Tạ ơn Đời và Tạ ơn Người

30/11/202009:23(Xem: 9344)
Tạ ơn Đời và Tạ ơn Người


thanks-giving


TẠ ƠN ĐỜI & TẠ ƠN NGƯỜI






“Cảm  ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương”

Cảm ơn vì sáng nay tôi còn nghe được tiếng nói, tiếng cười của người thân, bạn bè. Nhìn xuyên qua khe cửa, lá trên cây đã bắt đầu đổi màu, biến những hàng cây xanh ngày nào thành một bức tranh hỗn hợp nhiều sắc màu. Vài cơn gió lành lạnh lại bắt đầu thổi về mang theo bao hồi ức vui buồn lẫn lộn.

Tôi lặng lẽ ngồi đây như ngồi giữa thiên đường của thời xa xưa ấy. Tôi luôn biết ơn sâu sắc đến quý Phật tử xa gần đã hỗ trợ và đồng hành cho NVNY trong suốt chặng đường 5 năm qua. Nhất là những thiên thần đáng yêu tại Las Vegas, sớm hôm luôn bay về nâng đỡ cho Ni Viện khi cần.

 Năm 5 về trước, lần thứ tư tôi đặt chân đến đất nước xinh đẹp vĩ đại này. Tôi tận hưởng vẻ đẹp của những cánh đồng bất tận, nơi an nghỉ của ánh sáng mặt trời, nơi các đóa hoa tỏa hương thơm vào không gian; và tôi khám phá các ngọn núi tuyết cao sừng sững hiên ngang giữa trời đất, ở đó tôi tìm thấy sự thức giấc tươi mát của mùa Xuân, lòng khao khát đầy màu sắc của mùa Hạ, các bài ca dư âm của mùa Thu, huyền bí  đẹp tuyệt trần của mùa Đông, và những góc khuất thao thức ẩn hiện trong tâm hồn  tôi.  


Những lúc mà chúng ta rơi vào những tình cảnh bi thương nhất. Tôi còn nhớ vào 5 năm trước sức khỏe  của tôi rất tồi tệ, buổi chiều năm đó tôi phải cấp tốc vào bệnh viện, nhưng tôi không có bảo hiểm y tế  phải tốn rất nhiều tiền, thế nhưng may mắn lại đến với tôi, một người y tá đứng tuổi, Bà đã giúp tôi khẩn cấp trong 1 tuần có thẻ bảo hiểm y tế, nên tôi đã không phải trả bất cứ chi phí nào cho cuộc điều trị.... Không bao giờ tôi quên cử chỉ ân cần kèm theo ánh mắt cảm thông của người y tá đầy nhân hậu, trong buổi chiều mùa Đông năm ấy.

 
Tôi luôn biết ơn sâu sắc đất nước Hoa kỳ đầy lòng nhân ái và tự do … Nước Mỹ đã cho tôi rất nhiều cơ hội, nó luôn ẩn sâu trong trái tim tôi, cảnh vật và con người nơi đây. Nhất là các bác sĩ Đông y và Tây y đã hồi sinh cho tôi một kiếp sống mới.


Con người có mặt giữa cuộc đời hiện thực này với đủ những khía cạnh trái ngược: hạnh phúc và đau khổ, dịu dàng và tàn ác, gian nan và êm ả, kiên cường và yếu đuối v.v... Nghĩa là long lanh trong nước mắt và tươi rói trong nụ cười.

Con người sinh ra trong đó có Cái đẹp, Tình yêu, Chân lý, đều là tinh thần được xuất hiện từ định nghiệp riêng. Đau khổ và nghèo cực, chân lý có thanh tẩy tâm hồn con người, cho dù tâm trí yếu đuối hay mạnh mẽ của chúng, tôi vẫn thấy trong vũ trụ không có gì đáng giá, ngoại trừ sự thanh thản nơi tâm hồn và hạnh phúc luôn có mặt.


Dù có khó khăn khốn đốn thì chúng ta cần phải dừng lại để nhìn lại mọi thứ, để ngồi lại với nhau bằng tình yêu thương thật sự, để chúng ta cùng nhau thực hiện những lý tưởng đúng với lời phật dạy đó là  lòng NHÂN TỪ …...

Thay vì tàn phá mọi thứ thì cùng nhau xây dựng ngôi nhà chung của chúng ta là với lòng bi mẫn, vị tha và hướng đến con đường giải thoát cho mình và cho người. Mỗi ngày chúng ta nhớ rằng, chúng ta là những người học Phật, tu Phật chúng ta cần phải yêu thương nhau và tha thứ. Nhẫn nhịn những điều khó nhẫn … tha thứ những việc khó tha… Làm được như thế mới xứng đáng là con của Phật.

Chúng ta đã ngày đêm làm việc cực lực là để bảo vệ che chở cho những người thân yêu của chúng ta. Nhưng trong tôi không bao giờ quên những gì đã và đang thọ ơn, những gì đã làm cho cuộc đời tôi có thêm hương vị và nhiều sắc màu. Mỗi ngày trôi qua tôi luôn biết ơn về những điều ấy.


Mỗi sáng thức giấc tôi ngồi thật yên lặng nhìn lại tâm mình và cầu nguyện cho những người bệnh tật, đau khổ, kém may mắn. Tôi đã từng chứng kiến và lắng nghe nhiều câu chuyện của mỗi người phải đối diện với sinh ly tử biệt... Khi trở về một góc riêng của mình, tâm hồn tôi luôn trĩu nặng với nhiều suy tư cho một kiếp người... Cứ như thế nước mắt tôi đã rơi.

Chúng ta đã đi xuyên qua một năm đầy bi thương và mất mát. Cơn bão vô thường đã thổi qua đất nước Hoa kỳ đáng yêu và xinh đẹp của chúng ta, mang theo một chất độc Covid -19 đã cướp đi bao sinh mạng, vố số người mất phương hướng rơi vào tuyệt vọng đã phải kết liễu và từ bỏ cuộc sống này, chia ly vô số cặp vợ chồng, con cái phải lìa xa cha mẹ, mấy ngàn trẻ em lưu lạc chốn nào khi cha mẹ chúng buộc phải rời khỏi Hoa Kỳ.

Chúng ta có nhiều sự lo lắng và bất lực trước cơn bão vô hình Covid- 19, có những lúc chúng ta cố giấu đi cảm xúc đau buồn của chính mình …

Phải học cách chịu đựng, vạn vật trong vũ trụ đều phải theo quy luật của thiên nhiên và ta cũng là một sinh linh nhỏ bé trong vũ trụ bao la ấy, nên ta chấp nhận và hòa mình vào trong vòng quay của vũ trụ. Bằng cách giản đơn là biết chấp nhận....và dung chứa những gì tới với chúng ta, ở bên ta, không đòi hỏi gì nhiều, bởi lẽ đó là cái duyên của ta và vạn vật.

Đòi hỏi chúng ta đào luyện rất nhiều cả thân và ý.  Thân ta không run rẩy trước thất bại, Ý ta không lung lay trước khó khăn, cho mình một cơ hội làm mới mọi thứ để bước đi kế tiếp không ngăn ngại.

Mỗi trong chúng ta đều có một sức mạnh riêng giúp ta vượt qua mọi khó khăn thách thức trong cuộc sống. Không cần phải nhớ mãi một lỗi lầm đã cũ, một lời nói không hay, hãy buông bỏ, thứ tha cho người và cho cả chính bản thân mình.

Cuộc sống có quá nhiều khó khăn phải đối mặt rồi, cần chi phải tạo áp lực cho tâm hồn mình nặng trĩu ….

Và thời gian an bình trên xứ người. Kỷ niệm nhiều không kể xiết. Có những giây phút rất muốn giữ lại trong trí nhớ, nhưng cũng có những khoảnh khắc muốn quên nhưng không thể nào quên được.

Những ơn nặng nghĩa sâu. Nhớ để cảm ơn đời, cảm ơn người. Trên tất cả xin được nói lời cảm ơn nước Mỹ, cảm ơn miền đất không phải nơi tôi sinh ra, nhưng chắc chắn sẽ ôm ấp tôi những ngày còn lại. Cảm ơn một đất nước có thể không hẳn là thiên đường nhưng chắc chắn không là địa ngục.

 

Cảm ơn Mẹ, người đàn bà vĩ đại đã dành hết tuổi thanh xuân và đời mình cho chồng cho con. Người đàn bà góa chồng ở tuổi 39, một mình với 5 đứa con còn nhỏ dại, lặn lội để tồn tại qua những nhiễu nhương trong chiến tranh, vượt qua từng ngày, trải qua từng bữa.
Xin chắp tay tạ ơn và cầu nguyện cho đất nước Hoa Kỳ cùng cả thế giới, nơi mà chúng ta đã và đang sống trở nên thịnh vượng, an bình, mỗi ngày thêm tốt đẹp, mọi người đến với nhau gần hơn, giúp đỡ nhau nhiều hơn. Bình yên mỗi ngày, đủ sức để vượt qua những ngày tháng tồi tệ nhất của năm 2020.

 Xin chắp tay cầu nguyện cho đại gia đình của các vị mỗi ngày an lành trong nụ cười bình yên của Chư Phật.

Viết tại Như Ý Ni Viện, Mùa Đông năm 2020

TN Tâm Vân







***

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/03/2025(Xem: 7813)
Phước dẫn dắt mọi hành động trong cuộc đời. Người thiếu Phước, xấu đến, không ngơi khổ sầu. Tin rồi, phải tìm cách tạo Phước cho mau. Nhiều Phước, điều lành hiện nhiệm mầu làm sao!
17/03/2025(Xem: 7031)
Có khi nào bạn hỏi: “Tại sao khi càng lớn tuổi, người ta càng thích sống một mình và bớt đi nhiều mối quan hệ?” Nếu khi còn trẻ, chúng ta ưa thích những cuộc họp nhóm, những buổi tiệc tùng vui thú đám đông, thích chưng diện và nổi bật, thích kết giao và tạo cho mình mối quan hệ với nhiều người thì khi càng lớn, người ta lại tìm về một cuộc sống yên tĩnh, thậm chí một mình, và nhận ra sống một mình là một cuộc sống có rất nhiều thú vị.
15/03/2025(Xem: 6713)
AJANTA MỘT DI TÍCH PHẬT GIÁO NGOẠI HẠNG Hoang Phong Phật giáo là một trong những tôn giáo lâu đời nhất của nhân loại vẫn còn tồn tại và đang phát triển ngày nay. Tuy nhiên theo dòng biến động của lịch sử thì Phật giáo cũng không tránh khỏi những thăng trầm. Nếu Phật giáo đã từng gián tiếp hay trực tiếp mang lại chữ viết, văn hóa, triết học và lịch sử cho một số quốc gia trên địa cầu và đánh dấu một cấp bực tiến hóa cao độ cho kho tàng tư tưởng của nhân loại thì Phật giáo cũng đã từng bị hủy diệt ở Ấn độ và nhiều nơi khác.
15/03/2025(Xem: 6316)
Cách nay năm mươi năm, một chuỗi dài biến cố thật kinh hoàng xảy ra trên giải đất quê hương. Có những người còn nhớ, có những người đã quên. Quên hay nhớ tùy thuộc từng mỗi cá thể. Một xúc cảm thật mạnh thường lưu lại một vết hằn thật sâu, thế nhưng ký ức cũng lu mờ với thời gian, các xúc cảm khác mới hơn có thể che lấp hoặc hàn gắn các vết hằn của quá khứ. Nhớ hay quên do đó tùy thuộc quan điểm của mình, vị trí của mình, những gì từng xảy ra với mình đối với chuỗi dài biến cố đó và cả cuộc sống của mình sau đó. Hơn nữa, sau khoảng thời gian năm mươi năm trong cuộc sống, có những người đã già trí nhớ lu mờ, có những người nằm xuống mang theo với mình cả một thời quá khứ, có một thế hệ trẻ lớn lên đẩy lùi các biến cố đó vào lịch sử.
14/03/2025(Xem: 5533)
Nhân lễ hội HOLI, tết Ấn Độ. Hòa chung niềm vui và chia sẻ với người dân nghèo xứ Phật có chút quà vui 3 ngày Tết, ngày hôm qua (12, 03, 25) chúng con, chúng tôi đã thực hiện một buổi phát quà tại hai làng nghèo Niranjana Village & Sujata Village. Xin được gửi một vài hình ảnh tường trình thiện sự cùng quý vị ân nhân đã phát tâm bố thí.
12/03/2025(Xem: 11657)
Xin mời Quý vị đọc những đoạn thơ dưới đây và hãy cùng chúng tôi thực tập: (1):Một tấc thời gian, một tấc vàng. Cố đừng lãng phí tấc thời gian. Phải lo tranh thủ từng giây phút Mà gắng chăm TU kẻo lỡ làng!
12/03/2025(Xem: 5318)
(Lời giới thiệu của dịch giả: Bài này nhan đề “Spiritual, but not religious: For more Koreans, mindfulness matters more than membership” [Tâm linh nhưng không tôn giáo: Với nhiều người Nam Hàn, tu chánh niệm quan trọng hơn là vào giáo hội] của nhà báo Moon Joon-hyun đăng trên báo The Korea Herald, số ngày 8 tháng 3/2025, nói về hiện tượng mới của nhiều người dân Nam Hàn ưa chuộng thiền tập chánh niệm nhưng không muốn gắn liền với các giáo hội. Một điểm cũng đáng chú ý ở Nam Hàn hiện nay là khuynh hướng hồi phục tín ngưỡng dân gian Shamanism, có thể dịch là tín ngưỡng Thầy Pháp dân gian, có thể đối chiếu phần nào tương đương như Đạo Mẫu tại Việt Nam. Bài này được dịch để quý Tăng, Ni và cư sĩ Việt Nam tham khảo. Bản tin dịch như sau.)
12/03/2025(Xem: 5809)
Đạo Phật hình thành và phát triển suốt 26 thế kỷ qua, dòng Phật sử cũng như thế sử liên lỉ với những thăng trầm biến thiên. Phật giáo truyền đến đâu thì kết hợp với phong thổ, văn hóa, tập quán và căn cơ của người địa phương ấy mà hình thành nên những dòng truyền thừa khác nhau, trong các dòng truyền thừa ấy lại có nhiều tông môn pháp phái khác nhau nữa, tất cả cũng vì căn cơ của con người địa phương.
12/03/2025(Xem: 5448)
Sau một thời gian dài trăn trở suy nghĩ về con đường đi đến tương lai, tâm ý luôn giằng xé giữa tiến – lui mà không sao quyết đoán được. Vĩnh Thanh cứ như người đứng giữa con đường không tên, con đường vạn dặm, nhìn phía trước hun hút xa le lói ánh sáng nhưng không biết bao giờ có thể với tới được, nhìn về sau thì thăm thẳm mịt mù như sương khói che khuất cả lối đi về. Vĩnh Thanh như người mộng du giữa cuộc đời, những lý tưởng mãi lung linh nhưng sự thèm khát và đòi hỏi nhục dục của thân xác cũng riết róng khó cưỡng lại nổi.
12/03/2025(Xem: 4920)
Thế là mùa xuân đến trễ những sáu tuần bởi vì ngày đầu tiên những con groundhogs ra khỏi hang gặp phải ngày nắng, nếu hôm ấy trời mưa thì xuân sẽ đến sớm hơn sáu tuần. Đây là kinh nghiệm về thời tiết của người thổ dân bản địa Bắc Mỹ (Indian native). Điều này cũng giống như người Việt ta, khi thấy én về là biết xuân sang, cánh én chở mùa xuân, báo hiệu xuân. Loài vật có những khả năng đặc biệt mà con người không có được, chẳng hạn như chúng có thể biết trước động đất, sóng thần…mặc dù con người tự phụ văn minh và phát triển cao.