Tuyên ngôn hòa bình

19/12/201204:54(Xem: 8215)
Tuyên ngôn hòa bình

TUYÊN NGÔN HÒA BÌNH

Nguyên Giác dịch sang tiếng Anh

Thiền là một con đò dùng để đưa người rời bỏ bờ khổ đau và vô minh để tới bờ của an lạc và giải thoát; do vậy, một Thiền sư sống và làm việc như một người lái đò để giúp chúng sinh.

Thiền Sư Pháp Thuận (915-990) một lần từng đóng vai người lái đò để đưa một quan sứ Trung Quốc qua sông, và giúp giữ gìn hòa bình cho dân tộc Việt.

Năm 986, Lý Giác vâng lệnh Vua Trung Quốc đã tới Việt Nam. Lê Đại Hành lúc đó là Vua Việt Nam, thỉnh cầu Thiền sư Pháp Thuận đóng vai người lái đò để đưa Lý Giác qua sông.

Thấy hai con ngỗng bơi, Lý Giác ngâm 2 câu thơ:

Đôi ngỗng bơi song song,

ngưỡng mặt ngó ven trời.

Thiền sư Pháp Thuận, trong vai người lái đò, đọc hai câu thơ khác mang âm vận phù hợp:

Lông trắng trên dòng nước biếc

Chân hồng bơi trên sóng xanh.

Lý Giác ngạc nhiên vì một người dân thường ở Việt Nam có thể tức khắc làm thơ như thế.

Một hôm, Vua Lê Đại Hành hỏi Thiền sư Pháp Thuận về vận nước. Pháp Thuận làm bài thơ:

Khi dân tộc và đạo pháp như dây mây đan vào nhau

Trời Nam sẽ thái bình

Khi Phật pháp được vua quan tu học,

cả nước sẽ hết đao binh.

Từ đó, bài thơ được xem như là bản tuyên ngôn hòa bình của Việt Nam.

PHÁP THIỀN

Hãy cảm nhận hơi thở vào và ra,

và hãy để toàn thân cảm nhận hơi thở.

Đừng nghĩ gì về quá khứ hay tương lai,

hãy thư giãn và để mọi thứ an nghỉ trong cái đang là.

Băng hình có thể xem ở đây:

http://youtu.be/gpfuA2MKmzY

A DECLARATION OF PEACE

Translated into English by Nguyen Giac

Zen is used as a ferry to move people from the shore of suffering and ignorance to the shore of peacefulness and enlightenment; thus, a Zen master lives and works as a ferryman to help people.

Zen Master Phap Thuan (915-990) once acted as a ferryman to take a Chinese diplomat across a river, and helped preserve peace for Vietnamese people.

In 986, Ly Giac, the representative of the Chinese King, came to Vietnam. Le Dai Hanh, the king of Vietnam at the time, asked Zen Master Phap Thuan to act as a ferryman to carry Ly Giac over a river.

Seeing two geese swimming in the river, Ly Giac spoke two lines of poetry:

Two geese swim parallel,

face upward and watch the corner of the sky.

Zen Master Phap Thuan, still in disguise as the ferryman, spoke another two lines with correct rhyme:

The white feathers float on green water,

The red feet stir blue waves.

Ly Giac was so surprised that a normal person in Vietnam would instantly speak poetic lines.

One day, King Le Dai Hanh asked Zen Master Phap Thuan about the future of the nation. Phap Thuan composed a poem:

The South Sky will enjoy peace

when the nation and Buddhism entwine like vines.

The whole country will sheathe swords

when Buddhist practice is held in high regard by rulers.

Since then, the poem has been recited as Vietnam’s declaration of peace.

MEDITATION

Just feel the breaths in and out,

and let your body feel the breaths.

Think neither of the past or the future,

relax and let everything rest as it is.

The video can be watched here:

http://youtu.be/gpfuA2MKmzY




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/09/2012(Xem: 4610)
Con đường giác ngộ không phân biệt giới tính, giai cấp, màu da, chủng tộc, tu sĩ hay cư sĩ... Thích Nhật Từ
18/09/2012(Xem: 22454)
Qua bài viết này, người viết mong rằng sẽ góp một phần nhỏ kiến thức về ý nghĩa chân thật về Phật giáo đối với Phật tử đi chùa.
17/09/2012(Xem: 4177)
HỎI: Vì triết lý của Đạo Phật là không làm tổn hại, chỉ làm lợi ích cho người khác, trong trường hợp của những quyết định thực tiển trong đời sống hàng ngày, nếu ai ấy muốn giết ta và ta không có cách nào để thoát khỏi, ta phải làm gì? ĐỨC ĐẠT LAI LẠT MA: Từ một nhận thức rộng hơn, mục tiêu của đời sống hiện tại của chúng ta là gì? Chúng ta cũng nên phán xét khả năng của ta khi quan tâm đến việc ta có thể làm lợi ích và hổ trợ người khác được bao nhiêu? Dĩ nhiên nếu ai đấy tấn công ta, ta nên trốn thoát hay tránh sự tấn công. Nếu không có khả năng khác, thì tôi nghĩ đấy là quyền cá nhân để tự bảo vệ. Vì thế không có sự giết chóc, chúng ta có lẻ có thể làm tổn thương chân hay tay của người tấn công. Như thế, nếu quý vị phải chọn lựa.
08/09/2012(Xem: 7797)
Ngày nay, biểu hiện của xa hoa lợi dưỡng trong nếp sống tu hành của người tu sĩ Phật giáo vượt xa thời Đức Phật tại thế. Ngày xưa lợi dưỡng, xa hoa của người tu sĩ Phật giáo chỉ là sự thọ nhận cúng dường vượt trội so với những người tu sĩ khác, từ đó, có được sự cung kính, danh vọng, nể trọng, tự cao.
02/09/2012(Xem: 7798)
Đây là câu hỏi và đề tài thật phức tạp luôn gây tranh cãi trong Đạo Phật. Bởi vậy, khi tìm trong sách hoặc search trên mạng, quí vị sẽ không tìm thấy câu trả lời thật rõ ràng và thật thỏa mãn cho mình. Ngược lại các câu trả lời luôn luôn rất khác nhau, rất mơ hồ và …rất bế tắc! Nói theo kiểu Thiền Tông Trung Quốc là “không thể giải bày” (bất khả ngôn thuyết).
27/08/2012(Xem: 17484)
Trước cuộc ra đi vĩ đại nhất trong lịch sử loài người của Bồ-tát Siddharttha, Yasodhara đã gạt lệ nhớ thương và đơn thân nuôi dưỡng Rahula ròng rã bảy năm trường trong cô đơn, khắc khoải.
21/08/2012(Xem: 4472)
Trong sự tái sinh luân hồi, nhân quả tốt xấu, đúng sai, ân oán trong hiện tại sẽ tiếp tục đến đời sau, nên khi gặp duyên phù hợp nó liền tác động mạnh mẽ, khiến ta phải chấp nhận mà không biết nguyên nhân! Nhiều người không hiểu nên tin có đấng thần linh thượng đế, đủ quyền năng ban phước giáng họa?
15/08/2012(Xem: 9810)
Truyền thống Kadampa của Phật giáo Tây Tạng xuất hiện trong thế kỷ mười một vô cùng tích cực và sáng tạo. Trường phái này do Đạo sư Ấn Độ Atisha (982-1054) sáng lập. Ngài đến Tây Tạng năm 1042. Mặc dù trường phái này không tồn tại thật bền vững như một truyền thống độc lập, nó đã thâm nhập vào các trường phái khác và vì thế để lại một ảnh hưởng lâu dài.
14/08/2012(Xem: 6682)
Một người đàn ông trên 60 tuổi khi thấy một chiếc xe tang chạy qua, ông ta lặng lẽ bước xuống xe, lấy chiếc mũ bảo hiểm đang đội trên đầu cầm tay rồi đứng thẳng người, đầu hơi cúi một chút. Ông cứ đứng vậy, yên lặng chờ xe tang đi qua mới ngước mặt lên.Người phụ nữ đứng bên cạnh thấy thế mới tỏ vẻ ngạc nhiên hỏi: “Ủa, ông quen với người chết hay sao mà đứng cúi đầu chào tiễn biệt họ vậy?”. Ông trả lời: “Tôi không hề quen biết hay bà con với người đã mất, nhưng cha mẹ tôi dạy rằn
14/08/2012(Xem: 4604)
Một ngày đã qua ta biết mình vẫn còn đang sống, một tháng đã qua ta biết mình vẫn còn đó, một năm đã qua ta biết mình vẫn còn đây, cũng với hình hài đó nhưng tất cả đều đổi mới một cách kỳ diệu, đôi khi ta vẫn không nhận ra mình đã... mới rất nhiều từ ý nghĩ, lời nói cho đến hành động. Dáng vấp hình hài này cũng mới hoàn toàn. Có thể đó là một nụ cười tươi với những nếp nhăn ẩn giấu trong sâu kín hoặc là mái tóc đã điểm bạc để mình và người trở nên già dặn hơn…nhưng vẫn còn đó với những bâng khâng và trăn trở, vết hằn nơi khóe mắt, biểu hiện của sự lo lắng bất an trong tâm khảm mọi người.