Tôi Đi Tìm Tôi

15/10/201807:37(Xem: 5359)
Tôi Đi Tìm Tôi

hoa sen-2


TÔI ĐI TÌM TÔI 

 


 

Bao kiếp trầm luân vòng lưu lạc

Trong mê nghiệp chướng đã cuộn đầy

Một sớm tỉnh bừng nghe Phật Pháp

Nghìn năm trôi tựa áng mây bay!

(Đường Vân ) 

Bốn câu thơ trên đã gợi nhớ lại thời gian tôi chưa tìm về với Đạo, vì mãi còn lang thang theo cái ảo giác đi tìm một hạnh phúc trong bóng đêm, luôn chạy đua bận rộn để kiếm tìm những tri thức mà càng ngày càng đi lùi chứ không tiến bộ,  để rồi tới khi chợt tỉnh thì tóc trắng đã vài sợi trên đầu.

Tuy vậy chắc kiếp trước nhờ có làm một vài điều thiện lành nhỏ nhoi nào đó mà tôi vẫn có ngày gặp được những lời dạy của các bậc Thầy qua những bài viết, những buổi pháp thoại, pháp đàm với những thiện hữu tri thức để rồi nhận ra rằng: “Số phận mình hoàn toàn do mình định đoạt" dù trong mỗi một giai đoạn của đời người, chúng ta đều luôn như đứng trước ngã ba đường nếu không có niềm tin, một sức mạnh tâm linh dẫn dắt. Và tôi đã nghiệm ra rằng: Mọi thứ tồn tại trên đời này đều có hai mặt tốt và xấu, mà đôi khi bạn chẳng thể nào phân biệt rõ ràng. Trên đời vốn không có gì đáng gọi là khổ đau, cũng chưa chắc có gì nên xem là hạnh phúc. Và nếu như nhìn từ một góc độ khác, nỗi khổ đời người cũng không hẳn chỉ toàn là một màu u ám. Khổ nạn, lắm khi chính là cơ hội để tu rèn một con người, một nhân cách, là cái đà đưa người ta vượt trội lên.

Nếu như người nào có trí tuệ thì sẽ có một cái nhìn thật thấu suốt, nghĩa là người này biết rõ điều gì cần làm và điều gì cần tránh, và họ sẽ chọn lựa ra một phương tiện đúng đắn vì đã có thể đoán trước được phương hướng và hậu quả sẽ xảy ra, ngoại trừ một yếu tố nằm ngoài khả năng tri giác của ta đó là luật nhân quả.

Và cũng chính vì thế mà giáo lý Đạo Phật đã khuyên chúng ta nên tích lũy nhiều điều tốt lành và luôn rèn luyện tâm thức mình, để một ngày nào đó có thể sử dụng cái tâm thức đã được chùi bóng, rửa sạch  ấy can thiệp vào những hậu quả của nghiệp bất thiện từ bao đời trước, trước khi nó chín muồi. Có câu: “Lòng tốt là một vòng tuần hoàn. Khi bạn trao đi lòng tốt, nó sẽ trở về bên bạn. Khi bạn gieo mầm hạt giống thiện lương, nó sẽ kết hoa thơm trái ngọt”, nhưng bao lâu mà ta còn tạo tác nghiệp ác thì ta sẽ phải tái sanh và tái sanh nhiều lần.

Thầy tôi thường khuyên: "Trước khi điều trị một bịnh nhân thì con phải tốt nghiệp bác sĩ , có nghĩa là con phải hoàn thiện được chính con và vì vậy đừng bao giờ con bỏ cơ hội nuôi dưỡng tâm thức con, huấn luyện nó từng giờ từng phút cho hoàn thiện”. Nhưng cũng phải nói là chưa điều trị bịnh nhân thì tôi đã được điều trị bởi những Bồ tát xuất hiện chung quanh tôi. Có những lần đối thoại với những bạn làm công quả ở chùa, tôi mới thấy được họ đã sở hữu những chiếc đũa thần, nhưng người đối diện không bao giờ thấy được. Bởi vì chiếc đũa đó họ cất ở trong tim và họ đã giúp tôi tìm lại được tôi. 

Cuộc sống tôi sở dĩ quá mệt mỏi bởi vì: 

  • Một là do tôi lúc nào cũng quá nghiêm túc, cẩn thận và cố chấp cái thân tứ đại này là Ta và cứ sanh ra biết bao phiền toái trong việc đề phòng, nghi ngờ trộm cướp và tai nạn sẽ đến với mình, chớ không biết rằng cái gì đến là sẽ đến và cái gì của mình thì nó sẽ là của mình.
  • Hai là tôi luôn quá mong muốn để đạt được những điều mà tôi cho là hữu ích cho tôi, cho gia đình tôi và ngay  cả pháp môn tôi đang tu học, cho nên tôi đã quá đeo bám và không chịu buông bỏ. 

Bây giờ tạm thời trước mắt tôi đã nhận ra một con đường mà tôi sẽ đi, tôi sẽ không bước vội mà sẽ thư thả vừa đi vừa thưởng thức những phong cảnh thật nên thơ của thiên nhiên, hay có lúc dừng lại gọi điện cho một người bạn tri kỷ để chia sẻ vài điều vừa khám phá. 

Và tôi đã làm bài thơ này để tự răn và sách tấn mình, xin chia sẻ cùng các bạn. 

 

 LÀM SAO TÌM TỰ NGÃ...

 

Tự Ngã quả thật "Cái Tôi đáng ghét" .

Quỷ quyệt gian manh lại rất khôn lanh, 

Nhen nhúm nhiễm ô, đố kỵ, ghét ganh 

Khi thấy mình chẳng bằng hay kém thấp .

         Nhưng ...

Bóng tự ngã cũng có trong "cố chấp"

 Khi tình thương mang tính toán lo âu

Mong chiếm hữu để gìn giữ tóm thâu 

Năng lượng còn đâu thăng hoa phát triển? 

              Nếu ...

Cam lồ tươi mát thật trong, lành thiện 

Hạnh phúc cho người mở rộng vòng tay 

Sẻ chia  tận cùng bao nỗi đắng cay 

Thấu suốt ra ..."Tự ngã là huyễn hoá" .

 

Lý nghe dễ, Sự thực hành khó tả .!!!

Ảo giác đẩy ta vào cuộc chạy đua 

Tự động viên, mong sao thắng đừng thua, 

Và như thế vẫn còn trong bám víu.

 

Biết buông bỏ ...mới là điều cần yếu !!!!

 

Huệ Hương





Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/06/2013(Xem: 4444)
Người lãng tử đã rong ruổi qua bao đoạn đường đời, trên những bước dài phiêu bạt. Đôi khi nghe trên vai hằn lên những dấu ấn, nặng nề, vương mang. Phải chăng cuộc làm người là ảo mộng, là phù du như sương đọng sớm mai, trên cành lá muôn lần thay hoa đổi lá.
27/06/2013(Xem: 5798)
GS TS Trần Văn Khê nói về âm nhạc Phật giáo Việt Nam
22/06/2013(Xem: 4829)
Hạc đi dọc theo con đường nhỏ, mặt trời đang xuống chầm chậm, cái nắng gắt gay của mùa hạ chỉ còn lại những oi nồng khó chịu. Cơn mệt từ đâu ập đến, Hạc chợt muốn ngồi bệt xuống lề đường, gục đầu vào hai cánh tay chìm thẳng vào giấc ngủ. Hai chân rời rã, cổ họng khát khô, cái mệt, cái buồn đổ ập lên cô, con đường thật vắng, cái nắng quái buổi chiều thật buồn, vậy mà trời đang vào Tết đó, cái Tết đang ở đâu khi cái tôi đang rã rời trong một khí hậu kỳ quặc ở đây.
22/06/2013(Xem: 6262)
Buổi sáng ra vườn, nhìn lên trời cao bồng bềnh mây trắng Nhìn xuống khu vườn, còn thơm ngát sương lan, Nhìn ra đầm sen, nở rộ những cánh sen hồng, Xin thành khẩn hái mười đóa sen dâng Phật.
22/06/2013(Xem: 5834)
Không biết tôi đã đọc Bông hồng Cài áo của thày Nhất Hạnh bao nhiêu lần. Từ những ngày còn thơ ấu sống trong vòng tay mẹ, cho đến ngày hôm nay, khi nấm mồ của mẹ đã xanh ươm cỏ, bài viết luôn làm tâm hồn tôi chùng xuống trong những yêu thương dịu dàng nhất.
22/06/2013(Xem: 5481)
Trong cuộc đời đã bao lần bực dọc, hờn giận vì những việc thật nhỏ nhoi mà hư đi những chuyện quan trọng, làm mất lòng bạn bè, người thân, mà tâm cũng chẳng vui. Cuộc sống ngắn quá nên một lần nghe cô bạn kể chuyện này, ngẫm nghĩ và ngồi viết lại để mong lúc nào mình cũng sẽ làm được như thế. Bỏ hết những âu lo cho nhẹ nhõm trong lòng. (Thiên Hương).
22/06/2013(Xem: 8884)
Vậy là đã một năm, thời gian trôi quá nhanh nhưng lại thật không nhẹ nhàng khi những buồn thương vẫn còn hằn in trên dấu đá. Giờ này chắc chị đã bắt đầu một cuộc đời nào khác tại một nơi chốn bình yên vĩnh cửu, và tiếng cười của chị, những thương yêu của chị vẫn mênh mang trong một cõi thiên thu nào đó. Trong lúc ở đây, tại thế giới này, chúng em vẫn còn tưởng nhớ, vẫn cảm nhận những yêu thương vời vợi mà chị đã để lại trong đời sống ngắn ngủi của chị, và vẫn nghe trong tâm mình những khắc khoải đớn đau ...
22/06/2013(Xem: 5445)
Buổi sáng, trời hơi se lạnh và ẩm ướt âm u, hồi đêm hình như rất gió và ầm ì những tiếng sấm gợi lại những lo sợ xa xôi của thời còn chinh chiến. Nhìn ra khung cửa, đồi cỏ vẫn trải dài thoai thoải, những khu vườn xung quanh đã rực rỡ những đóa hoa xuân. Tiếng chim hót lảnh lót đầu hiên hòa nhịp dáng dấp nhí nhảnh của những chú chim sà mình xuống hàng rào rồi lại nhẹ cất cánh lên cao. Hồn nhẹ tâng theo những đám mây trời, tạ ơn đời sống, tạ ơn sự bình yên, tạ ơn những mượt mà của tạo hóa.
22/06/2013(Xem: 4970)
Tôi đã đi trên con đường này không biết đã bao nhiêu buổi sáng. Có buổi thành phố còn đang ngái ngủ, chỉ có những chiếc xe rửa đường rì rào lăn bánh, có buổi những toà cao ốc còn tắm đẫm sương đêm làm hai hàng mi long lanh những hạt nước trong suốt của hơi lạnh mùa đông. Và có những buổi như sáng nay, đường phố ngập những chiếc lá vàng và những hàng cây hai bên đường xôn xao đổ lá. Tự dưng, tôi nghe hồn mình chùng xuống vì một thoáng nhớ xa xôi.
21/06/2013(Xem: 4664)
Tháng 12, khi tui còn đi chơi lòng vòng. Sở làm dọn sang địa điểm mới. Ngày bắt đầu đi làm nơi mới cũng hơi bỡ ngỡ. Được cái chỗ làm mới ngay trung tâm thành phố. Đi một chuyến xe lửa 12 phút đã tới, mỗi ngày tiết kiệm được 50 phút cho 2 chuyến xe trams từ City xuống nơi làm cũ và trở về. 50 phút nhiều lắm chớ bộ. Nhưng...