Quà tặng bất ngờ

14/01/202510:15(Xem: 2778)
Quà tặng bất ngờ



Quà tặng bất ngờ



Chỉ còn vài ngày nữa là đến Giao thừa, lại một mùa xuân trên xứ Đức lạnh lẽo co ro, Danh ngồi đếm từng ngày trên tấm lịch để chờ đón cái Tết Ất Tỵ, năm tuổi của chàng vừa tròn 60. Chàng thường nghe nói, 59 chưa qua 60 đã đến, đấy là những năm đại hạn! Ai qua được ngưỡng cửa 60 sẽ sống thọ lâu. 

 

Nhưng trường hợp của chàng lại càng đặc biệt, chàng đã được trời đất đãi ngộ cho sống thêm được mười năm nhờ lá gan của một ân nhân vô danh trao tặng, đáng lẽ chàng đã lìa bỏ cõi đời ô trược này từ lứa tuổi 50. Vậy mỗi ngày mở mắt ra thấy mình còn sống, còn thở, chàng đã cảm ơn đời, ơn người lắm lắm rồi ! Cụ thể là cảm ơn cái Hội Tri Ân Nước Đức đã tận tình giúp đỡ cho chàng sống sót đến ngày hôm nay, sau đến là chị Từ Ái, một thành viên của Hội đã bỏ bao công sức lo giấy tờ, dẫn chàng đi bệnh viện lo việc thay gan.

 

Ngược dòng thời gian của mười năm về trước, câu chuyện "Quà tặng bất ngờ" đã diễn biến như sau:

 

Đã từ bao lâu nay chị Từ Ái sinh hoạt trong các Chùa và cộng đồng người Việt tại địa phương, mỗi thứ sáu hàng tuần chị có giờ cố vấn giấy tờ pháp lý tại văn phòng Chữ Thập Đỏ của quận Steglitz thủ đô Berlin.

 

Một hôm có một cậu thanh niên dễ thương vui tính đến nhờ chị đi thông dịch nói chuyện với bác sĩ về bệnh tình của cậu. Nghe đâu bác sĩ cũng bó tay với tiếng Đức ù ù cạc cạc của cậu, trong khi muốn báo cho cậu một căn bệnh nguy hiểm để kịp thời chữa trị. Ông bác sĩ gặp chị mừng quá, tuyên bố kết quả cuộc thử máu đã tìm ra vi khuẩn gây bệnh Hepatitis B trong gan của cậu và gửi cậu vào bệnh viện lớn để chữa trị. 

 

Thế là từ đó cuộc đời chị Từ Ái lại gắn liền với cậu Danh mát mát điên điên này, cho đến ngày cậu được thay gan do một người hảo tâm nào đó trước khi chết hiến tặng. Thật là một quà tặng bất ngờ!

 

Trong những lần dẫn cậu đi chữa trị tại bệnh viện, chị được nghe cậu kể về cuộc đời vì sao cậu phải uống thuốc an thần, gan bị sơ cứng. Phải cảm ơn xứ Đức nhân hậu đã cưu mang cậu cho đến ngày nay. 

Ngược lại dòng thời gian vào những năm cuối 80, lúc cậu vừa tròn 25 tuổi, lứa tuổi trai tráng sung sức tràn đầy nhựa sống. Cậu được tuyển chọn đi lao động hợp tác bên Tiệp, cả một niềm hãnh diện cho gia đình, cậu sẽ gửi tiền về lo cho đàn em đói kém bên nhà. 

 

Đấy chỉ là ảo ảnh cuộc đời, xứ Tiệp-Khắc cần nhân công Việt Nam để đưa vào những công việc nguy hiểm mà dân bản xứ chẳng ai thèm làm. Đối mặt với những thùng hóa chất độc hại, ngửi, sờ, hít thở mỗi ngày thì vài năm sẽ mất mạng ngay.

 

Cậu Danh cũng không là ngoại lệ, hôm mở cửa bức tường xóa bỏ Đông Tây, cậu lẹ chân chạy qua Berlin xin tỵ nạn, không biết cậu có thuộc loại "Tường nhân"?

Chỉ thời gian ngắn cậu bị đột quỵ ngất xỉu ngoài đường, thiên hạ kêu xe cứu thương chở cậu đến bệnh viện chữa trị. Sau lần này cậu bị bệnh tâm thần phải uống thuốc liên tục, nghi vấn hóa chất độc hại đã lên tới não bộ. Xứ Đức nhân đạo cấp giấy tờ cho cậu ở lại luôn và nuôi cậu đến suốt đời.

 

Sau hai chục năm sống vật vờ nhưng thật hạnh phúc, cậu cũng muốn lấy vợ nhưng chưa đủ duyên hay nói trắng ra chẳng ai đủ can đảm rước cái của nợ ấy về mà chăm sóc. Để đến bây giờ hóa chất đã ăn mòn tới gan. 

 

Cậu nói tỉnh bơ về những người bạn trong đội đi Tiệp ngày nào:

-    Mấy thằng bạn của em nó chết hết cả rồi! Trong nhóm chỉ còn mình em là sống sót. Thằng đang ngồi bàn nhậu cũng ngã lăn ra chết, chết đủ kiểu! 

 

Chị Từ Ái ngao ngán nhìn ông em tội nghiệp. Đây là số phận của lớp trai hùng sau thời chinh chiến hay sao?  Dầu gì chăng nữa cũng nên cố gắng giúp cậu trị bệnh, con người ta ai cũng có phần số riêng tùy theo nhân quả mà trả nghiệp. Chẳng hạn những đứa em của cậu đều có số tốt hơn cậu. Đứa thì chạy qua Mỹ rất khá giả, đứa qua London học Master, đứa ở lại cũng có nhà cửa việc làm. Những em cậu rất thương ông anh bất hạnh, có người dám sang Đức cả tháng nuôi anh nằm bệnh viện. 

 

Chị Từ Ái nhớ lại quá trình dẫn cậu đi hết bệnh viện này sang đến bệnh viện khác để khám nghiệm và quyết định có nên cho cậu thay gan không? Vì kiếm một lá gan thích hợp cho cậu không phải chuyện dễ, vừa đắt lại vừa khó. 

Cậu được chuyển sang bệnh viện tâm thần, bác sĩ tâm lý sẽ hỏi một số các câu hỏi hóc búa để xác định tình trạng của cậu có xứng đáng được nằm trong danh sách những người chờ đợi thay gan không? 

 

Chị Từ Ái nghe vậy liền lanh trí gà cho cậu vài câu:

-    Em phải trả lời là còn yêu đời lắm, mỗi tuần đi tập Vovinam hai lần, cuối tuần sinh hoạt ở hội "Tri Ân Nước Đức", phụ bếp xào mì trong những hội chợ. Thỉnh thoảng đi Chùa... Đừng bao giờ lộ vẻ chán đời, họ sẽ cho em chết luôn đó! 

 

Không ngờ cậu ta trả lời bừng bừng sức sống, khiến bà bác sĩ hài lòng phê chuẩn ngay vào danh sách chờ! 

 

Chị Từ Ái nghĩ, chắc ít nhất hai năm nữa mới đến phiên cậu Danh được người hiến dâng bộ gan lành lặn. Nhớ chuyện nhà tỷ phú Steve Jobs cha đẻ của máy iPhone với trái táo cắn dở, giàu có và nổi tiếng đến thế mà vẫn phải chờ lá gan theo thứ tự người trước kẻ sau. Đến khi thay được gan xong thì quá trễ. Nhiều người biết chuyện đã đưa ý kiến lẫn ý cò, tại sao không dùng tiền qua Trung Quốc sẽ được thay ngay bằng gan của một anh tù Pháp Luân Công.



tri an nuoc duc


 

Họ không biết chuyện mới nói vậy thôi, chứ tôi tin con người của nhà tỷ phú, thà chết chứ không làm việc dã man như thế! 

 

Cậu Danh lúc đầu cũng được hội đồng bác sĩ tìm cách chữa trị lá gan, hết mổ nội soi cắt bỏ các phần sơ cứng, rồi bơm thuốc vào. Nhưng nghe đâu ca mổ không được thành công, càng đụng vào lại càng be bét.

Thế rồi vài tháng sau chị Từ Ái nghe tin cậu Danh được thay gan, không biết phước báu của cậu to đến chừng nào?

 

Vào thời điểm này chị Từ Ái đã bàn giao trách nhiệm đưa đón cậu Danh đi bệnh viện cho anh chàng Khánh chủ tiệm Taxi. Một doanh nhân tỏa sáng, sáng nhất là cái miệng lúc nào cũng đưa tin giật gân vui nhộn. 

 

Hai năm trời ròng rã chị đã cố gắng giữ từng buổi khám bệnh, giờ hẹn nhiều khi phải chờ cả sáu tháng. Buổi khám của ông Giáo sư khoa trưởng một năm chỉ có một lần, bỏ là ân hận. May mà chị thời gian ấy ít đi chơi xa nên mọi việc mới tốt đẹp!

 

Hôm vừa rồi mới nghe chị vợ của anh Hội trưởng hội Tri Ân Nước Đức kể thêm một vài chi tiết cho câu chuyện "Lá Gan chàng Danh" thêm phần ly kỳ và hào hứng. Chẳng là hôm đó, chàng Danh đã nằm trên bàn mổ rồi, bên cạnh là tập đoàn bác sĩ với lá gan người tặng kề bên. Anh Hội trưởng đã nghi nghi chuyện gì đó nên ngăn cản, đòi bác sĩ phải kiểm tra xem lá gan đó có thích hợp với chàng Danh hay không? Quả đúng như thế! Họ kiểm tra lại và tuyên bố lá gan không đúng cho người nhận, chàng Danh cứ việc chờ tiếp! Và cũng vì muốn sửa lại lỗi lầm của mình, Hội đồng Bác sĩ đã cho anh thay gan sớm khi gặp được lá gan thích hợp.

 

Cái anh Hội trưởng này không biết có nợ gì với chàng Danh mà ba chục năm trước lúc bức tường đổ 1989, đã đưa anh vào nhà thương cấp cứu thông dịch cho các bác sĩ, rồi sau đó còn lo giấy tờ hồ sơ cho anh được ở lại Đức. Cũng nằm trong sinh hoạt của Trung Tâm Văn Hóa Xã Hội, đỡ đầu tinh thần của Chùa Viên Giác ở Hannover lúc bấy giờ. 

 

Nói đến chuyện bây giờ, cậu Danh đã hoàn toàn biến thành người mới. Sinh hoạt với hội Tri Ân Nước Đức cậu tham dự đều đều. Phải thế chứ! không có Hội này cưu mang giúp đỡ mỗi người một tay thì cuộc đời cậu đã ò í e từ lâu rồi.  Trong Hội, mỗi lần cậu giơ tay phát biểu hùng hồn quá! Bị thiên hạ chọc:

 

-   Ê! Danh, mày được lá gan của thằng Thổ nào, ăn Kebab nhiều nên nóng tính quá dzậy?

 

Chỉ có trời mới biết tác giả lá gan là của ai? 

 

Hôm vừa rồi Hội họp để quyết định sẽ nấu ăn cho những người vô gia cư vào một cuối tuần nào đó. Ai muốn đóng góp gì xin phát biểu. Cậu Danh dám giơ tay xin xào mì cho ba chục miệng ăn. Cả Ban Chấp hành phản đối vì sợ cậu lên cơn bất tử, làm trước quên sau rồi hỏng việc.

 

Câu chuyện đến đây có thể kết thúc với đoạn kết khá có hậu, chị Từ Ái vẫn sinh hoạt trong Ban Chấp Hành của hội Tri Ân Nước Đức và vẫn lo giấy tờ cho cộng đồng người Việt vào những ngày thứ sáu tại văn phòng của hội Chữ Thập Đỏ. Anh chàng Danh vẫn thơ thẩn đến hát Karaoke và ăn uống sinh hoạt chung với Hội vào những chiều thứ bảy định kỳ.

 

Ôi! Cuộc đời vẫn đẹp sao! Tình người vẫn còn đây!

 

Hoa Lan.

Mùa Đông 2024.

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/11/2025(Xem: 3061)
Dường như đều đặn gần 10 năm nay, từ khi học Đạo và nghe nhiều pháp thoại trong các bộ kinh Lăng Nghiêm và Diệu Pháp Liên Hoa và thường tụng niệm chú Đại Bi cũng như các câu chú đại linh mật thông dụng nhứt và nhắn gọn nhứt của Quán Thế Âm theo Mật Tông Tây Tạng là OM MANI PADME HÙM! (Án Ma Ni Bát Di Hồng!) của Phật Bà Tàrà, ứng Thân của Quán Thế Âm: (OM TÀRE TUTTÀRE TURE SVÀHÀ!) con thường nhủ rằng “trong tâm lý học sâu, con người dù trí tuệ đến đâu vẫn có khoảng trống của khổ đau và bất an. Quán Âm là biểu tượng của sự lắng nghe tuyệt đối, của năng lượng dịu lành giúp tâm người được an định.
07/11/2025(Xem: 4186)
Trong xã hội ngày nay, khi lời nói dễ dàng trở thành vũ khí sát thương, nó có thể đến từ nguyên nhân: “đề cao cái tôi cá nhân”, “thích phán xét và công kích”, xem sự trừng phạt người khác là tiêu chí để nâng cao đạo đức bản thân, hạ bệ những quan điểm trái chiều. Bạo lực ngôn từ cho thấy sự bất lực của nhận thức khi ngôn ngữ lý luận bị vô hiệu hóa bằng những ngôn từ trấn áp thô thiển.
06/11/2025(Xem: 6993)
Bạn thương mến, hy vọng lá thư này đến từ những người đang tiếp xúc trực tiếp với các bạn ( những người chịu nhiều thiệt hại và mất mát sau thiên tai ) như một làn gió nhẹ thổi thật dịu dàng đến những trái tim từng mất tất cả, bằng một lòng thương cảm sâu xa giúp các bạn nhìn lại sự sống bằng ánh sáng hiền hòa của từ tâm và chánh niệm.
02/11/2025(Xem: 2471)
Tản mạn về Sống, Chết Sau khi đọc tác phẩm “ Ngón Tay Chỉ Trăng” – HT Thích Từ Thông (Như Huyễn Thiền Sư) Gần đây thường thấy nhiều bài viết thường nhắc đến .. “Cái chết của một người giác ngộ và một người không giác ngộ có gì khác nhau?. “ Rồi sau đó vài người bình luận : A- Cái chết vẫn là một sự tắt ngấm tuyệt đối. Cái chết dù của ai nó cũng có ý nghĩa như nhau, nghĩa là không có ý nghĩa. Người ta nói rằng các bậc chân tu ra đi trong thanh thản, những người mê muội trong đau đớn và thảng thốt. Cái chết là nốt cuối của bản nhạc: nó làm cho bản nhạc toàn vẹn hay là dang dở bất thành. Sự thanh thản đó, nó từ đâu? Từ niềm tin rằng vị chân tu không chết. Chỉ bỏ cái xác trần để đi tiếp
01/11/2025(Xem: 2366)
Trăng trần truồng trên rạng núi rừng xa xăm, để rồi đêm về lặng sâu vùi sâu vào bóng tối bao la của biển cả nhiệm màu, không gợi dục, cũng không mời gọi hiến dâng đam mê trần tục...Trang đài quá, Cao sang quá, nuột nà như nét đẹp của người em gái của anh năn nào. Một thời nào đó em đã thầm thì bên tôi “Buổi sáng cười vui ha ha, tối về em chết lịm trong tim anh...Em sẽ đợi, hãy đến bên em khi nào anh muốn” Trực nhớ ngay đến mấy câu thơ của Hàn Mặc Tử : “Trăng năm sóng soải trên cành liễu, Đợi gió đông về để lả lơi
25/10/2025(Xem: 6613)
Ngón Tay Chỉ Trăng (tập 01) Trực Chỉ Đề Cương
24/10/2025(Xem: 6202)
a bậc tài danh – Leonardo da Vinci, Baruch Spinoza và Vincent van Gogh – mỗi người là một khía cạnh của hành trình nhân loại tìm đến chân lý. Cả ba đều chứng minh rằng: trí mà không phước thì sáng mà mong manh, phước mà thiếu duyên thì nở muộn như hoa trong đêm, còn duyên mà không trí thì chỉ là hư sắc thoảng qua.
24/10/2025(Xem: 5967)
Thuần nhiên, nhẹ nhàng như hơi thở là tiếng thơ của Chân Tạng Nghiêm. Một tiếng thơ lấp lánh, long lanh ngời ánh thanh cao, là nguồn thơ trong trẻo, reo ca giọng hát thiên lương trong tận đáy xanh lòng... Lòng yên, tâm lặng như vầng trăng sáng chiếu diệu kỳ. Thi ca đi về trên đôi chân trần, chất phác, nhè nhẹ khẽ chạm vào núi sông, rừng biển, suối thác, mưa nắng, trăng sương, gió mây, cây lá, chim bướm, cỏ hoa trên mặt đất thân yêu. Nhật nguyệt cũng huyền hòa chan chứa giữa ánh sáng ban sơ, diễm tuyệt, bừng lên rực rỡ trong tâm hồn vô ngại của trái Tim Thơ.
22/10/2025(Xem: 2500)
Ngày tháng trôi nhanh như gió thổi, như tia chớp bầu trời. Có người lặng nhìn thời gian trong vô vọng rồi cúi mặt cho qua; một số khác thì tỏ ra nuối tiếc vì chưa hoàn tất điều gì đó cho riêng mình. Thời gian cứ vậy, thầm trôi. Nó trôi thật hững hờ và lạnh nhạt. Thật thì nó có tội gì. Nó là cái đồng hồ được quy định theo nguyên lý của ngày và đêm. A.m là sáng mà p.m là tối. Người ta đã quen những ký hiệu này. Ồ, đã 7:00 a.m, ta bắt đầu lao vào cuộc sống để tìm cách mưu sinh, 7:00 p.m thì coi như khép lại một ngày.
19/10/2025(Xem: 3136)
Trên những cánh đồng thảo nguyên rộng lớn châu Phi, vào ban đêm, những con ngựa hoang thường bị dơi tấn công bằng cách hút máu và rất nhiều con đã chết sau đó. Tuy nhiên, theo các nhà động vật học nghiên cứu, ngựa không chết vì máu, sự thật thì lượng máu dơi hút từ ngựa không phải quá nhiều đủ để ảnh hưởng tính mạng. Ngựa chết vì tức giận. Khi bị dơi cắn, ngựa giận dữ vì không thể làm gì được dơi và trong cơn giận dữ ấy, ngựa lao đi điên cuồng, đánh mất sự kiêu hãnh của mình mãi cho đến khi chết vì kiệt sức.