Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. [email protected]* Viện Chủ: HT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Tản mạn “Đừng vội đánh giá bất kỳ ai” - Kinh nghiệm, vị Thầy tốt nhất!

13/01/202418:11(Xem: 1798)
Tản mạn “Đừng vội đánh giá bất kỳ ai” - Kinh nghiệm, vị Thầy tốt nhất!

Ngoi Thien (99)


Tản mạn “Đừng vội đánh giá bất kỳ ai”
Kinh nghiệm, vị Thầy tốt nhất! 

Gần đây có những lúc tránh khỏi suy tư về đạo, đời nên người viết đã mượn vài review của phim tập Hàn quốc để tìm ra những biến chuyển tâm lý của người bình thường trong xã hội cũng như tìm những ý nghĩa nhân văn trong tiết truyện có thể giúp thu thập được kinh nghiệm sống hơn. 

Càng xem người viết mới cảm nhận những điều sau đây:

 

Nếu điện ảnh không phù hợp với các nguyên lý sâu sắc của nó thì nó không thể có ý nghĩa hoặc nhạy bén tác động trên người xem.

Trong suốt chiều dài lịch sử, điện ảnh thế giới đã lăn đi như viên sỏi trong dòng chảy lịch sử qua nhiều thế kỷ để cuối cùng những bộ phim xã hội  có được hình hài và tầm vóc của điện ảnh như ngày nay. 

Hẳn chắc là điện ảnh đã chịu ảnh hưởng nhiều bởi các bối cảnh xã hội và các triết lý của các thời đại khác nhau, để phát sinh ra các lý thuyết điện ảnh khác nhau trong  suốt hành trình dài đăng đẳng của mình, để được tồn tại.

Từ đó người viết đã rút ra những  kinh nghiệm cho việc sống tuỳ duyên ứng xử trong Đạo và Đời . 

Quả thật hành  trình nào cũng là con đường để đi, không khác, miễn  là không lệch hướng, đạo tình. Đã có học đạo, có hành trì, tất nhiên ai ai cũng đã hiểu  rất rõ chữ Duyên và Nghiệp trong nhà Phật 

Phật giáo có chỗ đứng cho cả người cư sĩ tại gia và người xuất gia . Ở vai  trò nào ai ai cũng có thể đóng góp cho đạo, bằng cách này hay cách khác.

Nếu còn là nhà sư thì phải luôn biết rõ mục đích của công việc mình làm đó là việc hoằng pháp, nhưng nếu  đã ở trong đời phải tự hứa sẽ luôn tiếp tục hộ trì tam bảo nhưng với bất  cứ sự hành trì nào cũng đòi hỏi một sự hiểu biết và nhất là phải có phương cách sống khôn ngoan nếu không thì sẽ bị môi trường xã hội , chỗ mình đang đứng, vùi dập ngay lập tức trong xã hội hiện đại này. 

Và thật đúng như người viết mong muốn, đâu đó chúng ta sẽ học được những điều lợi ích để sống một cách khôn ngoan hơn và nhất là không đến nỗi cuồng tín. 

Vậy thì chúng ta sẽ học được những gì: 

1-Đôi lúc  phải học cách giả vờ : 

*giả vờ là một con người yếu đuối hoặc bộc lộ khuyết điểm của bản thân sẽ làm giảm sự ghen tị của những người xung quanh.

* Giả vờ bản thân là một người nghèo khổ sẽ tránh được sự dòm ngó của người khác đối với tài sản của mình.

2-Chủ  động nhận sai (việc chủ động lùi một bước sẽ giúp chúng ta càng có lợi cho bản thân nhiều hơn.)

3-Đề cao đối phương và đánh giá thấp bản thân mình.

 Khi đã thỏa mãn lòng hư vinh của một ai, chúng ta sẽ dễ dàng dẫn dắt họ làm việc theo ý mình muốn.

4-Không  mất thời giờ tranh luận khi quan điểm quá khác nhau vì thật khó để thay đổi tư tưởng của một ai đó trong thời gian ngắn. Và khi  không cùng quan điểm thì mối quan hệ cũng nhạt nhòa theo năm tháng.

Theo Jack Kerouac (1922-1989) thì “ VỊ THẦY TỐT NHẤT LÀ KINH NGHIỆM VÀ KHÔNG QUA QUAN ĐIỂM MÉO MÓ CỦA BẤT CỨ NGƯỜI KHÁC NÀO “ (The best teacher is experience and not through someone distorted point of view) 

5  Giữ cho mình một trái tim lương thiện.

Luôn giúp đỡ những người yếu thế, nhìn cuộc đời bằng đôi mắt và trái tim thiện lương. Đây cũng là một cách để mang lại may mắn và cơ hội cho mình sau này.

6-. Giữ bình tĩnh và im lặng nếu cần thiết, đặc biệt là ở nơi đông người. 

7-Phải học cách cho đi (nên biết rằng nếu muốn được nhận lại thì trước hết phải học cách cho đi. Tuy nhiên, chúng ta cũng phải giữ vững sự chân thành, vì nếu không thực dụng đúng sẽ  làm méo mó lòng tốt của chính mình) .

8-Nhận ra cuộc sống còn nhiều điều tốt đẹp với quan niệm “người tốt bao giờ cũng được đáp đền xứng đáng”.

9- Điều quan trọng nhất là phải chăng “TẤT CẢ NHỮNG GÌ CHÚNG TA BIẾT VỀ MÌNH VÀ MỌI NGƯỜI CHỈ BẰNG 1/2”. Vậy nên, đừng vội đánh giá về bất kì ai, kể cả khi bạn nghĩ rằng mình rất hiểu họ. Thật sự bạn chẳng hiểu về họ nhiều hơn họ hiểu chính mình. Dù bạn tự tin đánh giá về ai đi chăng nữa cũng chỉ là phiến diện. 

 

Nếu như ai đó đánh giá sai về bạn, đừng trách họ, nếu quan trọng thì hãy giải thích, không quan trọng thì bỏ đi, đừng oán trách hay tức giậnVì đó là những gì họ thấy, và những gì họ thấy, không phải khi nào cũng là điều bạn thấy. Bạn cũng chỉ đang hiểu 1/2 về chính mình thì việc ai đó hiểu sai về bạn cũng là điều dễ hiểu.

Trộm nghĩ những điều đã học được từ những bậc hiền trí và kinh sách thì vị Thầy kinh nghiệm nhất đã cho ta một mình triết sau đây: 

-“ Khi chúng ta khiêm tốn, đó là lúc chúng ta tiến gần đến sự vĩ đại." Tagore 

Người thực sự tài giỏi luôn hiểu được rằng, bản lĩnh lớn nhất của một người chính là không bao giờ kiêu ngạo, tự cao tự đắc.

Những người thực sự mạnh mẽ về tâm hồn không bao giờ cần "hơn người" để nâng cao bản thân, ngược lại, họ có đủ cái nhìn sâu sắc và một nội tâm trong sáng để đối xử tử tế với mọi người.

Một người thực sự có tầm nhìn cũng đều hiểu rằng, núi còn có núi lớn hơn, sông cũng có sông dài hơn, thế giới không bao giờ thiếu những người giỏi hơn mình ,nếu có  thiếu là thiếu những người luôn tự cao tự đại, cho mình là trung tâm.

-Người bản lĩnh, không khoe khoang, không phô trương. 

Nội tâm càng yếu đuối, càng cần vật chất lấp đầy.

Trong tâm lý học, có một hiệu ứng gọi là "Hiệu ứng ánh đèn sân khấu".

Ý muốn nói, một người quá xem trọng bản thân, đánh giá quá cao mức độ quan tâm của người khác đối với mình. Trên thực tế, chẳng ai thực sự quan tâm đến việc bạn khoe khoang,  ngoài việc bạn tự thỏa mãn bản thân. Do đó đừng đánh giá quá cao địa vị của bạn trong lòng người khác, những người tự nghĩ mình cao hơn sẽ chỉ càng ngã đau hơn.

Lời kết : 

Mời các bạn chiêm nghiệm nhưng danh ngôn để biết vị Thầy tốt nhất của mình bạn nhé!

-“Cuộc sống là một chuỗi trải nghiệm, mỗi trải nghiệm lại giúp ta lớn lao hơn, dù đôi khi khó nhận ra điều này. Bởi thế giới được dựng lên để phát triển bản lĩnh và ta phải học được rằng những bước lùi và nỗi đau ta phải chịu đựng giúp ta tiến về phía trước." - Henry Ford

-“Bạn phải sống trong hiện tại, ném mình lên từng con sóng, đi tìm sự vĩnh hằng trong từng khoảnh khắc." - Henry David Thoreau

-“Chúng ta không học được từ trải nghiệm… chúng ta học được từ việc suy ngẫm lại về trải nghiệm." - John Dewey

-“Sự tương tác giữa tri thức và kỹ năng với trải nghiệm là chìa khóa của việc học hỏi." - John Dewey

-“Hối tiếc trải nghiệm của bản thân là ngăn chặn sự phát triển của chính mình. Phủ nhận trải nghiệm của bản thân là thì thầm lời nói dối trên môi cuộc đời của chính mình. Điều đó không gì khác chính là phủ nhận tâm hồn mình." - Oscar Wilde

-“ Nguồn tri thức duy nhất là kinh nghiệm - Albert Einstein 

Tuy nhiên …Dù trong đạo hay đời người khôn ngoan bắt buộc đòi hỏi một khả năng trí tuệ cần thiết để lắng nghe. 

Kỹ năng lắng nghe là khả năng tập trung vào người nói và hiểu rõ ý nghĩa của những gì họ đang truyền tải. Điều này bao gồm việc chú ý đến nội dung được truyền tải và cả những cảm xúc, suy nghĩ, động cơ của người nói. Kỹ năng lắng nghe còn là việc phản hồi lại người nói bằng cách sử dụng các câu hỏi, tóm tắt lại những gì đã được nghe để đảm bảo rằng thông điệp đã được hiểu đúng và đầy đủ. 

Trong Phật pháp người có đủ túc duyên chỉ cần nghe qua các pháp thoại được giảng bởi các danh sư dù chỉ  một lần hay vài lần cũng có thể lãnh hội trọn vẹn những gì là cần thiết cho một trí tuệ giác ngộ.

Riêng đối với phần đông chúng ta do thiếu duyên nên không đủ sức lãnh hội tinh tường, chỉ nắm bắt được một ít không đủ để thấu đáo đúng mức. Hoặc do ảo tưởng về bản ngã của mình quá cao mà không thể tiếp nhận thông tin, kiến thức  cần thiết đó thôi. 

Đây chỉ là những điều người viết đã sưu tầm và học hỏi từ kinh sách, bạn lành , kính chia sẻ vài quan điểm để cùng nhau đối diện với cuộc đời một cách trung thực và can đảm. 

 Kính trân trọng, 


Ở tuổi nào, bạn ơi 

cũng cần nhìn lại phía sau để trải nghiệm (1) 

Làm xong điều gì, rút tỉa bài học dẫn đường 

Cần có tầm nhìn phóng khoáng, 

kỹ năng lắng nghe chuẩn trong mọi môi trường 

Mỗi trải nghiệm đều là vị thầy đáng giá !(Oprah Winfrey) 

 

Cũng đừng vội vàng 

đánh giá ai, tự mình khám phá! 

Nào hãy cho thuyền rời bỏ bến cảng an toàn (2) 

Tinh túy của trí tuệ đến từ 

Sự  khiêm tốn không khoe khoang.

Học cách bỏ qua, quên đi những điều gây phiền muộn! 

Đừng cố gắng 

quay lại thời gian, mà hãy buông xuống ! 

Khi ý nghĩ xuất hiện, nhận ra nó từ đầu 

Sẵn sàng chấp nhận giã huyễn, chẳng mong cầu 

Thì ra muốn sống đời hạnh phúc bình lặng 

bạn chỉ cần có trái tim nhân hậu ! 

Kính chúc bạn có nhiều vị thầy tốt …khi hiểu thấu !!!!

 

Huệ Hương

 

———————-000000—————————-

(1) Nhìn lại phía sau - có kinh nghiệm 

Nhìn lên phía trước - thấy hy vọng 

Nhìn ra chung quanh - tìm được hiện tại 

Nhìn vào bên trong - tìm thấy chính mình ( Khuyết danh )

(2) “ Hai mươi năm sau lúc này, bạn sẽ thấy thất vọng những điều mình không làm hơn vì những điều mình đã làm. Vậy nên hãy tháo nút dây. Hãy cho thuyền rời khỏi bến cảng an toàn. Hãy căng buồm đón gió. Tìm tòi, Ước mơ, khám phá." - Mark Twain


hoa dao 2

Khúc ru Xuân đời! 



Từng đóa sen đầu mùa khẽ nở, 

gọi mùa Xuân tới ! 

Kìa bầu trời xanh mát, 

đàn  chim én hát ca 

Trong trật tự mầu nhiệm, 

như nốt nhạc tháng năm vội bước qua 

Giữa thế giới,  

tưởng chừng như vô cùng hổn độn ! 



Dạo chơi trong đời, đạo 

quá khứ,  hiện tại pha trộn !

Không ngần ngại bước theo vũ trụ thời gian 

Lặng lẽ  âm thầm nghe gió mơn man 

Ừ ! còn bao nhiêu lần nữa 

Mừng Xuân vui, đốt lửa tâm linh sáng rực! 



Để thấy rằng lý tưởng chỉ có trong hiện thực! 

Để không còn sợ hãi, không cảm thấy bất an 

Vĩnh cửu một màu xanh, thoát mọi buộc ràng 

Có phải bến Xuân diễm tuyệt, 

vẫn là rạng đông trong lòng ai đó !



À ơi, giọt nước mắt đọng mi 

 trọn vẹn rửa sạch nỗi sầu nhớ! 

Còn đâu  ngày đông lạnh,

 khép lại sóng gió tròng trành 

Nào, cùng ngắm nhìn  

tận hưởng vẻ thẹn thùng đọt non xanh 

Ru khúc xuân đời, hân  hoan chào xuân đến! 



Melbourne, đón Xuân Giáp Thìn 2024 

Huệ Hương 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24/02/2015(Xem: 3399)
Em có thói quen cứ những ngày cuối năm thường thích lật những chồng thư cũ của bạn bè ra đọc lại, thích tìm kiếm dư âm của những chân tình mà các bạn đã ưu ái dành cho em. Lá thư của Chị đã gây cho em nhiều bâng khuâng xúc động và ngậm ngùi vô cùng vì đó là những nét chữ kỷ niệm của Chị còn lưu lại trên cõi đời này! Đúng vậy, Chị đã ra đi, bỏ lại đằng sau tất cả những ưu tư phiền muộn của cuộc đời và em đang đọc những dòng chữ của Chị đây.
12/02/2015(Xem: 17297)
Mơ màng cát bụi từ thuở nào mới mở mắt chào đời bên ghềnh biển Quy Nhơn rờn mộng ấy, thầy Đức Thắng sinh năm 1947, suốt một thời tuổi trẻ hay chạy rong chơi qua cánh đồng lúa xanh Phổ Đồng, bồng tênh mấy nẻo đường quê hương Phước Thắng ngan ngát cỏ hoa và thả diều tung bay trên bầu trời Tuy Phước lồng lộng bát ngát đầy trời trăng sao in bóng mộng sông hồ. Rồi lớn lên, thường trầm tư về lẽ đời vô thường sống chết, nên từ giã quê nhà, thao thức vào Nha Trang đi xuất gia theo truyền thống Thiền tông Phật giáo đại thừa. Sau đó vài năm chuyển vào Sài Gòn, tiếp tục con đường học vấn, tốt nghiệp Cao học Triết Đông phương và Phật khoa Đại học Vạn Hạnh trước năm 1975.
05/02/2015(Xem: 13799)
Thơ là gì ? Thi ca là cái chi ? Có người cắt cớ hỏi Bùi Giáng như vậy. Thi sĩ khề khà trả lời : “Con chim thì ta biết nó bay, con cá thì ta biết nó lội, thằng thi sĩ thì ta biết nó làm thơ, nhưng thơ là gì, thì đó là điều ta không biết.”* Tuy nói thế, nhưng suốt bình sinh trong cuộc sống, thi sĩ chỉ dốc chí làm thơ và sống phiêu bồng, lãng tử như thơ mà thôi.
04/02/2015(Xem: 30697)
Ước vọng của con người luôn là những gì tốt đẹp, sung túc và dài lâu, cần phải đạt được trong một tương lai gần nhất. Nói cách thực tế theo quán tính của người bình phàm, thì đó là hạnh phúc (phước), thịnh vượng (lộc), sống lâu (thọ). Với các chính trị gia, và những nhà đấu tranh cho dân tộc, cho đất nước, thì đó là tự do, dân chủ, nhân quyền. Với đạo gia thì đó là giải thoát, giác ngộ, và niết-bàn.
02/02/2015(Xem: 11917)
Vào thuở thịnh Đường, Lục tổ Huệ Năng ( 慧 能 638-713 ) sau khi đắc pháp với Ngũ tổ Hoằng Nhẫn ( 弘忍) và được truyền Y bát, nghe theo lời dạy của sư phụ phải ở ẩn một thời gian rồi sau mới ứng cơ giáo hóa. Ngài được Ngũ tổ đưa đến bến Cửu giang rồi chèo đò qua sông đi về phương nam, đến thôn Tào Hầu (曹候村), phủ Thiều Châu (韶州府) nương náu trong một am tranh. Lưu Chí Lược 刘志略 là một nhà Nho chưa biết ngài kế thừa Tổ vị, thấy ngài tu khổ hạnh khiêm cung, bèn hết lòng hộ trì. Ông có một người cô ruột là Thiền ni Vô Tận Tạng (無盡藏比丘尼) không rõ ngày sanh, chỉ biết bà mất vào năm 676 sau TL. Lúc ấy Lục tổ 38 tuổi.
25/01/2015(Xem: 5682)
Tuần vừa qua, một cuốn phim Đại Hàn ra mắt khán giả Paris, được khen ngợi. Báo Mỹ cũng khen. Tên của phim là : Xuân Hạ Thu Đông ... rồi Xuân (1). Không phải là người sành điện ảnh, đọc tên phim là tôi muốn đi xem ngay vì nên thơ quá. Xuân hạ thu đông thì chẳng có gì lạ, nhưng xuân hạ thu đông ... rồi xuân thì cái duyên đã phát tiết ra ngoài. Huống hồ, ở trong phim, xuân rồi lại xuân trên một ngôi chùa nhỏ ... trên một ngôi chùa nhỏ chênh vênh giữa núi non.
25/01/2015(Xem: 5836)
Buổi chiều ghé ngang bưu điện, ngoài những thư từ tạp nhạp, còn có một gói giấy mỏng như cuốn sách, không biết của ai gửi. Tôi quẳng tất cả vào chiếc thùng giấy sau xe. Trên đường về, có một cú phone đường dài, thì ra anh Dũng, một người quen đã lâu không gặp mặt. Anh bảo vừa gửi tôi một cuốn phim và hỏi đã nhận được chưa. Anh nói lúc xem phim cứ nhớ đến tôi và bất chợt muốn nghe tôi chia sẻ đôi điều gì đó. Tôi không phải tín đồ của điện ảnh, chẳng mấy khi xem, nói gì là nghiện. Nhưng lúc xem xong cuốn phim đó, xem và hiểu theo cách riêng của mình, chẳng hiểu sao cứ bâng khuâng mấy giờ liền...
22/01/2015(Xem: 5897)
Ai sống ở đời cũng phải dẫm lên những buồn vui mà đi về phía trước. Có một ngày tôi chợt phát hiện ra mình có những chuyện ngậm ngùi, có thể từng khiến nhiều người thấy buồn, nhưng tôi nhớ hình như chưa nghe ai nhắc tới. Bỗng muốn kể chơi vài chuyện buồn trong số đó cho vui! Tôi chỉ mới về Tàu hai lần trong mười năm xa xứ. Tôi từng đứng một mình trên bến Thượng Hải để ngắm nhìn con sông Hoàng Phố trong đêm, đêm ở đó thường nhiều gió lạnh. Tôi từng một mình thả bộ trong phố đêm Lệ Giang cho đến lúc quán xá bắt đầu đóng cửa. Nhiều và khá nhiều những nơi chốn đây kia trên xứ Tàu đã hút hồn tôi, đến mức đã rời đi cả tháng trời sau đó còn cứ thấy nhớ như điên.
10/01/2015(Xem: 17087)
Chúng tôi cùng được sinh ra từ một người cha, một người mẹ. Chúng tôi cùng được lớn lên trong một căn nhà, lúc lớn, lúc nhỏ, lúc chỗ này, lúc chỗ kia, nhưng cuộc sống gia đình tương đối êm ấm, thuận hòa. Cha mẹ chúng tôi thương yêu, kính thuận nhau, và cũng hết mực thương yêu con trẻ, không bao giờ có ý ngăn cản sự góp mặt chào đời của mỗi đứa chúng tôi trong gia đình ấy. Vì vậy mà anh chị em ruột thịt chúng tôi thật là đông: đến 7 gái, 7 trai! Bầy con lớn như thổi, thoắt cái mà người chị cả đã trên 70, và cậu em út thì năm nay đúng 50. Anh chị em chúng tôi, mỗi người mỗi ý hướng, mỗi sở thích khác nhau, chọn lấy lối sống của mình theo lý tưởng riêng, hay theo sự xô đẩy của hoàn cảnh xã hội. Nhiều anh chị em đã đi thật xa, không ở gần ngôi từ đường bên ngoại mà mẹ đang sống với chuỗi ngày cuối đời ở tuổi cửu tuần.
05/01/2015(Xem: 3329)
Chiều nay từ cơ quan về nhà, Lâm chở theo một cô gái: Cô Thắm. Ngọc, vợ chàng, không mấy ngạc nhiên vì Lâm đã trình bày với nàng từ hôm qua. Thắm 17 tuổi, cán bộ văn nghệ cơ quan Xây Dựng Nông Thôn mà Lâm là Chỉ Huy Trưởng. Ăn cơm xong đâu vào đó, theo kế hoạch, vợ chồng Lâm kéo về nhà ông bà Kính, thân sinh của Ngọc, chỉ cách đó 10 phút đi bộ. Ông bà Kính cũng không mấy ngạc nhiên về sự hiện diện của Thắm tối nay, vì ông bà cũng được Lâm thưa trước về vấn đề của Thắm. Bà Kính mời Thắm ngồi. Rồi với vẻ thân thiện cởi mở cố hữu, bà vui vẻ bảo Thắm: - Thời buổi này trai thiếu gái thừa, khó dễ người ta làm gì thế? Thắm tưng tửng, giương cặp mắt ngây ngô thật thà đáp lại: - Cũng một vừa hưa phửa thôi chớ!
facebook youtube google-plus linkedin twitter blog
Nguyện đem công đức này, trang nghiêm Phật Tịnh Độ, trên đền bốn ơn nặng, dưới cứu khổ ba đường,
nếu có người thấy nghe, đều phát lòng Bồ Đề, hết một báo thân này, sinh qua cõi Cực Lạc.

May the Merit and virtue,accrued from this work, adorn the Buddhas pureland,
Repay the four great kindnesses above, andrelieve the suffering of those on the three paths below,
may those who see or hear of these efforts generates Bodhi Mind, spend their lives devoted to the Buddha Dharma,
the Land of Ultimate Bliss.

Quang Duc Buddhist Welfare Association of Victoria
Tu Viện Quảng Đức | Quang Duc Monastery
Most Venerable Thich Tam Phuong | Senior Venerable Thich Nguyen Tang
Address: Quang Duc Monastery, 105 Lynch Road, Fawkner, Vic.3060 Australia
Tel: 61.03.9357 3544 ; Fax: 61.03.9357 3600
Website: http://www.quangduc.com
http://www.tuvienquangduc.com.au (old)
Xin gửi Xin gửi bài mới và ý kiến đóng góp đến Ban Biên Tập qua địa chỉ:
[email protected]