Từng ngày vui Đạo

16/10/201908:44(Xem: 7971)
Từng ngày vui Đạo



Phat ngoc thai lan (4)

Từng ngày vui Đạo 

 Còn nhớ trong kinh thường dạy " Ở nơi nào mà giáo lý Đức Phật chưa được truyền đến thì người ta cứ  tranh chấp nhau và không thể mở rộng tâm mình".

Dù cho anh em, cha mẹ có sống chung với nhau nhưng mỗi người đều sống tách biệt trong thâm tâm của mình . Họ luôn sống trong cô độc vì  họ không có ai để nương tựa ( niềm tin ) và luôn nghi kỵ lẫn nhau nhưng .....một khi Phật pháp truyền đến hết thảy họ đều có thể trở thành bè bạn hay một người thân đích thực và một người vốn cô đơn nay bổng trở nên hạnh phúc vì chung quanh có nhiều bạn tốt,  người thương tin yêu . 

Như vậy phải chăng "  Một người có niềm tin sâu sắc nơi tính cao thượng của Tam Bảo và sống một đời sống trong sạch , khi đối diện với mọi chướng ngại giông bão cuồng lưu của cuộc đời  sẽ không sợ hãi ?" 

Đức Thế Tôn nói rằng " Một người đã tu dưỡng được nhiều Đức hạnh và sống một đời chính trực không cần phải sợ hãi gì cả" .

Mấy ngày qua tin tức từ quê nhà VN , những chuyện tranh chấp nhà cửa ruộng đất của mấy đứa cháu tôi rồi thì lại nghe đến nhiều hậu quả khác sau đó như người này  thì huyết áp cao và người cháu khác phải vào nhà thương vì lo lắng rồi xỉu ....làm tôi cảm thấy chán nản  cho một kiếp người nếu như không được may mắn bước vào đường Đạo hay nói một cách rõ ràng là Phật Pháp . 

Hơn  thế nữa  chúng  ta có thể biểu hiện tỉnh thức, trí tuệ và thương yêu  qua chính mình.....còn đang suy nghĩ vu vơ  chợt  một vài ánh nắng hiu hắt còn sót lại khi hoàng hôn buông xuống xuyên qua song cửa ..một vài vần thơ trong đầu bổng hiện ra làm tôi chơi vơi ...miên man  nhớ  lại quá khứ   ....những ngày còn niên thiếu chưa biết gì về Đạo và đã có những lúc thật bồng bột sôi nổi nhất thời ...

Chiều níu nhẹ sợi nắng vàng hiu hắt 

Gợn chút buồn hoài niệm quá khứ xưa 

Không gian kia, phủ ngập những trận mưa 

Đã rửa sạch bụi nhiễm ô...mọi lối 

Bôn ba mãi ...tuổi đời nay cằn cỗi 

Dù chống chèo vững chãi giữa muôn trùng 

Còn lại gì ..ngoài trống vắng chập chùng 

Nhờ Phật pháp ...sống từng ngày vui Đạo 

Đây cõi trần gian ....mộng, huyễn, giả tạo 

Nên hững hờ ...nhìn tranh chấp hơn thua, 

Thắng bại gì ..cũng nếm đắng, cay, chua....

Đừng  tiêu phí tư lương ....khi cần đến ! 

Ai cũng một lần phải về ....đến bến

Hạnh phúc là khi ...thanh thản ung dung

Mở rộng trái tim ...ngôn ngữ khiêm cung

Bao người chờ đón  ...với nụ cười rạng rỡ !!!!

                            HH 

Và khi xem lại một bài viết cũ của danh tài Phạm công Thiện về lời nói sau cùng của  Einstein vào lúc cuối đời " Sự phân biệt giữa thời quá khứ, hiện tại , tương lai chỉ là một ảo tưởng ngoan cố " và đã giúp tôi nhớ lại vài câu chuyện nhân sinh gần đây khi lướt thoáng qua mạng   đã  thường gợi ý như sau : 

             * Một cuộc đời xứng đáng không phải là chỉ trải qua một cuộc sống bình an, tĩnh lặng mà chính là sự SÁNG TẠO MỘT CÁI GÌ ĐÓ TỐT ĐẸP HƠN .

Khi một người nỗ lực để trở thành một người tốt hơn do tu tập thì sự tận lực này là sự sáng tạo về điều tốt .Khi người ấy làm điều gì vì lợi ích của người khác thì đây là sự sáng tạo một tiêu chuẩn cao hơn của sự thiện lành 

            ** Sự sáng tạo chắc chắn sẽ mang theo nó nhiều đau khổ và khó khăn, tuy nhiên người ta sẽ nhận thấy cuộc  đời đáng sống hơn khi người ta nỗ lực vì điều gì thiện ( và người nỗ lực tích cực sẽ cảm thấy niềm vui sâu xa hơn trong đời người ) 

Đặc biệt nhất,  theo khoa học gần đây đã chứng minh rằng " Niềm hỷ lạc trong Tâm có thể chuyển hoá các chất hoá học trong thân một cách tích cực và tốt lành " 

Như vậy những yếu tố làm tăng cường sức khỏe được khởi động trong thân khi những chất kích thích tố làm hồi phục sức khỏe được tiết ra ( là kết quả của sự tập trung và chú ý về phẩm chất tâm linh của mình trong thời điểm lâm bịnh ) 

Và như thế việc khuyến khích một người đặt niềm tin vào Phật pháp khi gặp nghịch cảnh hoặc khi bước vào ngưỡng tuổi nào đó là một chuyện sáng tạo tốt đẹp cho mọi người ( theo thiển ý nhỏ bé của tôi) mà hiện nay những bậc xuất gia chân chính đang thực hiện .

Phật giáo không những chỉ dạy ta lý tưởng Vĩnh cữu và lớn lao của con người mà còn dạy lý tưởng của con người trong cuộc sống hằng ngày 

Cả hai lý tưởng đó đều là giáo lý rất sâu xa và thâm thuý

Đừng nghĩ rằng các sự việc không bao giờ xảy ra như chúng ta mong muốn .

Phải chăng chúng ta cần hình thành những lời nguyện trong suốt cuộc đời của ta .

Khi thực hành  để thành tựu ước nguyện như thế , ta khám phá giá trị của đời người và làm phong phú cuộc sống hằng ngày của ta 

Nếu chúng ta không ước nguyện bằng một thái độ thờ ơ và chúng ta cố gắng nỗ lực và kiên định quyết để thành tựu các ước nguyện ấy trong tâm thức với bất cứ giá nào và trong suốt một thời gian dài thì ước nguyện ấy cuối cùng sẽ được thành tựu . 

Và dù cho mình chỉ ước nguyện học được phần nào những lời dạy của Đức Phật trong biển Pháp mênh mông của Ngài thì ngày cuối đời hẳn sẽ vô cùng thanh thản 

" Một ước vọng tha thiết sẽ làm phát sinh năng lực lớn lao....." điều này chính tôi đã thực nghiệm và minh chứng được trong suốt nhiều năm qua và kính xin được chia sẻ cùng các bạn trong niềm vui của người học Đạo 

Huệ Hương 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/02/2021(Xem: 8167)
Ta hãy tự thoát ra khỏi thân mình hiện tại mà trở về lúc ta mới được sanh ra. Trong phút giây đặc biệt đó ta là gì? Ta vừa được chào đời, được vỗ mông để bật tiếng khóc là phổi ta hoạt động, mọi chất nhớt trong miệng được lấy ra và không khí vào buồng phổi: ta chào đời. Thân ta lúc đó là do 5 uẩn kết tạo từ hư không, 5 uẩn do duyên mà hội tụ. Cơ cấu của thân thể ta là 7 đại đất nước gió lửa không kiến thức. Cơ thể ta mở ra 6 cổng (căn) để nhập vào từ ngoài là 6 trần để rồi tạo ra 6 thức.
14/02/2021(Xem: 10921)
Nhân đọc bài về tuổi già của Đỗ Hồng Ngọc Bác sĩ y khoa, tôi mỉm cười. Mình cũng thuộc tuổi già rồi đấy!! Các bạn mình cũng dùng chữ ACCC= ăn chơi chờ chết vì vượt qua ngưỡng tuổi 70 rồi. Vậy theo BS Ngọc là làm như vậy cũng thực tế đó nhưng có thật là hạnh phúc tuổi già không? Bạn có đủ hết, con cái thì hết lo cho chúng được nữa rồi, chúng tự lo lấy chúng. Tiền bạc thì hết lo được nữa rồi có bấy nhiêu thì hưởng bấy nhiêu.
14/02/2021(Xem: 8655)
Phật giảng thuyết có ba phương cách: a. Giảng trực tiếp như các kinh đạo Phật Nguyên thủy, b. Giảng bằng phủ định, từ chối là không và phủ định hai lần là xác định tuyệt đối. c. Giảng bằng biểu tượng, đưa câu chuyện cánh hoa sen hay viên ngọc trong túi người ăn mày để biểu tượng hoá ý nghĩa sâu xa của kinh. Phương cách thứ ba này là kinh Pháp Hoa. Có nhiều biểu tượng nhưng nổi bật nhất là cánh hoa sen là biểu tượng kinh Pháp Hoa.
10/02/2021(Xem: 14323)
Long Khánh là một thị xã ven Đô, Phật giáo tuy không sung túc như các Tỉnh miền Trung Nam bộ, nhưng sớm có những ngôi chùa khang trang trước 1975, do một số chư Tăng miền Trung khai sơn lập địa. Hiện nay Long Khánh có những ngôi chùa nổi tiếng như chùa Hiển Mật hay còn gọi là chùa Ruộng Lớn tọa lạc tại Thị xã Long Khánh, chùa Huyền Trang, tọa lạc tại ấp Bàu Cối, xã Bảo Quang,.…Nhưng điều đáng nói là một ngôi Tam Bảo hình thành trong vòng 5 năm,khá bề thế. Qua tổng thể kiến trúc và xây dựng, không ai ngờ hoàn hảo trong thời gian cực ngắn, đó là Tịnh xá Ngọc Xuân, do sư Giác Đăng,đệ tử HT Giác Hà, hệ phái Khất sĩ, thuộc giáo đoàn 5 của Đức thầy Lý.
08/02/2021(Xem: 10569)
Hình ảnh con trâu tượng trưng cho tâm ý của chúng sinh. Mỗi người ai cũng đều có một con “trâu tâm" của riêng mình. Và cứ như thế pháp chăn trâu được nhiều người sử dụng, vừa tự mình chăn vừa dạy kẻ khác chăn. Vào cuối thế kỷ mười ba, thời nhà Trần, trong THIỀN MÔN VIÊT NAM xuất hiện một nhân vật kiệt xuất. Đó là Tuệ Trung Thượng Sĩ tên thật là Trần Tung, ông là một thiền sư đắc đạo. Ông là người hướng dẫn vua Trần Nhân Tông vào cửa Thiền và có nhiều ảnh hưởng đến tư tưởng của vị vua sáng lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử này.
08/02/2021(Xem: 7859)
Sau khi đạt được Giác ngộ, Đức Phật nêu lên Bốn Sự Thật và sự thật thứ nhất là "Khổ đau". Khổ đau ẩn chứa trong thân xác, bàng bạc trong tâm thức của mỗi cá thể con người và bùng ra cùng khắp trong thế giới: bịnh tật, hận thù, ích kỷ, lường gạt, đại dịch, bom đạn, chiến tranh... Sự thật đó, khổ đau mang tính cách hiện sinh đó, thuộc bản chất của sự sống, gắn liền với sự vận hành của thế giới. Sự thật về khổ đau không phải là một "phán lệnh" hay một cái "đế", cũng không mang tính cách "kỳ diệu" gì cả, mà chỉ là một sự thật trần trụi, phản ảnh một khía cạnh vận hành của hiện thực.
07/02/2021(Xem: 10062)
Nhà thiền có danh từ Tọa Xuân Phong để diễn tả hạnh phúc khi thầy trò, đồng môn, được ngồi yên với nhau, không cần làm gì, nói gì mà như đang cho nhau rất đầy, rất đẹp. Danh từ đó, tạm dịch là “Ngồi Giữa Gió Xuân” Mùa Xuân chẳng phải là mùa tiêu biểu cho những gì hạnh phúc nhất trong bốn mùa ư? Hạ vàng nắng cháy, vui chơi hối hả như đàn ve sầu ca hát suốt mùa để cuối mùa kiệt lực! Thu êm ả hơn, nhưng nhìn mây xám giăng ngang, lá vàng lả tả, tâm- động nào mà không bùi ngùi tưởng tới kiếp nhân sinh?
07/02/2021(Xem: 8582)
Chú mục đồng chậm rãi bước xuống sông. Bên cạnh chú, con trâu lớn nhất đàn ngoan ngoãn xuống theo. Đôi mắt hiền lành của nó nhìn chú như mỉm cười, tin tưởng và thuần phục. Những con trâu bé hơn lại nhìn bước đi vững chãi, an lạc của con trâu đầu đàn mà nối nhau, cùng thong thả qua sông. Đây là khúc sông cạn mà chú đã dọ dẫm kỹ lắm. Đáy sông lại không có những đá nhọn lởm chởm có thể làm chân trâu bị thương. Bên kia sông, qua khu rừng có những cội bồ đề râm mát là tới đồng cỏ rộng. Mùa này, sau những cơn mưa, cỏ non vươn lên xanh mướt, đàn trâu gồm bẩy con mà chú có bổn phận chăm sóc tha hồ ăn uống no nê sau những giờ cực nhọc cầy bừa ngoài đồng lúa.
07/02/2021(Xem: 13642)
Khi những cơn bảo và áp thấp nhiệt đới hung hãn nhất vừa tạm qua đi, khí trời phương Nam cũng trở buồn se lạnh. Nhiều người cho đó là hoàn lưu của những cơn bão miền Trung mà tất cả con dân “bầu bí chung dàn” vẫn còn đang hướng về chia sẻ, nhưng ít người nhận ra rằng đó chính là cái se lạnh của mùa đông phương Nam, báo hiệu mùa xuân sắp đến nơi ngưỡng cửa của bộn bề lo toan hằng năm.
06/02/2021(Xem: 14486)
Mười bức “Tranh Chăn Trâu” trong phần này là của họa sư Nhật Bản Gyokusei Jikihara Sensei, vẽ vào năm 1982 nhân một cuộc thăm viếng thiền viện Zen Mountain Monastery ở Mount Tremper, New York, (Hoa Kỳ). Họa sư vẽ để tặng thiền viện. Các bài thơ tụng thời nguyên gốc của thiền sư Quách Am viết vào thế kỷ thứ 12. Thơ tụng được chuyển dịch ở đây bởi Kazuaki Tanahashi và John Daido Loori, sau đó được nhuận sắc bởi Daido Loori để mong tạo lập ra những hình ảnh và ẩn dụ cho thêm giống với phong cảnh núi sông ở quanh thiền viện Zen Mountain Monastery. Thiền sư Daido Loori là người lãnh đạo tinh thần và là tu viện trưởng của thiền viện này.