõi trời hay ác đạo chìm sâu thì trái tim chư vị vẫn rạng ngời lòng Bi Mẩn. Đấy gọi là “nghĩa thiên” vậy.

Thiên Lợi

🙏🙏🙏🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️

NẮM VỮNG NHỊP SỐNG

Dừng lại một nhịp sẽ tạo ra bao lắng đọng đất trời. Chạy nhanh quá, chân sẽ mỏi, lòng sẽ mệt hơn. Nhịp mà bạn nắm được, nó là cốt lõi của hành trình. Am hiểu được nhịp khúc thì mỗi hơi thở sống, sự trải đời của bạn sẽ vững cố hơn.

Nhịp cũng tựa như mắc lưới. Nếu mỗi mắc được tạo ra tỹ mỹ, cẩn thận thì một mạng lưới được kết nhau thật hoàn hảo. Chú tâm vào từng nhịp sống là nghệ thuật của một kẻ lữ hành đi trên quang lộ. Dù sống như một bông hoa hay một áng mây tan vội thì cũng phải trọn lòng với từng nhịp sống của mình.

Thế giới có mênh mông, lòng đời dù vô hạn, thì tiếng vang đất trời cũng chỉ là một nhịp. Ầm lên một tiếng có thể khiến bầu trời tan rã; và tiếng vang đó làm rơi rụng cõi mê. Ngày xưa có vị tổ sư cũng “ầm” lên một tiếng mà đã giúp cả một dòng thiền nở hoa, khiến cái mê của người học trò bừng ngộ. Đó là một nhịp.

Thật vậy, nếu bạn ngộ ra lẽ sống thì cái NGỘ không đến từ quá khứ hay tương lai, mà chính cái “ngộ” đến từ một nhịp khoảnh khắc. Phật dạy, hạt lành chưa có thì gieo; hạt ác không có thì dừng. Khoảnh khắc then chốt ấy chính do bạn nắm vững nhịp sống. Ồ, ta đã hiểu hay ta đã sai thì cũng là một nhịp quyết định.

Tổ gọi đó là “niệm”. Niệm hay nhịp đều nằm trong then chốt, mắc xích. Cái mắc xích vụng vỡ, rong rêu sẽ làm đoạn đứt tất cả hành trình. Bà cụ tay lần chuỗi, vô tình phóng tâm, một hạt đứt rời, làm cho cả xâu tan vụn.

Vậy ta hãy đứng lên mạnh mẽ một lần và hãy bước một bước thật quyết định, bàn chân đạp đất, hãy nắm vững một nhịp thiêng liêng để cả phương trời rộng mở hiện ra.

Thiện Lợi

🙏🙏🙏🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️

Thuyền đời chở nặng....

Thuyền đã quá tải và lướt trên mặt sóng thật chậm chạp. Người lái thuyền cố điều chỉnh không cho chao đảo giữa sóng ngầm. Ông cố gắng hết sức bằng đôi tay khéo léo của mình, lách qua những dòng xoáy, đá ghềnh một cách bản lĩnh. Thế là thuyền đã bình yên.

Thuyền có bình yên thật không? Bởi ông lão không tài nào biết được một cơn gió sắp tới hay ghềnh đá ngầm sâu. Nhưng ông vẫn tự tin với kinh nghiệm vốn có của mình, “ta dư sức đối phó dù thử thách thế nào” và rồi ông tự trách “phải chi thuyền nhẹ tênh thì hay biết mấy”. Thuyền vẫn lướt trôi, trôi đến đâu, ông lo đến đấy. Tay ông bắt đầu rung, lòng cảm thấy hốt hoảng vì một chiếc thuyền khác lớn hơn đang đi ngược lại. Lúc này, sự tự tin nơi ông dường như vụn vỡ. Cái kinh nghiệm lèo lái cũng trở thành mong manh. Ông lách thuyền sát bờ, mặt hướng trời cao thầm khấn.

Ông khấn gì? vâng, ông khấn cho sự bình yên. Nhiệm mầu thay, chiếc tàu lớn đi ngang mà thuyền ông vẫn bình an vô sự. Ông lạy trời tri tạ, lạy thủy thần ban ân. Thế là ông cho thuyền đi tiếp. Con sông dài phía trước còn có nhiều khúc quanh, chỗ sâu chỗ cạn, gò nổi ven bờ. Nếu là thế, ông phải làm sao đây khi sức ông có hạn? Một lần nữa chính ông tự trách “phải chi thuyền không chở nặng, hạnh phúc biết bao”.

Những câu ước muộn màn của ông được lặp đi nhắc lại nhiều lần. Không biết sự linh thiêng còn được mấy lần nữa? Thoạt đầu chỉ là một chiếc tàu đi ngược, tiếp theo là gì? nếu là bão lớn hay mắc cạn thì phải làm sao? Lúc này ông lão nghĩ gì? Nên phó thác cho vận trời hay còn tin vào bản lĩnh thực có? Cả hai đều trở nên vô dụng. Bởi lẽ, thực tại chiếc thuyền đã quá nặng vì ông đã chất chứa quá nhiều trên chiếc thuyền đó.

Cuộc đời ông lão và cuộc đời chúng ta có khác không? Chở nhiều quá, chứa nhiều quá thì bước đời sẽ không còn an nhẹ và thong dong.

Thiện Lợi



 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/02/2019(Xem: 5607)
Thơ là tiếng hát ngàn năm, thâm thiết, miên man trong tâm hồn nhân thế, còn mãi đồng vọng, âm vang cao vút tận trời mây lẫn trong sương gió, nắng mưa giữa mùa trăng ngời xanh biếc huyền mộng. Trăng là hơi thở sơ nguyên của vũ trụ, hòa quyện thiết tha, nuôi dưỡng lòng người muôn thuở, là nguồn cảm hứng muôn nơi cho biết bao thiền sư, thi nhân, nghệ sỹ đi về trên cung bậc sáng tạo, khơi mở dòng đời :
25/02/2019(Xem: 6080)
“Năm tháng vẫn như nụ cười trong mộng” là một câu thơ của Tuệ Sỹ mà tôi cứ đọc đi đọc lại mãi trên những chuyến phiêu bạt, giang hồ khắp đó đây. Ngày đi, tháng đi, năm đi và đời mình cũng đang chuyển dịch đi qua. Đi trên nhịp bước sương lồng sông núi lặng: “Đi để nhớ những chiều pha tóc trắng. Mắt lưng chừng trông giọt máu phiêu lưu.”* Phiêu lưu, phiêu lãng ngàn phương, theo cách điệu tiêu dao du chơi giữa vô thường :
02/02/2019(Xem: 27817)
01. Sắc tướng vốn không, nương cảnh huyễn độ người mê muội; Tử sanh nào có, mượn thuyền từ vớt kẻ trầm luân. (Phụng điếu Đức Tăng Thống Thích Tịnh Khiết, chùa Tường Vân – Huế, 1972) 02. Một chút giận, hai chút tham, lận đận cả đời ri cũng khổ; Trăm điều lành, ngàn điều nhịn, thong dong tấc dạ rứa mà vui.
30/01/2019(Xem: 4899)
“Khoảnh Khắc Chiêm Bao”, cuốn sách mới nhất của tác gỉa Nguyên Giác, được Ananda Viet Foundation xuất bản đã nằm trong hộp thư Tào-Khê Tịnh Thất 3 ngày nay, mới vừa được mang ra. Lý do là người được tặng sách đã rời thất 3 ngày, khi đi dự khóa tu niệm Phật miên mật tại Trang Nghiêm Tịnh Độ Đạo Tràng, tỉnh Perris.
29/01/2019(Xem: 7055)
Buổi sáng bắt đầu cho một ngày mới thật tuyệt, những con đường dài hun hút gió, tiếng hót đầy nũng nịu của những chú chim vừa thức giấc tạo nên một âm thanh lâng lâng trong ánh nắng. Buổi sớm, một không gian phẳng lặng, thấp thoáng sương mờ trong yên tĩnh lạ thường. Rồi ánh mặt trời yếu ớt của những ngày đông vừa thoát ra khỏi chân trời thì cũng là lúc nở một nụ cười rạng rỡ, tươi tắn chào đón một ngày mới. Tôi nghiêng mình nhìn lên, trời trong mây trắng vẫn hững hờ trôi, một tàn dư của một đêm đầy gió lưu lại trên nền trời trắng xám.
25/01/2019(Xem: 4599)
Phải đợi đến khi Tôi được sửa sai vì đã nhầm lẫn tác giả một quyển sách " Tôi Đi Tìm Phật " (tác giả: Cư Sĩ Minh Tâm) là của cố HT Thích Minh Tâm, khai sơn Chùa Khánh Anh, Paris, Pháp Quốc) và được Thầy Nguyên Tạng chỉ dạy cho tôi đọc lại tất cả những bài viết trong TƯỞNG NIỆM CỐ HT THÍCH MINH TÂM thì câu "Sách khi cần dùng đến mới hận mình đọc ít " một câu nói được trích dẫn từ một cuốn phim kiếm hiệp Lộc Đỉnh Ký của Kim Dung đối với tôi giờ đây thật là thấm thía làm sao ... Thật là tội nghiệp cho tôi ...
23/01/2019(Xem: 11978)
Trong kho tàng văn chương truyền khẩu hay huyền thoại Việt Nam đã có nhiều chuyện duyên-nợ. Chẳng hạn chuyện tích Mưa Ngâu mà dân gian đã có thơ truyền tụng: Tục truyền Tháng Bảy mưa ngâu. Con Trời lấy đứa chăn trâu cũng phiền. Một rằng duyên hai là rằng nợ. Sợi xích thằng ai gỡ cho ra.
02/12/2018(Xem: 4973)
Những ngày tháng cuối năm đối với tuổi thơ, thiếu niên, và ngay cả những người thanh niên tuổi trẻ, thường là giai đoạn kìm nén cảm xúc, cố gắng hoàn thành bài học ở trường, công việc ở sở, để rồi sẽ được bùng vỡ ra với những ngày vui đầu năm. Dường như ở trước mắt, hay ngày mai, chỉ có những trò vui chờ đợi. Quá khứ và hiện tại không là gì cả. Giấc mơ tuổi trẻ là thế, là tương lai. Có khi hăm hở phóng cái nhìn quá xa về tương lai mà quên đi thực tế hiện tiền. Niềm đau, nỗi khổ, thất vọng, tuyệt vọng của người tuổi trẻ trong cuộc sống thường khi bắt nguồn từ những ước mơ xa vời.
01/12/2018(Xem: 5351)
Lời Sám Hối - Cư Sĩ Huệ Hương, Gần đây mỗi khi mở các trang báo điện tử hàng ngày , tôi thường chú ý đến các tiêu đề của những bài được đọc nhiều nhất và thường thấy đa số đều là những bài dạy về cách sống nhân sinh mà ta có thể rút ra những bài học áp dụng cho mình chẳng hạn như :
21/11/2018(Xem: 6885)
Phải tập tánh không giận Luôn bình thản nhẹ nhàng Khen chê không vướng bận Dù gặp điều trái ngang