Cần Bước Chậm Lại

20/06/202309:54(Xem: 4047)
Cần Bước Chậm Lại

CẦN BƯỚC CHẬM LẠI


Chỉ cần chậm lại một chút dành lấy thời gian để yêu bản thân mình, dành chút thời gian thảnh thơi thư giãn. Mỗi ngày nếu chúng ta cứ vội vã như thế  sẽ vuột mất những thứ quan trọng với mình. Bước đi chậm rãi trong hiện tại để ngắm nhìn rõ hơn chính bản thân mình.

 

Thiên nhiên giúp chúng ta được thả lỏng thân thể và tâm trí. Hít một hơi thật sâu, mỉm cười và nhìn trời xanh mây trắng, nó làm cho tâm trạng chúng ta được cởi mở và ta được lắng nghe lòng  mình; nhìn sâu vào những mảnh đời khốn khổ, nhìn sâu vào cuộc đời này một cách bao dung và độ lượng, như vậy cuộc đời của bạn sẽ an yên hơn.

 

Từng bước chân chậm rãi xuống đồi, thấy bước chân càng rõ nét hơn; hai bên vệ đường đầy hoa màu tím, hoàng hôn dần dần xuống hẳn, một màn đêm bao trùm lấy những tàn cây lớn, cúi đầu nhìn xuống và thấy dòng người hối hả dưới kia, ai cũng bôn ba vì cuộc sống, cũng như đang có những câu chuyện  buồn vui  của riêng mình.

 

Nếu có một đôi cánh, tôi chỉ muốn bay vào bầu trời kia không bao giờ đáp xuống nữa, nhưng mà cõi lòng của tôi vì sao vẫn còn lưu luyến như vậy. Mỗi ngày tôi đi ngang qua cánh đồng lúa mì và những đồi hoa dại vàng ươm tràn ngập lối đi, tôi chợt nghĩ thế giới này quá xinh đẹp, tôi cảm nhận được khoảnh khắc này, được tận hưởng những gì thiên nhiên ban tặng, thường nghĩ ai cũng có một góc trời cho riêng mình, đời mình là cái gì vậy? Có phải chăng mỗi ngày người ta cứ vội vả vật lộn với cuộc sống để mưu sinh, nên quên đi còn có những cái hạnh phúc mà người ta cần phải hướng tới, người ta đã để cho đôi bàn tay mỗi ngày sạm nắng đôi mắt trở nên u buồn .


ni su tam van 2
Tác giả (Ni Sư Tâm Vân) và Đoàn Sinh GĐPT Thiên Long, Sài Gòn (hình chụp đầu tháng 2/2023)

 

 

Một đời người có mặt trên cuộc đời này có thể sống hai mươi năm, ba mươi  năm, hay là một trăm năm. Ước gì chúng ta có nhiều thời gian, nhưng thời gian đi qua rồi khó mà trở lại, đời người được sinh ra kiếp này đâu biết được kiếp sau sẽ ra sao? Chúng ta đã từng đưa tiễn nhiều người thân thương và bạn bè về lòng đất mẹ.

Đưa người ta không đưa qua sông, nhưng sao nghe tiếng sóng ở trong lòng, cuộc sống là như thế đấy, dù có ai thân thương đến đâu cũng chỉ tiễn chân một đoạn đường đưa người về với cát bụi, rồi cũng giã biệt, quay lại chỉ còn ta với ta, một chút nhớ thương khi nghĩ về ai đó khiến lòng ta chùn lại.

 

  Chợt thấy ánh nắng mặt trời và những đồi hoa óng ánh màu tím dưới từng bước chân, còn được sống, còn được thở chung dưới bầu không khí trong lành mát mẻ, nghe tiếng chim hót ngoài kia và ánh mắt ta được nhìn trời xanh mây trắng, nhìn được những người mình thương yêu.

 

Rồi một ngày nào đó cảm thấy thời gian như ngắn lại, có những việc chúng ta chưa kịp làm mà thời gian thì đã hết, một ngày nữa đã trôi qua rồi. Lỗi lầm lớn nhất của con người mắc phải trong đời là gì? Sai lầm lớn nhất của đời người là bạn nghĩ rằng bạn đủ thời gian.

 

  Thời gian đi qua là cuốn đi tất cả, thời gian dạy cho ta biết trân quý sự sống, thường cái gì mà mình biết trân quý là cái đã trôi qua; cái gì mất đi rồi mới tiếc nuối. Được sống thêm một ngày nữa để yêu thương và học cách yêu thương, luôn trân quý những tháng năm còn lại, thời gian đi qua là cuốn đi tất cả, chúng ta còn có bao nhiêu năm tháng của đời người?

 

Tuổi thanh xuân của chúng ta không còn nhiều nữa, chúng ta đã đi qua cuộc đời này một cách lặng lẽ âm thầm, nhưng mỗi ngày đi qua, ngày nào là ngày bình yên, hạnh phúc? Thời gian đẹp nhất vui nhất chính là thời gian cho mình.

 

 Chúng ta rong chơi trong cuộc đời này, cần bước chậm lại, chậm lại để suy nghĩ về một đời người, rồi chợt lúc nào đó trái tim thổn thức, ngắm nhìn những chặng đường đi qua, xót xa nghĩ đến thân phận con người đáng thương. Thời gian là để cho chúng ta có cơ hội để trân quý, để hiểu nhiều hơn và nuôi dưỡng nó. Giá trị đích thực của một đời người, nó luôn ở ngay trước mắt chúng ta nhưng lại thường bị quên lãng.

 

Trong cuộc sống không đầy đủ tình cảm để dành cho ta, mà trái lại có thể đành lòng vô tình làm cho chúng ta tổn thương bằng những hành động bằng những suy nghĩ, bằng những cái nhìn lời nói...

 

 Một cái thế giới tươi đẹp đầy sự yêu thương đầy sự tha thứ cũng không thể vì người khác mà quên đi trách nhiệm của bản thân mình.

Nuôi dưỡng được trái tim bình yên thì ta không còn sợ những dông tố, ta  hiểu được đường đi lối về, ta không còn lo sợ. Trong đời sống không phải lo lắng sợ hãi điều gì là tuyệt vời nhất .

 

Giữa đêm khuya thanh tịnh giúp cho tâm trạng của chúng ta lắng đọng và  sáng suốt hơn, không gian tĩnh lặng giúp cho tâm ta định tĩnh.

 

Không một ai muốn mình đơn độc và buồn bã nhưng có những giai đoạn buộc chúng ta phải trải qua những thăng trầm và chấp nhận được nó, để chúng ta có được nụ cười lạc quan thong dong tự tại .


Nhân duyên của một kiếp người, đi qua rất nhiều chặng đường rồi để lại trong ta những cung bậc cảm xúc khác nhau
, những đau buồn thương nhớ, mỗi ngày ta được sống với những kỷ niệm đẹp, ai đến rồi ai đi tùy vào nhân duyên mình gặp.


Tạo nên một nhân duyên thiện lành đến một lúc nào đó đúng thời đúng lúc, rồi ta tự biết cách chọn cho mình một con đường để đi
, từ lâu chúng ta vẫn tin rằng không có cái gì là mãi mãi trường tồn không có cái gì là cố định cả.

Trong đêm vắng giữa màn sương u tịch thắp lên một ngọn nến và nhớ lại những người thân quen đã đi qua cuộc đời mình, tất cả chỉ còn là những hồi ức vui buồn, mỗi kỷ niệm được sót lại trong ký ức một thời để nhớ, một thời để quên.


ni su tam van-3
Tác giả (Ni Sư Tâm Vân) cùng Mẹ già Tâm Thái 91 tuổi và các đệ tử (hình chụp ngày 15/2/2023)

 

 

Nếu chúng ta chịu buông tay thì hạnh phúc sẽ đến, nhưng mà sự đợi chờ để có một sự thay đổi, một bước ngoặc mới trong cuộc đời của chúng ta, là một thứ rất dễ nói nhưng mà khó làm.

 

Với một người có thể thay đổi khi phần lớn có nhiều biến cố xảy ra trong đời, biến cố về sức khỏe, biến cố về kinh tế tiền bạc, về những nỗi đau mất mát, hay là một sự ngẫu nhiên ập đến đủ cho ta ngã quỵ, khiến cho ta không còn đủ sức mạnh chống chọi để làm bất cứ một điều gì, cho dù rằng trái tim của ta có tốt thế nào, cũng không đủ để hoàn thành mọi thứ.

 

Làm sao để chúng ta cân bằng được mọi thứ? Mỗi ngày chỉ cần làm những điều đơn giản nhưng có thể biến đổi cuộc sống, ba chiếc chìa khóa cần thiết đó là: đón  nhận, thay đổi và  rời xa.

 

Mỗi một ngày chúng ta quán chiếu nội tâm của chính mình, biết yêu thương thân tâm thì đời sống mới trọn vẹn, để thấy rõ và hiểu về mình hơn, thấy được con người thật của chính mình, trong khi cả một xã hội ngoài kia đang quay cuồng và điên đảo chạy theo những giá trị phù phiếm.

 

Chúng ta có thể đủ năng lực giải quyết những xung đột xung quanh đời sống, bên cạnh đó mỗi ngày hoàn thiện chính mình, một khi ta được hoàn toàn trở nên một con người hạnh phúc bình yên, thì ta mới đủ khả năng để góp phần làm đẹp cuộc đời.

 

Hôm nay trời thật đẹp có những hạt mưa rơi, những cơn mưa phùn, những chiếc lá rơi bay trong gió thật đẹp, tất cả mọi người đến với nhau bằng tình yêu thương, màu sắc của thiên nhiên đã cho ta những niềm hy vọng tiếp tục bước đi.

 

Với tôi, mỗi ngày thức giấc thầm luôn biết ơn, vì còn có mặt ở đây và ngồi vững chãi thảnh thơi với từng hơi thở vào ra, còn đủ sức bước đi, nhìn ánh bình minh; chiều được nhìn hoàng hôn buông xuống; tối đọc những bài kinh lời dạy của các bậc tiền bối luôn dõi theo; tôi cũng có thể đọc vài trang sách  thư giãn, như thế giúp tôi bình yên mỗi ngày không thấy đơn độc và nhàm chán. 

 

Cuộc sống vốn dĩ có rất nhiều thứ cần phải ngẫm nghĩ, ta cần phải trải nghiệm và đôi khi cần phải dùng cả đời để thấu hiểu, để thấy được những ý nghĩa quanh mình, được như vậy thì không còn gì hơn. Mỗi ngày đều là một ngày đầu tiên của phần còn lại trong cuộc sống của ta.

 

Có trải qua đau khổ và nhiều cay đắng mới hiểu ra được và nhìn nhận những sự thật, nếu ta sống một cuộc sống êm đềm và hạnh phúc ta không thể nhận ra, trong cuộc sống mỗi người phải trả giá cho những lỗi lầm của mình, những sai trái của mình và sẽ được đền đáp một cách xứng đáng với sự cố gắng cho mỗi việc làm tốt đẹp của bạn.

 

Đừng che giấu tình yêu và sự dịu dàng của bạn cho đến khi bạn lìa đời, hãy làm cuộc đời bạn tràn đầy sự ngọt ngào, hãy nói những lời thân thương khi bạn còn nghe được và khi tim bạn còn biết rung động.


 VIẾT TẠI TU VIỆN NHƯ Ý MÙA AN CƯ 2023
THÍCH NỮ TÂM VÂN
 







 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/02/2015(Xem: 54055)
Ước vọng của con người luôn là những gì tốt đẹp, sung túc và dài lâu, cần phải đạt được trong một tương lai gần nhất. Nói cách thực tế theo quán tính của người bình phàm, thì đó là hạnh phúc (phước), thịnh vượng (lộc), sống lâu (thọ). Với các chính trị gia, và những nhà đấu tranh cho dân tộc, cho đất nước, thì đó là tự do, dân chủ, nhân quyền. Với đạo gia thì đó là giải thoát, giác ngộ, và niết-bàn.
02/02/2015(Xem: 14395)
Vào thuở thịnh Đường, Lục tổ Huệ Năng ( 慧 能 638-713 ) sau khi đắc pháp với Ngũ tổ Hoằng Nhẫn ( 弘忍) và được truyền Y bát, nghe theo lời dạy của sư phụ phải ở ẩn một thời gian rồi sau mới ứng cơ giáo hóa. Ngài được Ngũ tổ đưa đến bến Cửu giang rồi chèo đò qua sông đi về phương nam, đến thôn Tào Hầu (曹候村), phủ Thiều Châu (韶州府) nương náu trong một am tranh. Lưu Chí Lược 刘志略 là một nhà Nho chưa biết ngài kế thừa Tổ vị, thấy ngài tu khổ hạnh khiêm cung, bèn hết lòng hộ trì. Ông có một người cô ruột là Thiền ni Vô Tận Tạng (無盡藏比丘尼) không rõ ngày sanh, chỉ biết bà mất vào năm 676 sau TL. Lúc ấy Lục tổ 38 tuổi.
25/01/2015(Xem: 8020)
Tuần vừa qua, một cuốn phim Đại Hàn ra mắt khán giả Paris, được khen ngợi. Báo Mỹ cũng khen. Tên của phim là : Xuân Hạ Thu Đông ... rồi Xuân (1). Không phải là người sành điện ảnh, đọc tên phim là tôi muốn đi xem ngay vì nên thơ quá. Xuân hạ thu đông thì chẳng có gì lạ, nhưng xuân hạ thu đông ... rồi xuân thì cái duyên đã phát tiết ra ngoài. Huống hồ, ở trong phim, xuân rồi lại xuân trên một ngôi chùa nhỏ ... trên một ngôi chùa nhỏ chênh vênh giữa núi non.
25/01/2015(Xem: 7887)
Buổi chiều ghé ngang bưu điện, ngoài những thư từ tạp nhạp, còn có một gói giấy mỏng như cuốn sách, không biết của ai gửi. Tôi quẳng tất cả vào chiếc thùng giấy sau xe. Trên đường về, có một cú phone đường dài, thì ra anh Dũng, một người quen đã lâu không gặp mặt. Anh bảo vừa gửi tôi một cuốn phim và hỏi đã nhận được chưa. Anh nói lúc xem phim cứ nhớ đến tôi và bất chợt muốn nghe tôi chia sẻ đôi điều gì đó. Tôi không phải tín đồ của điện ảnh, chẳng mấy khi xem, nói gì là nghiện. Nhưng lúc xem xong cuốn phim đó, xem và hiểu theo cách riêng của mình, chẳng hiểu sao cứ bâng khuâng mấy giờ liền...
22/01/2015(Xem: 7891)
Ai sống ở đời cũng phải dẫm lên những buồn vui mà đi về phía trước. Có một ngày tôi chợt phát hiện ra mình có những chuyện ngậm ngùi, có thể từng khiến nhiều người thấy buồn, nhưng tôi nhớ hình như chưa nghe ai nhắc tới. Bỗng muốn kể chơi vài chuyện buồn trong số đó cho vui! Tôi chỉ mới về Tàu hai lần trong mười năm xa xứ. Tôi từng đứng một mình trên bến Thượng Hải để ngắm nhìn con sông Hoàng Phố trong đêm, đêm ở đó thường nhiều gió lạnh. Tôi từng một mình thả bộ trong phố đêm Lệ Giang cho đến lúc quán xá bắt đầu đóng cửa. Nhiều và khá nhiều những nơi chốn đây kia trên xứ Tàu đã hút hồn tôi, đến mức đã rời đi cả tháng trời sau đó còn cứ thấy nhớ như điên.
10/01/2015(Xem: 24028)
Chúng tôi cùng được sinh ra từ một người cha, một người mẹ. Chúng tôi cùng được lớn lên trong một căn nhà, lúc lớn, lúc nhỏ, lúc chỗ này, lúc chỗ kia, nhưng cuộc sống gia đình tương đối êm ấm, thuận hòa. Cha mẹ chúng tôi thương yêu, kính thuận nhau, và cũng hết mực thương yêu con trẻ, không bao giờ có ý ngăn cản sự góp mặt chào đời của mỗi đứa chúng tôi trong gia đình ấy. Vì vậy mà anh chị em ruột thịt chúng tôi thật là đông: đến 7 gái, 7 trai! Bầy con lớn như thổi, thoắt cái mà người chị cả đã trên 70, và cậu em út thì năm nay đúng 50. Anh chị em chúng tôi, mỗi người mỗi ý hướng, mỗi sở thích khác nhau, chọn lấy lối sống của mình theo lý tưởng riêng, hay theo sự xô đẩy của hoàn cảnh xã hội. Nhiều anh chị em đã đi thật xa, không ở gần ngôi từ đường bên ngoại mà mẹ đang sống với chuỗi ngày cuối đời ở tuổi cửu tuần.
05/01/2015(Xem: 4372)
Chiều nay từ cơ quan về nhà, Lâm chở theo một cô gái: Cô Thắm. Ngọc, vợ chàng, không mấy ngạc nhiên vì Lâm đã trình bày với nàng từ hôm qua. Thắm 17 tuổi, cán bộ văn nghệ cơ quan Xây Dựng Nông Thôn mà Lâm là Chỉ Huy Trưởng. Ăn cơm xong đâu vào đó, theo kế hoạch, vợ chồng Lâm kéo về nhà ông bà Kính, thân sinh của Ngọc, chỉ cách đó 10 phút đi bộ. Ông bà Kính cũng không mấy ngạc nhiên về sự hiện diện của Thắm tối nay, vì ông bà cũng được Lâm thưa trước về vấn đề của Thắm. Bà Kính mời Thắm ngồi. Rồi với vẻ thân thiện cởi mở cố hữu, bà vui vẻ bảo Thắm: - Thời buổi này trai thiếu gái thừa, khó dễ người ta làm gì thế? Thắm tưng tửng, giương cặp mắt ngây ngô thật thà đáp lại: - Cũng một vừa hưa phửa thôi chớ!
02/01/2015(Xem: 4331)
Hai mươi năm xa quê, cuối cùng tôi cũng đã về thăm lại Huế! Hai từ "về Huế" mới ấm áp làm sao. Huế của tôi không về sao được. Nào là làng xóm bà con, mồ mã nội ngoại nhất là bạn bè, học trò rất thân thương mà tôi cho đó là một phần lẽ sống của mình. Các em đã tổ chức cho tôi một buổi họp mặt, môt khu vườn xinh xắn, cây lá được điểm trang bằng đèn màu ra vẻ một tiệm cà phê trang nhã như tính cách của chủ nhân. Bày biện ngoài sân và vườn là một dãy bàn ghế cũng tương đối lịch sự, đủ chỗ tiếp mấy chục người, thân mật và ấm cúng.
01/01/2015(Xem: 5989)
Người ta thường nói đời nhà giáo " Cho rất nhiều mà nhận chẳng bao nhiêu. " Tôi thì trái lại, tôi cho rằng: " Nhà giáo chúng tôi cho chẳng bao nhiêu mà nhận rất nhiều. " Gần suốt cả cuộc đời, tôi có cho ai bao nhiêu đâu vậy mà đi đến nơi nào, tôi cũng đã được rất nhiều học trò lúc nào cũng dang rộng vòng tay nồng ấm tiếp đón cô giáo cũ của mình.
03/12/2014(Xem: 5076)
Đêm đã khuya, sao tôi còn thao thức mãi! Cứ mỗi lần nhận được thư của những người bạn còn ở lại bên trời quê hương lận-đận là tôi nao cả lòng! Tất cả những thông tin về Huế làm cho tôi xúc động bâng khuâng! Tôi chỉ còn nửa mảnh đời ở đây, còn nửa mảnh đời vẫn gởi lại cho Huế. Buổi chiều với mảnh trời tím cũng gợi nhớ, buổi sáng với nắng cũng xôn xao, cũng không khuây khỏa nỗi rờn rợn Huế trong tim!