Muốn Sống Hạnh Phúc (thơ)

10/01/202009:10(Xem: 8612)
Muốn Sống Hạnh Phúc (thơ)


hoa hong bao hieu-4


Muốn Sống Hạnh Phúc

Bạn ơi,

Muốn sống hạnh phúc thì xin bạn:

Đừng đem chuyện hàng xóm vào gia đình.

Đừng đem chuyện đường phố vào nhà.

Đừng đem chuyện cộng đồng vào những bữa cơm.

Đừng đem chuyện của thế giới vào buồng ngủ.

Đừng đem chuyện Cộng Hòa hay Dân Chủ,

Vào những cuộc vui chơi.

Ngay chùa kia nếu bàn tán chuyện đời,

Thì chùa cũng biến ngay thành siêu thị.

Bạn ơi,

Cuộc sống này quá nhiều đau khổ.

Ngay chính bản thân ta,

Và gia đình cũng quá nhiều phiền não.

Sao lại rước thêm những phiền não của đời?

Cô công chúa đau bụng,

Cậu hoàng tử lang thang,

Cô người mẫu nhố nhăng.

Đôi siêu sao ly dị.

Nào có liên hệ tới đời ta?

Hãy xem qua rồi xóa bỏ.

Để giữ tâm hồn thanh thản.

Hãy đem Từ Bi vào gia đình.

Hãy đem Hỉ Xả đến cho những người thân yêu.

Hay đưa những ngọn gió mát.

Những món quà tinh thần,

Những đóa hoa Trí Tuệ,

Những lời nói An Vui đến cho mái ấm của mình.

Cuộc đời này tỷ năm rồi vẫn thế.

Vẫn Sinh-Già-Bệnh-Chết.

Vẫn quay cuồng trong Tham, Giận, Xi Mê.

Vẫn lợi danh và chém giết.

Kho vũ khí của thế giới mỗi lúc mỗi phình to,

Mà kho tình thương mỗi ngày mỗi nhỏ.

Tiếng nói của ta sao bằng ông tỷ phú?

Sức mạnh của ta sao bằng những tổ hợp tài chánh khổng lồ?

Bằng những nhóm lốp-bi (*) Do Thái?

Họ quyết định vận mệnh của thế giới này mà ta chỉ biết cúi đầu tuân phục.

Các lãnh tụ tâm linh bây giờ đều thở dài bất lực.

Vì thế giới này giống như người điếc, người đui.

Họ chẳng muốn nghe những lời đạo đức.

Kể cả những nguy cơ tàn phá địa cầu.

Khi con hổ và con sư tử cắn nhau.

Thì con huơu và con nai phải tìm nơi ẩn nấp.

Để “trú dạ lục thời an lành”.

Nghiệp lực của chúng sinh tác động vào thế giới này từng giây từng phút.

Nếu đó là những chủng tử xấu thì thế giới làm sao hạnh phúc?

Nhưng này bạn ơi,

Thế giới này không có an lành nhưng chúng ta có thể tạo an lành nơi con người chúng ta.

Thế giới này hung bạo nhưng chúng ta có thể xây đắp Từ Bi nơi chính mình.

Thế giới này không thanh tịnh nhưng chúng ta có thể tạo thanh tịnh nơi tâm mình.

Thế giới này có thể rất tham nhưng chúng ta có thể huân tập hạnh xả bỏ.

Thế giới này có thể rất u mê nhưng chúng ta có thể rất tỉnh thức,

Như Đức Phật đã làm.

Bạn ơi,

Dù có sống cả tỷ năm nữa,

Chúng ta cũng không thể thay đổi được thế giới này.

Vì nó vận hành theo nghiệp lực của chúng sinh.

Đó là tham-dục và sinh-già-bệnh-chết.

Nhưng chúng ta có thể đổi thay được con người chúng ta.

Để đạt thanh tịnh và hạnh phúc.

Đó là lối tu theo Viên Giác.

Phải thấy tất cả những gì đang diễn ra trước mắt.

Như chiêm bao và như hoa đóm giữa hư không.

Khi đó ta sẽ vào Viên Giác Phật.

Ở chốn trần lao mà vẫn thấy Niết Bàn.

  Thiện Quả Đào Văn Bình

(California ngày 9/1/2020)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/12/2012(Xem: 12060)
Sáu ba-la-mật là Bồ-tát hạnh. Bồ-tát hạnh gồm có hai sự tích tập: tích tập phước đức là làm lợi lạc cho người khác và tích tập trí huệ là xóa tan bóng tối vô minh để đi đến sự sáng tỏ hoàn toàn của tâm thức.
01/12/2012(Xem: 15173)
Lời giới thiệu — Đây là một trong bốn tiểu luận của Tỳ kheo Bodhi trong cuốn “Facing the Future” viết năm 2000 tại Tích Lan. Tỳ kheo Bodhi, thế danh là Jeffrey Block, người Hoa Kỳ, sinh năm1944. Đại sư đã đến với Phật giáo năm 1965, khi lần đầu tiên gặp Hòa thượng Thích Minh Châu tại khuôn viên trường Đại học Madison, tiểu bang Wisconsin, trước khi đến học cao học tại Claremont, California. Đại sư đã thuật lại cuộc gặp gỡ này trong bài viết “LẦN ĐẦU TIÊN TÔI GẶP MỘT NHÀ SƯ“→ đã được đăng tải trong Vườn Đào.
27/11/2012(Xem: 10941)
Một thời, Thế Tôn trú ở Sàvatthi, tại khu vườn ông Anàthapindika dạy các Tỷ kheo: - Này các Tỷ-kheo, có hai hội chúng này. Thế nào là hai? Hội chúng không phải Thánh và hội chúng bậc Thánh.
23/11/2012(Xem: 13722)
Đó là chuyến đi Tây Tạng của tôi và nhà thơ Văn Cầm Hải từ ngày 17/9 đến 25/9. Có nhiều cách đến Tây Tạng. Chúng tôi chọn con đường từ Hà Nội đi Nam Ninh, từ Nam Ninh bay sang Thành Đô, rồi từ Thành Đô bay lên Lhasa.
22/11/2012(Xem: 11759)
Haibạn thân mến, Trước hết tôi xin mạn phép được gọi hai người là những người bạn của tôi. Thiết nghĩđã là con người thì tất cả chúng ta đều là bạn hữu với nhau, có phải thế haychăng? Tin các bạn vừa quyết định tạm thời chia tay để sống xa nhau khiến tôi bànghoàng và lòng buồn vô hạn. Dù chỉ là một người bạn thế nhưng tôi cũng cảm thấyđau lòng, huống chi con cái và những người thân chung quanh thì chắc là họ sẽcòn đau lòng hơn nhiều lắm !
21/11/2012(Xem: 11489)
Gần đây, tòa soạn nhận được rất nhiều thông tin từ bạn đọc trong nước và hải ngoại gửi về, với yêu cầu tha thiết cần có sự kiểm chứng trước một số thông tin mang tính quy chụp, tự dựng vô căn cứ, hoặc những phát biểu – thông điệp tiếm xưng đụng chạm đến lòng tự trọng dân tộc của người Việt… Câu chuyện trong tuần kỳ này xin giới thiệu cùng bạn đọc những ý kiến của CTV. Minh Thạnh, về khía cạnh văn hóa ứng xử trong một thông điệp ẩn chứa nhiều nội dung khác của một chức sắc tôn giáo nước ngoài tại nước ta, được nhiều diễn đàn quan tâm.
17/11/2012(Xem: 14547)
Trong thời gian gần đây có một số ý kiến cho rằng phương pháp thực hành AN TRÚ TRONG HIỆN TẠI hay còn gọi là HIỆN PHÁP LẠC TRÚ mà các nhà Phật học trình bày trong nhiều sách báo, tạp chí Phật giáo là không phù hợp với tinh thần Phật dạyhoặc không trích dẫn đầy đủ lời Phật dạy trong kinh.
15/11/2012(Xem: 28524)
theo báo New York Times cho biết cơ quan cứu hộ Arizona đã tìm thấy một người phụ nữ, Christie McNally 39 tuổi trong tình trạng hôn mê do nhiễm nắng và thiếu nước và chồng, Ian Thorson, chết thê thảm trong một hang núi ở cao độ 7000 bộ giữa những ngọn núi vùng sa mạc thuộc bang Arizona vào ngày Chủ Nhật 22 tháng 4 năm 2012.
14/11/2012(Xem: 20890)
Ai cũng phải chết nên chết là điều đáng sợ. Tuy nhiên không phải ai cũng được trải qua tuổi già, nên dầu tuổi già còn đáng sợ hơn cái chết, người ta vẫn chúc tụng nhau sống lâu trăm tuổi, đầu bạc răng long. Vì không phải ai cũng thấy được những cái khổ của tuổi già.
02/11/2012(Xem: 13007)
Ở bên đó, hằng năm đến ngày 20/11, học sinh tặng hoa để tỏ lòng kính trọng và biết ơn thầy cô giáo. Đó là "ngày nhà giáo quốc tế" của họ. Lúc đầu quà tặng là những đóa hoa hồng, nghe cũng xuôi tai, chừng đó! Thế nhưng những năm đầu tôi cũng đã xót ruột khi thấy học sinh phải mua hoa rất mắc vào ngày 20/11 trong khi nồi cơm nhà các em luôn luôn độn sắn khoai. Do đó mà khi nhận những phần thưởng tinh thần này, những nhà giáo xã hội chủ nghĩa bất đắc dĩ như tôi không thấy vui như ngày xưa đối với cách biểu lộ tình cảm của học sinh; cái cách biểu lộ tình cảm ngây ngô, tự phát, không có công thức, không có chỉ huy...