Cố Tu Tạo Phước

17/12/202511:17(Xem: 2487)
Cố Tu Tạo Phước

CỐ TU TẠO PHƯỚC
hoasen1

 

“Bị Oan Ức không cần Biện Bạch” làm chi.

Thì “Nghiệp Chướng dễ tiêu trừ” đi, nhớ đời.

Ai Thực Tập được, Tâm Tư rất Thảnh Thơi.

Còn để SÂN nổi dậy, không ngơi Khổ Sầu.

***********************************

Thơ 7 chữ, 4 câu:

 

(1):Đạo Phật khuyên tu thứ khác nhau:

Thực hành: nghiệp ác tránh xa mau.

Ngày ngày Phước báo tăng thêm mãi.

Hạnh phúc cuộc đời vững được lâu.

***

(2):Cố gắng làm lành chẳng kể ngày.

Thế rồi, duyên đủ, nghiệp liền thay.

Làm ăn, mọi thứ đều thông suốt.

Cứ cố làm đi, sẽ thấy ngay.

***

(3):Lời nói phải đi với việc làm.

Được người kính nể, giữ trong tâm.

Nói, làm cách biệt không ai trọng.

“Uốn lưỡi bảy lần” được nể nang.

***

(4):Một câu niệm Phật khắc trong tâm.

Cố tránh thật xa những lỗi lầm.

Từ đó Tâm an, Thân khỏe mạnh.

Cuộc đời thay đổi rất âm thầm.

***

(5):Ngã Mạn: cho mình rất giỏi giang.

Chẳng gì vừa ý: miệng oang oang.

Rất nhiều bệnh tật sinh ra đấy.

Phước báo tổn nhiều: chớ phí hoang.

***

(6):Được Hưởng tốt, đừng quá tự hào.

Chẳng gì vĩnh viễn, tại vì sao?!

Phước mòn, duyên đủ, rồi xui đến.

Khiêm Tốn, làm lành,...giữ được lâu.

***

(7):Bảy mươi khỏe mạnh, tưởng an toàn.

Hí hửng tự hào, nói bướng ngang:

Thường thích chê người lâm nghịch cảnh.

Sau này quả báo, chớ kêu oan.

***

(8):Đáng sá gì chào hỏi, cám ơn.

Họ không đáp lễ, chớ buồn, hờn.

Cúng dường, Bố thí,... liền quên hết.

Hiểu đạo thế này PHƯỚC trội hơn.

***

(9):Dẹp ngay đi cái bệnh hay SÂN.

NHẪN NHỊN: cơn sân sẽ bớt dần.

Người quyết tâm tu, rồi sẽ đạt.

Thân tâm khỏe mạnh, sướng vô vàn!

 ***

(10):Ra đời muốn sớm đạt thành công.

Chữ Tín luôn luôn giữ đáy lòng.

Thất Tín mãi là điều tối kỵ.

Thực hành, mọi việc sẽ hanh thông.

***

(11):Mới bé tỏ ra tính thật thà.

Bẩm sinh: nhờ Phước kiếp lâu xa.

Lại thêm ý chí và hy vọng.

Khi lớn thành công đời nở hoa.

***

(12):Khen ai nên nhớ, chớ khen nhiều.

Họ tưởng mình tài sẽ tự kiêu.

Khích lệ kiểu này, nên cố tránh.

Cống cao sâu rễ, khó xoay chiều.

***

(13):Mọi việc cho dù khó mức nào!

Kiên trì động não lẫn tin sâu.

Để rồi mọi thứ đều nên việc.

Ý chí: con đường sẽ đến mau..

***

(14):Những ai cố muốn được thành công,

Học hỏi điều hay, nhớ thuộc lòng:

Hy vọng, Niềm tin không bỏ mất.

Cho dù cảnh ngộ: bước đường cùng.

***

(15):Để mắt nhìn quanh khắp mọi nơi,

Mỗi người, mỗi cảnh khác xa vời.

Họ đều do Nghiệp đưa đi đấy.

Chỉ có khổ tu, mới đổi đời.

***

(16):Khổ tu thực tập những điều gì?

Bố Thí, Làm Lành phải nhớ ghi:

Trì Chú, Tọa Thiền và niệm Phật,...

Phóng Sanh, Chay Tịnh,...cố hành trì.

***

(17):Ôm cảm nhận tiêu cực với người.

Không nên làm vậy, phải ngừng thôi:

Từ Bi chẳng hợp, cần nên tránh.

Hỷ xả tỏ bày Phật dạy rồi.

***

(18):Điều Tiêu Cực, cứ Vướng Trong Đầu,

Cố gắng kiềm tâm, đuổi chúng mau.

Thực tập không xong thêm ý nghiệp.

Coi chừng tổn Phước, chẳng hay đâu.

***

(19):Bỏ đi tính Trách Móc, Phàn nàn…

Giận dữ đâu còn, cuộc sống an.

Cố giữ hàng ngày đừng khó tính.

Thân tâm ít bệnh, Phước tăng dần.

***

(20):Một khi nhặt được của người rơi.

Trỗi dậy tâm tham, hại cuộc đời.

Nên cố giữ, đưa cho kẻ mất.

Tâm Lương Thiện cảm cả lòng Trời!

(Mời xem phần đọc thêm ở cuối bài)

***

(21):Gặp Rủi, Hóa May vẫn xảy ra.

Ai từng có gặp, nhớ ngay là:

Người gây ta khổ, đừng thù hận.

Họ, chính Ân nhân, giúp đỡ ta.

***

(22):Việc lành làm được, chẳng ai hay.

Cũng chẳng khoa trương để lộ bày.

Hành động vừa làm: Âm Đức đấy.

Hưởng nhiều Phước báo, thực hành ngay.

***

(23):Việc thiện ta làm, tựa kiến thôi.

Làm xong, không nghĩ, để êm trôi.

Đủ duyên quả trổ điều không ước.

Hưởng Phước cực nhiều, cứ tưởng chơi.

***

(24):Thiện lương: đạo đức đẹp trần gian.                                                                                           Người thực hành, tâm rất tĩnh an.                                                                                                 

Phước lại tạo thêm cho cuộc sống.

Số người ngưỡng mộ, có vô vàn.

***********************************

Thơ 8 chữ:

 

(25):Cả một rừng công đức rộng mênh mông.

Đốm SÂN hiện, đốt sạch bong chẳng còn.

Người thường tạo Phước nhiều, biết vậy không!

Để SÂN dậy, thật uổng công mình làm.

***

(26):Phải TIN NHÂN QUẢ để làm gì đây?

Chớm nghĩ việc ÁC, dừng ngay liền mà.

Trước nhất là đỡ tạo tội cho TA.

Còn tránh ÁC lớn, thoát qua ba đường!

***

Phần thực tập tu Phước có đem lại được chút lợi lạc nào cho những bạn đạo hữu duyên, chúng tôi xin đem công đức này hồi hướng tất cả Pháp giới chúng sanh tương lai đều sanh về Tịnh độ.

Chân thành cảm ơn quý vị đã đọc bài viết và cố gắng thực hành./.

Phần đọc thêm:

 

Chuyện Hai Người Vô Gia Cư https://thienphatgiao.org/chuyen-hai-nguoi-vo-gia-cu/

 

“Tháng 9 năm 2013, Glen James, một người vô gia cư (homeless), sống ở một nơi cư trú dành cho người không nhà (shelter) ở Boston. Ông bất ngờ kiếm thấy một cái ba lô (backpack) ai bỏ quên trong một thương xá. Ông vẫy tay chặn một viên cảnh sát lại và trao cái ba lô lượm được cho viên cảnh sát. Cái ba lô trong đó có chứa $2,400 tiền Mỹ và gần 40,000 chi phiếu du lịch (traveler’s check) cùng với sổ thông hành và một số giấy tờ cá nhân khác. James làm tùy phái tại một tòa án, vô gia cư từ năm 2005 sau khi bị mất việc. Ông bị bệnh trong lỗ tai, luôn gây ra chóng mặt nên không kiếm được việc làm nào khác. Ông sống bằng phiếu trợ giúp thực phẩm và xin tiền các người qua lại trên đường phố. Về phần người mất của là một sinh viên người Trung Hoa. Anh đem chuyện sui sẻo của mình kể lể cho những nhân viên trong một cửa tiệm nghe. Những người này bèn giúp gọi báo cho cảnh sát. Cảnh sát kiểm tra thấy đúng nên trao trả chiếc ba lô cho khổ chủ. Cảnh sát Boston tổ chức một buổi lễ tuyên dương James và trao bằng khen. Nhân dịp này James nói là mình cảm thấy rất thoải mái khi làm việc đó và cũng gửi lời nhắn cám ơn đến tất cả những khách bộ hành lạ mặt đã từng cho ông tiền khi ông ngồi trên đường phố trong thời gian qua. James thổ lộ là ông không nói nhiều vì bị “cà lăm” nên trao cho cảnh sát một tờ giấy trong đó viết là “dù ông có quá nghèo chăng nữa ông cũng không muốn giữ lại một xu nào của người khác khi tìm thấy…” James đầu hói, đeo kính, người nhỏ nhắn tỏ ra thân mật nhưng e thẹn. Khoảng trên 50 tuổi. Sau khi biết tin đó trên internet, một người lạ mặt 27 tuổi, ở Midlothian, Va., làm giám đốc kế toán cho một cơ sở tiếp thị, tỏ ra thán phục sự lương thiện này. Anh tên là Whittington. Anh mở một quỹ lạc quyên cho James. Với ý nghĩ James đã hoàn trả $40.000 thì đáng được quyên tới $50.000. Kết quả tốt không ngờ. Chỉ trong một ngày đầu mà đã thu được hơn số tiền này. Sau đó trong 2 ngày quyên được hơn $100,000. Hơn 4,000 người gửi tặng. Sau 2 tuần lễ tiền quyên tặng đã lên tới hơn $150,000. Hơn 6,000 người tặng. Cả ở Mỹ lẫn các nước khác như Ba Tây, Pháp và Úc v.v… Người ta tặng cả máy vi tính, quần áo, thực phẩm v.v… Anh Whittington nâng mục tiêu lên, hy vọng đạt tới $250,000 để ông James có thể mua được một căn nhà làm nơi cư trú.”

*********

“Nhân dịp này mọi người lại nhớ tới chuyện của một ông vô gia cư khác nữa, xảy ra khoảng hơn nửa năm trước, đó là ông Billy Ray Harris. Vào tháng 2 năm 2013, tại Kansas City, Mo., bà Sarah đi trên đường, có lòng tốt nên bỏ ít tiền lẻ vào trong chiếc ly để biếu cho một người “ăn mày vô gia cư” (homeless beggar) ngồi ăn xin bên lề đường tên là Harris, 55 tuổi. Ông này thường ngủ dưới gầm một cây cầu. Bà có hai chiếc nhẫn, một nhẫn đính hôn và một nhẫn cưới. Có lẽ đeo trên tay lâu năm làm tay bà chật chội khó chịu hay sao đó nên bà tháo ra và cất trong ví tiền của mình. Khi thò tay lấy một nắm tiền lẻ trong cái ví tiền này để bố thí bà đã vô tình bốc theo luôn cả chiếc nhẫn đính hôn bỏ vào trong ly của người ăn xin. Khi bà khách đã đi rồi ông Harris mới khám phá ra chiếc nhẫn. Ông biết ngay là có sự lầm lẫn. Thoạt tiên ông có ý định muốn bán chiếc nhẫn đi. Ông mang tới một tiệm kim hoàn tại địa phương và được đề nghị trả $4,000. Nhưng sau khi suy nghĩ lại thời ông giữ chiếc nhẫn này kỹ càng, không bán nữa, chờ chủ nhân trở lại. Quả nhiên mấy hôm sau khi bà hảo tâm quay lại ông đã vui vẻ hoàn trả ngay chiếc nhẫn. Không ngờ đây lại là một quyết định làm thay đổi cả cuộc đời ông về sau này.

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/05/2011(Xem: 23177)
Xuất phát từ một nhận thức có tính thuyết phục về đạo Phật, quyển "Thuần Hóa Tâm Hồn" được viết với một văn phong hiện đại, trong sáng và tinh tế; nghiêm trang nhưng vẫn đan xen đôi nét hóm hỉnh.
14/05/2011(Xem: 13735)
Phật Đản lại về, cuối xuân đầu hạ, cây đủ lá xanh tràn trề sức sống, hoa sen rộ nở đóa đóa diệu hồng, trắng mát, tỏa hương khoe sắc, như đón bậc vĩ nhân...
12/05/2011(Xem: 9697)
Hầu hết mọi người Phật tử Việt Nam đều không những có nghe biết mà còn thường xuyên sử dụng từ ngữ “Phật sự” Nhưng chính vì được nghe biết và sử dụng quá thông thường, cho nên, đôi khi chúng ta lại không có cơ hội để suy nghiệm về ý nghĩa thâm diệu của nó để ứng xử một cách kiến hiệu trong đời sống thường nhật. Cũng vì lý do này đã dẫn đến việc đánh mất tinh thần cốt tủy trong các Phật sự mà chúng ta đã, đang và sẽ thực hiện.
11/05/2011(Xem: 9309)
Sống ở đời, chúng ta ai cũng có những nỗi khổ niềm đau, dù ít hay nhiều. Bởi thân thể ta đau nhức là khổ, giận hờn là khổ, tiếc thương cũng khổ… Có rất nhiều yếu tố làm cho ta khổ, nhưng chung quy mọi khổ đau đều xuất phát từ chính mình.
09/05/2011(Xem: 25883)
"Tây phương không có ngày Vu Lan nhưng cũng có Ngày Mẹ (Mother's Day) mồng mười tháng năm (năm đó). Tôi nhà quê không biết cái tục ấy. Có một ngày tôi đi với Thầy Thiên Ân tới nhà sách ở khu Ginza ở Ðông Kinh (Tokyo), nửa đường gặp mấy người sinh viên Nhật, bạn của thầy Thiên Ân. Có một cô sinh viên hỏi nhỏ Thầy Thiên Ân một câu, rồi lấy ở trong sắc ra một bông hoa cẩm chướng màu trắng cài vào khuy áo tràng của tôi. Tôi lạ lùng, bỡ ngỡ, không biết cô làm gì, nhưng không dám hỏi, cố giữ vẻ tự nhiên, nghĩ rằng có một tục lệ chi đó. Sau khi họ nói chuyện xong, chúng tôi vào nhà sách, thầy Thiên Ân mới giảng cho tôi biết đó là Ngày Mẹ, theo tục Tây phương. Nếu anh còn mẹ, anh sẽ được cài một bông hoa màu hồng trên áo, và anh sẽ tự hào được còn mẹ. Còn nếu anh mất mẹ, anh sẽ được cài trên áo một bông hoa trắng..."
09/05/2011(Xem: 27618)
Bài giảng cuối cùng, Câu chuyện xúc động về Giáo sư Randy --Cuốn sách mà bạn sắp đọc đây là 53 ngày sau đó nữa, là cách GS Randy Pausch tiếp tục những gì ông đã bắt đầu trên giảng đường hôm ấy, với sự giúp đỡ của nhà báo Jeffrey Zaslow. Hằng ngày vẫn đạp xe để tập luyện, trong 53 lần đạp xe như vậy ông đã trò chuyện với Jeffrey Zaslow qua điện thoại di động. Zaslow đã chuyển những câu chuyện thành cuốn sách này. Ngày 8-4-2008, sách được phát hành tại Mỹ. Hơn ba tháng sau, ngày 25-7-2008, gs Randy Pausch qua đời.
07/05/2011(Xem: 32311)
Tác giả Tâm Diệu, là cựu sinh viên của Viện Đại Học Vạn Hạnh, đã gửiđến cho tôi tập sách Quan Điểm Về Ăn Chay Của Đạo Phật.Nội dung chính xoáy quanh những điểm dị biệt trong vấn đề ănchay theo quan điểm của hai truyền thống Phật giáo Nguyên thủyvà Đại thừa phát triển ngang qua một số kinh điển Phật giáo.Tác giả đã nêu bật được tính chất chung Từ bi và TríTuệ của Đạo Phật trong vấn đề này. Tuy nhiên, vẫn còn mộtvài điểm trong đó chúng tôi nghĩ rằng cần phải có thờigian để làm sáng tỏ.
06/05/2011(Xem: 10780)
Như ai cũng biết, chúng ta sinh ra đời để sống và làm việc như bao nhiêu người trên thế gian này. Đó là ăn uống, ngủ nghỉ, rồi lớn lên lấy vợ lấy chồng, đi làm kiếm tiền nuôi bản thân, gia đình và đóng góp lợi ích xã hội, đến khi lớn tuổi về hưu thì già bệnh rồi chết. Đó là nói những người làm việc nhà nước có chính sách chế độ lương hưu. Còn những người tự làm tự sống, không làm việc nhà nước thì họ phải bươn chải đến khi không còn khả năng làm việc nữa mới thôi. Ai có phước thì được con cái chăm sóc, giúp đỡ, nuôi dưỡng khoảng đời còn lại.
04/05/2011(Xem: 12996)
Sống theo đúng năm giới thì sống thọ: Ðó là lời Ðức Phật dạy, mà cũng là một Chân lý được các bậc minh triết phương Ðông khẳng định.
03/05/2011(Xem: 11589)
Phật giáo là một tôn giáo được ngưỡng mộ nhất trên thế giới hiện nay, được sáng lập bởi Đức Phật Thích Ca hiệu Gautama, với niềm tin vào hòa bình, từ bi và trí tuệ...