Cho nhau ngày vui

25/05/201119:38(Xem: 4775)
Cho nhau ngày vui

 lotus_54

 

CHO NHAU NGÀY VUI

 

* Viết tặng Ngọc-Lan-Hưng

 

Một lần nữa phải cám ơn Hòa Thượng Phương Trượng chùa Viên Giác và anh Chủ bút Phù Vân đã cho chúng tôi có được cơ hội gặp nhau - cùng có chung một đứa con tinh thần - từ đó sợi dây thân ái càng ngày càng ràng buộc và lòng thương yêu nhau càng gắn bó nhiều với thời gian !

Chúng tôi - những cây bút nữ - mỗi đứa ở một phương trời đã quy tụ về dưới mái chùa Viên Giác vào một ngày tháng 8 năm trước, để rồi khi chia tay vẫn còn lưu lại trong lòng nhau những luyến lưu bịn rịn.

Tuy nhiên niềm vui đối với tôi vẫn chưa trọn vẹn vì còn thiếu một khuôn mặt, mới có lục nữ được gặp nhau chứ chưa phải là thất nữ. Thi Thi Hồng Ngọc vì lý do riêng nên không thể về tham dự ngày ra mắt sách được.

 

Tôi biết Thi Thi cũng đã buồn và tiếc nuối rất nhiều, bất đắc dĩ phải bỏ qua một cơ hội ngàn vàng trong cuộc đời mình ! Để chia xẻ bớt phần nào nỗi lòng của Thi Thi, tôi nhất quyết đi thăm em một lần. Nhân có khóa Giáo lý Phật Pháp Đức Quốc tổ chức ở Tu Viện Viên Đức - Ravensburg mà Ravensburg không xa Überlingen - nơi Thi Thi ở - bao nhiêu, tôi đã thực hiện chuyến đi này. Thế là từ khi báo tin cho đến ngày lên đường, Thi Thi đã điện thoại cho tôi liên miên, nôn nao đợi chờ ngày gặp gỡ. Tôi nghĩ những cặp tình nhân hẹn hò nhau chắc cũng rộn ràng như chúng tôi là cùng !

Điều cảm động hơn nữa, khi hay tin tôi sẽ về thăm chuồng chim của Thi Thi thì Hoa Lan cũng đi và Nhật Hưng cũng đã khăn gói phút chót lên đường vì cả hai đều muốn gặp tôi. Đường đi của tôi và Nhật Hưng không xa bao nhiêu, chỉ mất 3 giờ đồng hồ xe lửa với một lần đổi tàu, còn Hoa Lan thì xa vời vợi. Từ Berlin về phải đổi 4 lần tàu, lắc lư ê ẩm cả người mới tới nơi !

Thật đúng là Hoa Lan đã không ngại „đường đi không khó vì ngăn sông cách núi…“ bởi vì „ thương nhau tam tứ núi cũng trèo, thất bát sông cũng lội, cửu thập đèo cũng qua “ !!

Số của Thi Thi đúng là cái số vất vả, ngày tôi đến Thi Thi cũng vẫn phải đi làm, nhà hàng cần Thi Thi thành ra đón tôi ở sân ga chỉ có Nhật Hưng và Hoa Lan. Ôm nhau trong nỗi mừng vui, tha hồ tíu tít, kéo nhau đi bộ về, nhà Thi Thi vừa gần nhà ga vừa ở trung tâm thành phố. Cả hai cô nàng Hoa Lan và Nhật Hưng lại còn quá lịch sự, ai cũng có mang quà tặng cho tôi : Chiếc khăn quàng dễ thương của Nhật Hưng và cây son màu hồng dịu dàng của Hoa Lan. Các món quà ân tình đã làm lòng tôi rưng rưng trong phút giây hội ngộ ! Qua thoáng mừng vui, cả ba kéo nhau qua nhà hàng để trình diện Thi Thi. Với tôi, đây là lần đầu tiên được diện kiến nên Thi Thi đã ôm chầm lấy tôi rồi còn vuốt ve vòng eo của tôi nữa mới chịu buông ra. Phút giây đợi chờ đã đến, ôm nhau trong vòng tay mà trào dâng bao cảm xúc !

Nhật Hưng và Thi Thi ở lại nhà hàng lo chuẩn bị bữa ăn họp mặt thịnh soạn. Nhật Hưng đúng là cây đầu bếp trứ danh, mang cả khuôn chảo từ Thụy Sĩ sang để đổ bánh cuốn, còn Hoa Lan đưa tôi đi lang thang cho biết phố phường.

 

Überlingen, thành phố đẹp một cách quý phái và hiền hậu làm tôi nhớ đến Venise. Nước và nước êm đềm bên mặt hồ lồng lộng gió. Lớp lớp những người đi bộ nối đuôi nhau, những lối đi nhỏ âm u chen giữa những mái nhà cao uống hết ánh sáng mặt trời. Hoa Lan đã chụp cho tôi không biết bao nhiêu tấm hình; trời hôm ấy quá đẹp, nắng giữa tháng 5 trong veo, gió vẫn còn lạnh ngọt. Thiên nhiên rực rỡ, đất trời đầu Hạ cho mình niềm hạnh phúc chan chứa khi hai đứa tôi ngồi bên nhau trên ghế đá công viên sát bờ hồ. Trên cao trời xanh bao la, mấy trắng lớp lớp xây thành, cảnh vật càng làm cho lòng mình bâng khuâng hơn nữa !

 

Buổi cơm hội ngộ đã diễn ra trong bầu không khí vui tươi, đầy ắp nụ cười. Anh chị Loan & Lộc chủ nhà hàng lại rất hiếu khách, dù mới gặp nhau lần đầu mà tưởng chừng như đã thân thiết nhau tự bao giờ ! Ăn xong, kéo nhau về lại chuồng chim, giờ phút đó Thi Thi mới thực sự là của chúng tôi; em lại còn giới thiệu tôi với mẹ em qua đường dây Internet vì em bảo mẹ em rất ái mộ những bài viết về xứ Huế.

 

Sau đó tất cả kéo nhau đi dọc bờ hồ rồi trực chỉ đến hồ tắm nước nóng, vùng vẫy với nhau hai giờ đồng hồ, quên hết muộn phiền, rũ bớt bụi trần ! Trên đường trở về, chiều đang xuống dần nhưng lòng vẫn còn tiếc nuối, kéo nhau ra bờ hồ, những chiếc ghế như mời gọi ân cần ! Chúng tôi ngồi bên nhau cho thời gian trôi chầm chậm, buổi chiều nhiều gió và nắng êm đềm, hòa bình với đất trời và với mình nhưng lòng vẫn thấy tiếc vì thiếu vắng những người bạn thân yêu. Muốn chia xẻ niềm vui, chúng tôi đã phone liên tục cho Phương Quỳnh, kể không biết bao nhiêu là chuyện; phone cho Hương Cau nhưng rất tiếc là cô nàng không có ở nhà, Hồng Nhiên thì đi Tây Ban Nha, còn Ngọc Nga lại ở quá xa, bên chân trời nước Ý nên đành chịu.

 

Thi Thi lại lo chu đáo thêm một bữa ăn tối, ăn xong lại lang thang một lần nữa. Đêm xuống dần thật êm ả, mặt hồ vẫn là nơi mời gọi quyến rũ nhất. Đêm đã khuya nhưng chúng tôi vẫn còn tiếc nuối, chưa muốn rời những lối đi êm đềm của thành phố dễ thương này !

Chỉ có một chuồng chim nhỏ bé như vậy mà đã chứa 4 chúng tôi, căn phòng vẫn đầy ấm cúng và rộn ràng tiếng cười đùa như trẻ thơ!

Rồi ngày vui qua mau quá, sáng mai lại Thi Thi đưa chúng tôi ra sân ga để đi qua Tu Viện Viên Đức. Hoa Lan và Nhật Hưng sẽ cùng Thi Thi qua Thụy Sĩ - tiếp tục cuộc vui tại nhà Nhật Hưng sau khóa Giáo lý chỉ còn tôi là phải giã từ nên lòng buồn nhiều hơn vui. Ôm từ biệt Thi Thi, lòng tôi chùng xuống, bước những bước chân nặng nề lên toa tàu, quay nhìn lại thấy Thi Thi đứng chơ vơ giữa sân ga với hai hàng nước mắt chảy dài làm cổ họng tôi cũng nghẹn ngào, tràn ngập cả ưu tư và hình ảnh này đã theo tôi suốt cả đường về !

Giờ chia tay nhau càng nghĩ càng ngậm ngùi, thương nhớ vô vàn những giây phút ngắn ngủi bên nhau. Nhưng thôi, ngắn ngủi gặp gỡ cũng có điều hay là còn vương vất, còn mơ tưởng trong lòng mọi người để mà tiếc, để mà thương, để mà nhớ nhung lâu dài hơn !

Tôi không có gì nhiều nhưng đi đến đâu cũng có những cánh tay đón tiếp và tôi tin tưởng vào một thế giới mở rộng đầy tình người; âu đó cũng là một phước lớn của cuộc đời tôi.

Thôi, cũng xin bằng lòng và xin cám ơn đất trời đã cho chúng tôi có những giờ vui hiếm hoi bên nhau tràn đầy lòng thương yêu.

 

Xin chào tạm biệt thành phố Überlingen dễ thương và hẹn ngày gặp lại với một tấm lòng :

„… Nơi nào qua, lòng lại chẳng yêu thương ?

Khi ta ở, chỉ là nơi đất ở,

Khi ta đi, đất bỗng hóa tâm hồn “.

 

(Chế Lan Viên)

 

Nguyên Hạnh HTD

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/02/2018(Xem: 11223)
Hỏi: Thế nào là tâm bị ô nhiễm ? Đáp: Tâm gồm hai phần chính là tâm và sở hữu tâm (tâm sở). Sự thấy biết cảnh thuần khiết gọi là tâm. Sự pha màu vào thấy biết cảnh thuần khiết làm nó biến dạng gọi là tâm sở. Cả hai tâm này đồng sinh, đồng diệt, đồng cảnh, đồng trú căn. Cho nên rất khó biết được tâm (thuần khiết) mà chỉ biết được tâm sở. (Tâm sở là tâm nhận diện cảnh theo chức năng riêng của nó, như tâm sở Tham có chức năng là khao khát cảnh, tâm sở Sân có chức năng huỷ diệt cảnh). Giống như đường hoà vào nước, người uống chỉ biết vị ngọt của đường mà không thế biết sự không vị của nước tinh khiết trong nước đường. Nước bản chất là H2O, nếu lẫn cặn thì gọi là nước đục, lọc cặn đi gọi là nước trong, nhưng bản chất nước là nước, không trong, không đục. Tâm cũng như vậy. Vì lẫn vào sự khao khát, ham muốn cảnh của tâm sở Tham nên gọi là Tâm Tham nên chẳng ai còn biết đến Tâm nữa, chỉ bị thu hút bởi Tham tâm sở mà thôi.
08/02/2018(Xem: 5995)
Nhân dịp qua Houston dự Đại hội Phượng Vỹ, một chị bạn đã rủ tôi về Florida chơi cho biết. Nghe đến Florida tôi đã hình dung ra một miền nắng ấm, cây cỏ xanh tươi và sóng biển rì rào như mời gọi khách phương xa. Mà thật vậy, con đường từ phi trường về nhà chị đã quá quyến rũ du khách bởi những hàng cây, những thảm cỏ xanh um, trải dài ra tận chân trời. Bước xuống nhà chị, tôi bàng hoàng vì phong cảnh quá đẹp, trước nhà là một bãi cỏ mượt như nhung với những hàng cây cọ cao thẳng tắp, đẹp như trong tranh vẽ làm tôi cứ đứng ngẩn ngơ như người từ trên rừng thượng du về. Đứng trước cổng nhà, tôi đã reo lên: - A! bông cẩn Huế đây! Thanh thanh năm cánh mỏng uốn cong về phía sau làm bông hoa như cái lồng đèn tròn nhỏ, ôm lấy dây nhụy vươn dài có những hạt phấn nhỏ li ti màu vàng; khác với bông cẩn tây, hoa lớn hơn, dày, nhiều cánh xoắn xít lấy nhau, tràn sức sống mà thiếu nét mềm mại, ẻo lã... rất Huế.
02/02/2018(Xem: 21904)
Báo Chánh Phap - số 75 - Giai Phẩm Xuân Mậu Tuất 2018
29/01/2018(Xem: 6996)
Quan hệ gắn bó Nghệ An – Quảng Nam không chỉ thể hiện ở mặt Văn học mà còn để lại những dấu ấn sâu sắc nơi Võ học. Bên cạnh các thầy Đồ Nghệ dày công vun đắp cho văn học Quảng Nam phát triển rực rỡ còn có các võ sư xứ Nghệ đã giúp cho nền võ học Quảng Nam trở nên lừng lẫy một thời với các võ sĩ “bất khả chiến bại” trên võ đài và đóng góp nhiều vào sự nghiệp chống ngoại xâm của dân tộc.
27/01/2018(Xem: 5603)
Tác phẩm “Thong Dong Khắp Mọi Nẻo Đường” chỉ dài khoảng 360 trang, nhưng chứa đựng rất nhiều tâm lực – đó là những suy nghĩ của tác giả Bạch Xuân Phẻ (Tâm Thường Định) từ nhiều năm đứng dạy trong trường học Hoa Kỳ và nhiều thập niên hoạt động trong cương vị Huynh trưởng Gia Đình Phật Tử. Đó cũng là những chiều dài địa lý, qua những đại dương trên địa cầu, những nơi tác giả đã đi thật xa trên đường tìm học Thiền và rồi cũng đi thật xa trên đường hoằng pháp. Nói như người xưa là, cuốn sách quý độc giả đang cầm trên tay đã được viết từ người cư sĩ đã đi mòn biết bao nhiêu đôi giày và đã ngồi mòn biết bao nhiêu bồ đoàn để thâm nhập Phật pháp, và rồi hoằng pháp.
20/01/2018(Xem: 8202)
Ngày nay trái đất đã thu hẹp lại, đó là nhờ phương tiện di chuyển và phương tiện thông tin. Người ở bên này trái đất có thể rất gần gũi với người ở bên kia trái đất, giống như hai người kề cận nói chuyện với nhau, như cùng một nhà hay hàng xóm láng giềng. Cho nên quan niệm xa-gần chỉ là tương đối. Ngày xưa mẹ tiễn con, em tiễn chị lấy chồng ở bên kia sông (sang ngang) coi như “nghìn trùng xa cách” với những câu ca dao nghe đứt ruột: Chiều chiều ra đứng ngõ sau. Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều. Ngày nay câu ca dao “gả chồng xa” được các màn hài kịch/chọc cười sửa lại rất vui và rất thấm thía như sau: Mẹ ơi đừng gả con xa. Gả con đi Mỹ, Con gửi đô-la mẹ xài. Xin nhớ Việt Nam cách Mỹ 19 giờ bay của máy bay phản lực, chứ không phải là chuyến đò qua bên kia sông. Như vậy tiền bạc và tình cảm đã làm cho xa thành gần và gần thành xa mà Phật Giáo cho rằng mọi chuyện trên cõi đời nay do Tâm mình tạo ra “Nhất thiết duy tâm tạo”. Cho nên mặc dù ở xa vạn dặm, chưa một lần gặp mặt, Thượn
19/01/2018(Xem: 5625)
Hôm nay, tôi hân hạnh được Hội Đồng Giám Khảo Giải Viết Về Đạo Phật của Viet Ananda Foundation ủy thác nói vài lời. Bản thân tôi không có gì đặc biệt, chỉ do cơ duyên trong 3 thập niên gắn bó với báo chí trong đạo và ngoài đời thường, và là một người luôn luôn hối thúc các bạn đạo phải tu, phải học, và phải cầm bút viết. Bởi vì, tôi thường nói với bạn hữu rằng hãy hình dung, nếu nhiều thập niên trước, không có sách của quý Thầy như Thích Nhất Hạnh, Thích Thanh Từ, Thích Minh Châu và nhiều vị khác, Đạo Phật bây giờ đã không phong phú như hiện nay.
17/01/2018(Xem: 6515)
Lễ Trao Giải Viết Về đạo Phật Ananda Viet Awards Lần Đầu, 3 Giải Chính, 5 Giải Khuyến Khích Tổng Trị Giá Các Giải Là 7000 MK
13/01/2018(Xem: 6390)
Đọc Thơ Tuyển của Cư sỹ Đào Văn Bình, Tình cờ chúng tôi có được tập sách Tổ Ấm Cuối Cùng, Thơ tuyển và Kịch bản, của cư sỹ Đào Văn Bình xuất bản năm 1987, gởi tặng cố Hòa thượng Thích Thiện Trì, chùa Kim Quang tại thủ phủ Sacramento, CA. Tập sách có hai phần: Phần 1 là Thơ tuyển mà tác giả cho biết là "Sáng tác ròng rã qua 9 năm lưu đày tù ngục và 1 năm phiêu linh qua các trại tỵ nạn". Phần 2 là Kịch bản Tổ Ấm Cuối Cùng (Sáng tác từ tại tỵ nạn Sungei Besi). Ở đây tôi chỉ viết cảm hứng của mình khi đọc vài bài thơ trong lúc bị tù đày của một cư sỹ lão thành luôn có tâm với đạo pháp và dân tộc.
12/01/2018(Xem: 6098)
Nhớ lại 3 năm trước, tôi đến Seattle vào một chiều Thu cuối tháng Mười. Vừa rời khỏi sân bay, cảm nhận đầu tiên của tôi đối với đô thị xa hoa có nhịp sống bận rộn này là cái se se lạnh của tiết trời đang độ giữa Thu. Trong tôi lúc đó vẫn còn nỗi bồn chồn lo lắng, tâm trạng của một người vừa xa quê, bước chân vào một đất nước xa lạ. Sự mát lạnh của khí trời như xoa dịu phần nào nỗi lo lắng trong tôi. Có lẽ đó là lý do vì sao tôi vẫn nhớ như in cảm xúc đầu tiên ấy, và dần dần, tôi nhận ra mình có cảm tình với mùa Thu ở Washington.