Nhạc Sĩ Hằng Vang (1933-2021)

03/02/202107:36(Xem: 36467)
Nhạc Sĩ Hằng Vang (1933-2021)

GNO - Nguồn tin của Báo Giác Ngộ, nhạc sĩ Phật tử Hằng Vang tạ thế vào lúc 14 giờ ngày 1-2-2021 (nhằm ngày 20 tháng Chạp năm Canh Tý), hưởng thọ 89 tuổi.

Lễ nhập liệm và thành phục được cử hành vào lúc 7 giờ 30 phút ngày 2-2-2021 (nhằm ngày 21-12-Canh Tý). Linh cữu quàn tại tư gia số 51 đường An Dương Vương, phường Thành Nhất, thành phố Buôn Ma Thuột, tỉnh Đắk Lắk.

Lễ khiển điện, di quan được cử hành vào lúc 14 giờ 30 phút ngày 4-2-2021 (nhằm ngày 23-12-Canh Tý), sau đó linh cữu được an táng tại Nghĩa trang thành phố Buôn Ma Thuột.



nhac-si-hang-vang-1933-2021
Nhạc sĩ Hằng Vang
(1933-2021)



Nhạc sĩ Hằng Vang tên đầy đủ là Nguyễn Đình Vang, pháp danh Như Niên, sinh ngày 1-1-1933 tại Thừa Thiên Huế, là một trong những tác giả lớn của tân nhạc Phật giáo Việt Nam.

Kể từ ca khúc Ánh Đạo vàng (1958), ông sáng tác hàng trăm ca khúc về đề tài Phật giáo, nhiều tác phẩm đã trở thành quen thuộc và đi vào đời sống, sinh hoạt của Gia đình Phật tử.

Tháng 2-1965, với ca khúc Lời sám nguyện, nhạc sĩ được trao giải nhất cuộc thi sáng tác ca khúc Phật giáo lần đầu tiên được Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất chủ trương, buổi trình diễn được tổ chức tại nhà hát lớn Sài Gòn lúc bấy giờ. Ban giám khảo gồm các nhạc sĩ Nguyễn Hữu Ba, Thẩm Oánh, Nghiêm Phú Phi...

Tác phẩm của ông rất đồ sộ, hơn 300 ca khúc, đã được in ấn trong nhiều tập sách nhạc, trình diễn trong nhiều chương trình nhạc hội Phật giáo, phổ biến trong sinh hoạt văn nghệ của Gia đình Phật tử Việt Nam.

 



Thành kính cầu nguyện Chơn linh nhạc sĩ Hằng Vang,
pháp danh Như Niên
vãng sinh về Tịnh cảnh và xin chia buồn cùng thân nhân, gia đình của cố nhạc sĩ.
Ban Biên tập Báo Giác Ngộ




Nhac Si Hang Vang 2Nhac-Si-Le-Cao-Phan-Hang-Vangnshangvang1_dkinhthanhnshangvang2_dkinhthanh
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03/12/2014(Xem: 5300)
Đêm đã khuya, sao tôi còn thao thức mãi! Cứ mỗi lần nhận được thư của những người bạn còn ở lại bên trời quê hương lận-đận là tôi nao cả lòng! Tất cả những thông tin về Huế làm cho tôi xúc động bâng khuâng! Tôi chỉ còn nửa mảnh đời ở đây, còn nửa mảnh đời vẫn gởi lại cho Huế. Buổi chiều với mảnh trời tím cũng gợi nhớ, buổi sáng với nắng cũng xôn xao, cũng không khuây khỏa nỗi rờn rợn Huế trong tim!
25/11/2014(Xem: 5918)
Có một “truyện cổ Khờ-me”, như sau:“- Ngày xửa, ngày xưa có ông vua, một đấng minh quân, cùng với mấy vị quan trọng thần rong thuyền ngoạn du sông nước. Trời nắng như đổ lửa, dòng nước ngược chảy xiết nên những người phu chèo đầm đìa mồ hôi, mặt mũi đỏ au, ráng tận sức lực để chèo đẩy con thuyền đi.
25/11/2014(Xem: 6149)
Tôi không nhớ đã đọc ở đâu câu nói này: Nếu không có gì quý giá để lại cho đời, thì ít nhất cũng đừng để lại một điều gì tệ hại. Khoảng trống đó cũng có thể gọi là một thứ di sản không tệ. Tôi nhớ đến câu nói đó, chỉ vì chiều nay đọc thấy trên Internet một tin nhỏ mà thú vị: Các nhà khoa học Anh quốc vừa phát minh một kiểu lò hỏa táng, được đặt tên Resomator, không khói, không tạo ra bất cứ khí độc nào có hại cho môi trường thiên nhiên và sức khỏe con người.
23/11/2014(Xem: 14177)
Thuở trời đất nổi cơn gió bụi. Khách má hồng nhiều nỗi truân chuyên. ( Chinh Phụ Ngâm Khúc) Trong cuộc sống có những ân tình, nhưng vì hoàn cảnh, hay vì lý do nào đó không trả được, tôi ghi mãi trong lòng, ấp ủ sâu thẳm tận trái tim như báu vật để rồi một lúc nào đó chợt nhớ lại, trân trọng với lòng tri ân vô bờ bến.
22/11/2014(Xem: 6166)
Mùa thu dường như chưa qua mà gió đông đã về tới. Mặt trời mọc sớm nhưng ánh nắng vẫn không xuyên qua nổi những tầng mây xám trên cao và sương mù nặng trĩu trên những con đường nườm nượp xe cộ của thành phố. Thời tiết bắt đầu lạnh, hơn cả tuần nay. Người không nhà đứng co ro nơi hiên của một ngân hàng ở góc đường, chờ đợi kẻ từ tâm.
20/11/2014(Xem: 13384)
Tôi đã lớn lên cùng với những dòng Bát Nhã Tâm Kinh. Những lời sắc bất dị không đã nghe âm vang như tiếng mõ ban mai, như tiếng tim đập của những ngày vui và của những đêm buồn, như tiếng mưa rơi mái hiên trong những buổi chiều ngồi đọc thơ Nguyễn Du.
20/11/2014(Xem: 17213)
Vị trí địa lí và các sinh hoạt văn hóa kinh tế giữa Trung Quốc (TQ) và Việt Nam (VN) đã để lại nhiều dấu ấn trong ngôn ngữ theo dòng thời gian, nhất là khi Phật giáo (PG) du nhập vào Đông Nam Á và TQ. Phần này chú trọng vào các cách đọc (âm Hán Việt) của chữ 梵 phạn hay phạm trong các tài liệu cổ TQ và các dữ kiện tương ứng trong tiếng Việt. Các tài liệu viết tắt là TVGT (Thuyết Văn Giải Tự - khoảng 100 SCN), NT (Ngọc Thiên/543), ĐV (Đường Vận/751), NKVT (Ngũ Kinh Văn Tự/776), LKTG (Long Kham Thủ Giám/997), QV (Quảng Vận/1008), Tập Vận (TV/1037/1067), CV (Chính Vận/1375), TVi (Tự Vị/1615), VB (Vận Bổ/1100/1154), VH (Vận Hội/1297), LT (Loại Thiên/1039/1066), CTT (Chính Tự Thông/1670), Tự Vị Bổ (TViB/1666), KH (Khang Hi/1716), HNĐTĐ (Hán Ngữ Đại Tự Điển/1986), Thiết Vận (ThV/601), Vận Kinh (VK/1161), VBL (Dictionarium Annamiticum-Lusitanum-Latinum,
19/11/2014(Xem: 7674)
Có người không hiểu Phật, than Phật giáo tiêu cực, nói toàn chuyện không vui. Từ đó Tăng ni chỉ được nhớ tới trong những ngày buồn như đám tang, cúng thất, cầu an cho người sắp đi. Rồi thì người ta còn đi xa hơn, xuống thấp hơn một tí, là khi nói đến Tăng ni là họ tưởng ngay đến những người mất sạch, một cọng tóc cũng không có. Thậm chí họ cho mình cái quyền châm chọc khiếm nhã khi nhìn thấy Tăng ni đâu đó. Một chuyện mà có uống mật gấu họ cũng không dám làm đối với những người thế tục cạo trọc.
17/11/2014(Xem: 25719)
Trên chuyến bay từ Paris đến Reykjavik, thủ đô Iceland, tôi không khỏi mỉm cười khi thấy trên màn hình giới thiệu du lịch có những từ “mindfulness” (chánh niệm), “meditation” (thiền), “here and now” (bây giờ và ở đây). Hôm trước cũng nghe một thiền sinh ở Làng Mai (LM) chia sẻ rằng cô thích thú khi nghe một nữ tiếp viên hàng không nói với khách: “Please have mindfulness to bring your luggage down…” (xin chánh niệm khi đưa hành lý xuống…). Thiền tập đã đi vào đời sống người châu Âu đến vậy, có phần ảnh hưởng khá lớn của LM.
16/11/2014(Xem: 6040)
Vẫn biết rằng ai sinh ra cũng có một quê hương để yêu dấu, để gắn bó, để tưởng nhớ khi chia xa. Tuy nhiên tôi luôn luôn có cảm nghĩ là người Huế sống và bộc lộ tình quê hương mãnh liệt hơn bất cứ người dân vùng nào khác chăng?