Sợi Sắc Sợi Không

22/06/201302:09(Xem: 4795)
Sợi Sắc Sợi Không

ngoi thien-3

SỢI SẮC SỢI KHÔNG

Thiên Hương

---o0o---

 

 

Tôi đã đi trên con đường này không biết đã bao nhiêu buổi sáng. Có buổi thành phố còn đang ngái ngủ, chỉ có những chiếc xe rửa đường rì rào lăn bánh, có buổi những toà cao ốc còn tắm đẫm sương đêm làm hai hàng mi long lanh những hạt nước trong suốt của hơi lạnh mùa đông. Và có những buổi như sáng nay, đường phố ngập những chiếc lá vàng và những hàng cây hai bên đường xôn xao đổ lá. Tự dưng, tôi nghe hồn mình chùng xuống vì một thoáng nhớ xa xôi.

 

Bây giờ đang là mùa gì trong những phố phường xưa cũ. Bây giờ ở đây là mùa đông hay mùa thu. Và bây giờ ở nơi chốn xa xôi có em, mùa hạ đang ngây ngất trở về hay đang sửa soạn ra đi cho mùa thu đi đến. Cũng là tháng tám, sao ở kia đã trong mùa hạ, trong khi ở đây có những ngày mùa đông và cũng lẫn những ngày mùa thu ngây ngất. Cũng là buổi sáng, sao có những lúc thành phố êm như trong giấc ngủ vùi và cũng có những lúc thành phố ào ạt trong cơn sốt với đoàn người đổ tuôn hối hả. Có phải tôi đang ngập chìm trong kiếm tìm những định nghĩa rạch ròi. Đời sống là thường hay vô thường còn muôn đời là nghi vấn thì có nghĩa gì vài câu định nghĩa thu đông.

 

Tôi vẫn đi, niềm vui nhỏ nhoi thắp nến khi phố phường thay màu đổi sắc với đơn vị thời gian. Tôi vẫn đi, với đôi mắt sáng long lanh và nụ cười che dấu những u uẩn ngát nguồn. Tôi vẫn đi, mang nụ cười trên môi và chút u buồn trong mắt, ngắm ánh mặt trời, thèm chút trăng non; ngắm mảnh trăng lên, đợi chờ tia nắng rạng đông ló dạng; hứng chiếc lá vàng, nhưng lại mong đợi những đoá hoa xuân. Tôi vẫn đi, và băn khoăn lạc mất chính mình. Tôi vẫn đi, và không hiểu sao trong những niềm vui chứa chan lại chẳng bao giờ trọn vẹn. Tôi vẫn đi, và âm thầm tự hỏi có phải mình tham lam quá không khi luôn trông đợi những hình ảnh xa vời và mơ ước muôn điều đều trọn vẹn tuyệt đối và vô cùng hoàn hảo.

 

Trong một bài viết nào đó của thày Nhất Hạnh, thấy nói thật dễ dàng: “Thật ra trong tâm thức người nào cũng có một hạt giống gọi là có khả năng có hạnh phúc. Nếu mỗi ngày biết tưới tắm hạt giống đó thì mình sẽ có hạnh phúc và có liền trong giây phút mình tưới”. Hạt giống hạnh phúc trong tôi đang ở đâu, liệu những hạt sương non buổi sáng long lanh trên những ngọn hoa non có thể làm ươm mầm sống lại, hay chỉ cần một chút ủ ê của cơn gió mùa đông đã chợt tắt vội vàng.

 

Tôi đang đi trong lòng thành phố, với nỗi nhớ ngút ngàn về hình ảnh mẹ cha và người chị thương yêu giờ đã nằm xuống. Có thật ở đời sống này giờ đây những người đó chỉ còn là những hạt bụi nhỏ nhoi bay vờn đâu đó. Nhưng ở một đời sống kia, vẫn linh động và tràn đầy sinh khí. Vậy thì, có gì mất đi đâu khi mọi sự vật chỉ là những biến thể tại những mốc thời gian và không gian khác nhau. Tại sao cứ phải bó buộc mãi mãi một vật thể, một hình hài trong một phạm trù quen thuộc.

 

Tôi ở đây hôm nay, tôi ở đâu ngày mai. Tôi đang ở góc phố này và chỉ trong khoảng khắc tôi đã đến bên bờ sông Yarra dịu vợi. Thoắt đến, thoắt đi. Cây mimosa hôm nào còn trơ những cành cây xám úa, hôm nay đã mượt mà với những cánh hoa vàng nhung ấm nồng. Rồi vài hôm sau lại xanh tươi màu lá để đến lúc lại úa tàn theo cơn gió cuối thu. Thôi thì hãy theo thày Nhất Hạnh: “Ta nhìn sâu vào hiện tại để thấy hiện tại bao gồm hết quá khứ và tương lai, bao gồm cả vũ trụ vạn hữu. Thấy quá khứ và tương lai nhưng ta không trôi lăn vào quá khứ và vào tương lai, bởi vì trong chánh niệm, hiện tại vẫn là nền tảng. Mình phải chứng minh khả năng hạnh phúc thảnh thơi của mình trong từng giây phút”.

 

Liệu có cảm thấy thảnh thơi không khi lo sợ sợi sắc hôm nay có thể là sợi không ngày mai, trong khi lại hi vọng sợi không hôm qua sẽ là sợi sắc hôm sau. Thôi thì hãy cười lên với những tia nắng đầu ngày và bước mạnh mẽ trên con đường còn ướt sương đêm. Trong cơn nắng dịu dàng của mùa thu hãy viết những vần thơ tươi mát. Trong cái lạnh xa xót mùa đông hãy nhìn những nụ đào để chờ ngày màu hồng nở rộ. Trong đêm đen, hãy gắng nở nụ cười để những ánh sao sẽ lung linh tỏa sáng. Trong mùa hạ oi nồng, hãy tìm đến một vùng biển xanh mông mênh để làm dịu đi những nghĩ suy nóng bỏng.

 

Hình như quanh đây có hơi thở của gió

Hình như quanh đây có tiếng hát của đêm

Hình như quẩn quanh hoa cỏ ấm nắng mặt trời

Dù sợi sắc sợi không cũng đừng nên vương vấn

Đông đang qua và mùa xuân đang tới

Nhẹ bước chân hồng đừng dẫm nát thời gian

Đừng đem ưu tư làm u tối ngày vàng

Đừng thao thức cho đêm trường thêm tối

 

Tôi vẫn đi trong niềm tin tươi sáng

Tôi vẫn cười theo thay đổi thời gian

Xin đem yêu thương đổi lấy những dịu dàng

Đem hi vọng tìm ra nguồn hạnh phúc .....

 

Thiên Hương
Tháng Tám 2002

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/06/2020(Xem: 5771)
Sau một ngày mệt nhoài trong, ngoài việc Đạo, việc đời tôi thường tìm đến thứ vui âm nhạc để thả hồn lâng lâng theo những giọng hát mà mình cảm thấy rất là ... còn mãi với thời gian . ( dù đôi khi là những bài hát tình cảm lãng mạn ) Chợt nhớ đến lời của HT Thích Thiện Trí thường gặp trong những bài pháp thoại “ Tăng sĩ xuất gia hành đạo cũng phải là những diễn viên thật đại tài không phải chỉ ở trí tuệ sâu sắc có được mà còn vào hình tướng oai nghi tế hạnh “ Trong mùa đại dịch này, phải nói là có một điều lợi ích cho người muốn tu học Phật Pháp là các giảng sư uyên bác đã xuất hiện trên YouTube hoặc qua Livestream và tuỳ theo căn cơ cao thấp của mình người tu học có thể cảm thông và tiến tu .
04/06/2020(Xem: 11861)
HOA VẪN NỞ-TÂM KINH MẶT TRỜI của Hoà Thượng THÍCH THIỆN ĐẠO do Nhà xuất bản HỒNG ĐỨC ấn hành Tháng 4- 2020 đúng vào Mùa Khánh Đản Phật lịch 2546 . Đóa hoa nơi HOA VẪN NỞ là một đóa hoa ẩn dụ; và DỤ là một trong mười hai thể loại kinh điển Phật giáo . Hoa trong HOA VẪN NỞ là : “ Đóa hoa tình thương và giác ngộ,là hương vị của chánh pháp “. Là tinh hoa tư tưởng Phật giáo . Tác phẩm HOA VẪN NỞ chia làm ba phần, mỗi phần căn bản đều là những pháp thoại ngắn gọn, súc tích. Mỗi pháp thoại được ghi một chữ số . Nội dung tư tưởng mỗi phần tương dung, tương nhiếp, tương liên lẫn nhau; … Vì thế , cần thiết có những dẫn nhập cho một số những chủ đề bàng bạc trong HOA VẪN NỞ .
02/06/2020(Xem: 13781)
Sáng thức dậy mở cửa nhìn ra đường thấy cảnh nhiều người qua lại tấp nập, xe cộ dập dìu xuôi ngược không hề ngưng như dòng nước chảy mãi không dứt; dòng đời cũng chỉ như thủy triều lên xuống mỗi ngày hai lượt liên lỉ kéo dài. Quan sát dòng người tất bật di chuyển ấy ta có thể tạm phân ra hai thành phần: thành phần khá giả và thành phần nghèo khó qua cách ăn mặc và phương tiện giao thông của họ rất dễ nhận ra. Có khi nào quí bạn tự hỏi tại sao nhìn số đông người lại biết thừa hay thiếu?
31/05/2020(Xem: 20185)
Nhà Thơ Phật tử Tánh Thiện Thế Danh: Đoàn Phước Sinh năm Ất Mùi (1955) tại Sài Gòn, Việt Nam Vãng sanh lúc 10:50am ngày 1/4/ Canh Tý (23/5/2020 tại Dalas, Texsas, Hoa Kỳ Hưởng thọ: 66 tuổi
27/05/2020(Xem: 6396)
Thế gian này hiện hữu trong mối tương quan tương duyên. “Cái này có nên cái kia có. Cái này không nên cái kia không.” Cõi này vì vậy có thiện mà cũng có ác, có tốt mà cũng có xấu. Biên tế giữa thiện và ác, tốt và xấu chỉ nằm trong đường tơ kẽ tóc của ý niệm, hay nói theo nhà Phật là một mống tâm. Cùng một hành động, một việc làm, một sự việc nhưng khác nhau xa lắc xa lơ ở tâm thiện hay tâm ác. Không cần phải suy nghĩ và tìm kiếm đâu xa, chỉ nhìn vào cuộc khủng hoảng đại dịch vi khuẩn corona đã và đang xảy ra trên toàn cầu thì cũng thấy rõ được điều đó. Đảng và nhà nước Cộng Sản Trung Quốc vì cái tâm âm mưu thao túng để làm bá chủ toàn cầu đã bất chấp đến sự nguy hại khôn lường của vi khuẩn corona phát xuất từ Vũ Hán nên giấu nhẹm lúc ban đầu. Sau khi để cho vi khuẩn này truyền nhiễm khắp thế giới rồi cũng vì cái tâm mưu đồ mà ra tay ban phát ân huệ cho những nước bị đại dịch bằng những viện trợ lấy có. Hành động sau này được TQ khoa trương như thể họ vì lòng vị tha mà ra tay cứu
27/05/2020(Xem: 8218)
Hoa Lan vốn là loài hoa đẹp vừa kiêu sa thanh thoát, tuổi thọ cao (thường trụ trong chậu những sáu tháng), hương thơm nhẹ nhàng được bao người trân quí dùng làm quà tặng nhau hay chưng tại các đại sảnh, trang thờ, phòng khách... Nhưng Hoa Lan ở đây, tôi muốn viết về là bút hiệu của cô bạn văn tên thật là Lan Hương ( hương của hoa lan), cái tên đúng là có sự an bài của định mệnh.
26/05/2020(Xem: 15854)
Đàn chim bay ngang phố. Xao xác tiếng cánh vỗ. Con quạ già trên nhánh cây hè phố ngước nhìn một lúc, rồi im lặng sà xuống đất, nhảy lò cò vài bước với một chân bị què, tiếp tục kiếm ăn. Phố im lạ thường. Những con đường vắng xe đã vơi mùi khói xăng từ những ngày trước. Lan tỏa đâu đây hương bạch đàn hòa lẫn với mùi nước cống vẫn ngày đêm chảy ngầm dưới lòng đất. Thỉnh thoảng có tiếng còi hụ của xe cứu thương băng ngang góc phố xa. Khách bộ hành mang khẩu trang chỉ chừa lại hai mắt ngầu đục sau gọng kiếng râm, không sao nhìn ra được vẻ đẹp tráng lệ của một bình minh tràn ngập nắng tàn xuân. Gió mai lành lạnh trong công viên thành phố. Ông già ngồi phơi nắng trên chiếc ghế gấp mang theo từ nhà. Hai vợ chồng trẻ khoác áo gió dắt chó đi bộ quanh bãi cỏ xanh. Một cơn gió mạnh thổi qua làm cho những hàng cây rùng mình buông lá úa. Giờ không phải mùa thu, cũng chưa vào hạ, mà lá vàng vẫn rơi lác đác, trông như những cánh bướm cải nhởn nhơ trong gió. Nhưng không, chỉ trong thoáng chốc, n
23/05/2020(Xem: 6211)
Trong buổi họp online sáng thú sáu 22/5/2020 vừa qua nhóm bạn Tây Phương của tôi trong Community tôi đã làm việc nhiều năm , các bạn ấy đã nhắc đến một điều mà có lẽ những ai bước vào thập niên thất thập cổ lai hy phải thầm tư duy và tôi không ngoại lệ..... Đó là điều trước đây báo chí Úc đã từng báo động “Australia is in the midst of a loneliness crisis, with many in our population experiencing a deficit of social connection.” . Kính xin phép được tạm dịch : Nước Úc đang ở vào giữa thời điểm của sự khủng hoảng về đơn chiếc lẽ loi cô độc mà phần lớn trong chúng ta nhận ra được một kinh nghiệm đó là do thiếu một sự liên hệ nối kết với xã hội , cộng đồng ... Nay từ khi cách giản xã hội do dịch Covid19 hoành hành , điều này lại càng phát triển mạnh hơn trong giới cao niên và có thể lấn vào địa hạt của thanh thiếu niên vừa mới tốt nghiệp trung học ...
21/05/2020(Xem: 7510)
Mùi hương từ hoa thơm cỏ nội, thông thường sẽ theo hướng gió mà bay đi, tuy nhiên cũng có một mùi hương đặc biệt, rất đặc biệt lan tỏa khắp nơi không theo chiều gió nào đó là mùi hương của loài hoa mang tên đức hạnh. Vâng, ở đây tôi muốn nhắc đến một vị có...mùi hương đó, chính là Ni Trưởng (NT) (bên Tăng gọi là Hòa Thượng): NT Thích Nữ Diệu Phước, trụ trì chùa Linh Thứu tại thủ đô Berlin Đức quốc. Viết về một người đang hiện tiền trên thế gian này, đó là điều Hòa Thượng Thích Như Điển luôn khích lệ. Hòa Thượng quan niệm, đợi họ chết xong mới đua nhau, xúm nhau ca tụng, người chết đâu nghe được.
21/05/2020(Xem: 4723)
Bà Mai đưa mắt ngắm cô dâu, chú rể. Cô dâu ba mươi sáu tuổi, chú rể hai mươi bảy tuổi. Trông cũng xứng ấy chứ, nhất là đối với người con gái Việt đứng bên cạnh một chàng trai Thuỵ Sĩ. Đã vậy, Trang, tên của cô dâu, vốn dĩ xuất thân từ một gia đình khá giả. Thân phụ nàng từng giữ chức vụ cao trong chế độ Việt Nam Cộng Hoà. Mẹ có một cửa hàng buôn. Trong đời sống ăn sung mặc sướng không lo nghĩ tiền bạc mặc dù sau năm 75 gia đình có sa sút, Trang vẫn giữ được nét trẻ của ngày nào. Với dáng dấp mảnh mai, Trang đứng bên Heinz cao lớn với bộ râu xồm xoàm, cái mức tuổi chênh lệch dường như không thấy nữa.