Duy Ngã Độc Tôn (thơ)

14/05/201716:31(Xem: 6162)
Duy Ngã Độc Tôn (thơ)


Duc Phat Dan Sinh 1


DUY NGÃ ĐỘC TÔN
 
Như Lai dạy : ở khắp trong trời đất
Không gì hơn, “không ai sánh bằng Ta”
Nay kỷ niệm ngày Đản Sanh Đức Phật
Con học ôn những đạo lý sâu xa.
Nào ai biết : Ta là ai vậy nhỉ?
Ngũ uẩn này chỉ giả hợp không bền
Sao mê mải bon chen không ngừng nghỉ?
Chấp làm chi một tổ hợp nhân duyên?
Bao người mãi leo nấc thang danh vọng
Ham vun bồi của cải với giàu sang
Mãi loay hoay kiếp phù sinh giấc mộng
Rồi đến ngày phủi tay trắng, tiêu tan.
Lo thâu tóm, Tần Thủy Hoàng phải chết
Thủ đoạn nhiều như Tào Tháo còn chi?
Của Thạch Sùng rồi ngày kia cũng hết
Ngày tắt hơi, mang theo được những gì?
Bao nhiêu người lo tô bồi vọng ngã
Tính thiệt hơn, tranh đấu với thị phi
Ta là một, là riêng, là tất cả
Thiếu tình người, không nuôi dưỡng Từ Bi.
 Sao chúng sanh mãi luân hồi sanh tử?
Chưa thể nào đạt giác ngộ, niết bàn
Ta, của Ta, bởi chúng sanh chấp thủ
Tạo nghiệp nhiều, rồi đọa lạc, lầm than…
Phật đản sanh để khai đường mở lối
Giúp chúng sanh thể nhập với Chơn Như
Ánh Hào Quang xua tan bao tăm tối
Ngộ lý chân, không lầm chấp huyễn hư.
“Ngã độc tôn” đâu phải là vọng ngã
Đó chính là Phật Tánh, thể Như Lai
Ngọc chéo áo mỗi người đều có cả
Sao cầu xin, sao đau khổ dài dài?
Bao phiền não, vô minh che lấp mất
Bao tà ma làm lạc lối, lầm đường
Khiến cho Ta ngày càng xa Đức Phật
Rồi mịt mờ, đâu còn biết quê hương?
Nay Phật Đản, tiếng chuông chùa vẳng vọng
Lời Kinh ngân thức tỉnh khách trần ai
Thôi dừng bước, để lòng Ta lắng đọng
Quay trở về, hội ngộ với Như Lai.
Thể tánh ấy vốn Lạc, Thường, Ngã, Tịnh
Nay ngộ rồi, làm Sứ Giả Như Lai
Chơi thong dong, một mảy trần không dính
Phật trong Ta, Ta và Phật không hai.

Mùa Phật Đản, PL 2561
       Thích Đồng Trí
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/02/2012(Xem: 5893)
Kể từ khi khái niệm "toàn cầu hóa" ra đời, thế giới đã chuyển sự chú ý vào văn hoá. Và chỉ trong một thời gian ngắn, văn hóa truyền thống đã trở thành nền tảng cho mọi sự phát triển bền vững, toàn diện, trong khi trước đó không xa, người ta chỉ xem nó như một nét viền mờ nhạt của kinh tế. Lẽ ra thế giới phải nhận thức về vai trò quan trọng của văn hoá truyền thống từ lâu rồi mới phải. Nhưng vì sao lại có sự chậm trễ này?
18/02/2012(Xem: 21205)
Thiếu CHÁNH KIẾN trong sự tu hành chẳng khác gì một kẻ đi đường không có BẢN ĐỒ, không có ÁNH SÁNG rất dễ bị dẫn dụ đi theo đom đóm, ma trơi.
01/02/2012(Xem: 24434)
Một tấm lòng, một con tim hay một thông điệp mà Mặc Giang nhắn gởi: “Cho dù 10 năm, 20 năm, 30 năm. Năm mươi năm nửa kiếp còn dư, Trăm năm sau sỏi đá còn mềm...
01/02/2012(Xem: 13149)
Muôn nhờ Đức Phật từ bi Giải oan cứu khổ độ về Tây Phương (Nguyễn Du) Mỗi khi gặp nhau, những người Phật tử Việt Nam thường chào hỏi với nhau bằng cách chắp tay trước ngực và niệm danh hiệu Đức Phật Di Đà, và khóa tụng kinh buổi tối thì gần như hầu hết các chùa, nhất là các chùa ở miệt nhà quê không gọi là đi tụng kinh mà gọi là đi Tịnh Độ. Điều ấy chứng tỏ rằng tín ngưỡng Di Đà đã gần như được tuyệt đại đa số xuất gia cũng như tại gia, trí thức cũng như bình dân đều hết lòng tin theo và thọ trì.
24/01/2012(Xem: 19721)
Vănhọc Phật giáo nói chung, văn học Phật giáo Việt Nam nói riêng dứt khoát phải thể hiện giáo lý nhà Phật, mà cụ thể là thểhiện vấn đề về bản thể luận, về giải thoát luận và những con đường tu chứng. Để biểu lộ nội dung trên, văn học Phật giáo phải có một nghệ thuật tương xứng. Ở bài viết này sẽ đề cậpmấy nét đặc sắc về nghệ thuật của văn học Phật giáo. Khi trình bày vấn đề, chúng tôi chọn văn học Phật giáo Lý-Trần đểminh họa, bởi lẽ văn học Phật giáo Lý- Trần là kết tinh của những tinh hoa văn học Phật giáo Việt Nam.
24/01/2012(Xem: 4172)
Trong nhiều năm tôi đã nhớ mình viết bài luận văn “Khai bút” vào đêm giao thừa. Bài đó được chấm mười một điểm rưỡi trên hai mươi. Trong khung lời phê, cô giáo ghi...
23/01/2012(Xem: 24997)
Xuân hiểu là một bài thơ ngũ ngôn tứ tuyệt xinh xắn, trong trẻo, hồn nhiên, thuần túy tả cảnh buổi sớm mùa xuân thật thơ mộng. Bài thơ có lẽ được viết khi Trần Nhân Tông còn trẻ...
18/01/2012(Xem: 4424)
Mùa nhớ của tôi cũng bắt đầu khi gió bấc đổ về, gió mang theo chút se lạnh hanh hao và cả mùi Tết thoang thoảng, len khắp ngõ ngách phố phường nghe lòng nao nao.
18/01/2012(Xem: 14512)
Tưởng không có gì reo ca trong tâm mình. Một ngày đi ngang cổng một tu viện, thấy một thầy tu áo đà vừa bước vào cửa, tay nải khoác vai nhẹ nhàng...
15/01/2012(Xem: 22365)
Đi cho hết cõi Ta Bà,sống cho trọn kiếp nhân sinh, cuối cùng chúng ta quay đầu về cố quận, điểm không cùng của sanh tử, lằn ranh vô tận của vô minh, khởi đầu và chung cuộc. Mộtsự đối diện gay go, thách đố giữa hai bờ mê ngộ, trên từng đỉnh cao ngút ngàn củagian truân vất vả, với vô thường cận kề nối nhịp, hay trên từng hoang sơ trơ trụituyết sương, nhịp bước cùng ta trong sự hoan hỷ tuyệt cùng?.. Trong chuỗi dài bất tận đổi thay của năm tháng, quá khứ nối nhịp với tương lai, trở thành thông lệ, mỗi lần xuân đến mang theo hương lạ, khiến cho cõi lòng hân hoan...