Gói lại đi

06/05/201915:38(Xem: 9073)
Gói lại đi


Gói lại đi 

chuabaoninhsungphuc_photo

        Trong không khí mùa xuân đang nở rộ, áng mây xanh lơ lững giữa tầng không, ta tìm về một khu rừng tịch mịch, lánh xa bao buộn phiền cuộc sống đầy khói bụi.

        Bỏ lại sau lưng những cung bậc thị phi đời thường, lang thang vân du tìm đến những thắng tích đã phế bỏ từ lâu qua bao nhiêu cuộc thăng trầm nhung nhớ.

       Tôi cùng phái đoàn Phật tử thuộc Đạo Tràng Liên Tịnh Nguyện, tìm về quê hương Tuyên Quang, nằm ở phía Tây Bắc, tham quan một số điển tại Thủy Điện Na Hang, trong đó ta tìm về chiêm ngưỡng vẻ đẹp đất trời.

       Ta nhận biết đựơc vị trí Na Hang, nằm trên địa bàn hai huyện Na Hang và Lâm Bình, thuộc Khu Du lịch sinh thái Na Hang có tổng diện tích 15.000ha trong đó bao gồm 8000ha diện tích mặt nước. 

    Hồ Na Hang - Lâm Bình có dung tích chứa nước lên tới hơn 2 tỷ m3, công suất 342Mw, sản lượng điện hàng năm đạt trên 1.295 triệu kw- là một trong những hồ thủy điện lớn nhất khu vực phía Bắc.

    Ai đến đây cũng phải du thuyền trên lòng hồ, du khách sẽ đến với nơi hội tụ của hai dòng sông trên khu vực lòng hồ thủy điện sông Gâm và sông Năng. Hình ảnh núi non điệp trùng với 99 ngọn núi được ví như “Hạ Long cạn giữa đại ngàn” (xã Thượng Lâm - huyện Lâm Bình). 

     Bên cạnh đó là những địa danh, sự tích đã đi vào lịch sử ở nơi đây như: Thác Khuổi Nhi, Khuổi Súng, đền Pác Tạ, đền Pác Vãng, hang Phia Vài, hòn Cọc Vài, vách đá Nàng Tiên - Chú Khách, động Song Long, những khu rừng nguyên sinh trải dài theo hai triền sông tạo nên cảnh sắc thiên nhiên thơ mộng, kỳ thú, hình thành nên những tour, tuyến du lịch dã ngoại, ngắm cảnh thiên nhiên bằng du thuyền đầy thú vị của du khách khi đến với Na Hang.

     Mừơi di tích tại khu vực lòng hồ Na Hang - Lâm Bình gồm Hang Phia Vài, động Song Long, thác Nặm Me (xã Khuôn Hà); hang Phia Muồn (xã Sơn Phú); đền Pác Tạ (thị trấn Nà Hang); chùa Phúc Lâm, Xưởng Quân khí H52, thắng cảnh Thượng Lâm (xã Thượng Lâm); Cơ quan Ấn loát đặc biệt Trung ương, Địa điểm sản xuất diêm tiêu (xã Năng Khả) đã được Bộ Văn hóa, Thể thao, Du lịch xếp hạng là di tích cấp quốc gia.

Nhân chuyến du xuân năm 2019, đến để thấy đất trời thong dong, tôi đã ghé thăm Đền Pác Tạ, Chùa Tam Bảo, chúng tôi ghé vào trong khung cảnh giữa trưa trời đứng bóng, những chiếc lá vàng rơi như đang mời gọi vẫy chào, từng con sóng vỗ nhấp nhô, lăng tăng trong từng ngọn gió.

Phái đoàn chúng tôi không may nắm cho lắm khi phải bị một trận cuồng phong, gió rất to, thuyền chúng tôi tấp vào bờ để tìm về nơi bến đổ, ta xem như duyên lành ngang đó, cảnh hữu tình đẹp mãi trong tâm.

Từ đó tôi nhìn ngắm đất trời, nhìn về trong cảnh đẹp của muôn ngàn trời mây, dường như chúng tôi có những cảm xúc an bình trong thời tiết ấy, ngắm nhìn ngọn núi đôi như hai bầu sữa mẹ bang tặng cho thiên nhiên đất trời.

Từ góc nhìn đó tôi đã cảm tác mấy câu thơ, qua bài: "Bấy Nhiêu Tình Cờ".

        ..."Na Hang ta ghé về chơi,

Núi mây nước lặng, đất trời dung thông.

        Ta nghe sóng vỗ thì thầm,

Ngầm mây bay giữa, muôn lần thênh thang.

         Na Hang thắng cảnh thiên đàng,

Ai về tìm lại, trăng vàng ngày xưa.

         Dẫu đời có nắng và mưa,

Dẫu tình tri kỷ, bao mùa tuổi trăng....."

Vâng cảnh tình là vậy, tâm hồn tôi thanh thản, thản nhiên trong từng con sóng, trong từng ngọn gió của đất trời tự do.

Kế đến, chúng tôi tìm về bên ngọn suối mơ, ngồi chơi trong tình tri kỷ, trong rong rêu phủ mờ hòn đá cuội.

Tôi đã tìm về nghe tiếng suối róc rách chảy vui tai, chảy vào tận biển trời nguồn cội, những áng mây chớm nắng làm thêm yêu đời trong nhân thế.

Tôi có nhớ về cách học từ bản tâm qua gốc nhìn, Kinh Hiền Nhân: Đức Phật dạy về cách chọn Bạn để kết thân. Bạn có bốn thứ:

Một là kết bạn như hoa; hai là kết bạn như cân; ba là kết bạn như núi; bốn là kết bạn như đất.

1.  Sao gọi là kết bạn như hoa? Khi bông hoa còn tươi tốt thì giắt trên đầu, khô héo rồi bỏ đi. Kết bạn cũng thế : hễ thấy giàu sang thì xu phụ theo, thấy nghèo nàn lại bỏ làm lơ.

 2. Sao gọi là kết bạn như cân? Khi để vật nặng thì đầu gục xuống, vật nhẹ thì đầu vổng lên, có qua lại thì cung kính nhau, không qua lại thì khi rẻ nhau.

3. Sao gọi là kết bạn như núi? Hòn núi vàng, loài chim thú tụ về, lông cánh được chói màu vàng rực. Kết bạn cũng thế : khi sang thời sang với nhau, khi vui đồng vui.

4. Sao gọi là kết bạn như đất? Tất cả mọi vật đều dựa đất mà sanh. Làm bạn để nuôi dưỡng, ủng hộ, giúp đỡ lẫn nhau để vượt qua mọi khó khăn gian khổ với nhau trong cuộc đời.

Vâng qua bốn cách kết bạn tôi chọn làm bạn như núi, để đất trời vốn chính là tự do.

       Bạn biết không, chuyến hành trình chúng tôi có những kỷ niệm êm đềm, dung dị, gói lại đi trong chút tình thân thương.

      Gói lại đi trong cảnh tâm đang nóng giận, đang buồn phiền, đang sân hận khó chịu trong tâm thì ta nên gói lại, để tự tình luôn có niềm tin yêu.

       Từ nguyên nhân trong vạn cảnh rong chơi đó thì tôi nghiệm thêm câu ví ca dao của người xưa chỉ dạy: "Đi một ngày đàng học một sàn khôn", thật hạnh phúc chúng tôi quá bộ cách Thuỷ Điện Na Hang, khoảng 40 km chúng tôi về ngược lại Huyện Chiêm Hoá, nơi có nhiều dân Tộc Tày, Mông, Kinh,...

       Nơi lịch sử ghi danh trong bao chứng tích Phật giáo Trùng Hưng từ thời Lý, đến để thấy và hiểu cho cuộc đời thịnh suy, hay hưng thịnh qua bao bàn tay và khối óc chuyển tánh.

      Chùa Bảo Ninh Sùng Phúc được xây dựng năm 1107 dưới thời vua Lý Nhân Tông (Càn Đức) niên hiệu Long Phù Nguyên Hóa.

Chùa Bảo Ninh Sùng Phúc là ngôi chùa cổ nhất hiện còn tìm thấy ở Tuyên Quang, là nơi còn lưu giữ được tấm bia thời Lý quý giá trên phạm vi cả nước. 

      Ngôi chùa do một dòng họ thế tập đứng ra xây dựng mà người chủ trì là Hà Hưng Tông, hậu duệ đời thứ 15 giữ chức châu mục châu Vị long. 

      Chùa do thái phó Hà Hưng Tông - Tri châu Vị Long, Phó Ký lang, Đô tri tả vũ vệ đại tướng quân, Kim tử quang lộc đại phu, Kiểm hiệu thái phó, Đồng quang trung thư môn hạ bình chương sự, kiêm quán nội quản nội khuyến nông sự, Thượng trụ quốc, thực ấp ba nghìn chín trăn hộ, thực ấp chín trăn hộ chủ trì xây dựng.

        Chúng tôi đến vào ngày 18-2-kỷ hợi, trong một buổi chiều xuân.

        Nhìn vào tâm Phật, tôi đã làm bài thơ:"Bên Phật Chùa Xưa."

        "Ta về bên Phật chùa xưa,

Bảo Ninh Sùng Phúc, Đại thừa kinh Tâm.

         Thuyền từ thế độ cõi lòng,

Sắc không mộng cảnh, bụi hồng trời mây.

         Dưới Thời thịnh trị Lý xây,

Gia thân Hà Tộc, Phật thầy chùa bang.

         Kinh không mây hoá trăng vàng,

Cực lạc tịnh cảnh, nghiêm trang bảo toà.

        Dòng mây ngưng tự hiện ra,

Hoa vân mây quyện, ta bà dạo chơi.

        Phật từ du hoá không lời,

Phật tâm trí nguyện, tìm nơi hồi đầu.

       Rằng xa Phật tổ bấy lâu,

Thăng trầm thời vận, một mầu tàng hiêu.

       Mịt mùng mây trắng thu chiều,

Phật về tánh sáng, nhân duyên trùng Phùng.

       Giữ gìn tánh Phật bao dung,

Tiếng chuông ngân vọng, đại hùng trang nghiêm.

       Gói tâm trong sạch thảm nhiên,

Gói tình dung dị, chu viên thửa nào.

       Lá vàng rụng lối lên cao,

Bàn chân bước nhẹ, tìm vào tánh không.

       Phật ngồi ngự giữa cõi lòng,

Chuông ngân mỏ vọng, tang bồng phiền ưu."

Qua gốc nhìn an tịnh chúng tôi đã có một bài học vô cùng giá trị, mang lại sự chuyển hoá nổi khổ niềm đau.

Gói lại đi, trong chuyến vân du ấy, tôi đã ghé lại thăm vị trụ trì Thích Thanh Hoà, nhưng cơ duyên chưa hội ngộ, thầy Trụ trì vì bệnh duyên đi vắng nên chúng tôi đành phải im lặng đi quanh ngôi cổ Tự Bảo Ninh Sùng Phúc.

Vô tình tiếng vọng đằng xa, một giọng nói quen thuộc. 

  • Mô Phật Bạch Thầy.
  • Tôi quay lại chấp tay và đáp Trả: A Đi Đà Phật.
  • Cho hỏi Đại Đức Trụ Trì có trong chùa Không ạ..?
  • Đáp: Bạch Thầy, thầy chúng con có bệnh duyên đang ở dưới xuôi ạ.
  • Chúng tôi mĩm cười và lắng nghe lời tâm sự từ một vị Phật tử độ ngoài tuổi 70.
  • Tôi hỏi rằng: Cụ Tên là gì..? Quy y Tam bảo chưa..? Trong đời sống tu học có gì hạnh phúc, an tịnh trong tự tâm không...?
  • Đáp: Dạ bạch thầy, con tên là Nguyễn Thi Lành, pháp danh Hiệu Diệu Tâm, con năm nay 68 tuổi, người dân tộc Tày, quy y với Hoà Thượng Bổn Sư Thượng Gia Hạ Quang. Chúng con tu học an vui, tụng kinh Bái sám bỏ những đều ác, siêng làm việc lành, tinh tấn nổ lực và tu học niệm danh hiệu chư Phật.
  • Bạch thầy, chúng con từ bé đến lớn mới có cơ duyên đi tham quan niềm Trung, vào xứ Nghệ, Hà Tỉnh, Quảng Bình thăm nhiều điển thắng tích lịch sử, con đi cùng với Đại Đức Thanh Phúc, trụ trì chùa An Vinh- tỉnh Tuyên Quang, con đi đến đâu thì làm thơ đến đó thầy ạ.

Chúng tôi lắng nghe từ Phật tử Diệu Tâm, nghe trong từng ánh mắt dung dị, qua lời bộc bạch chân thật, và nhìn từng chiếc lá.

  • Tôi Hỏi: Thế ở đây nhiều Phật tử không..?
  • Đáp: Bạch thầy, cả xã được 127 hộ mà chỉ có con đi quy, còn tất cả chỉ theo tín ngưỡng, con thì tu học và chăm sóc cho chùa, nhưng mà nhiều người họ không thích, nói con nhiều đều con đều bỏ ngoài tai, con tu học là học cái khó học, học cái khó nhẫn, học cái khó nghe, học cái chân lý giải thoát, học cái tâm yêu thương, gói lại đi tất cả những gì không hay chuyển tánh cho nó hay, thế mới là hạnh bồ tát Quán Âm, tu những hình tướng khó tu đó mới là cái của lòng bảo vệ Tam bảo, bảo vệ Tăng, bảo vệ cho chánh pháp mà thầy tổ giầy công vun bồi tạo dựng. 

Con đã làm trong câu nói Tốt khoe, xấu gói lại đi để tâm luôn thanh tịnh không vết bẩn, mỗi khi ai nói xấu Tăng con đều dùng câu nói cho em xin, gói lại đi, để tâm luôn trong sáng.

  • Tôi Hỏi: Chùa này nghe nói thiêng lắm, và có những đều kỳ diệu khiến cho ai về đây cũng ghé lại thăm chùa...?
  • Đáp: Bạch Thầy, chư tổ trải dài qua các mạng mạch, giữ gìn cho Đạo pháp, cho chánh pháp Hưng long, cho đất nước bình an, từ thời Lý đã có ngôi chùa này.

Cho nên tôi đã rút ra bài học trong câu chuyện của Phật Tử Diệu Tâm, qua bốn lòng tin tối thượng thuộc hệ tạng kinh Tăng Chi.

Xin mỗi ai đó có duyên để thực hành và sống trong đời cần gói lại đi.

".....Này các Tỷ-kheo, có bốn lòng tin tối thượng này. Thế nào là bốn?

1. Dầu cho các loại hữu tình nào, này các Tỷ-kheo, không chân hay hai chân, bốn chân hay nhiều chân, có sắc hay không sắc, có tưởng hay không tưởng, hay phi tưởng phi phi tưởng, Thế Tôn, bậc A-la-hán, Chánh Đẳng Giác được xem là tối thượng. Những ai đặt lòng tin vào đức Phật, họ đặt lòng tin vào tối thượng. Với những ai đặt lòng tin vào tối thượng, họ được quả dị thục tối thượng.

2. Này các Tỷ-kheo, dầu cho loại pháp hữu vi nào, Thánh đạo tám ngành được xem là tối thượng, những ai đặt lòng tin vào Thánh đạo Tám ngành, họ đặt lòng tin vào tối thượng. Với những ai đặt lòng tin vào tối thượng, họ được quả dị thục tối thượng.

3. Dầu cho loại pháp nào, này các Tỷ-kheo, hữu vi hay vô vi, ly tham được xem là tối thượng trong tất cả pháp, tức là sự nhiếp phục kiêu mạn, sự nhiếp phục khát ái, sự nhổ lên tham ái, sự chặt đứt tái sanh, sự đoạn diệt tham ái, sự ly tham đoạn diệt, Niết-bàn. Những ai đặt lòng tin vào pháp ly tham, này các Tỷ-kheo, họ đặt lòng tin vào tối thượng. Với những ai đặt lòng tin vào tối thượng, họ được quả dị thục tối thượng.

4. Dầu cho loại chúng Tăng hay hội chúng nào, này các Tỷ-kheo, chúng Tăng đệ tử của Như Lai được xem là tối thượng trong tất cả hội chúng ấy. Tức là bốn đôi tám vị, chúng Tăng đệ tử của Thế Tôn đáng được cung kính, đáng được tôn trọng, đáng được cúng dường, đáng được chắp tay, là vô thượng phước điền ở đời. Những ai đặt lòng tin vào chúng Tăng, này các Tỷ-kheo, họ đặt lòng tin vào tối thượng. Với những ai đặt lòng tin vào tối thượng, họ được quả dị thục tối thượng.

Này các Tỷ-kheo, đây là bốn lòng tin tối thượng."

Qua bài học trên, chúng tôi trở về trong mùa xuân an bình, trở về trong từng hạt mưa rơi trên vùng núi Chiêm Hoá, thuộc tỉnh Tuyên Quang thân yêu.

Gói lại đi là bài học cho tôi hôm nay và mai sau khi cần gì ta về gói lại để tự tình trong chuyến đò tử sinh.

Viết xong tại Tuyên Quang, nhân ngày 19/2/ năm Kỷ Hợi, ngày vía Đức bồ tát Quán Thế Âm.

Tk Thích Minh Thế

Hỷ Tâm Hải Triều 

Cẩn bút.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19/07/2010(Xem: 11355)
Đất nước ta có một lịch sử bốn ngàn năm văn hiến, Phật giáo Viẹt Nam có bề dày lịch sử hơn hai ngàn năm hoằng pháp độ sanh. Kể từ ngày du nhập đến nay, với tinh thần khế lý, khế cơ, khế thời, Đạo Phật đã thực sự hoà nhập cùng với đà phát triển của đất nước và dân tộc. Trải qua bao cuộc biến thiên, Phật Giáo Việt Nam cũng thăng trầm theo những thời kỳ thịnh suy của dân tộc, nhưng không vì thế mà việc hướng dẫn các giới Phật tử tại gia bị lãng quên.
17/07/2010(Xem: 12954)
Phận làm người xuất gia, việc đi cúng dường như xuất hiện đồng thời với chí nguyện phụng Phật, độ sanh. Đi cúng là đi đến nhà cư sĩ, đơn giản thì để chứng minh, chú nguyện cho một sở cầu nào đó của họ. Phức tạp hơn là thực hiện một lễ nghi nào đó như cầu an, cầu siêu, an vị Phật hay cúng nhà mới v.v… Đi cúng là một hiện tượng mà xung quanh nó xuất hiện nhiều quan điểm, thái độ đánh giá. Với một vài vị xuất gia, việc đi cúng dường như không phải là trách vụ cơ bản của hàng xuất sĩ, và do vậy họ đã cực lực lên án, thậm chí là cười nhạo, đả phá. Trong khi đó có một số vị khác tận lực, và thậm chí chấp nhận buông bỏ việc tìm cầu tri thức, thời khóa tu tập … để toàn tâm đi cúng khắp nhân gian.
01/07/2010(Xem: 19899)
Ở làng quê Việt Nam ngày xưa, khi làm mùa vụ, người nông dân có thể nhờ vài người trong thôn xóm đến phụ giúp mà không phải trả tiền. Chỉ cần đến phiên bên kia làm mùa vụ, hay sửa sang nhà cửa, hoặc bất cứ công việc nặng nhọc nào đó, thì bên này sẽ qua phụ giúp lại. Cái đó gọi là vần công. Cách thức này thật hay.
25/06/2010(Xem: 15178)
Cô Sue Dixon, một Phật tử người Úc, vướng phải căn bệnh hiểm nghèo, ung thư ngực, trong lúc dường như phải bó tay và hoàn toàn tuyệt vọng thì các Tăng sĩ Tây Tạng đã hướng dẫn phương pháp Thiền quán. Tuyệt vời thay, không lâu sau đó, cô bình phục và khỏe mạnh như xưa. Bài viết dưới đây, cô sẽ kể cho đọc giả biết quá trình loại bỏ bệnh ung thư như thế nào
17/06/2010(Xem: 14825)
Gần90 phần trăm dân tộc Miến đều theo Phật Giáo. Giữa khung cảnh xanh tươicủa đất Miến, người ta thấy vươn lên từ các đỉnh đồi dọc theo bờ sông hay trên thung lũng những ngôi chùa màu trắng. Ðời sống xã hội Miến hoàntoàn xây dựng trên nền tảng Phật Giáo. Tinh thần từ bi của đạo Phật đã thấm nhuần sâu xa khắp mọi tâm hồn dân Miến. Trong xã hội tăng già hay Phongyis chiếm một địa vị cao quý, quan trọng. Ảnh hưởng của họ chi phốikhắp các từng lớp dân chúng. Họ tham dự vào hết thảy mọi công tác từ thiện. Mỗi thôn xóm đều có một ngôi chùa gọi là Phong yikyaung để giúp đỡ, phát triển Phật sự trong vùng.
02/06/2010(Xem: 15135)
Một người bề ngoài trông có vẽ khỏe mạnh với vóc dáng hấp dẫn , diện mạo phương phi nhưng nếu trong lòng có điều phiền muộn , bất ổn về tâm lý thì không thể xem là có sức khỏe toàn diện . Và yếu tố tâm lý luôn luôn đóng vai trò cực kỳ quan trọng trong việc duy trì , bảo vệ sức khỏe .
01/06/2010(Xem: 12532)
Phóng sinh bắt nguồn từ kinh Phật Đại Thừa, thịnh hành ở Trung Hoa, Tây Tạng, truyền sang Nhật Bản và các nước láng giềng Triều Tiên, Việt Nam. Hoạt động phóng sinh dựa trên tinh thần từ bi và bình đẳng giữa chúng sinh, và quan niệm nhân quả của sinh tử luân hồi. Nếu vừa giữ giới sát, lại vừa phóng sinh thì công đức gấp bội.Những tỷ dụ kinh nghiệm cảm ứng về phóng sinh, sách sử nói đến rất nhiều.
27/05/2010(Xem: 15979)
Có người nói ngủ chiếm một phần ba cuộc đời, uổng phí quá! Đừng ngủ thì lợi hơn! Nhưng lợi đâu không thấy chỉ thấy mất ngủ vài ba đêm thì đầu óc không sảng khỏai để làm việc, năng suất thấp, mất ngủ lâu dài hơn thì dẫn tới bệnh tâm thần và cuối cùng thì thay vì cuôc sống dài ra lại bị rút ngắn đi một cách đáng tiếc!
15/05/2010(Xem: 15340)
Kinh Bốn Mươi Hai Chương - Thích Thanh Cát, Sau khi Đức Thế Tôn thành đạo, Ngài tự nghĩ : “Xa lìa mọi ham muốn, tâm được yên vui bình tĩnh. Tâm yên vui bình tĩnh là điều cao quý nhất. Chính Tâm ấy mới ở trong Đại-định để hàng phục mọi ma chướng.” Suy nghĩ xong, Đức Phật đến vườn Lộc-Giả nói pháp Tứ-đế, độ anh em ông Kiều Trần Như, năm người đều chứng đạo quả. Tiếp đó có vị Tỳ-khưu lại muốn hỏi những điều còn nghi ngờ, xin Phật chỉ bảo cho các điều phải trái. Vì vậy, Đức Thế-Tôn lại cặn kẽ dạy bảo khiến các vị Tỳ-khưu, ai nấy đều lĩnh hiểu rành mạch, và chắp tay kính cẩn đón nghe những lời Phật dạy.
09/05/2010(Xem: 20051)
Có người nói: "Cuộc đời như giấc mộng", có người nói "Cuộc đời như tấn trò", có người nói "Cuộc đời như hạt sương"; cũng có người nói: "Đời là bể khổ", đời người như "khách qua đường", cuộc đời như "mây trôi"! Nếu như những ví von này xác đáng thì cuộc đời quả đáng buồn biết bao.