Sống với nụ cười

09/03/201917:07(Xem: 18619)
Sống với nụ cười

 ducphathoasen

 

   Namo Buddhaya

 Tại trời sinh như vậy! 

 

Ông phú hộ kia có 2 người con rể.

Con rể cả tên Nho Thông là người thạo chữ nho.

Con rể thứ hai tên Chất Phác là một anh nông dân cần cù.

Một hôm muốn thử tài 2 con rể, phú hộ bèn bảo 2 người con rể

 đi thăm ruộng với ông. Đi một đỗi gặp bầy vịt đương lội dưới ao,

 ông chỉ bầy vịt rồi hỏi 2 người con rể :

 

- Tại sao con vịt lại nổi được trên mặt nước ?

Anh Nho Thông trả lời:

- Đa mao thiểu nhục tắc phù

 (lông nhiều thịt ít thì nổi)

 

Còn anh Chất Phác thì vắn tắt:

- Tại trời sinh ra như vậy.

 

Ông phú hộ tỏ ý khen ngợi Nho Thông là người có kiến thức.

Chất Phác không được khen, vẻ mặt kém vui.

 

Lại đi một đỗi nữa thấy cặp ngỗng đang kêu lớn. Ông phú hộ 

bèn hỏi: - Con ngỗng, tại sao tiếng kêu của nó lớn như vậy ?

Anh Nho Thông trả lời:

- Trường cảnh tắc đại thanh 

(cổ dài thì tiếng kêu lớn)

 

Còn anh Chất Phác lại vắn tắt:

- Tại trời sinh ra như vậy.

Ông phú hộ lại gật gù:

- Thằng cả có lý

 

Chất Phác nghe khen như vậy mặt điềm nhiên.

 

Lại đi một đỗi nữa thấy một tảng đá lớn bị nứt ra làm hai. 

Ông phú hộ lại hỏi:

- Tảng đá không ai đánh, tại sao lại nứt ra ?

Anh Nho Thông trả lời:

- Phi thiên đã tắc nhơn đã.

 (không phải trời đánh thì người đánh)

 

Anh Chất Phác cũng lại vắn tắt:

- Tại trời sinh ra như vậy.

Lần này ông phú hộ lại nức nở khen Nho Thông trả lời 

rất thông tình đạt lý và chê Chất Phác kém hiểu biết.

 

Chất Phác khoan thai, chậm rãi trả lời:

 

- Này này, cái gì “Đa mao thiểu nhục tắc phù”, vậy chớ 

chiếc ghe có lông lá gì đâu mà cũng nổi trên mặt nước ?

 

Cái gì “Trường cảnh tắc đại thanh”, vậy chớ con ểnh ương 

cổ cụt ngủn mà sao vẫn kêu lớn ?

Cái gì “Phi thiên đã tắc nhơn đã”, vậy chớ cái..  của vợ tui có 

ai đánh đâu mà nó cũng luôn miệng la hét chí chóe tối ngày?

 

Ông phú hộ gật gù: “ Ừ nhỉ, vợ tao cũng thế! 

Thằng này mít đặc nhưng nói cũng có lý. 

Giờ thì tao chịu mày rồi!!”

 

BÌNH :

 

Trong kinh Pháp Hoa có câu: ''Chư Pháp tùng bổn lai. 

Thường tự tịch diệt tướng.''

(Các Pháp từ xưa nay, tướng thường tự vắng lặng)

- Mọi thứ chúng ta nghe chỉ là khái niệm, chưa phải là thực tại

- Mọi thứ chúng ta thấy ''nhuộm màu'' quan điểm cá nhân,

 chưa chắc là Sự Thật.

Con người đặt tên cho sự sự vật vật rồi gây phức tạp vấn đề, 

chứ các Pháp xưa chừ tự chúng đâu có '' vỗ ngực xưng tên ''?

 

- Cái thấy của Thức vốn đa sự nên chìm trong thế giới 

khái niệm và sinh diệt

Cái nhìn của Trí vốn rỗng lặng nên sáng ngời nên

bât biến giữa diệt sinh...

 

biasachannhien_ttanhtue
Mô Phật- Xin giới thiệu Sách của Tánh Tuệ 

mới ''ra lò'' , xin mời bà con đọc ủng hộ 


Sống với nụ cười

 

Những lúc thân tâm mệt mỏi

Thật khó khăn nở nụ cười

Nhưng nếu nhoẻn môi cười được

Hoa lòng khô héo dần tươi!

 

Những lúc đời bạc như vôi

Bao thiệt thòi ta gánh chịu

Ngay đó, nếu biết mỉm cười

Xả buông tâm hồn nặng trĩu..

 

Cuộc đời ghét ghanh, đàm tiếu..

Đừng sống trong miệng người ta!

Nhẹ nhàng mỉm cười không nói

Nhìn áng mây trời lướt xa..

 

- Ai sống lỗi lầm với ta

Mỉm cười, lòng thêm độ lượng

Biết đây là cõi ta bà

Con người ưng gây nghiệp chướng!

 

Những lúc khổ đau, vất vưởng..

Cứ lạc quan một nụ cười.

Khi sống tốt theo điều thiện

Trời không tuyệt lộ con người!

 

- Hãy để tình thương lên ngôi

Ngày thêm nồng nàn nghĩa sống

Hồn như biển rộng bên đời

Nụ cười dưỡng nuôi hy vọng.

 

- Vẫn nghèo, nếu làm tổng thống

Mà luôn túng thiếu nụ cười.

Khổ đau kia là một chuyện

Ai cấm lòng mình vắng vui ?

 

Nụ cười điểm tô hạnh phúc

- Hôm nay bạn đã cười chưa?

Hay chăng miệng cười Ca Diếp

Còn nguyên, dù đã bao mùa...

 

Như Nhiên- 

Thích Tánh Tuệ

hoahuongduong_tttue
banhxephapluan_tttue


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/02/2017(Xem: 12386)
Rừng chiếm 31% diện tích đất của trái đất, là nguồn tài nguyên quý giá vô cùng của thế giới vì rừng đã tạo ra sự đa dạng về hệ sinh thái tự nhiên và phong phú các loài sinh vật; và là nơi nương tựa của hơn 1,6 tỷ người về lương thực, nước sinh hoạt, nước sạch, dược thảo, áo quần và nhà ở.[1] Không những thế, rừng giữ vai trò sinh thái cực kỳ quan trọng vì rừng giúp điều hòa không khí: cung cấp dồi dào lượng ô-xy cho con người và muôn loài động vật, vi sinh sinh vật đồng thời hấp thụ khí CO2 và những chất khí gây ô nhiễm làm sạch môi trường; chống sói mòn, hạn chế lũ lụt, hạn hán; duy trì tính ổn định và độ màu mỡ của đất; và bảo tồn nguồn nước mặt và nước ngầm.
17/02/2017(Xem: 12619)
Lạc là vui, an có âm là yên. An lạc là yên ổn trong vui sướng. Ai cũng muốn sống trong vui sướng, không ai muốn sống trong đau khổ. Sáng nay, đứng trên cầu Hàm Luông nhìn dòng sông nhẹ trôi mà cảm nhận mọi thứ đều an lạc.
14/02/2017(Xem: 14248)
Nếu ai hỏi tôi sợ điều chi nhất ? Tôi sợ nhiều.. bóng tối cõi lòng tôi - Danh lợi mất, tôi xem rằng chưa mất - Mất lương tri là mất đã nhiều rồi!
12/02/2017(Xem: 15445)
Quá trình cân bằng tự nhiên duy trì sự sống bị phá vỡ khi có sự can thiệp bất cẩn của con người vào thiên thiên. Những hoạt động của con người như khai thác quá nhiều nhiên liệu hóa thạch, nông nghiệp hiện đại như chăn nuôi, dùng thuốc hóa học, trừ sâu, diệt cỏ, khai thác rừng bừa bãi, các ngành công nghiệp nặng, ngành vận tải, vv… làm gia tăng đáng kể lượng khí gây hiệu ứng nhà kính, tạo thành một ‘tấm kính lớn’ phản chiếu ngược lại đốt nóng Trái đất của chúng ta, tận diệt “Đất Mẹ”.
11/02/2017(Xem: 14465)
Cuốn Tưởng niệm Ni trưởng Thích Nữ Trí Hải" của nhiều tác giả.
11/02/2017(Xem: 16307)
Có một mảnh đất (đúng hơn là khu núi và rừng) rộng chừng gần 20 héc ta, cách Thủ đô Băng Cốc của Thái Lan khoảng 300 km tại khu vực Khao Yai được biết đến là Làng Mai Thái Lan. Có người gọi vùng đất này là Pack Chong. Có người tìm về Khao Yai. Nhưng ai đó bắt xe về Làng Mai. Cả tây lẫn ta. Cả người Thái, người phương tây, lẫn người các nước khác nhau trên thế giới và người Việt.
08/02/2017(Xem: 13690)
Lẽ ra trưa nay tôi đã không gặp được Thiền sư Thích Nhất Hạnh bởi tôi luôn chọn cho mình 1 góc riêng trong trai đường để ngồi ăn trưa, tránh tối đa tiếp xúc với mọi người, để có thời ăn trưa thật sự trong chánh niệm. Tuy nhiên vừa đặt cơm xuống bàn thì thầy Từ Thông xuất hiện ngồi xuống ngay đối diện tôi. Dĩ nhiên rằng cả 2 thầy trò đã hoàn toàn im lặng và rất chánh niệm trong bữa ăn. Sau đó 2 thầy trò mới dành thời gian bàn về chuyện thiền, chuyện đạo. Đã hơn 12 giờ trưa.
08/02/2017(Xem: 25858)
Xưa nay KINH DỊCH thường được xem là sáng tác của Trung Hoa. ngộ nhận này kéo dài hơn 2500, nay phải được thay đổi cách nhìn để phù hợp với sự thực của lịch sử. KINH DỊCH LÀ SÁNG TÁC CỦA VIỆT NAM, TRUNG QUỐC CHỈ CÓ CÔNG QUẢNG DIỄN VÀ PHỔ BIẾN.
08/02/2017(Xem: 12497)
Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết Đêm qua sân trước một cành mai Đó là Xuân của Ngài Thiền Sư Mãn Giác, Xuân của Phật Pháp là vậy. Thêm một mùa Xuân nữa trôi qua trên xứ người, 42 mùa xuân viễn xứ. Chúng ta tự hỏi, mỗi một người đã góp công góp sức cho đời, cho đạo được bao nhiêu lợi tha. Trong kinh Đại Trí Độ Luận, đức Phật có dạy rằng: Mọi việc xảy ra trong đời này có thể tốt với người này mà cũng có thể trở thành xấu với người kia. Tất cả cũng đều do nhân duyên thành tựu và cũng từ nhân duyên nó cũng sẽ tan rã ra. Trùng trùng duyên khởi và trùng trùng biến hiện là vậy.
07/02/2017(Xem: 12962)
Nhân - quả là một hệ luận diễn tiến khá chặt chẻ, đành rằng nhân-quả tương tục, nhưng không chỉ đơn thuần nhân nào quả đó một cách đơn giản; ví dụ anh A bị anh B làm khổ vì kiếp trước anh B làm khổ anh A. Nếu truy nguyên mãi người nầy làm khổ người kia do người kia làm khổ người nầy, cứ lòng vòng kéo dài mãi thì nguyên nhân đầu tiên do ai và tại sao?