Tiếng vọng từ Tâm

12/06/202019:03(Xem: 5294)
Tiếng vọng từ Tâm

Hoa Cuc Chau Phi (1)

Tiếng vọng từ Tâm

Sau một ngày mệt nhoài trong, ngoài việc Đạo, việc đời tôi thường tìm đến thứ vui âm nhạc để thả hồn lâng lâng theo những giọng hát mà mình cảm thấy rất là ... còn mãi với thời gian . ( dù đôi khi là những bài hát tình cảm lãng mạn )

Chợt nhớ đến lời của HT Thích Thiện Trí thường gặp trong những bài pháp thoại “ Tăng sĩ xuất gia hành đạo cũng phải là những diễn viên thật đại tài không phải chỉ ở trí tuệ sâu sắc có được mà còn vào hình tướng oai nghi tế hạnh “

Trong mùa đại dịch này, phải nói là có một điều lợi ích cho người muốn tu học Phật Pháp là các giảng sư uyên bác đã xuất hiện trên YouTube hoặc qua Livestream và tuỳ theo căn cơ cao thấp của mình người tu học có thể cảm thông và tiến tu .

Lại nhớ đến lời phê bình của các bạn tôi về những nhà thơ người soạn nhạc đại tài như sau
“Người nghệ sĩ thật sự là người có thể đem hết tâm hồn mình ra qua thơ, văn, âm nhạc hay giọng hát và người thưởng thức sẽ đánh giá qua tâm tình ấy .
Và họ cũng khó có thể so sánh với ai đó hay đặt trên bàn cân để cân xem ai hay hơn ai ?

Miễn là nó làm sao truyền cảm đến tận đáy lòng và làm mình ghi nhớ mãi không quên. Đó chính là sức cảm thông của mỗi người ở mỗi lần
thưởng thức . “
Do vậy không thể nói bài giảng nào hay, hoặc trác tuyệt hơn bài giảng nào , có chăng là mức độ cảm thông của người nghe giảng đó , có đặt hết chú tâm vào bài pháp thoại trong 30 phút đó hay 45 phút để rồi ngồi ghi lại những cảm nghĩ của mình .

Và lạ quá điều này hôm nay lại vang vọng lên từ chính nơi sâu thẩm nhất trong tâm tôi.
Có lẽ sáng hôm qua sau khi một niệm thiện phát khởi đối với Cô Chủ biên một tờ báo mạng Phật Giáo tôi đang cộng tác, tôi mới nhớ lại lời chỉ dạy nghiêm khắc của Giảng Sư Đại Học Trần Ngọc Tiếng từ ngày trước khi còn thực tập : “ Con có thông minh nhưng điều quan trọng nhất cho con là phải tập nghe lời phê bình khiển trách và phải thấy lỗi mình trước khi thấy lỗi người khác . Và cũng đừng khứ khư ôm lấy định kiến chủ quan con về một vấn đề gì hay lạm dụng lòng tốt của người khác đối với con do một mối duyên tình nào. Do đó Thầy sẽ rất nghiêm khắc với con để chặn bớt những nông nổi của tiềm năng nầy “

Gần một tháng nay lời ấy đã được lập lại từ một vị Thầy mà tôi kính trọng và có lẽ kiếp trước đã phước phần quy y Tam Bảo hay sao mà sáng nay sau bài pháp thoại phẩm Tôn Đạo thứ 34 trong kinh Ma Ha Bát Nhã , bao nhiêu nông nổi bồng bột của tuổi trẻ ngày xưa sao lại xuất hiện gần đây trong tôi , và đã tự hiện ra trước mắt như một cuốn phim và tôi tự hứa thầm kể từ hôm nay cho đến những ngày cuối tuần tôi sẽ không làm gì cả và tự mình sám hối và chép đi chép lại 4 loại chấp thủ (Dục thủ-Kiến thủ -Chấp thủ những tập tục - Chấp thủ những quan niệm của bản ngã mình ) cùng với phẩm Đại Minh Bảo Tháp và Tôn Đạo mà người tu thường gặp trong cuốn Cẩm Nang Nhân Sinh của Ngài Phật Sứ (Buddhadasa Bhikkhu)và của Kinh Ma Ha Bát Nhã để đọc đi đọc lại và chiêm nghiệm lỗi mình và cúng dường Tam Bảo và cũng để thành  tâm sám hối với Thầy, tôi đã viết lên những tiếng vọng từ đáy tâm: 


Niềm hỷ lạc kéo dài vui khó tả
Tàm quý thật sự đã về lại trong ta
Thẹn thùng ...nhiều năm giờ mới thấy ra
Ồ! Thất thánh tài từ lâu hằng mong ước ,

Đại minh chú xoá tan bao hệ phược
Lỗi ta trước mắt ... mong đạt mong cầu
Quên hết đi mười pháp dạy chăn trâu
Đôi phút lơ đãng canh chừng ... lạc mất


Phút sâu lắng ngộ chẳng ai Ma, Phật !
Tự ta tạo rồi trách lỗi cho người
Đừng so sánh, đủ sao được tám, mười
Sự cảm thông chỉ đến khi tỉnh thức !

Thấy được lỗi mình chính là thần lực,
Đừng chờ ai tha thứ với bao dung,
Tự mình sám hối thành tín khiêm cung.
Trí tuệ sẽ đến khi không chờ không đợi! 
Hạnh phúc tìm nơi lợi tha hơn tự lợi

Kính xin chia sẻ cùng các bạn hữu và ước ao ai cũng nghe được tiếng vọng này  . Phải chăng đó là Tàm Quý , một trong 7 thánh tài mà kinh thường dạy


 Huệ Hương 







Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/09/2013(Xem: 10386)
Khi bước xuống thuyền vượt biên ai cũng mang đầy hy vọng, mơ ước... Có kẻ mơ ước một tương lai xán lạn ở chân trời mới, có người chỉ mong những giấc mộng bình thường: Ngày hai bữa đủ no, tự do yên ổn...
28/06/2013(Xem: 4096)
Người lãng tử đã rong ruổi qua bao đoạn đường đời, trên những bước dài phiêu bạt. Đôi khi nghe trên vai hằn lên những dấu ấn, nặng nề, vương mang. Phải chăng cuộc làm người là ảo mộng, là phù du như sương đọng sớm mai, trên cành lá muôn lần thay hoa đổi lá.
27/06/2013(Xem: 5637)
GS TS Trần Văn Khê nói về âm nhạc Phật giáo Việt Nam
22/06/2013(Xem: 4658)
Hạc đi dọc theo con đường nhỏ, mặt trời đang xuống chầm chậm, cái nắng gắt gay của mùa hạ chỉ còn lại những oi nồng khó chịu. Cơn mệt từ đâu ập đến, Hạc chợt muốn ngồi bệt xuống lề đường, gục đầu vào hai cánh tay chìm thẳng vào giấc ngủ. Hai chân rời rã, cổ họng khát khô, cái mệt, cái buồn đổ ập lên cô, con đường thật vắng, cái nắng quái buổi chiều thật buồn, vậy mà trời đang vào Tết đó, cái Tết đang ở đâu khi cái tôi đang rã rời trong một khí hậu kỳ quặc ở đây.
22/06/2013(Xem: 5872)
Buổi sáng ra vườn, nhìn lên trời cao bồng bềnh mây trắng Nhìn xuống khu vườn, còn thơm ngát sương lan, Nhìn ra đầm sen, nở rộ những cánh sen hồng, Xin thành khẩn hái mười đóa sen dâng Phật.
22/06/2013(Xem: 5675)
Không biết tôi đã đọc Bông hồng Cài áo của thày Nhất Hạnh bao nhiêu lần. Từ những ngày còn thơ ấu sống trong vòng tay mẹ, cho đến ngày hôm nay, khi nấm mồ của mẹ đã xanh ươm cỏ, bài viết luôn làm tâm hồn tôi chùng xuống trong những yêu thương dịu dàng nhất.
22/06/2013(Xem: 4984)
Trong cuộc đời đã bao lần bực dọc, hờn giận vì những việc thật nhỏ nhoi mà hư đi những chuyện quan trọng, làm mất lòng bạn bè, người thân, mà tâm cũng chẳng vui. Cuộc sống ngắn quá nên một lần nghe cô bạn kể chuyện này, ngẫm nghĩ và ngồi viết lại để mong lúc nào mình cũng sẽ làm được như thế. Bỏ hết những âu lo cho nhẹ nhõm trong lòng. (Thiên Hương).
22/06/2013(Xem: 8687)
Vậy là đã một năm, thời gian trôi quá nhanh nhưng lại thật không nhẹ nhàng khi những buồn thương vẫn còn hằn in trên dấu đá. Giờ này chắc chị đã bắt đầu một cuộc đời nào khác tại một nơi chốn bình yên vĩnh cửu, và tiếng cười của chị, những thương yêu của chị vẫn mênh mang trong một cõi thiên thu nào đó. Trong lúc ở đây, tại thế giới này, chúng em vẫn còn tưởng nhớ, vẫn cảm nhận những yêu thương vời vợi mà chị đã để lại trong đời sống ngắn ngủi của chị, và vẫn nghe trong tâm mình những khắc khoải đớn đau ...
22/06/2013(Xem: 5321)
Buổi sáng, trời hơi se lạnh và ẩm ướt âm u, hồi đêm hình như rất gió và ầm ì những tiếng sấm gợi lại những lo sợ xa xôi của thời còn chinh chiến. Nhìn ra khung cửa, đồi cỏ vẫn trải dài thoai thoải, những khu vườn xung quanh đã rực rỡ những đóa hoa xuân. Tiếng chim hót lảnh lót đầu hiên hòa nhịp dáng dấp nhí nhảnh của những chú chim sà mình xuống hàng rào rồi lại nhẹ cất cánh lên cao. Hồn nhẹ tâng theo những đám mây trời, tạ ơn đời sống, tạ ơn sự bình yên, tạ ơn những mượt mà của tạo hóa.
22/06/2013(Xem: 4506)
Tôi đã đi trên con đường này không biết đã bao nhiêu buổi sáng. Có buổi thành phố còn đang ngái ngủ, chỉ có những chiếc xe rửa đường rì rào lăn bánh, có buổi những toà cao ốc còn tắm đẫm sương đêm làm hai hàng mi long lanh những hạt nước trong suốt của hơi lạnh mùa đông. Và có những buổi như sáng nay, đường phố ngập những chiếc lá vàng và những hàng cây hai bên đường xôn xao đổ lá. Tự dưng, tôi nghe hồn mình chùng xuống vì một thoáng nhớ xa xôi.