Nẻo vào Hoa Vẫn Nở

04/06/202018:27(Xem: 11721)
Nẻo vào Hoa Vẫn Nở

hoa van no-ht thich thien dao

NẺO VÀO HOA VẪN NỞ 

 

HOA VẪN NỞ-TÂM KINH MẶT TRỜI của Hoà Thượng THÍCH THIỆN ĐẠO  do Nhà xuất bản HỒNG ĐỨC ấn hành Tháng 4- 2020 đúng vào Mùa Khánh Đản Phật lịch 2546 .

Đóa hoa nơi HOA VẪN NỞ là một đóa hoa  ẩn dụ; và DỤ là một trong mười hai thể loại kinh điển Phật giáo .

 Hoa trong HOA VẪN NỞ là : “ Đóa hoa tình thương và giác ngộ,là hương vị của chánh pháp “. Là tinh hoa tư tưởng Phật giáo .

Tác phẩm HOA VẪN NỞ chia làm ba phần, mỗi phần căn bản đều là những pháp thoại ngắn gọn, súc tích. Mỗi pháp thoại được ghi một chữ số .

 Nội dung tư tưởng mỗi phần tương dung, tương nhiếp, tương liên lẫn nhau; … Vì thế , cần thiết có những dẫn nhập cho một số những chủ đề bàng bạc trong HOA VẪN NỞ .

    
1 . TÂM :

Ngay khi được tiếp xúc HOA VẪN NỞ,  đã có những câu hỏi gợn lên trong tâm trí tôi:  “ Tâm là gì ? Tìm tâm ở đâu ? Ta có thể nhận diện được tâm không ?” và lòng tự dặn lòng  hẵn sẽ tìm thấy những câu trả lời thỏa đáng từ nơi tác phẩm .

 

Tâm là một pháp do nhiều yếu tố khác tập hợp thành, tâm là nơi chứa nhóm hạt giống của các pháp  sinh ra mà hiện hành, vì thế tâm là chủ tể của chính mình, như kinh Pháp Cú Phật dạy : Tâm làm chủ, tâm tạo tác. Ngay nơi HOA VẪN NỞ  tác giả minh thị ngay :  TÂM ấy là PHẬT , tâm ấy là tánh giác. Tánh giác, Phật tâm vốn sẵn có trong mình, tự có trong mình…Tâm ấy không từ đâu đến, tâm ấy cũng không về đâu cả  (1.1) ( Phần thứ 1, câu thứ nhất)


Do đó, người tầm cầu giải thoát, giác ngộ hãy nương vào tâm ấy mà tìm cầu, vin vào tâm ấy mà đứng dậy, nương tựa vào tâm ấy mà tu tập, hành trì, tự nương tựa nơi chính  mình, không nương tựa vào bất cứ ai khác. Mỗi người hãy là ốc đảo của chính mình.

 

 

 2 . ĐỨC PHẬT – PHẬT TÍNH

          Đức Phật –trong HOA VẪN NỞ là Đức Phật PHÁP THÂN . Rất ít pháp thoại liên hệ đến Đức Phật ứng thân, hóa thân, Đức Phật lịch sử . Tác gia cho thấy duy nhất chỉ có Đức Phật Pháp Thân mới đủ sức chuyển tải toàn bộ tư tưởng giáo lý đạo Phật vào đời. chỉ Đức Phật Pháp thân mới khai mở dòng suối cam lộ giải thoát giác ngộ lưu nhuận qua ngàn trùng non biển , dào dạt giữa lòng người, và khắp cả vũ trụ nhân hoàn …

“ Phật là tâm, Phật là tánh giác, có tánh giác tức có Phật “ (  Phần 1. Pháp cú 1 )*

“Phật là tình thương, Phật là sự sống.” (1.4 )*

“ Đức Phật là một vĩ nhân trên các vĩ nhân, một nhà cách mạng vượt không gian và thời gian, một nhà văn hóa tâm linh không lệ thuộc giáo điều, một con người siêu việt về nhân cách và trí tuệ “ (1.6)*

Tất cả tinh hoa tinh túy Phật chất, Phật tính gồm thâu trong hình tượng Đức Phật Pháp Thân; Mọi phẩm chất, tướng trạng của chư Phật Ứng Thân, Hóa Thân và cả Đức Phật lịch Sử đều là thuộc tính trong Đức Phật Pháp Thân. Do đó,  có thể nói đóa hoa ẩn dụ trong HOA VẪN NỞ là Đức Phật Pháp Thân ấy .


3 .  PHẬT TÍNH - KHÔNG TÍNH – VÔ NGÃ TÍNH

Vậy thì, ai muốn thấy Đóa Hoa vẫn nở, đang nở , muốn tiếp xúc hương thơm giải thoát tỏa ra từ đóa hoa ẩn dụ ấy, hãy tự mình chiêm nghiệm, nhận thức và hãy tự bước chân vào vườn hoa TRÍ TUỆ GIẢI THOÁT GIÁC NGỘ.

Bước chân đầu tiên khởi hành phải từ nhận thức đúng đắn, thấy biết đúng đắn . Chuyên ngữ Phật học gọi là CHÁNH KIẾN.  Đức Phật đã vạch ra tám con đường vào Thánh Đạo thì CHÁNH KIẾN ở vị trí đầu tiên,  là con đường quan trọng nhất dẫn đến mục tiêu  cứu cánh giáo pháp của Ngài là chấm dứt khổ đau, đạt được an vui, hạnh phúc.

“ Với trí tuệ chân chính, người ấy nhận biết sự vật như chính nguyên trạng ban đầu của chúng “ ( 1. 27 )*

“ Trong sinh hoạt tâm linh, hành giả rất cần chủ động về phương hướng, xác định rõ điểm đến của sự tu tập” ( 1.40 )*           

Ý thức không gì là ta, không gì là của ta, khái niệm vô ngã là cốt tủy tư tưởng đạo Phật, là yếu chỉ để hành trì, tôi luyện, tu tập hầu đạt đến cứu cánh giải thoát, giác ngộ. Vì thế Hòa thượng Giáo thọ Thích Thiện Siêu mới nhấn mạnh VÔ NGÃ LÀ NIẾT BÀN . Tư tưởng  VÔ NGÃ bàng bạc trong HOA VẪN NỞ .

“ Còn chấp ngã là còn xiềng xích . Bao đời kiếp ta đã sống trong ngục tù chấp ngã, nên đã làm khô cạn dòng suối yêu thương, đã làm khô héo tâm bồ dề hiếu thuận .

( 1.38 ) *

“ Các pháp do duyên khởi, nên không có tự tánh, vì không có tự tánh, nên không có tánh riêng biệt, không cố định theo không gian và thời gian…(1.84) *

……….

Cách nay khoảng chừng 60 năm, lần đầu tiên được đọc KINH PHÁP CÚ bản dịch tiếng Việt của Ngài Giáo thọ sư THÍCH THIỆN SIÊU, in với bút danh TRÍ ĐỨC, tôi vô cùng, hưng phấn, thú vị đọc như đọc một thi phẩm trường thiên, đọc như đọc một tập thơ xuôi…

 Tâm tư thơ ấu, của tôi vô cùng phấn chấn. Có những câu kinh đã in sâu vào A lại gia thức từ bấy đền  giờ … Khi có điều kiện phục sinh, hiện khởi nó hiện rõ mồn một từng câu chữ lên mặt phẳng ý thức. Bất ngờ 50 năm sau tôi lại bắt gặp cảm giác ấy khi đọc HOA VẪN NỞ ….

Do đó hôm nay, khơi mở vài nẻo vào cho HOA VẪN NỞ, , cố gắng hết sức kiệm lời  để dành cảm xúc trực tiếp phong phú cho bạn đọc khi thưởng lãm, chiêm nghiệm từng câu chữ của  tác phẩm.

Sau hết, tôi muốn nói lại cảm giác phấn chấn khi được tiếp xúc tác phẩm HOA VẪN NỞ để nhắc quý bạn đọc đang sở hữu tác phẩm trong tay thì hãy đọc ngay đi để tự mình hưởng thụ, hấp thụ được dòng sữa pháp mật ngọt, cam lồ lưu nhuận trong HOA VẪN NỞ. Chắc chắn  bạn sẽ nhận ra rằng : Đây là loại SÁCH GỐI ĐẦU GIƯỜNG, là KIM CHỈ NAM cho người con Phật trên con đường tìm cầu giải thoát, giác ngộ .

      
                                                 
HẠNH PHƯƠNG .
Suối Cát, Xuân Lộc, Đồng Nai 
Hướng về VU LAN PL 2564

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25/03/2018(Xem: 5383)
Khi dòng sông phút trước không còn là dòng sông phút sau, thì đời người phút trước cũng không giống đời người phút sau. Theo dòng thời gian, mọi thứ trôi qua còn nhanh hơn thế nữa. Nhưng thời gian có không, trong sự dịch chuyển của đơn vị vật chất nhỏ nhất (neutron, proton, quantum, photon...)? Một phần triệu giây, hoặc ngắn hơn! Có đơn vị thời gian nhỏ nhất hay không? Có tên gọi cho một khoảnh thời gian quá nhỏ nhiệm như thế không? Thời gian, đối với lý thuyết vật lý hiện đại, chỉ còn là một khái niệm, dường như có, dường như không, hoặc không hề tồn tại, hoặc tồn tại như một ảo tưởng, ảo giác từ tâm thức, hoặc như là một mộng ảo từ sự sinh diệt của một lượng tử, một hạt ‘ánh sáng’ hay ‘sóng’ mơ hồ tức-hữu tức-vô. Long Thọ (1) từ thế kỷ thứ hai chẳng đã từng nói là không làm gì có thời gian hay sao! (2) Vì thời gian do nơi vật thể mà có; mà vật thể như photon (hạt căn bản—elementary particle) còn không thể nói là có hiện hữu như là một “vật” thì thời gian làm gì hiện hữu? (3)
24/03/2018(Xem: 5267)
Nghe, lắng nghe, và không nghe khác nhau ở điểm nào? Nghe. Dĩ nhiên là bằng đôi tai rồi. Nhĩ căn tiếp nhận, giao lưu với Thanh trần. Nhưng có kiểu nghe mà không nghe. Âm thanh vẫn chảy vào, chui vào, tấn công vào hai bên màng nhĩ, mình cảm nhận được là mình đang có nghe, nhưng mình chỉ biết là có nghe vậy thôi, chứ không rõ là mình đang nghe cái chi chi, cái gì gì. Nhà thiền có một công phu, thôi, gọi là phương pháp cho dễ hiểu, là phương pháp mở rộng hết, mở toang ra cả lục căn (nhãn nhĩ tỷ thiệt thân ý) để đón nhận lục trần (sắc thanh hương vị xúc pháp) trong cùng một lúc.
16/03/2018(Xem: 22595)
Bí Mật Xứ Tạng (sách pdf) Thích Minh Thế
13/03/2018(Xem: 21536)
Cùng là một tảng đá, một nửa làm thành tượng Phật, một nửa làm thành bậc thang. Bậc thang không phục hỏi tượng Phật rằng: - Chúng ta vốn dĩ cùng là đá, tại sao người ta chà đạp tôi, nhưng lại sùng bái người?! Tượng Phật trả lời: - Vì người chỉ chịu 4 nhát dao đã có được hình hài đó, còn ta lại trải qua trăm ngàn ngọn dao đục đẽo, đau đớn muôn vàn. Lúc đó bậc thang im lặng... Cuộc đời con người cũng thế: Chịu được hành hạ, Chịu được cô đơn,Gánh được trách nhiệm, Vác được sứ mệnh, Thì cuộc đời mới có giá trị...
12/03/2018(Xem: 10318)
Tắt máy. Xuống xe, Mỉm cười. Bình yên. Dạ thưa, con đã đi, mới vừa thượng sơn, và con đã đến. Lạy Phật. Lạy Pháp. Lạy Tăng. Những bước chân khẽ khàng, nhẹ bổng của con đi trên đất, qua sân chùa, theo Thầy từng bậc cấp lên gác chuông, đều cảm nhận được nguồn năng lượng của an lạc.
10/03/2018(Xem: 5802)
Tiếng Việt thời LM de Rhodes - sinh thì là chết?, Các phần trước của loạt bài "Sinh thì là chết?" (11.1, 11.2 và 11.3) đã ghi nhận khả năng liên hệ sinh 生 trong sinh thì với cách đọc Hán Việt thăng[2] 升 và phương ngữ ở phía Nam Trung Quốc (TQ) qua dạng sing/seng (shēng bình thanh, giọng BK bây giờ), hay là một cách dùng nhầm của tiếng Việt[3] (so với nghĩa sinh thì/sinh thời trong tiếng Việt hiện đại). Phần này bàn về khả năng sinh thì là kết quả thể hiện qua ngôn ngữ từ tư duy tổng hợp của người VN: kết hợp lòng tin Công giáo với truyền thống tôn trọng người đã ‘qua đời’ qua uyển ngữ Hán Việt (HV). Tài liệu tham khảo chính của bài viết này là ba tác phẩm của LM de Rhodes soạn: cuốn Phép Giảng Tám Ngày (viết tắt là PGTN), Bản Báo Cáo vắn tắt về tiếng An Nam hay Đông Kinh (viết tắt là BBC) và từ điển Annam-Lusitan-Latinh (thường gọi là Việt-Bồ-La, viết tắt là VBL) có thể tra từ điển này trên mạng, như trang này chẳng hạn
03/03/2018(Xem: 26531)
Vừa qua, bản thảo cuốn sách này, « Con Người và Phật Pháp » được tác giả Lê Khắc Thanh Hoài gởi đến cho tôi với lời đề nghị tôi có vài dòng đầu sách. Tôi có phần e ngại, vì có thể tôi không nắm rõ hết ý tưởng của tác giả và cũng có thể không nêu hết ý nghĩ của mình. Thế nhưng đối với một tác giả, một nữ cư sĩ Phật tử trí thức thuần thành, một nhà văn, một nhà thơ và là một nhạc sĩ mà tôi vẫn lưu tâm, cảm phục, cho nên tôi quên đi phần đắn đo mà mạnh dạn có mấy dòng, gọi là chút đạo tình và lòng trân trọng đối với chị Thanh Hoài.
01/03/2018(Xem: 19271)
- "Động Cửa Thiền" (ĐCT) là truyện ngắn đắc ý nhất của Tâm Không Vĩnh Hữu (TKVH), đã được rất nhiều trang web đăng tải, được người khác chuyển thể thành thơ lục bát, được vài tổ chức phi chính phủ đưa vào audio "đọc truyện", được đến 2 nhóm điện ảnh tự ý chuyển thể kịch bản phim để tham dự Liên hoan Phim Ngắn Quốc Tế, và cũng được nhiều tác "giả" tự tiện cải tên đổi hiệu lấy làm sáng tác của chính mình...
28/02/2018(Xem: 13643)
Ở đời có những người không đức lại tự cho rằng quá nhiều đức; không tài lại nghĩ mình kỳ tài không ai bằng; làm lợi ích cho người không được bao nhiêu mà nghĩ mình làm quá nhiều; thành tựu không lớn mà nghĩ là thành tựu chưa từng thấy… là bởi “cái tôi” quá lớn. Cái tôi (the Self, the Ego) ấy vượt khỏi giới hạn của thân xác, đóng cọc cắm rào khắp nơi nào nó hướng đến. Nó vô hình nhưng lại mượn cái hữu hình để tự thể hiện sự hiện hữu của nó. Và sự hiện hữu theo cách thế bành trướng, lấn lướt của một cái tôi lớn, làm cho không gian chung quanh chật chội, tù túng. Ngay cả môi trường sống của gia đình, trường học, làng xóm, tổ chức tôn giáo, quốc gia, cho đến thế giới, trước sự hung hăng hãnh tiến, tự tin, tự mãn của một “cái tôi đáng ghét,” (1) sẽ bị ô nhiễm, khó thở. Cái tôi ấy nếu là người bình thường thì chỉ gây khó chịu, hoặc làm trò cười cho hàng thức giả trong vài phút giây; còn như cố gắng giành lấy trách nhiệm lãnh đạo tập thể nữa thì mới là hiểm họa cho nhiều người, trong một
08/02/2018(Xem: 10339)
Ta lỗi hẹn rồi với Huế xưa Với chiều phai nắng, với cơn mưa Với đường hoa xứ hương thoang thoảng... Có lẽ.. hồn quê vẫn đợi chờ ?