Những khoảnh khắc không biết trước lại thành hiện thực trong đời

02/04/202510:10(Xem: 6066)
Những khoảnh khắc không biết trước lại thành hiện thực trong đời

chua hai an-atlanta (118)

KHOẢNH KHẮC GIỮA ĐỜI

 

Không hẹn mà gặp, tình cờ mà nên, những khoảnh khắc không biết trước lại thành hiện thực trong đời. Thế là tôi cũng thõa được cái ý niệm bấy lâu nay. Tôi được gặp quý thầy trong chuyến hoằng pháp Bắc Mỹ năm nay. Quý thầy là những bậc phạm hạnh trong chốn già lam, những trụ cột trong thiền môn của Phật giáo Việt Nam hải ngoại. Quý thầy đang gánh vác trọng trách và tiếp nối sự nghiệp của các bậc long tượng: Huyền Quang, Quảng Độ, Tuệ Sỹ truyền trao, phó chúc! Quý thầy là những tu sỹ tinh tấn, đầy đủ giới đức, phạm hạnh, nội điển tinh thông, ngoại điển uyên bác… Quý thầy giỏi cả về kỹ thuật điện toán, các ứng dụng của công nghệ hiện đại, trí thông minh nhân tạo. Quý thầy còn là những học giả, những nhà văn, những cây bút xuất sắc cả về Phật học lẫn văn chương…

Tôi đã có những khoảnh khắc rung động thật sự, cảm xúc mạnh đến nỗi viết mấy dòng chữ ký tặng quý thầy mà cứ run run, chữ viết vốn đã xấu lại càng thêm xiêu vẹo méo mó. Tôi gặp quý thầy tại buổi tiệc chay gây quỹ cho chùa Hải Ấn, từ đằng xa thấy quý thầy mà đã run lên y hệt như mấy cô cậu choai choai thấy thần tượng ca sỹ, diễn viên điện ảnh.

Thật sự đúng với ý nghĩa khoảnh khắc, thời gian gặp gỡ quý thầy rất ngắn ngủi, đã vậy buổi tiệc quá đông đảo và ồn ào nên thầy trò chẳng nói được gì nhiều. Thầy Như Điển, thầy Nguyên Tạng, thầy Đạo Tỉnh…Trông quý thầy từ hòa, an định và rất tự tại giữa dòng đời đầy động loạn. Nhìn quý thầy mà lòng cứ nhớ đến ôn Tuệ Sỹ. Tôi thật sự “thấy” thấp thoáng tinh thần ôn Tuệ Sỹ ở nơi thần thái quý thầy. Ngay cả những giây phút viết những dòng chữ này vẫn còn rung động, tay gõ chữ không kịp theo dòng tâm ý tuôn trào, chữ cứ tự nhiên tuôn chảy mà không có tâm niệm dụng công viết.

Quý thầy đang thực hiện chuyến hoằng pháp Bắc Mỹ, thường mỗi năm đều có chuyến hoằng pháp liên châu như thế! Quý thầy đến từ Úc châu, Âu châu, Mỹ châu…Những chuyến hoằng pháp đều đặn, bền bỉ để đem Phật pháp đến với hàng tứ chúng Phật tử Việt Nam hải ngoại. Phật tử Việt Nam hải ngoại cũng đông đảo nhưng không phải ai cũng có nhân duyên để được gặp quý thầy, nghe pháp từ quý thầy. Bản thân tôi cũng thế, bao nhiêu năm nay mong có lần gặp quý thầy nhưng có lần nào được gặp đâu. Lần này gặp cũng là tình cờ chứ cũng chẳng phải có lịch trước. Chữ duyên quả thật là khó mà đoán biết và cũng không thể suy nghĩ hay luận bàn. Trong nhà Phật có câu “Phật không độ được người vô duyên”, nói vậy không có nghĩa là Phật thiếu tư bi, Phật chia chẻ hay Phật thiếu năng lực. Thật sự thì Phật là bậc giác ngộ “vô tri vô sở bất tri, vô năng vô sở bất năng”. Phật không độ được là vì nhân duyên của người chứ vấn đề không ở nơi Phật. Tỷ như ánh sáng mặt trời đem lại sự sống và tăng trưởng cho muôn loài, ánh sáng không phân biệt chẻ chia, không yêu ghét thiên lệch… Nhưng người không chịu tiếp nhận ánh sáng, cứ rúc trong hang hốc, ngóc ngách thì cũng đành bó tay thôi!

Quý thầy đang hoằng pháp Bắc Mỹ và khắp mọi nơi trên thế giới, ấy thế mà không thể hoằng pháp trên quê hương, âu cũng là nhân duyên, cũng vì duyên. Tuy nhiên ngày nay với các phương tiện kỹ thuật hiện đại thì cũng có thể “gặp” quý thầy trên Net thông qua những trang web hay các mạng xã hội.

Quý thầy đang tiếp nối công việc phiên dịch Đại Tạng Kinh. Công việc tâm huyết của các bậc long tượng sư vương lớp trước làm còn dở dang. Hiện đã hoàn thành giai đoạn hai của bộ Thanh Văn tạng, kinh sách đã và đang được gởi đi khắp các chùa, viện, trường đại học… trên thế giới.

Tôi đã vô duyên (có cả nguyên nhân khách quan lẫn chủ quan) không đảnh lễ được quý hòa thượng long tượng sư vương: Huyền Quang, Quảng độ, Tuệ Sỹ. Nay, trong khoảnh khắc ngắn ngủi này được gặp quý thầy nên lòng cũng thõa mãn chút tâm niệm. Thời gian ngắn ngủi, buổi tiệc chay gây quỹ quá ồn ào nên không kịp nghe được gì từ quý thầy, chẳng kịp tâm tình với quý thầy. Nói là vậy nhưng tôi vẫn thường “gặp” quý thầy trên mạng Net, trong những bài giảng, những dòng chữ, những trang sách…Quý thầy đang thay Phật giáo hóa chúng sanh. Quý thầy đang thay Phật giữ gìn cơ nghiệp của Như Lai. Quý thầy đang ở trong nhà Như Lai, mặc áo Như Lai và đang nói những lời Như Lai.

Quý thầy là tăng bảo, nếu nói theo nghĩa tự tánh tam bảo thì quý thầy thật đúng nghĩa thanh tịnh; còn nói theo nghĩa trú trì tam bảo thì quý thầy đang là những ông tăng chân chánh, uyên bác, tinh tấn, từ bi…Quý thầy đang đem giáo pháp của Phật truyền bá sâu rộng, gióng trống pháp khắp mọi nơi, duy trì giềng mối Phật giáo Việt Nam, hòa nhập với Phật giáo thế giới. Quý thầy đang lèo lái con thuyền giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất. Con đường dài và lắm chông gai, đầy thử thách. Lòng người nhiều khác biệt, không chỉ người ngoài đời, người ngoại đạo  mà ngay cả trong pháp lữ cũng lắm chẻ chia. Dù có thế nào đi nữa thì quý thầy vẫn dõng mãnh tiến về trước, giơ cao ngọn đèn chánh pháp, mạnh mẽ gióng trống pháp. Quý thầy đã và đang tiếp nối công hạnh của các bậc long tượng sư vương.

Những khoảnh khắc giữa đời cứ như thực như mơ, tưởng không mà lại có, có đó nhưng là không. Duyên như thế, thị như thế. Hạnh phúc thay những khoảnh khắc được gặp gỡ quý thầy.

 

Đồng Thiện (Tiểu Lục Thần Phong)

Ất Lăng thành, 0325

chua hai an-atlanta (130)
TT Nguyên Tạng và tác giả Đồng Thiện Tiểu Lục Thần Phong

 


KHOẢNH KHẮC TRÂN QUÝ

Có khoảnh khắc cực kỳ trân quý

Những vị thầy thông tuệ từ bi

Đạo và đời ly loạn không suy

Đang nối tiếp tượng vương Tuệ Sỹ

 

Phút hội ngộ lòng đầy xúc động

Đã từ lâu tôi vẫn ngưỡng trông

Quý thầy là hiền sỹ phương Đông

Mây trắng bay biển trời cao rộng

 

Gióng trống pháp nơi vùng đất mới

Soi đuốc thiêng hành đạo độ đời

Lái con thuyền giáo hội không rời

Thanh tịnh hạnh lòng người cảm phục

Đồng Thiện TLTP

Ất Lăng thành, 0325


chua hai an-atlanta (156)chua hai an-atlanta (159)chua hai an-atlanta (160)chua hai an-atlanta (161)
chua hai an-atlanta (119)

KHOẢNH KHẮC NÀY ĐÂY

Giấc mơ hiển hóa giữa đời

Khó đem chữ nghĩa tả lời tâm can

Quý thầy ở giữa nhân gian

Chỉ trong khoảnh khắc ngập tràn hỷ hoan

 

Dẫu cho mộng vẫn chưa tròn

Nhân duyên hội ngộ hãy còn tương lai

Sa Bà ngày tháng miệt mài

Hoằng truyền Phật pháp đường dài biết bao

 

Mới hay sóng gió ba đào

Con thuyền giáo hội lòng nào thối tâm

Như Lai sứ giả lặng thầm

Đạo – đời lắm những thăng trầm chẳng suy

 

Hiền hòa, thông tuệ, từ bi

Giữ gìn chánh pháp sá gì lợi danh

Tín tâm vẫn vững pháp hành

Đạo vàng tỏa sáng trời xanh thái bình

 

Đất trời văng vẳng Tâm kinh

Lời Như Lai vọng vô hình gió mây

Bây chừ khoảnh khắc này đây

Giữa đường hoằng hóa dựng xây pháp tòa

Đồng Thiện TLTP

Ất Lăng thành, 0325


chua hai an-atlanta (130)


 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/03/2018(Xem: 5819)
Tiếng Việt thời LM de Rhodes - sinh thì là chết?, Các phần trước của loạt bài "Sinh thì là chết?" (11.1, 11.2 và 11.3) đã ghi nhận khả năng liên hệ sinh 生 trong sinh thì với cách đọc Hán Việt thăng[2] 升 và phương ngữ ở phía Nam Trung Quốc (TQ) qua dạng sing/seng (shēng bình thanh, giọng BK bây giờ), hay là một cách dùng nhầm của tiếng Việt[3] (so với nghĩa sinh thì/sinh thời trong tiếng Việt hiện đại). Phần này bàn về khả năng sinh thì là kết quả thể hiện qua ngôn ngữ từ tư duy tổng hợp của người VN: kết hợp lòng tin Công giáo với truyền thống tôn trọng người đã ‘qua đời’ qua uyển ngữ Hán Việt (HV). Tài liệu tham khảo chính của bài viết này là ba tác phẩm của LM de Rhodes soạn: cuốn Phép Giảng Tám Ngày (viết tắt là PGTN), Bản Báo Cáo vắn tắt về tiếng An Nam hay Đông Kinh (viết tắt là BBC) và từ điển Annam-Lusitan-Latinh (thường gọi là Việt-Bồ-La, viết tắt là VBL) có thể tra từ điển này trên mạng, như trang này chẳng hạn
03/03/2018(Xem: 26774)
Vừa qua, bản thảo cuốn sách này, « Con Người và Phật Pháp » được tác giả Lê Khắc Thanh Hoài gởi đến cho tôi với lời đề nghị tôi có vài dòng đầu sách. Tôi có phần e ngại, vì có thể tôi không nắm rõ hết ý tưởng của tác giả và cũng có thể không nêu hết ý nghĩ của mình. Thế nhưng đối với một tác giả, một nữ cư sĩ Phật tử trí thức thuần thành, một nhà văn, một nhà thơ và là một nhạc sĩ mà tôi vẫn lưu tâm, cảm phục, cho nên tôi quên đi phần đắn đo mà mạnh dạn có mấy dòng, gọi là chút đạo tình và lòng trân trọng đối với chị Thanh Hoài.
01/03/2018(Xem: 19318)
- "Động Cửa Thiền" (ĐCT) là truyện ngắn đắc ý nhất của Tâm Không Vĩnh Hữu (TKVH), đã được rất nhiều trang web đăng tải, được người khác chuyển thể thành thơ lục bát, được vài tổ chức phi chính phủ đưa vào audio "đọc truyện", được đến 2 nhóm điện ảnh tự ý chuyển thể kịch bản phim để tham dự Liên hoan Phim Ngắn Quốc Tế, và cũng được nhiều tác "giả" tự tiện cải tên đổi hiệu lấy làm sáng tác của chính mình...
28/02/2018(Xem: 13901)
Ở đời có những người không đức lại tự cho rằng quá nhiều đức; không tài lại nghĩ mình kỳ tài không ai bằng; làm lợi ích cho người không được bao nhiêu mà nghĩ mình làm quá nhiều; thành tựu không lớn mà nghĩ là thành tựu chưa từng thấy… là bởi “cái tôi” quá lớn. Cái tôi (the Self, the Ego) ấy vượt khỏi giới hạn của thân xác, đóng cọc cắm rào khắp nơi nào nó hướng đến. Nó vô hình nhưng lại mượn cái hữu hình để tự thể hiện sự hiện hữu của nó. Và sự hiện hữu theo cách thế bành trướng, lấn lướt của một cái tôi lớn, làm cho không gian chung quanh chật chội, tù túng. Ngay cả môi trường sống của gia đình, trường học, làng xóm, tổ chức tôn giáo, quốc gia, cho đến thế giới, trước sự hung hăng hãnh tiến, tự tin, tự mãn của một “cái tôi đáng ghét,” (1) sẽ bị ô nhiễm, khó thở. Cái tôi ấy nếu là người bình thường thì chỉ gây khó chịu, hoặc làm trò cười cho hàng thức giả trong vài phút giây; còn như cố gắng giành lấy trách nhiệm lãnh đạo tập thể nữa thì mới là hiểm họa cho nhiều người, trong một
08/02/2018(Xem: 10442)
Ta lỗi hẹn rồi với Huế xưa Với chiều phai nắng, với cơn mưa Với đường hoa xứ hương thoang thoảng... Có lẽ.. hồn quê vẫn đợi chờ ?
08/02/2018(Xem: 11253)
Hỏi: Thế nào là tâm bị ô nhiễm ? Đáp: Tâm gồm hai phần chính là tâm và sở hữu tâm (tâm sở). Sự thấy biết cảnh thuần khiết gọi là tâm. Sự pha màu vào thấy biết cảnh thuần khiết làm nó biến dạng gọi là tâm sở. Cả hai tâm này đồng sinh, đồng diệt, đồng cảnh, đồng trú căn. Cho nên rất khó biết được tâm (thuần khiết) mà chỉ biết được tâm sở. (Tâm sở là tâm nhận diện cảnh theo chức năng riêng của nó, như tâm sở Tham có chức năng là khao khát cảnh, tâm sở Sân có chức năng huỷ diệt cảnh). Giống như đường hoà vào nước, người uống chỉ biết vị ngọt của đường mà không thế biết sự không vị của nước tinh khiết trong nước đường. Nước bản chất là H2O, nếu lẫn cặn thì gọi là nước đục, lọc cặn đi gọi là nước trong, nhưng bản chất nước là nước, không trong, không đục. Tâm cũng như vậy. Vì lẫn vào sự khao khát, ham muốn cảnh của tâm sở Tham nên gọi là Tâm Tham nên chẳng ai còn biết đến Tâm nữa, chỉ bị thu hút bởi Tham tâm sở mà thôi.
08/02/2018(Xem: 6028)
Nhân dịp qua Houston dự Đại hội Phượng Vỹ, một chị bạn đã rủ tôi về Florida chơi cho biết. Nghe đến Florida tôi đã hình dung ra một miền nắng ấm, cây cỏ xanh tươi và sóng biển rì rào như mời gọi khách phương xa. Mà thật vậy, con đường từ phi trường về nhà chị đã quá quyến rũ du khách bởi những hàng cây, những thảm cỏ xanh um, trải dài ra tận chân trời. Bước xuống nhà chị, tôi bàng hoàng vì phong cảnh quá đẹp, trước nhà là một bãi cỏ mượt như nhung với những hàng cây cọ cao thẳng tắp, đẹp như trong tranh vẽ làm tôi cứ đứng ngẩn ngơ như người từ trên rừng thượng du về. Đứng trước cổng nhà, tôi đã reo lên: - A! bông cẩn Huế đây! Thanh thanh năm cánh mỏng uốn cong về phía sau làm bông hoa như cái lồng đèn tròn nhỏ, ôm lấy dây nhụy vươn dài có những hạt phấn nhỏ li ti màu vàng; khác với bông cẩn tây, hoa lớn hơn, dày, nhiều cánh xoắn xít lấy nhau, tràn sức sống mà thiếu nét mềm mại, ẻo lã... rất Huế.
02/02/2018(Xem: 22215)
Báo Chánh Phap - số 75 - Giai Phẩm Xuân Mậu Tuất 2018
29/01/2018(Xem: 7043)
Quan hệ gắn bó Nghệ An – Quảng Nam không chỉ thể hiện ở mặt Văn học mà còn để lại những dấu ấn sâu sắc nơi Võ học. Bên cạnh các thầy Đồ Nghệ dày công vun đắp cho văn học Quảng Nam phát triển rực rỡ còn có các võ sư xứ Nghệ đã giúp cho nền võ học Quảng Nam trở nên lừng lẫy một thời với các võ sĩ “bất khả chiến bại” trên võ đài và đóng góp nhiều vào sự nghiệp chống ngoại xâm của dân tộc.
27/01/2018(Xem: 5651)
Tác phẩm “Thong Dong Khắp Mọi Nẻo Đường” chỉ dài khoảng 360 trang, nhưng chứa đựng rất nhiều tâm lực – đó là những suy nghĩ của tác giả Bạch Xuân Phẻ (Tâm Thường Định) từ nhiều năm đứng dạy trong trường học Hoa Kỳ và nhiều thập niên hoạt động trong cương vị Huynh trưởng Gia Đình Phật Tử. Đó cũng là những chiều dài địa lý, qua những đại dương trên địa cầu, những nơi tác giả đã đi thật xa trên đường tìm học Thiền và rồi cũng đi thật xa trên đường hoằng pháp. Nói như người xưa là, cuốn sách quý độc giả đang cầm trên tay đã được viết từ người cư sĩ đã đi mòn biết bao nhiêu đôi giày và đã ngồi mòn biết bao nhiêu bồ đoàn để thâm nhập Phật pháp, và rồi hoằng pháp.