Những tấm lòng

13/08/201606:01(Xem: 4852)
Những tấm lòng
Hội Xây Dựng Tượng Đài Tỵ Nạn Hamburg (7)

Những tấm lòng
 
 
   Nguyên Hạnh HTD

 

 

       Đức Phật đã dạy:

    " Mọi chuyện đều khởi đi từ duyên; duyên còn còn hiện hữu, duyên tan mọi sự trở về với trống không."

       Thật vậy, tôi chưa từng quen biết với các anh em trong " Hội Xây Dựng Tượng Đài Tỵ Nạn Hamburg", vậy mà mới lần đầu gặp gỡ khi các anh kéo nhau về ở München, tôi đã bị lôi cuốn bởi vẻ linh hoạt của anh Huấn, dáng điệu khoan thai, trầm tĩnh đầy chất Huế của anh Phù Vân, sự hăng say nồng nhiệt của anh Dũng, lời lẽ hài hước của anh Thoảng và dáng vẻ hiền từ dễ thương của chú Dũng Scirocco.

       Như vậy tôi phải có duyên lành với các anh nên mới nhận lời nối tiếp công việc các anh đang làm từ phút giây gặp gỡ ban đầu. Hơn nữa, đây là một nghĩa cử cao đẹp đầy ý nghĩa và cũng là dịp để Cộng đồng Việt Nam tỏ lòng biết ơn con tàu CAP ANAMUR, biết ơn nhân dân Đức đã cưu mang chúng tôi; vì vậy tôi đã hăng hái bắt tay vào việc với tất cả khả năng của mình.

       Nhớ lại hơn 3 thập niên về trước, khi những đoàn người Việt Nam rủ nhau tìm đường thoát hiểm, thoát khỏi địa ngục bằng mọi cách như đi bộ, băng rừng lội suối hoặc trên những con thuyền mong manh bằng đường biển. Dù số người lên được bến bờ ước đoán chỉ vào khoảng 1/3 số người đã rời bỏ nhà cửa, quê hương ra đi, họ vẫn bất chấp mọi hiểm nguy đe dọa để đánh đổi lấy sự Tự do. Họ là những đoàn người Việt Nam cô đơn, không có lấy một phương tiện tự vệ, chỉ vì yêu Tự do mà phải tìm Tự do trong cái chết. Họ đã mất hết tài sản, có khi nhân mạng cả nhân phẩm con người cũng bị chà đạp bởi nạn cướp biển gây ra, những đoàn người đã phó mặc số phận trên những con thuyền mong manh và một số không ít đã bị nuốt trửng nhận chìm xuống đại dương bởi những con sóng bạc đầu của những ngày biển động hoặc do sự tàn phá của hải tặc để phi tang nhân chứng sau khi hãm hiếp phụ nữ, cướp của vơ vét đến tận cùng!

      Cho đến những năm cuối thập niên 70 đầu thập niên 80 khi những thảm nạn trong vịnh Thái Lan gia tăng và được phơi bày qua những hình ảnh, những phóng sự, cái tên " boat people " ( thuyền nhân ) mới được các nước tự do biết đến. Sự thống khổ tưởng chừng đã đến mức tột độ như cây đã trổ ra những trái đắng, những lá vàng thẫm quắt lòng người. Lương tâm thế giới đã bàng hoàng xúc động và như chợt thức dậy sau một giấc ngủ dài trong sự vô tình hay cố ý khi cho rằng hòa bình đã thật sự được tái lập tại 3 nước Đông Dương.

      May mắn thay, bên cạnh những mất mát đau thương lớn lao mà thuyền nhân Việt Nam đã âm thầm gánh chịu đã có những tổ chức nhân đạo khắp nơi ra đời. Họ đã kêu gọi sự đóng góp của chính phủ sở tại, của những nhà hảo tâm để có phương tiện ra khơi cứu vớt cưu mang những đoàn người đi tìm tự do trên những vùng đất hứa trong đó có CAP ANAMUR - Con trai tôi là một trong hàng ngàn người may mắn được cứu vớt.

      CAP ANAMUR không chỉ cứu sinh mạng con tôi mà còn là cứu tinh của biết bao gia đình được qua Đức nhờ sự bảo lãnh của chính con cái họ.

      Hơn 20 năm trôi qua, tuy có bôn ba với cuộc sống mới với nhiều khó khăn để hội nhập thích ứng từ ngôn ngữ đến tập quán của xứ người, tôi vẫn luôn luôn nhớ đến mối ân tình đối với CAP ANAMUR vẫn canh cánh bên lòng mối ưu tư mong có dịp được đền ơn đáp nghĩa dù người tri ân không cần báo đáp.

      Cám ơn các anh đã thành lập Hội Xây Dựng Tượng Đài Tỵ Nạn, đã cho tôi có được cơ hội biểu lộ lòng biết ơn của gia đình tôi, của những đoàn người đã được cứu sống trong đường tơ kẻ tóc, của những người Việt Nam tha hương đã được đoàn tụ, được sống trên một đất nước Tự do và Nhân bản.

      Bữa cơm xã hội để gây quỷ xây dựng Tượng đài đã thành hình . Chúng tôi đã tổ chức chức dưới hình thức như một Hội chợ đầu Xuân; cũng có múa lân, hái lộc, lắc bầu cua, xem bói toán, bán sách báo, hớt tóc, bán băng nhạc, có ca hát, biểu diễn võ thuật và sau đó là hát Karaoke.

      Thật cảm động, khi mới bắt đầu khởi động phong trào, đã có nhiều cánh tay đưa ra trợ giúp và đóng góp; thật là một điểm son sáng chói và cũng là một nguồn an ủi vô biên mà cộng đồng dành cho chúng tôi. Một khi còn cơ duyên, còn sự tiếp tay của đồng hương, chúng tội dù khổ cực đến đâu vẫn tiếp tục công tác xã hội mà chúng tôi đã hướng tới từ lâu.

      Bữa cơm xã hội đã nhận được sự đóng góp của rất nhiều người, của những tấm lòng có cùng một âm giai tâm hồn. Chúng tôi chỉ là những người khảy nốt nhạc nối tiếp nhau tạo nên một cung bật tuyệt vời! Có bắt tay vào việc mới thấy ấm lòng trước những hy sinh của các đồng hương. Ai cũng tất bật, cũng thở không ra hơi nhưng không một lời than van, quanh chúng tôi chỉ có những tấm lòng rộng mở, tất cả đều hướng về một mục đích chung đầy ý nghĩa cao cả.

      Xin tri ân sự đóng góp nồng nhiệt của mọi người, nhất là các chị thì thật là tuyệt vời; không những nấu ăn đã ngon mà còn bỏ quá nhiều thì giờ làm nên rồi lại cho hết cả vốn lẫn lời. Xin cám ơn những tấm chân tình nồng hậu  đẹp như những vạt nắng vàng rực rỡ trên bãi cỏ non xanh.

   Bữa cơm xã hội thành công hơn chúng tôi dự tưởng, không phải chỉ ở số tiền thâu được mà ở tấm lòng của mọi người. Cám ơn đất trời đã cho những người con tha hương còn giữ được tình nghĩa ơn sâu. Sự hiện diện đông đảo của các đồng hương như những cơn mưa xóa tan bụi bặm trên đường đời, bao nhiêu cực nhọc của chúng tôi đều tiêu tan.

     Mượn ý của nhà thơ Luân Hoán, chúng tôi xin cám ơn cuộc đời đã có những tấm lòng nhân ái và tinh thần ăn quả nhớ kẻ trồng cây của người Việt Nam tha hương. Hy vọng những tấm lòng nhân hậu đó vẫn mãi mãi là những hạt mầm được gieo trồng ở xứ người sẽ trổ ra những cành hoa rực rỡ luôn luôn thắm đượm trong lòng mọi người:

 

                                           " Cám ơn đất đá trổ hoa

                                              Lòng ta hạt bụi, vu vơ bám hoài."

 

                                                                             Nguyên Hạnh HTD


Hội Xây Dựng Tượng Đài Tỵ Nạn Hamburg (1)Hội Xây Dựng Tượng Đài Tỵ Nạn Hamburg (2)Hội Xây Dựng Tượng Đài Tỵ Nạn Hamburg (3)Hội Xây Dựng Tượng Đài Tỵ Nạn Hamburg (4)Hội Xây Dựng Tượng Đài Tỵ Nạn Hamburg (5)Hội Xây Dựng Tượng Đài Tỵ Nạn Hamburg (6)Hội Xây Dựng Tượng Đài Tỵ Nạn Hamburg (8)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/10/2025(Xem: 1622)
(Nhân dịp người đoạt giải Nobel Văn Học 2025 László Krasznahorkai là nhà văn vĩ đại thuộc truyền thống Trung Âu, dòng chảy từ Kafka). Với trí óc tò mò sẵn có mình đã tìm về thế giới Franz Kafka – mà mọi bài phê bình đều khẳng định “Ông là một linh hồn cô độc nhưng sáng rực như ngọn đèn trong đêm của nhân loại” , và khuyên những ai có thể cảm nhận tinh thần Kafka như một hành trình tâm linh nghịch chiều: đi qua bóng tối để hiểu thế nào là ánh sáng.
14/10/2025(Xem: 1566)
Có những khoảnh khắc trong đời, ta bất chợt dừng lại giữa dòng chảy vội vàng của cuộc sống — chỉ vì một câu chữ, một ý tưởng hay một hình ảnh trong trang sách. Văn chương, tự thuở nào, vẫn có quyền năng lạ lùng ấy: đánh thức trong lòng người đọc những rung động tưởng chừng đã ngủ quên. Khi đọc một tác phẩm của những nhà văn lớn, ta không chỉ gặp những nhân vật, những cảnh đời, mà còn gặp chính mình – trong những suy tư, trong nỗi cô đơn, trong khát vọng sống và yêu thương.
08/10/2025(Xem: 1735)
Trong lịch sử nhân loại, những công trình đồ sộ, những danh tướng lẫy lừng thường là mục tiêu của tranh chấp, đố kỵ, và phá hoại. Càng cao lớn, càng dễ bị đánh phá. Càng nổi bật, càng phải chiến đấu để tồn tại. Giống như những bông hồng kiêu sa, đẹp nhưng đầy gai, luôn phải tự vệ trước gió bão. Ngược lại, những vị đạo cao đức trọng, sống khiêm hạ, giản dị, thường không cần phải tự vệ. Họ như loài hoa mắc cỡ – chạm vào là khép lại, nhưng chính sự khép mình ấy lại khiến hoa mọc ra khắp nơi. Hương thơm của đức hạnh không cần quảng bá, vẫn lan tỏa. Sự khiêm cung không cần tranh giành, vẫn được kính trọng.
07/10/2025(Xem: 1446)
Anh hớn hở trải tấm thảm ra phủ lên lớp rong rêu cũ kỹ. Từ nay nó sẽ che hết những gập ghềnh của tháng năm hao gầy, cô quạnh. Nó đã qua rồi, anh nghĩ vậy. Đôi chân chai sạn, khô cứng của anh còn lấm lem bụi khổ, khiến bàn chân ấy khó mà đặt vào đôi giày quý phái cao sang. Anh cứ hì hụt, bực mình để nông vào cho bằng được dù bước gượng gạo trên tấm thảm đổi đời.
06/10/2025(Xem: 4974)
Thư Mời Tham Gia Cuộc Thi Viết chủ đề "Hành Trình Vượt Sóng"
06/10/2025(Xem: 1977)
Qua 3 buổi hội thảo về HT Thích Thiện Hoa ( 1918-1973)- HT Thích Thắng Hoan ( 1928-2024) HT Thích Tâm Châu (1921-2015) trong dịp Đại Lễ Hiệp Kỵ Lịch Đại Tổ Sư - Ngày “Về Nguồn” 14 được tổ chức tại Hoa kỳ đồng thời Mừng Chu niên 35 năm chùa Bảo Quang , Cali, Hoa Kỳ (26-28/9/2025)
28/09/2025(Xem: 1879)
Trời đất vào Thu, sơn hà khoác chiếc áo màu đẹp nhất trong năm. Chiếc áo kỳ diệu của thiên nhiên với muôn hồng nghìn tía, rực rõ sắc màu. Sơn hà tươi sáng trong sắc Thu. Trời Thu trong xanh đến vô cùng tận, những ao, hồ, sông, biển của miền ôn đới màu nước xanh lơ như ngọc bích. Con người đang tưng bừng với những lễ hội mùa Thu. Mùa màng bội thu: lúa mì, bí ngô vàng ruộm cả đồng quê lẫn phố phường. Muôn loài cũng rộn ràng tíu tít lên, chim muông đã sẵn sàng cho cuộc di cư về phương Nam khi trời rét. Các loài thú lo lót ổ và thức ăn trước khi mùa Đông đến. Côn trùng sâu bọ đẻ ấu trùng hoặc trứng để chuẩn bị cho mùa sau tái sinh. Cái vòng sanh diệt chưa bao giờ dừng dứt. Thiên nhiên bốn mùa thay đổi không ngừng nghỉ. Thế sự thăng trầm liên lỉ suốt chiều dài lịch sử.
22/09/2025(Xem: 2767)
Blog Việt Úc Ngày Nay – “Giữ hồn Việt nơi đất Úc” hân hoan phát động Cuộc thi viết “Ánh Trăng Quê Hương Tôi” nhân dịp Tết Trung Thu 2025. Tết Trung Thu luôn gắn liền với ký ức tuổi thơ: đêm trăng rằm sáng trong, tiếng trống múa lân rộn ràng, lồng đèn lung linh và hương vị bánh nướng, bánh dẻo ngọt ngào. Cuộc thi mong muốn tạo không gian để cộng đồng người Việt tại Úc cùng chia sẻ những câu chuyện, kỷ niệm và cảm xúc về Trung Thu – dù ở quê nhà hay nơi đất khách.
13/09/2025(Xem: 2077)
Theo nhà phân tâm học Alfred Adler (1870 - 1937) trong mỗi người đều có “ý chí vượt thắng” (will to power) – một thôi thúc nội tại muốn vượt khỏi mặc cảm yếu kém.
03/09/2025(Xem: 1863)
Mấy ngày nay, Thầy cùng quý Phật tử tất bật dỡ mái hiên, dọn dẹp để chuẩn bị xây dựng lại Chùa. Công việc tưởng chừng chỉ là nhọc nhằn lao động, vậy mà lại trở thành một bài học đạo lý sâu xa.