Rồi Đây Ai Cũng Đẹp

24/02/202411:21(Xem: 10271)
Rồi Đây Ai Cũng Đẹp


chu tieu

Rồi Đây Ai Cũng Đẹp


Bạn ơi,

Do sự tiến bộ vượt  bực của y khoa.

Ngành phẫu thuật như một bà tiên huyền diệu.

Biến người xấu thành người đẹp dễ dàng.

Mắt một mí biến thành hai mí.

Da ngăm ngăm biến thành da trắng nõn nà.

Lông mày chổi xể biến thành lông mày cong vút.

Môi trề biến thành vành môi hấp dẫn.

Cằm thô biến thành cằm chẻ.

Má bánh đúc biến thành má lúm đồng tiền.

Rồi mông bơm và ngực cũng bơm lên.

Tóc đen biến thành tóc hung hung đo đỏ.

Rồi mặc chiếc quần Jean rách nát ở đùi.

Cô nào cô nấy trông như tài tử ci-nê, người mẫu.

Cả đàn ông bảy mươi cũng đua nhau giải phẫu.

Giải phẫu rồi người quen cũng chẳng nhận ra.

Giống như một con người mới lạ.

Thế giới rồi đây sẽ chẳng còn ai xấu.

Giống như Tiên đang ở cõi trần.

Nhưng này bạn ơi,

Dù bạn có giải phẫu để trở thành người đẹp hay cho trẻ lại.

Nhưng nghiệp quả vẫn còn nguyên đó.

Chẳng có thần y, bác sĩ nào có thể chuyển Nghiệp cho ai.

Mắt một mí biến thành hai mí chẳng giúp bạn có cái nhìn Chánh Kiến.

Môi vều lên đâu giúp bạn nói lời Chánh Ngữ.

Dù tóc đen hay tóc đỏ thì Nghiệp vẫn theo đuôi.

Phật và chư Tổ dạy rằng chỉ có thể chuyển Nghiệp bằng Tâm và trí tuệ.

Tâm tốt thì nghiệp tốt.

Tâm lành thì nghiệp lành.

Sắc đẹp như nước sơn,

Chẳng thể biến gỗ tạp, gỗ dầu thành gỗ quý.

Bạn ơi,

Giải phẫu thẩm mỹ chỉ giúp bạn bớt tủi thân vì trời bắt xấu.

Hoặc hãnh diện vì tôi vẫn còn trẻ đẹp đây này.

Nhưng con người chẳng đẹp chỉ vì nhan sắc,

Mà còn vì đức hạnh.

Tốt gỗ hơn tốt nước sơn.

Người ta sẽ vái lậy một bậc đạo sư,

Nhưng chẳng ai vái lậy một cô hoa hậu.

Đẹp mà không đức hạnh thì cũng như hoa dại ven đường.

Vậy thì tôi mời bạn hãy nghe cuộc đối thoại giữa một cô hoa hậu hoàn vũ và một vị sư ở Chùa Hương:

Khi sư đang ngồi thiền thì một cô gái bước vào, kiêu hãnh nói:

-Tôi là Hoa Hậu Hòan Vũ, thầy có thấy tôi đẹp không?

Sư nhẹ nhàng đáp:

-Cô chẳng có chi đẹp cả. Có cả ngàn vạn người còn đẹp hơn cô rất nhiều.

Nghe nói thế cô gái mở tròn đôi mắt, bực bội nói:

-Hoa hậu hòan vũ là người đẹp nhất trong những người đẹp của thế giới. Thầy nói thử xem những người đẹp hơn tôi như thế nào?

Sư đáp:

-Giữ gìn trang nghiêm giới hạnh là thân đẹp. Ăn ở hiền hòa, thủy chung là nết đẹp. Thấy người ta ngã mà nâng lên, đó là cử chỉ đẹp. Thấy người ta đói cho ăn, rách cho mặc, nghèo túng mà giúp đỡ, đó là tấm lòng đẹp. Phụng dưỡng cha mẹ già, chu cấp người cô quả cô độc, tôn quý các bậc hiền thánh, cúng dường chư tăng ni đó là tâm hồn đẹp. Thấy người ta lâm nguy, sợ hãi mà nói lời an ủi giúp đỡ, đó là ngôn ngữ đẹp. Không một tà niệm nảy sinh, đó là ý đẹp. Thấy người ta u tối, không hiểu biết mà khai mở trí tuệ, cho học hành chữ nghĩa, đó là trí tuệ đẹp. Phá vỡ màn vô minh, hướng dẫn chúng sinh vào con đường an vui, giải thóat, đó là cái đẹp tối thắng mà Trời Đế Thích phải trải hoa tán thán. Tất cả những cái đẹp này cần phải được phát bằng tuyên dương, ghi vào sử sách, lập bia ghi công, dựng tượng để chiêm ngưỡng. Còn cái đẹp của cô là cái đẹp của sự ham muốn, chiếm đọat, xoay vần trong vòng sinh tử luân hồi, ngầm chứa khổ đau, sớm nở tối tàn không có chi đáng tán dương cả. (Trích chuyện Một Vị Sư Ở Chùa Hương)

            Vậy thì bạn hãy tới một bậc đạo sư:

Nhờ cắt giùm cục u Tham-Sân-Si-Mạn-Nghi-Ác Kiến.

Nhờ thầy sửa dùm cái môi để tôi nói lời Chánh Ngữ.

Nhờ thầy giải phẫu con mắt để tôi có cái nhìn Chánh Kiến.

Và sửa luôn bộ óc để có hạnh Chánh Tư Duy.

Và sửa luôn cả thân hình để có cử chi trang nghiêm, đôn hậu.

Khi đó bạn sẽ trở thành một con người đức hạnh,

Một đóa hoa thơm ngát.

Được mọi người quý mến,

Dù bạn trẻ hay già, hay chẳng đẹp.

Bạn ơi,

Xin bạn nhớ cho,

Đức hạnh là nền tảng của nhan sắc.

Nó là vẻ đẹp tối thắng.

Không có gì trên đời này có thể thay thế được đức hạnh.

Các Đức Phật và chư vị Bồ Tát đều nghiêm sức thân mình bằng Đức Hạnh.

Thiện Quả Đào Văn Bình

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
29/05/2015(Xem: 5524)
Năm học lớp sáu, lần đầu tiên tôi được đến chùa. Chiếc xích-lô bỏ mẹ con tôi phía trước con đường nhỏ, nhìn vào bên trong thấy sâu hun hút. Đi bộ một quãng, bước qua cổng tam quan đồ sộ là chiếc sân rộng với nhiều gốc cây cổ thụ. Sân vắng người. Một con chó to và mập từ bên trong chạy ra cong đuôi sủa. Một cô ni đon đả bước ra chào hỏi rồi dẫn mẹ con tôi đến dãy nhà lớn. Mẹ bảo tôi bỏ dép rồi bước lên những bậc cấp cao. Nơi căn phòng đầu tiên, vị sư tuổi ngoài ba mươi, người tầm thước, da láng lẩy, khuôn mặt hiền từ, vài lời xã giao với mẹ tôi rồi lại dẫn đến một căn phòng khác. Tôi thấy vị sư cũng như mẹ tôi quỳ xuống lạy một vị hòa thượng to lớn, đẫy đà có lẽ là đau ốm nên nằm trên chiếc võng xanh. Tôi nấp bên sau lấm lét nhìn.
07/05/2015(Xem: 8840)
Ngày còn đi làm, cứ mỗi lần đến ngày 13 thứ sáu, các bạn đồng nghiệp trong sở tôi kiêng cử dữ lắm, ai cũng cho đó là ngày xấu nhất trong năm. Tôi thì không tin, chỉ cười, cũng không phản đối lòng tin của bạn bè nhưng bây giờ tôi cũng đâm ra sợ ngày này vô cùng: 13 Thứ sáu - ngày Anh tôi ra đi thật quá bất ngờ và quá đau đớn!
01/05/2015(Xem: 19686)
Được làm con Phật là điều vừa đơn giản, vừa hy hữu. Đơn giản, vì sinh ra trong một gia đình Phật giáo thì tự động theo cha mẹ đi chùa, lễ Phật, tin Phật ngay từ bé. Hy hữu, vì biết lấy Phật giáo làm lý tưởng đời mình và chọn sự thực hành Phật Pháp như là sinh hoạt nền tảng hàng ngày—không phải ai sinh ra trong gia đình đó cũng đều tin Phật từ nhỏ đến lớn, và nếu tin Phật, cũng không gì bảo đảm là hiểu Phật, thực hành đúng đắn con đường của Phật để gọi là con Phật chân chính.
20/04/2015(Xem: 7287)
Tùy bút: Viết về tháng tư
12/04/2015(Xem: 22879)
Sương mù bàng bạc ùn lên lãng đãng trộn lẫn với ngàn mây trắng bao la, hòa quyện cùng hương rừng gió núi, chập chùng trên tuyệt đỉnh Hy Mã Lạp Sơn, chờn vờn ngất tạnh bay quanh pháp hội Linh Sơn vào một thời xa xưa, cách đây mấy nghìn năm rồi mà tưởng chừng như mới hôm nào, vẫn còn nghe văng vẳng những lời thơ bất hủ của Thế Tôn vang vọng trầm hùng :
07/04/2015(Xem: 5273)
Những con người Tây Phương này, họ tụ lại đây để tìm về hơi thở của chính mình. Hơi thở họ bị ngắt quãng. Đứt đoạn. Họ đến đây để nối hơi thở liền lạc thành một hơi thở sâu lan toả khắp thân tâm. Ngày nào cũng lắng nghe ghi chép quay (với sự đồng ý của họ), kín đáo ghi để tôn trọng không khí tự nhiên của các hoạt động, các cuộc trò chuyện. Tôi muốn đóng vai người ngoài cuộc để không bị những cảm xúc, chia sẻ kia tác động, bởi tôi vốn rất nhạy cảm với đau khổ của người khác.
01/04/2015(Xem: 5769)
Những ngày tàn xuân năm ấy, gió bấc thổi không mang theo giá lạnh mà lại thốc vào cả một luồng bão lửa nóng bức, kinh hoàng. Không ai mong đợi một cơn bão lửa như thế. Bão lửa, từ bắc vào nam, từ cao nguyên xuống đồng bằng, từ rừng sâu ra hải đảo, từ thôn quê vào thị thành… thiêu rụi bao cội rễ của rừng già nghìn năm, đốt cháy bao cành nhánh của cây xanh vườn tược. Tất cả mầm non đều héo úa, quắt queo, không còn sức sống, không thể đâm chồi, nẩy lộc. Tất cả những gì xinh đẹp nhất, thơ mộng nhất, đều tan thành tro bụi, hoặc hòa trong sông lệ để rồi bốc hơi, tan loãng vào hư không. Màu xanh của lá cây, của biển, của trời, đều phải nhạt nhòa, biến sắc, nhường chỗ cho màu đỏ, màu máu, màu đen, màu tuyệt vọng.
31/03/2015(Xem: 9399)
Thành phố Adelaide, tiểu bang South Australia có một dòng sông nhỏ chảy ngang. Buổi chiều thảnh thơi. Nắng hanh vàng trên lá. Gió đuổi nhau làm xôn xao ngọn cây phong bên bờ. Những con chim nhỏ rộn ràng, riú rít trên cành. Gió lay động mặt hồ tạo nên những gợn sóng nhỏ nhè nhẹ, nhấp nhô, đuổi theo nhau không dứt khiến trong lòng dâng lên cảm giác êm đềm, thanh thản, bình yên.
31/03/2015(Xem: 24003)
Đêm ngày 29/03/2015 tại Viện Âm nhạc quốc gia đã diễn ra chương trình Hát trong vườn xưa - Đêm thơ nhạc của Thầy Nhất Hạnh và các học trò. Một chương trình thật ý nghĩa và tạo nhiều cảm xúc được đồng tổ chức bởi Thái Hà Books, Life TV và VIM.
30/03/2015(Xem: 5404)
Có một thời dâu bể Nước mắt là huyết lệ Nụ cười chỉ tái tê Đời chìm vào cơn mê... Tôi muốn nói đến cái mốc thời gian cách đây 40 năm chính là tháng tư đen , nhưng lại là dấu ấn thắm màu máu đỏ đóng trên trang sử Việt Nam cũng là lằn ranh phân định hai đoạn đời trước, sau năm 75 của người dân miền Nam nói chung và đời nhà giáo của tôi nói riêng, thật hoàn toàn tương phản!