Những Giọt Mưa Đông.

26/09/202118:49(Xem: 11604)
Những Giọt Mưa Đông.
mua dong


Những Giọt Mưa Đông






        Mùa Hạ nóng bức đã đi qua, mùa Thu chợt đến mang theo những cơn mưa đầu mùa, dấu chân ấy đang lang thang khắp cả dãi nắng niềm Trung, ra tận khắp hai đầu Nam - Bắc.
        Những giọt mưa đông đang tràn về khi dịch tể hoành hành khắp đất trời và trên Thế giới, trong đó có Việt Nam, khiến cho bao nhiêu triệu người bị thiệt mạng, dẫu có thuốc ngăn ngừa tiêm chủng trên Thế giới, giờ tất cả sống chung với căn bệnh Virus Corona, vì một Đại cuộc sinh tồn bảo vệ nhân sinh.
        Từ một Quốc gia có tiềm lực kinh tế giàu mạnh, khởi tâm tình thương chia sẻ viện trợ cho Quốc gia mới phát triển, giúp cho hàng tỉ người được tiêm chủng phòng ngừa, giờ tất cả nhân loại đang sống chung với Virus Corona, ai ai cũng nên tuân thủ việc bịt khẩu trang vì chúng ta hãy hiểu rằng: “Bịt khẩu trang, sẽ dễ chịu hơn nhiều, khi mang theo máy thở”.

       Vì bảo vệ cho chính mình hãy tự mình tĩnh thức ý niệm được quyền sống, ngay tại nơi mình đang sinh sống. Chính chúng ta hãy tận dụng ngồi yên trong từng phút giây an toàn, làm việc tại các cơ quan phân bổ chia đôi, nếu khi có dịch biến, thì có người thay thế, hạn chế tiếp xúc, để tự thân ta cần phòng thủ 5k theo chỉ thị “Y Tế” khuyến khích, cho tất cả những người thân bên ta.
         Ý thức ấy, chính là Chánh niệm, pháp tu thực hành trong bài học Bát Chánh Đạo mà Thế Tôn chỉ giáo.
        Những giọt mưa đông, chúng đang làm cho ta trở nên lạnh hơn sau gần 2 tháng cách ly tại Hà nội, gần 4 tháng cách ly các tỉnh niềm Nam, như Sài Gòn, Bình Dương, Đồng Nai,…, khiến từng đôi chân bồn chồn mong muốn được đi đó đây, âu cũng là tâm lý chung của mỗi chúng ta.
       Nhưng vì đại cuộc phát triển kinh tế, chúng ta bỏ cái riêng, mà nghĩ về cái chung cho một Quốc gia dân tộc. Khi các vị Bác Sĩ, Dược Sĩ, Điều Dưỡng, xung phong lên tuyến đầu chống dịch, mọi nổ lực sẻ có ngày chiến thắng dịch bệnh, niềm tin ấy rất gần trong mỗi ý thức tự thân. Chúng tay đẫy lùi dịch bệnh thì ta có mùa Xuân Khải hoàn, ngay trong từng giọt mưa tâm tưới mát.
         Bạn biết không, Mùa Trung Thu, tại Hà Nội, vừa dừng giãn cách, thì bao nhiêu triệu con người muốn nhìn đêm trăng thăm phố cổ, khiến cho các nguồn lây nhiễm càng nên khó kiểm soát, vì chúng ta hay ỷ lại vào việc thực hiện tốt sức khỏe chính mình. Do vậy, mấy ngày qua người bị nhiễm bệnh COVID vẫn còn hoành hành ở từng ngõ phố, nhưng các y bác sỹ đã trấn an phòng thủ, kiểm tra dịch tể, vì vậy ai ai cũng yên lòng, cẩn trọng cho mình cho cộng đồng, gia đình xung quanh. Chớ có lơ là…!
         An toàn cho chính mình là an toàn cho cộng đồng nhân sinh, trong môi trường sống của Trái đất này. Thương mình chính là thương người cho cộng đồng nhân loại, vậy ta cần thực hiện đúng chức năng mà ta có, tức khắc việc làm ta có nhiều kết quả tốt nhất cho mọi người xung quanh…!
          Đêm qua tôi có đọc, bản kinh Tăng Chi Bộ II, của Đức Trưởng Lão Hoà Thượng Thích Minh Châu Dịch, càng suy ngẫm càng thấm lời dạy hay, Đức Thế Tôn Chỉ Giáo:
        “Một thời, Thế Tôn trú ở Vesàlì, tại Đại Lâm, chỗ giảng đường có nóc nhọn. Lúc bấy giờ, khoảng 500 người Licchavì đang ngồi tụ họp tại đền Sàrandada, và câu chuyện về sự hiện hữu của năm châu báu khó tìm được ở đời được khởi lên.
       Rồi thấy Thế Tôn từ xa đi đến, các người Licchavì đảnh lễ, bạch Thế Tôn:
       Ở đây, bạch Thế Tôn, chúng con đang ngồi tụ họp, vấn đề này được khởi lên: Sự hiện hữu của năm châu báu khó tìm được ở đời. Và thế nào là năm? Sự hiện hữu của voi báu, ngựa báu, ngọc báu, nữ báu và cư sĩ báu là khó tìm được ở đời.
        Đối với các ông, người Licchavì đang thiên nặng về dục, cuộc nói chuyện y cứ trên dục được khởi lên. Này các Licchavì, sự hiện hữu của năm châu báu khó tìm được ở đời. Và thế nào là năm?
       Sự hiện hữu của Như Lai, bậc A la hán, Chánh Đẳng Giác; Người có thể thuyết giảng Pháp và Luật do Như Lai tuyên bố; Người hiểu được lời thuyết giảng về Pháp là Luật do Như Lai tuyên bố; Người đem thực hành các pháp và tùy pháp được hiểu từ lời thuyết giảng về Pháp và Luật do Như Lai tuyên bố; Người biết ơn và nhớ ơn là khó tìm được ở đời.
Sự hiện hữu của năm châu báu này, này các Licchavì, khó tìm được ở đời….”(1).
        Qua lời suy ngẫm trên pháp âm mà Thế Tôn chỉ giáo luôn thức tỉnh năm viên châu Ngọc từ bên trong đến bên ngoài, luôn luôn tự nhắc nhủ những tính cách quan trọng thế gian khi họ có xe hơi, nhà lầu, chứng khoán, ngoại tệ, vợ đẹp, con xinh, ăn ngon, mặc đẹp, vàng Ngọc thật nhiều, kim cương, hay nhiều địa ốc…., tất cả những giá trị trên chỉ bổ trợ cho kiếp người đang sống, chúng chưa phải là hạnh phúc, cái giá trị căn bản mà tuệ giác Như Lai chỉ dạy đó là Hơi Thở của kiếp người được quều sinh sống, ấy mới là cao quý nhất.


ht thai hoa
Kỷ niệm mùa lũ 2013- vùng biển An Bằng- Thừa Thiên Huế.
Tôn Sư Thích Thái Hoà, Thượng Tọa Thích Phước Cần, Đại Đức Thích Pháp Mãn, Đại Đức Thích An Tuệ, Đại Đức Thích Minh Thế...!
Trong mùa kỷ niệm nhớ nhất thời gian.

 

        Cho nên, cái hạnh phúc là bước qua từng thăng trầm thời gian nắng mưa nếm trải mùi vị sự đời hiểu được năm châu báu mà Như Lai chỉ giáo, một giọt mưa đang tràn về hạnh phúc.
       Lời thâm Thuý mà Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14 dạy:
        “Triển vọng cơ bản của một người chắc chắn có thể ảnh hưởng đến cách người đó phản ứng với những nghịch cảnh, mối đe dọa hoặc nguy hiểm trong cuộc sống. Ví dụ, thái độ tử tế và tâm từ mang lại cảm giác tự tin và sức mạnh nội tâm. Nó làm giảm sự sợ hãi. Thông thường, phản ứng của chúng ta đối với một tình huống nguy hiểm và khả năng đối phó với nỗi sợ hãi phụ thuộc nhiều vào cách nhìn và đặc điểm cá nhân của chúng ta hơn là bản chất của tình huống đó.”(2).
         Tóm thâu, Ứng Thế Hỷ Tôi rút ra những chất liệu sau:
      1: Khi chúng ta tu học cần phải thực thi pháp Chánh niệm quay về, pháp ấy an trú tâm và thân, chúng luôn luôn giúp ta ngồi yên thiền quán, những hạt bắn tỉa bọt từ cự ly gần tiếp xúc, vì càng hạn chế thì càng ít bệnh Virus Corona.
       2: Thức Tập hơi thở trân quý năm châu Ngọc từ bậc thầy ân sư Thế Tôn chỉ giáo, đó là nguồn gốc hạnh phúc kiếp người được sống, vì ta không lâm vào cảnh chết từ dịch bệnh viên phổi COVID-19 gây nên, do ta biết vừa đủ bỏ tánh Tham- Sân -Si.
       3: Thực hành pháp môn tâm linh sống thực, giữ gìn sức khỏe cho mình cho người, vậy là thời gian kia ta có không gian thực hành pháp Thiền Quán tâm, pháp trú thân, đủ thời duyên Phước ta sẻ đi vào gốc rễ vận hành tình thương và Tuệ giác.
         Nên những ngày mưa đầu mùa xứ Hà Thành Ứng Thế Hỷ Tôi đã an yên nhìn giọt mưa đông.
        Bạn thì sao..? Cần quay về nhìn lại nội tại và thực hành pháp học thiền gia, mong bạn thực hành tinh tấn, trong pháp hành tự thân để bước qua mùa dịch.
        Thôi chúc cả nhà hạnh nguyện tràn đầy tiếp xúc với dịch bệnh như tiếp xúc không gây hận thù trong nội tại tự thân, ngoại tại não phiền, mà xem đó là bài học của Thế kỷ 21 này  như người bạn cùng chung số phận bình nhiên.

                 Tk: Thích Minh Thế
                 Bút danh: Hỷ Tâm Hải Triều.
                 Bút hiệu: Tịnh Nhật Vân Quang
                 Ngày 25-09-2021
                 Ngày Âm Lịch: 19-08-Tân Sửu.
Viết tại Thiền Thất Phổ Tịnh- Hà nội, nhân mùa Hạ an cư, giữa mùa bệnh viên phổi COVID-19. Từ nơi xa ấy vọng về tâm hương…!

*******
Ghi chú:

1: ĐTKVN, Tăng Chi Bộ II, chương 5, phẩm Tikandaki, phần Tại đền Sàrandada [lược], VNCPHVN ấn hành, 1996, tr.583.
2: Lời Dạy Đức Đạt Lai Lạt Ma, hôm 24-08-2021. Tại Dharamsala- Ấn Độ.

 


facebook-1

***
youtube
 


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/04/2018(Xem: 21394)
Hoa Đàm Ngát Hương_HT Thích Bảo Lạc_2007
17/04/2018(Xem: 4753)
Qui thương mến, Dù biết cuộc đời là vô thường, nhưng chị vẫn bàng hoàng xúc động khi hay tin Qui đang bệnh nặng. Mấy hôm nay email của bạn bè và các em Sương Nguyệt Anh tới tấp gởi về, nhìn tấm hình Qui đang nằm mê man trên giường bịnh với ống dây chằng chịt mà xót xa cả lòng! Chị đã cầu an cho Qui mỗi ngày qua những thời kinh tụng niệm, mong Qui qua khỏi căn bệnh ngặt nghèo. Dậy đi qui ơi! Con người năng nổ hay làm việc thiện như em thế nào cũng qua khỏi cơn hoạn nạn. Chị tin như vậy!
17/04/2018(Xem: 4368)
Lá và cành khô đã gẫy đổ, giạt theo mặt hồ từ những ngày tàn xuân. Một số cành khác đã mục rữa từ dưới nước, nhưng vẫn gắng bám rễ nơi sình lầy, đong đưa những chiếc lá khô teo rúm cho đến khi thực sự bật gốc. Rồi một ngày, hai ngày, rồi nhiều ngày qua đi... khi nắng hạ oi ả nóng bức bắt đầu thiêu đốt những lá khô sót lại cuối mùa, những chồi xanh mơn mởn của lá sen vươn lên; từng lá, từng lá, mở ra tròn đầy, mạnh mẽ như thể đang chuẩn bị bảo vệ, chào đón sự xuất hiện phát tiết của những cành hoa. Và khi lá đủ lớn, màu trở nên xanh thẫm hơn, thì những nụ sen cũng vừa trồi khỏi mặt nước, đong đưa theo làn gió nhẹ trưa hè.
10/04/2018(Xem: 5675)
Đọc: Hạt Nắng Bồ Đề Ký sự hành hương của Văn Công Tuấn, Đọc: Hạt Nắng Bồ Đề Ký sự hành hương của Văn Công Tuấn Chữ bay từng cánh chim ngàn Mỗi câu là mỗi Niết bàn hóa thân. Xin phép được “tựa” vào hai câu thơ của cố Giáo sư Vũ Hoàng Chương, để bước vào thế giới văn chương của Văn Công Tuấn. Vì rằng, có lẽ, anh đã có nhiều duyên lành để dung thông với tư tưởng uyên áo của các bậc Thầy khả kính nơi ngôi trường Vạn Hạnh của ngày xưa Sài Gòn. Cũng như sau nầy có nhiều thuận duyên để tìm hiểu thêm về tư tưởng các danh nhân trên thế giới. Trong đó anh đã dành cảm tình đặc biệt với văn hào Hermann Hesse. Người đã được thừa hưởng “gia tài tâm linh” của một “ông lái đò” qua câu chuyện dòng sông. (“Khi dòng sông phẳng lặng thì bóng dáng chân như sẽ hiển bày”).
01/04/2018(Xem: 21565)
Chánh Pháp, số 77, tháng 4.2018, ¨ THƯ TÒA SOẠN, trang 2 ¨ TIN TỨC PHẬT GIÁO THẾ GIỚI (Diệu Âm lược dịch), trang 3 ¨ XUÂN ĐẾN VUI GÌ? (thơ ĐNT Tín Nghĩa), trang 8 ¨ NỘI DUNG KINH DIỆU PHÁP LIÊN HOA, t.t. (HT. Thích Thắng Hoan), trang 9 ¨ KHI GIỮA ĐỜI THƯỜNG (thơ Mặc Phương Tử), trang 12 ¨ BẢN TÍNH CON NGƯỜI VỐN VỊ KỶ HAY VỊ THA? (Nguyên Hạnh dịch), trang 13 ¨ THƯ CUNG THỈNH CHỨNG MINH/THAM DỰ ĐẠI LỄ PHẬT ĐẢN PL.2562 (TK. Thích Pháp Tánh), trang 15 ¨ HOÀI NIỆM HÒA THƯỢNG THÍCH TRÍ THỦ (Quách Tấn), trang 16 ¨ CÔ ĐỘC HÀNH, HOÀI HƯƠNG (thơ Phù Du), trang 18 ¨ ĐỨC ĐẠT LAI LẠT MA NÓI VỀ PHẬT GIÁO ỨNG DỤNG, t.t. (Tuệ Uyển dịch), trang 19 ¨ KHÓC TỐ NHƯ (thơ Diệu Viên), trang 22 ¨ ĐIỆN THƯ PHÂN ƯU: NI SƯ THÍCH NỮ NHƯ THỦY VIÊN TỊCH (Tổng vụ Ni Bộ), trang 23 ¨ TƯỞNG NIỆM NI TRƯỞNG THÍCH NỮ NHƯ THỦY (TN Như Đức), trang 24 ¨ NHỮNG BÀI HỌC TỪ CÁCH ỨNG XỬ (TN. Như Bảo), trang 26 ¨ MỘT VẦNG TRĂNG (thơ Vĩnh Hảo), trang 27 ¨ VEN. SANGHARAKSHITA (1925 -)
25/03/2018(Xem: 5503)
Khi dòng sông phút trước không còn là dòng sông phút sau, thì đời người phút trước cũng không giống đời người phút sau. Theo dòng thời gian, mọi thứ trôi qua còn nhanh hơn thế nữa. Nhưng thời gian có không, trong sự dịch chuyển của đơn vị vật chất nhỏ nhất (neutron, proton, quantum, photon...)? Một phần triệu giây, hoặc ngắn hơn! Có đơn vị thời gian nhỏ nhất hay không? Có tên gọi cho một khoảnh thời gian quá nhỏ nhiệm như thế không? Thời gian, đối với lý thuyết vật lý hiện đại, chỉ còn là một khái niệm, dường như có, dường như không, hoặc không hề tồn tại, hoặc tồn tại như một ảo tưởng, ảo giác từ tâm thức, hoặc như là một mộng ảo từ sự sinh diệt của một lượng tử, một hạt ‘ánh sáng’ hay ‘sóng’ mơ hồ tức-hữu tức-vô. Long Thọ (1) từ thế kỷ thứ hai chẳng đã từng nói là không làm gì có thời gian hay sao! (2) Vì thời gian do nơi vật thể mà có; mà vật thể như photon (hạt căn bản—elementary particle) còn không thể nói là có hiện hữu như là một “vật” thì thời gian làm gì hiện hữu? (3)
24/03/2018(Xem: 5294)
Nghe, lắng nghe, và không nghe khác nhau ở điểm nào? Nghe. Dĩ nhiên là bằng đôi tai rồi. Nhĩ căn tiếp nhận, giao lưu với Thanh trần. Nhưng có kiểu nghe mà không nghe. Âm thanh vẫn chảy vào, chui vào, tấn công vào hai bên màng nhĩ, mình cảm nhận được là mình đang có nghe, nhưng mình chỉ biết là có nghe vậy thôi, chứ không rõ là mình đang nghe cái chi chi, cái gì gì. Nhà thiền có một công phu, thôi, gọi là phương pháp cho dễ hiểu, là phương pháp mở rộng hết, mở toang ra cả lục căn (nhãn nhĩ tỷ thiệt thân ý) để đón nhận lục trần (sắc thanh hương vị xúc pháp) trong cùng một lúc.
16/03/2018(Xem: 23030)
Bí Mật Xứ Tạng (sách pdf) Thích Minh Thế
13/03/2018(Xem: 21577)
Cùng là một tảng đá, một nửa làm thành tượng Phật, một nửa làm thành bậc thang. Bậc thang không phục hỏi tượng Phật rằng: - Chúng ta vốn dĩ cùng là đá, tại sao người ta chà đạp tôi, nhưng lại sùng bái người?! Tượng Phật trả lời: - Vì người chỉ chịu 4 nhát dao đã có được hình hài đó, còn ta lại trải qua trăm ngàn ngọn dao đục đẽo, đau đớn muôn vàn. Lúc đó bậc thang im lặng... Cuộc đời con người cũng thế: Chịu được hành hạ, Chịu được cô đơn,Gánh được trách nhiệm, Vác được sứ mệnh, Thì cuộc đời mới có giá trị...
12/03/2018(Xem: 10357)
Tắt máy. Xuống xe, Mỉm cười. Bình yên. Dạ thưa, con đã đi, mới vừa thượng sơn, và con đã đến. Lạy Phật. Lạy Pháp. Lạy Tăng. Những bước chân khẽ khàng, nhẹ bổng của con đi trên đất, qua sân chùa, theo Thầy từng bậc cấp lên gác chuông, đều cảm nhận được nguồn năng lượng của an lạc.