Lặng nhìn con sóng thịnh suy...

13/06/201911:16(Xem: 6731)
Lặng nhìn con sóng thịnh suy...
blank


Namo Sakya Muni Buddhaya

Lặng nhìn con sóng thịnh suy... 
Chẳng biết nguyên nhân gì chùa lại bị cháy.
Vị sư trụ trì trầm tĩnh trước sự tình không thể nào cứu vãn 
rồi thản nhiên Ngài bước ra khỏi đám lửa.
Một vị khách đi ngang qua và nói:
''Nhân quả gì đây,hay là do ăn ở mích lòng ai?''
Chú Sadi chẳng giải đáp được nên đến chỗ vị Sư hỏi:
"Kính bạch Thầy,do nhân quả gì mà chùa ta lâm vào cảnh khổ, 
chùa bị đốt, người đi ngang qua buông lời không hay?"
Vị Sư chùa nhìn chú tiểu mỉm cười và nói:
 "Con cứ chờ xem"
Chú Sadi chẳng hiểu nổi lời ấy
Nhưng chỉ nữa năm sau, rất nhiều Phật tử phát tâm cúng
 dường chùa được xây dựng lại như cũ nhưng mới hơn.
Khi đó chú Sadi nhìn hoàn cảnh ngôi chùa và chợt hiểu ra điều 
gì đó, chú Sadi lại đến chỗ vị Sư và hỏi:
 "Bạch Thầy,phải chăng Thầy kêu con chờ để xem điều này?"
Vị Sư vẫn với tư thế ngồi thản nhiên nhìn ngôi chùa, 
mỉm cười và nói : "Con cứ chờ xem"
Khoảng ba năm sau, chú Sadi nay cũng đã lớn vẫn nhìn ngôi 
chùa mỗi ngày thay đổi và nhớ tới lời vị Sư "con cứ chờ xem"
thật ra là chú nên chờ xem điều gì.
Một lần nữa chú Sadi ngày nào đến chỗ vị Sư và hỏi:
 "Bạch Thầy, con nên chờ xem điều gì ?"
Vị Sư lúc này không nhìn ngôi chùa, không nhìn chú Sadi 
mà chỉ nhắm mắt đáp rằng : " Con đã xem rồi, còn hỏi Ta điều gì"
Chú Sadi nhớ lại tất cả, từ khi chùa bị cháy, bị người nói lời 
không hay, cho đến chùa xây mới, Phật tử khen chùa đẹp, nay 
chùa đã hơi cũ người lại đến vì lòng thành, chú nhìn dáng vẻ 
thản nhiên của vị sư phụ, chú nhớ lần đầu tiên ngôi chùa bị 
đốt sư phụ vẫn là điềm nhiên như thế, xây mới cũng như thế, 
khen hay chê cũng thản nhiên cho đến chùa cũ kĩ vẫn 
thản nhiên như vậy. 
Chú Sadi chợt ngộ ra lời thầy, chẳng phải là chờ đợi mà cứ 
thản nhiên để mọi thứ diễn ra theo quy luật của nó, còn Ta 
sống đời thản nhiên đó là đời sống phạm hạnh ở nơi một vị 
Tỳ kheo mà Thầy của chú đã, đang, sẽ sống mà không dính
 mắc vào bất cứ ngoại cảnh nào. 
Chú đảnh lễ vị Sư Phụ đáng kính! Và chú hiểu ra rằng đời 
người dẫu có muôn ngàn sóng gió, suy cho cùng cũng chỉ là 
trường tu dưỡng cho bản thân. Thịnh suy nào cũng không 
quan trọng bằng nội tâm ta có dính mắc hay không, vì dính mắc
 đó là nguồn gốc luân hồi, là cô phụ với 
con đường giải thoát thênh thang...EmojiEmojiEmoji
blank
 
Trầm Tĩnh Sống 
 
Niềm vui dù quá lớn
Sẽ dần dần trôi qua,
Và nỗi đau cùng cực
Rồi cũng tìm phôi pha..
 Biết thế đừng tự phụ
Vì thành công hôm nay
Cũng không sầu ủ rũ
Lúc gặp điều không may!..
 
- Sao trẻ con hay khóc
Mà hiếm khi chúng buồn ?
Người lớn năng cười cợt
Giữa tiếng lòng lệ tuôn! 
Trẻ thơ hôm nay giận
Ngày mai ngồi với nhau
Người lớn '' biết tha thứ ''
Lại nhắc hoài mãi sau. 
 
- Thật hiếm khi tìm gặp
Bình an ở bên ngoài .
An bình chỉ có thể
Gặp trong lòng ta thôi! 
 
Ngày qua, ngày mới đến
Người đi, kẻ khác về
Chỉ có tình thương mến
Đọng lại cùng sơn khê..
                  Như Nhiên- Thích Tánh Tuệ                
                  
blank
Kính chia sẻ cùng cà nhà hình ảnh Khóa tu học 1/June/2019
tại chùa Địa Tạng thành phố Montreal- CANADA 
do Thượng tọa Thích Thông Giới trụ trì.
blank
blank
blank
blank
blank
blank

blank

blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank

blank
blank
佛菩薩的願力之-南無大行普賢菩薩十大願 - LULUMACHA - lulumacha’s blog
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16/03/2018(Xem: 23455)
Bí Mật Xứ Tạng (sách pdf) Thích Minh Thế
13/03/2018(Xem: 21734)
Cùng là một tảng đá, một nửa làm thành tượng Phật, một nửa làm thành bậc thang. Bậc thang không phục hỏi tượng Phật rằng: - Chúng ta vốn dĩ cùng là đá, tại sao người ta chà đạp tôi, nhưng lại sùng bái người?! Tượng Phật trả lời: - Vì người chỉ chịu 4 nhát dao đã có được hình hài đó, còn ta lại trải qua trăm ngàn ngọn dao đục đẽo, đau đớn muôn vàn. Lúc đó bậc thang im lặng... Cuộc đời con người cũng thế: Chịu được hành hạ, Chịu được cô đơn,Gánh được trách nhiệm, Vác được sứ mệnh, Thì cuộc đời mới có giá trị...
12/03/2018(Xem: 10513)
Tắt máy. Xuống xe, Mỉm cười. Bình yên. Dạ thưa, con đã đi, mới vừa thượng sơn, và con đã đến. Lạy Phật. Lạy Pháp. Lạy Tăng. Những bước chân khẽ khàng, nhẹ bổng của con đi trên đất, qua sân chùa, theo Thầy từng bậc cấp lên gác chuông, đều cảm nhận được nguồn năng lượng của an lạc.
10/03/2018(Xem: 5878)
Tiếng Việt thời LM de Rhodes - sinh thì là chết?, Các phần trước của loạt bài "Sinh thì là chết?" (11.1, 11.2 và 11.3) đã ghi nhận khả năng liên hệ sinh 生 trong sinh thì với cách đọc Hán Việt thăng[2] 升 và phương ngữ ở phía Nam Trung Quốc (TQ) qua dạng sing/seng (shēng bình thanh, giọng BK bây giờ), hay là một cách dùng nhầm của tiếng Việt[3] (so với nghĩa sinh thì/sinh thời trong tiếng Việt hiện đại). Phần này bàn về khả năng sinh thì là kết quả thể hiện qua ngôn ngữ từ tư duy tổng hợp của người VN: kết hợp lòng tin Công giáo với truyền thống tôn trọng người đã ‘qua đời’ qua uyển ngữ Hán Việt (HV). Tài liệu tham khảo chính của bài viết này là ba tác phẩm của LM de Rhodes soạn: cuốn Phép Giảng Tám Ngày (viết tắt là PGTN), Bản Báo Cáo vắn tắt về tiếng An Nam hay Đông Kinh (viết tắt là BBC) và từ điển Annam-Lusitan-Latinh (thường gọi là Việt-Bồ-La, viết tắt là VBL) có thể tra từ điển này trên mạng, như trang này chẳng hạn
03/03/2018(Xem: 27537)
Vừa qua, bản thảo cuốn sách này, « Con Người và Phật Pháp » được tác giả Lê Khắc Thanh Hoài gởi đến cho tôi với lời đề nghị tôi có vài dòng đầu sách. Tôi có phần e ngại, vì có thể tôi không nắm rõ hết ý tưởng của tác giả và cũng có thể không nêu hết ý nghĩ của mình. Thế nhưng đối với một tác giả, một nữ cư sĩ Phật tử trí thức thuần thành, một nhà văn, một nhà thơ và là một nhạc sĩ mà tôi vẫn lưu tâm, cảm phục, cho nên tôi quên đi phần đắn đo mà mạnh dạn có mấy dòng, gọi là chút đạo tình và lòng trân trọng đối với chị Thanh Hoài.
01/03/2018(Xem: 19493)
- "Động Cửa Thiền" (ĐCT) là truyện ngắn đắc ý nhất của Tâm Không Vĩnh Hữu (TKVH), đã được rất nhiều trang web đăng tải, được người khác chuyển thể thành thơ lục bát, được vài tổ chức phi chính phủ đưa vào audio "đọc truyện", được đến 2 nhóm điện ảnh tự ý chuyển thể kịch bản phim để tham dự Liên hoan Phim Ngắn Quốc Tế, và cũng được nhiều tác "giả" tự tiện cải tên đổi hiệu lấy làm sáng tác của chính mình...
28/02/2018(Xem: 14072)
Ở đời có những người không đức lại tự cho rằng quá nhiều đức; không tài lại nghĩ mình kỳ tài không ai bằng; làm lợi ích cho người không được bao nhiêu mà nghĩ mình làm quá nhiều; thành tựu không lớn mà nghĩ là thành tựu chưa từng thấy… là bởi “cái tôi” quá lớn. Cái tôi (the Self, the Ego) ấy vượt khỏi giới hạn của thân xác, đóng cọc cắm rào khắp nơi nào nó hướng đến. Nó vô hình nhưng lại mượn cái hữu hình để tự thể hiện sự hiện hữu của nó. Và sự hiện hữu theo cách thế bành trướng, lấn lướt của một cái tôi lớn, làm cho không gian chung quanh chật chội, tù túng. Ngay cả môi trường sống của gia đình, trường học, làng xóm, tổ chức tôn giáo, quốc gia, cho đến thế giới, trước sự hung hăng hãnh tiến, tự tin, tự mãn của một “cái tôi đáng ghét,” (1) sẽ bị ô nhiễm, khó thở. Cái tôi ấy nếu là người bình thường thì chỉ gây khó chịu, hoặc làm trò cười cho hàng thức giả trong vài phút giây; còn như cố gắng giành lấy trách nhiệm lãnh đạo tập thể nữa thì mới là hiểm họa cho nhiều người, trong một
08/02/2018(Xem: 10737)
Ta lỗi hẹn rồi với Huế xưa Với chiều phai nắng, với cơn mưa Với đường hoa xứ hương thoang thoảng... Có lẽ.. hồn quê vẫn đợi chờ ?
08/02/2018(Xem: 11351)
Hỏi: Thế nào là tâm bị ô nhiễm ? Đáp: Tâm gồm hai phần chính là tâm và sở hữu tâm (tâm sở). Sự thấy biết cảnh thuần khiết gọi là tâm. Sự pha màu vào thấy biết cảnh thuần khiết làm nó biến dạng gọi là tâm sở. Cả hai tâm này đồng sinh, đồng diệt, đồng cảnh, đồng trú căn. Cho nên rất khó biết được tâm (thuần khiết) mà chỉ biết được tâm sở. (Tâm sở là tâm nhận diện cảnh theo chức năng riêng của nó, như tâm sở Tham có chức năng là khao khát cảnh, tâm sở Sân có chức năng huỷ diệt cảnh). Giống như đường hoà vào nước, người uống chỉ biết vị ngọt của đường mà không thế biết sự không vị của nước tinh khiết trong nước đường. Nước bản chất là H2O, nếu lẫn cặn thì gọi là nước đục, lọc cặn đi gọi là nước trong, nhưng bản chất nước là nước, không trong, không đục. Tâm cũng như vậy. Vì lẫn vào sự khao khát, ham muốn cảnh của tâm sở Tham nên gọi là Tâm Tham nên chẳng ai còn biết đến Tâm nữa, chỉ bị thu hút bởi Tham tâm sở mà thôi.
08/02/2018(Xem: 6107)
Nhân dịp qua Houston dự Đại hội Phượng Vỹ, một chị bạn đã rủ tôi về Florida chơi cho biết. Nghe đến Florida tôi đã hình dung ra một miền nắng ấm, cây cỏ xanh tươi và sóng biển rì rào như mời gọi khách phương xa. Mà thật vậy, con đường từ phi trường về nhà chị đã quá quyến rũ du khách bởi những hàng cây, những thảm cỏ xanh um, trải dài ra tận chân trời. Bước xuống nhà chị, tôi bàng hoàng vì phong cảnh quá đẹp, trước nhà là một bãi cỏ mượt như nhung với những hàng cây cọ cao thẳng tắp, đẹp như trong tranh vẽ làm tôi cứ đứng ngẩn ngơ như người từ trên rừng thượng du về. Đứng trước cổng nhà, tôi đã reo lên: - A! bông cẩn Huế đây! Thanh thanh năm cánh mỏng uốn cong về phía sau làm bông hoa như cái lồng đèn tròn nhỏ, ôm lấy dây nhụy vươn dài có những hạt phấn nhỏ li ti màu vàng; khác với bông cẩn tây, hoa lớn hơn, dày, nhiều cánh xoắn xít lấy nhau, tràn sức sống mà thiếu nét mềm mại, ẻo lã... rất Huế.