Mùa xuân qua thi kệ

15/01/201203:31(Xem: 23255)
Mùa xuân qua thi kệ

hoa_mai_7

MÙA XUÂN QUA THI KỆ

Như Hùng

Đi cho hết cõi Ta Bà,sống cho trọn kiếp nhân sinh, cuối cùng chúng ta quay đầu về cố quận, điểm không cùng của sanh tử, lằn ranh vô tận của vô minh, khởi đầu và chung cuộc. Mộtsự đối diện gay go, thách đố giữa hai bờ mê ngộ, trên từng đỉnh cao ngút ngàn của gian truân vất vả, với vô thường cận kề nối nhịp, hay trên từng hoang sơ trơ trụituyết sương, nhịp bước cùng ta trong sự hoan hỷ tuyệt cùng? Phố núi mây mù,sương mờ huyển hoá, ta làm kẻ lang thang lạc bước nẻo luân hồi, trôi lăn vào cuộcđời đầy biến động. Trong muôn vàn sắc màu của kiếp nhân sinh, giữa chốn phongba có không dị biệt, trên vạn nẽo đi về của thành, trụ, hoại, diệt, có rồikhông, đổi thay biến hiện, nối kết với thời gian, xuân, hạ, thu, đông, đến rồiđi, nở rồi tàn, với sanh, lão, bệnh, tử, thân phận mong manh của kiếp người.Như một âm vang, điệp khúc vô tận, réo gọi không dừng, mịt mùng xô đẩy, đến hẹnlại lên, thi nhau tước đoạt.

Bốn mùa luân chuyển củađất trời, xuân nồng hương sắc, từng chớm nụ nở hoa, áo xanh áo đỏ, thương yêuhy vọng, những ước mơ không bao giờ dứt, những khát vọng đợi mong không bao giờcạn. Nắng hạ chứa chan, đượm cả không gian, đốt cháy lòng người. Thu về mangtheo bao nỗi thương nhớ, trên từng nẻo xưa chốn củ, đếm thời gian trôi qua, nơimí mắt bờ môi, in dấu đợi chờ lên từng tâm khảm. Đông đến, ôi! giá buốc tái tê,mưa buồn phủ kín, lạnh cả nhân gian, cả lòng người cây cỏ. Thời gian càng khắcnghiệt bao nhiêu, thì niềm hy vọng cho một ngày mai sáng lạng, một mùa xuântươi vui, càng dâng cao bấy nhiêu. Dù đó, một ảo ảnh xa xưa còn sót lại, mộtchút bình minh ấm áp, bất chợt len lỏi qua tâm hồn. Trong chuỗi dài bất tận đổithay của năm tháng, quá khứ nối nhịp với tương lai, trở thành thông lệ, mỗi lầnxuân đến mang theo hương lạ, khiến cho cõi lòng hân hoan chào đón, nhưng rồi cũngthành thông lệ, cuộc vui chưa trọn lại hối hả ra đi, chưa nở vội tàn, chưa kịpngừng lại vỗ cánh bay, để cho cõi lòng hụt hẫng vấn vương, thương tiếc thinhau tràn về chế ngự. Từ ngàn năm trước,đến tận ngàn sau, cũng bấy nhiêu không thay đổi, cũng thời gian, không gian,tâm thức trôi nổi, lên thác xuống ghềnh, ngày lại ngày qua, đêm lại đêm đến, nướcchảy mây bay, qua cầu gió thổi. Bốn mùa đến đi, thi nhau thăm viếng, héo úa nhạt phai thi nhau rơi rụng, tâm thứcnhớ mong trở thành ước định. Đợi mùa xuân, ngóng mùa hạ, chờ mùa thu, trông mùađông, rồi xuân đến, hạ tới, thu qua, đông về, thành định mức của thời gian. Tấtcả là định luật tự nhiên, dù chờ hoặc không chờ, dù đợi hoặc không đợi, không mộtai có thể làm đổi thay, nó vốn như vậy nếu nhận chân ra được, thì còn điều gì đểchúng ta phải lo toan?

" Xuân đến Xuân đi ngỡ Xuân hết
Hoa nở hoa tàn chỉ là Xuân."

Từ những cánh cửa mầunhiệm nào đó của thi kệ, thiền sư phổ nên bản nhạc không cùng của giác ngộ, đểlối đi về thắm đượm an nhiên, cho hoa bướm ngày xuân tao ngộ, cho lòng người códịp nở hoa, cho mê ngộ đong đầy hương sắc. "Người soi diện mục bên bờsuối. Thấy nụ hoa trôi bỗng giật mình.". Thiền là chất liệu sống, sự sống,là suối nguồn tâm linh vi diệu, soi thấu bản thể của muôn vật, tìm về uyênnguyên của tự tánh, trải lòng nhận biết trên từng tâm cảnh. Ngôn ngữ không cònlà ngôn ngữ, trở thành tiếng lòng phủ kín không gian, hiển lộ những chôn dấu tậncùng. Muốn bắt nhịp phải bắt ngay từ trong ấy, từ những ẩn mang không cần đến sựlý giải của ý thức, những ngăn ngại không cần đến sự viện dẫn của tri thức.

Hy vọng càng cao, hụthẫng càng lớn, thời gian vẫn là chứng nhân của từng hiển hiện, trong những đổ vỡtàn phai, đến đi luân chuyển ấy, ta khám phá điều gì, để có được sự giác ngộ,nhận thức tinh tường? Quả thật không phải là điều dễ dàng, làm sao để cho sự anlạc thường hằng trong mọi trạng huống, từ tâm đến cảnh, từ cảm giác đến thứcgiác, sáng tỏ trên từng lối đi nẻo về, không đợi mong lỡ nhịp, một sự phổ cậptrùng lắng, đầy ắp sự ung dung tự tại của những con người nối kết được thờikhông, tâm cảnh, thiên nhiên, hai bờ mê ngộ, trở thành một thực thể bất khảphân ly. Từng suy tư, từng hành động, từnghơi thở, đong đầy hương thơm tinh khiết của giác ngộ, ở đó không có rộn ràng đợimong khi xuân đến, cảnh đến, mà là sự hoan hỷ cùng tuyệt. Hương xuân, ý xuân thắmđượm trong đất trời, lòng người, không hề nhạt phai, không còn biên giới nhịnguyên, chủ thể khách thể, quá khứ tương lai, chỉ có hiện tại và bây giờ. Một sựtỉnh thức không có bóng thời gian, và thời gian đã không thì làm gì có bốn mùađể lập?

" Tâm tức Phật,Phật tức tâm
Linh diệu chiếu cùngkim cổ thông
Xuân đến, tự hoa xuânmỉm miệng
Thu về, đâu chẳng nướcthu trong."
Tuệ Trung Thượng Sỹ

Sống trọn vẹn với ýnghĩa tuyệt vời của giác ngộ mới không bị thời gian đào thải, nó không còn là mộtý thức, chỉ biết suy tư mặc cả. Sự kết tinh những nổ lực được chuyển hoá,thành một thứ năng lượng nuôi sống huệ mạng. Sự chuyển dịch của bốn mùa, khôngkéo nổi sự lớn lên trong tâm ý, tâm cùng cảnh đã hoà nhập làm một, dù không làmchủ được cảnh, nhưng bên trong tâm thức, liên tục quán chiếu từng vi tế khởi diệt,nên lúc nào cũng tự tại, mỉm cười với gió trăng, với nở tàn rơi rụng, mà vẫnkhông hề biến động lung lay. Hoa có nở rồi tàn sẽ gây khổ đau thương tiếc, chonhững ai phóng tâm móng ý, nhưng sẽ không tác động cho những ai, ý thức minh mẫnmột điều đã là hoa thì phải nở, phải tàn. Nhận thức một cách đúng đắn, sốngtrong sự linh hiện của tỉnh thức, sẽ giúp ta nhẹ bước an nhiên, đến đi trong vôthường sanh tử, như một chặng đường dừng chân thăm hỏi, khai phóng nở ra trên từnghiện thực.

"Hoa xuân nở hết lại sương thu
Phù thế cuộc đời khóbền lâu
Ra thẳng ngoài trờicho thỏa chí
Càn khôn nơi ấy có chừngđâu."
Thủy Nguyệt Thiền Sư
Thiền Sư Thích ThanhTừ dịch

Mỗi lần đoá mai hé nụ,ngàn hoa đua nhau khoe sắc, là dịp để cho con tim rộn ràng, đợi mong trở thànhthông lệ, như nhịp cầu đến đi, trên bến bờ sanh tử, mà ta đang cam chịu, nhưngcó mấy ai làm chủ được, theo đó mà vượt thắng hiên ngang đếm bước trong từng nụcười an tịnh? Một cơ hội không do mình tạomà do đất trời tâm cảnh nối nhịp, vì thế khi duyên đã hết, khi cảnh đã tàn cũnglà lúc kéo theo bao mộng đẹp, dập tắt bao hy vọng. Trong sự bẽ bàng cô liêu,ngang trái đong đầy, hạnh phúc hay thương đau, tất cả được kết nối hình thành,do và bởi vì chính chúng ta, khởi lên sự tiếc nối không nguôi. Như đoá hồng hénụ ban mai đón gió nhè nhẹ lùa qua, và rồi một thoáng mây bay chỉ còn lại nhữngtàn hoa rơi rụng dưới chân hồng. Một thoáng mây bay, một làn gió từ đâu đưa lại,trở nên những thứ cần thiết cho con người, thiếu nó cuộc đời trở nên vô nghĩa,và hình như không còn sinh lực để sống để thở.

1,
Năm cánh hoa tròn,vàng nhị phô
Nổi nênh vảy cá, chìmsan hô
Đông ba tháng trải,cành khoe trắng
Xuân một lần thơm,nhánh nhẹ đưa
Đêm ngỡ nước trong,chim cháy cổ
Sương lừng hươngngát, bướm tan mơ
Hằng Nga như biết đâyhoa đẹp
Quế lạnh cung Thiềm,há mến ưa?
2,
Năm ngày ngại rét, lười ra cửa
Gốc lẻ nào ngờ đã gióxuân
Mặt nước băng tan,cây bóng ngã
Đầu cành hoa trĩu, ấmchưa phân
Trăng chìm xóm núi, lờica bổng
Mây ướt quan hà, tiếngsáo ngân
Lạc tới chim bao, hoamột nhánh
Muốn đem tặng bạn,khó vô ngần!
Thiền Sư Trúc Lâm TrầnNhân Tông
Trần Lê Văn dịch ThơVăn Lý Trần 2 Quyển Thượng trang 471

Dù rằng gió mây lữnglờ bay về nơi vô tận, mang hương lạ trải đến muôn phương, đem nhịp thở phủ đềutrên từng đỉnh cao ngất, qua bao nhiêu năm tháng thách đố cùng thời gian, vẫnliên tục cất tiếng reo vang, tạo nên sức sống diệu kỳ. Phải chăng diệt vong làcơ hội tìm lại những gì đã mất, tận cùng của khổ đau là đỉnh cao của hạnh phúc?Thời gian càng cay nghiệt bao nhiêu, thì ngược lại không gian vỗ về bấy nhiêu, ởđấy vẫn những làn mây trắng như giải lụa trên nền trăng sao ẩn hiện, toả ra ánhsáng dịu dàng làm ấm lại những tháng ngày lang thang tìm phương trời chôn kỷ niệm.Ở đó không có sự đày đọa của thời gian, không bị đốt cháy bởi không gian, chỉcó sự an tịnh dâng tràn lên từng tâm thức.

"Thuở bé chưa từngrõ sắc không
Xuân về hoa nở rộntrong lòng
Chúa xuân nay bị takhám phá
Chiếu trải giường thiềnngắm cánh hồng."
Thiền Sư Trúc Lâm TrầnNhân Tông

Lời thơ mộc mạc bìnhdị thanh thoát, với tất cả chân tình không hề vướng bận, cái cảm giác tinh khôitrỗi dậy, khám phá phút giây tuyệt vời thường xuyên có mặt. Hiện thực ngay lúcđó, chỉ có bấy nhiêu, không thêm không bớt, không thiếu không thừa, thấy saonói vậy, có sao thấy vậy. Một sự giác ngộ phủ vây cảnh cùng tâm, sự diệu kỳ củasức sống bùng lên đọng lại tức thì ngay lúc đó, cảnh đó tâm đó con người đó, lặngyên vượt ra ngoài thời không. Hoa bướm ngày xưa nơi vườn thượng uyển, hay bướmhoa bên núi đồi cô tịch, sắc ấy hương ấy có khác đi nhưng cõi lòng ngài không hềđổi thay xao xuyến, tất cả đều giống nhau. Thời gian trôi qua trong âm thầm lặnglẽ, không một lời thưa hỏi tiễn đưa, bốn mùa thay áo cho nhau. Sự thức tỉnh đếntự nhiên, sự bình thản đến lạ lùng, đong đầy trong từng hơi thở. Cái đẹp, cáihay, cái nên thơ, là có những lúc không cần đào thật sâu, bới thật kỷ ở trongtâm ý để dệt vần, cho lời thơ bóng bẩy đong đưa, nhốt kín thơ trong ước lệ. Hảyđể cho nàng thơ thong dong bay nhảy trong sự tuyệt cùng, ta không thể thúc épkhi sáng tạo. Điều quan trọng là chất liệu kết tinh, xuất phát từ đâu, thấm đượcbao nhiêu vào tâm cảm.

"Xuân về hoa bướm gặp nhau đây
Hoa bướm phải cần họplúc này
Hoa bướm xưa nay đềulà huyển
Giữ tâm bền chặt bướmhoa thây."
Giác Hải Thiền Sư
Thiền Sư Thích ThanhTừ dịch

Xuân đến tự lúc nào,sừng sững ở đó, ngay tại đó, khoác chiếc áo thời gian lên tâm thức trinhnguyên, không đổi thay mời gọi, chỉ có lắng lòng thở sâu. Mùa xuân vẫn là đềtài nóng bỏng, gợi hứng cho ta nhiều nhất, mùa của những vẽ đẹp tuyệt vời trêntrần gian ra sức điểm tô khoe sắc. Từ thiên nhiên đến con người, nghèo cùng đếngiàu sang, khổ đau đến an lạc, tất cả đều ấp ủ trong lòng một niềm hy vọng, mộtmùa xuân có chúa xuân ngự trị. Niềm hy vọng ấy dài lâu hay mong manh như sươngkhói, đều do tâm thức của ta tạo thành. Cành mai năm xưa và cành mai bây giờ vẫnlà cành mai của một hiện tại tối thắng.

" Xuân sặc sỡ, cỏnhư nhung
Khắp chốn ngàn câybông trổ gấp
Một cành dương liễu nẩytrùng trùng
Trăng chìm đáy biểnnước lóng lặng
Đảnh núi nhật lên bàychót cao."
Thiền Sư Nhất Cú TriGiáo
Thiền Sư Thích ThanhTừ dịch

Trong vô tận của thờigian lẫn không gian, trong sự biến hiện đổi thay của kiếp người, trong sự tànphá không cùng của vô thường, giác ngộ mới là điều tuyệt diệu, một mùa xuân bấttận, một cõi thênh thang nhẹ bước đi về.


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/06/2019(Xem: 6664)
Lặng nhìn con sóng thịnh suy... Chẳng biết nguyên nhân gì chùa lại bị cháy. Vị sư trụ trì trầm tĩnh trước sự tình không thể nào cứu vãn rồi thản nhiên Ngài bước ra khỏi đám lửa. Một vị khách đi ngang qua và nói: ''Nhân quả gì đây,hay là do ăn ở mích lòng ai?'' Chú Sadi chẳng giải đáp được nên đến chỗ vị Sư hỏi: "Kính bạch Thầy,do nhân quả gì mà chùa ta lâm vào cảnh khổ, chùa bị đốt, người đi ngang qua buông lời không hay?"
08/06/2019(Xem: 7787)
Tôi ngỏ lời tán dương người ra đề thi chuyên Văn vào lớp 10 Trường Trung học Thực hành thuộc Đại học Sư phạm TP.HCM đã mạnh dạn trích một đoạn kinh Phật đưa vào đề thi chuyên văn, ngày 6-6-2019. Mặc dù nội dung câu này hay hơn nhưng chỉ được 4/10 điểm so với câu thứ hai có nội dung đơn giản hơn lại được 6/10 điểm, đề thi chuyên Văn này phản ánh nhu cầu sử dụng “lý trí” trong cách tiếp cận thông tin/ sự kiện và đánh giá giá trị chân lý của các thông tin, theo tinh thần Phật dạy.
20/05/2019(Xem: 5644)
Thử nhìn con người qua những giai tầng xã hội: Chí lớn mà tài kém, cả đời chẳng làm nên đại sự gì. Chí nhỏ tài cao, vào đời chỉ biết dọn đường mở lối cho tiểu nhân cầm cờ đứng lên. Chí nhỏ không tài, nhờ ranh ma qua mặt kẻ dưới, lòn cúi dua nịnh người trên, có thể được thành công (trên thương trường hay chính trường), chễm chệ ngồi trên chóp đỉnh vinh quang. Chí lớn tài cao mà không gặp thời vận, cũng trở thành kẻ bất đắc chí, lất lây một đời với nghèo khổ, bất hạnh; cố gắng bon chen để tìm một nấc thang nào đó trong xã hội thì bị đày đọa chèn ép bởi những kẻ bất tài, vô đức.
24/04/2019(Xem: 5969)
Khuya dậy nghe tiếng dế gáy đâu đó ở vườn sau. Trăng hạ huyền mảnh khảnh phương tây. Bầu trời không mây, trong vắt, như tấm gương ảnh hiện một góc sáng, loang dần lên từ phương đông. Gió nhẹ mơn man cành liễu rũ. Hương thơm từ nhiều loài hoa sau vườn tỏa nhẹ vào cửa sổ để hé. Hai con quạ từ đâu bay về đậu trên cây phong, không gây tiếng động. Nỗi cô liêu bất chợt trùm cả hư không.
20/04/2019(Xem: 8069)
Thật là một Phước duyên khi tôi được Hoà Thương ban tặng cho tác phẩm này qua sự chuyển giao của Thượng Tọa Thích Nguyên Tạng nhân dịp Thầy tham dự đại lễ khánh thành chùa Minh Giác tại Sydney cùng với sự chứng minh của Hoà Thương Thích Như Điển, Phương Trượng chùa Viên Giác - Đức Quốc . Kính xin tri ân lòng từ bi của Thượng Tọa luôn muốn khuyến khích những người thích đọc sách về Phật Pháp và lịch sử VN nên đã không ngại cước phí để gửi đến tôi . Cũng được biết nhân đây Hoà Thượng cũng ban cho đại chúng một bài pháp thoại, và nhất là trong chuyến hoẵng pháp này HT Thích Như Điển đã đem đến cho Phật tử Úc Châu hai tài liệu rất hữu ích đó là : - ĐẶC SAN VĂN HOÁ PHẬT GIÁO( 40 năm Viên Giác Đức Quốc - MỐI TƠ VƯƠNG CỦA HUYỀN TRÂN CÔNG CHÚA
14/04/2019(Xem: 7138)
Sông Mê Kông dài 4.880km và là dòng sông dài thứ tư châu Á sau Trường Giang (6.300km), Hoàng Hà (5.464km) và Ô Bi (5.410km). Sông Mê Kôngdài thứ ba Trung Quốc sau Trường Giang và Hoàng Hà. Riêng thượng nguồn Mê Kông (thuộc Trung Quốc) được coi là kỳ bí, hiểm trở và phức tạp hơn cả thượng nguồn của Trường Giang và Hoàng Hà.
05/04/2019(Xem: 12774)
Liên tiếp cả tháng nay từ ngày đi hành hương miền đất vàng Miến Điện về tuy phần tâm linh của tôi có lẽ tăng trưởng thêm được chút ít vì nhiều bộ kinh luận từ lâu tôi hầu như quên lãng để trên kệ sách mà chưa hề đọc lại lần thứ ba....nay đã được tôi ôn từng trang một cách rất chú tâm, tư duy cẩn thận và rất thích thú ghi lại những điều hữu ích .
01/04/2019(Xem: 9164)
Thời gian thắm thoát thoi đưa, ngoảnh đi ngoảnh lại đã hơn 40 năm, một thời gian khá dài cho một đời người. Bây giờ thỉnh thoảng gặp lại một vài em học sinh cũ, trong khi nói chuyện, nghe các em than mình đã già rồi. Tôi mới chợt nhớ " nhìn lại đời mình đã xanh rêu" (TCS). Quả thật, tôi đang ở giai đoạn xuống đồi “ down hill “, người ta thường nói: người già hay nhìn về quá khứ, tuổi trẻ hay hướng về tương lai. Thật đúng vậy! Hôm nay, tôi cũng nhìn về quá khứ nhưng với cái nhìn khác, không phải là cái nhìn than thân trách phận, kể lể khổ đau mà là cái nhìn lạc quan về những tình người tươi thắm trong những hoàn cảnh khốn cùng.
17/03/2019(Xem: 7045)
Phần này bàn về cách dùng chên đơng thời các LM de Rhodes và Maiorica sang truyền đạo ở An Nam cho đến thế kỉ XX. Dựa vào một số văn bản, bài viết nhỏ này đề nghị một cách giải thích tại sao chân đăng lại xuất hiện ở mãi tận những hòn đảo thuộc thực dân Pháp ở Thái Bình Dương. Tài liệu tham khảo chính của bài viết này là ba tác phẩm của LM de Rhodes soạn: cuốn Phép Giảng Tám Ngày (viết tắt là PGTN), Bản Báo Cáo vắn tắt về tiếng An Nam hay Đông Kinh (viết tắt là BBC) và từ điển Annam-Lusitan-Latinh (thường gọi là Việt-Bồ-La, viết tắt là VBL
11/03/2019(Xem: 6148)
Những Điều Học Được Khi Xem tác phẩm Bát Cơm Hương Tích của TT Nguyên Tạng, Gần đây trong mỗi thời công phu sáng sau khi đảnh lễ đấng Từ Phụ Thích Ca Mâu Ni theo như một đoạn trong lời ngỏ của Tư tưởng Kinh Pháp Hoa của Cố HT Thích Chơn Thiện mà nó đã in trong trí tôi nhiều năm qua :