Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Tiễn Biệt Người Đi Xa

11/10/201721:59(Xem: 3125)
Tiễn Biệt Người Đi Xa
Tiễn Biệt Người Đi Xa
lotus-hoa-sen

Sáng nay, mở cửa đón một ngày mới, ngày mới có thực đang hiển hiện rõ ràng trước lục căn cùng lúc tiếp nhận, nên xin đừng nói đó là ngày của cõi chiêm bao hư ảo, của cõi vô thường giả tạm, tôi lại nhận được tin thêm một người hàng xóm đã qua đời. Một người mẹ, người bà, đã tám mươi năm sống với thế gian hỗn độn lổn ngổn sướng khổ buồn vui. Hết nợ hết duyên kiếp này rồi, thì bà xuôi tay nhắm mắt vĩnh biệt trần gian mà ra đi thôi.
Bên ngoài đường phố chính, cũng vừa có một đoàn xe tang ngang qua trước hẻm, thùm thụp tiếng trống từng hồi đập như tim đang thop thóp, nghe nao nao tấm tức như ai đó đang kêu lên lời dỗi hờn tiếc nuối, hòa cùng tiếng đờn cò đờn nhị da diết não nùng và dàn kèn đồng inh ỏi ngân vang...
"Một người đã ra đi. Không bao giờ trở lại."
Không biết từ bao giờ, hễ có đám tang ngang qua ngoài đường chính là lúc nào trong đầu tôi cũng vang lên hai câu đó, miệng lại còn buông tiếng ra nữa, quen rồi, kỳ lạ.
Cũng không biết từ bao giờ, ai bày ra, đoàn xe tang không đi từ nhà thẳng đến nghĩa trang như hồi xưa, mà bây giờ phải chạy một vòng phố trung tâm, ngang qua trụ sở cơ quan của người mới khuất bóng, hoặc một vòng đường ven biển tráng nhựa êm ái chạy dài hàng chục cây số, mới chịu tấp thuyền hạ neo trên vùng đất an nghỉ cuối cùng.
Đường nhựa chính chạy ngang trước hẻm lớn nhà tôi là một đại lộ, chạy thẳng xuống bờ biển có Tháp Trầm Hương, mà trước kia là Tượng Đài Liệt Sĩ, nên hầu như ngày nào cũng có đoàn xe tang ngang qua, có ngày đến hai, ba đoàn sáng chiều, cũng có khi hai đoàn ngang qua cách nhau chỉ chừng mươi phút.
Vậy là, những lúc đó, đang còn ở trong nhà, dù đang bận làm gì, tôi cũng ngừng tay, ngẩng đầu ngóng tai lên để lắng nghe tiếng nhạc tiếng đờn, rồi buông nên lời tiễn biệt:
"Một người đã ra đi. Không bao giờ trở lại."
Đâu cần biết người vừa ra thiên cổ là quen hay lạ, nam hay nữ, già hay trẻ, ở xa hay gần, sắp địa táng hay hỏa táng... Tôi chỉ cần biết đó là một người đã từng sống với mình trong thế giới đảo điên này, đã từng cộng nghiệp với mình mà hít thở cày cuốc giữa cõi đời ô trọc này, và đã từng cộng sinh với mình trên một thành phố biển của một đất nước nhỏ bé giữa tứ đại dương và ngũ đại châu, chút đó cũng là nhân duyên. Vậy thôi.
Sáng nay, thêm người hàng xóm lại ra đi không bao giờ trở lại, tôi lại phải chuẩn bị máy để ghi hình giờ phút tiễn đưa linh cửu của người đi ngang qua trước cửa nhà mình, rời khỏi con hẻm thân quen...
Trải lòng bát ngát yêu thương
Ghé thăm ám chướng, vấn vương vũng lầy
Duyên sinh lớn bé kiếp này
Tĩnh tâm chuyển nghiệp cho đầy hoan ca!

Tâm Không Vĩnh Hữu
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/09/201015:22(Xem: 3837)
Cuộchành trình miên viễn của kiếp sống trầm luân sáu nẻo luân hồi đã thôithúc rất nhiều người đi tìm những phương pháp để thoát ly khổ não. Hạnh phúc và khổ đau là hai thực trạng của cuộc sống mà con người luôn đề cập tới. Nhưng để biết được hạnh phúc là gì thì con người phải trực nhận ra được bản chất của khổ đau như thế nào rồi mới bàn tới phương pháp giải quyết khổ đau... Sau khi nhận lời thỉnh cầu của Phạm thiên, đức Phật dùng tri kiến thanh tịnh quan sát khắp cả thế giới. Bằng tuệ nhãn, Ngài thấy chúng sanh có nhiều căn tánh bất đồng...
22/09/201009:59(Xem: 4249)
Ngàynay,lễ Tự tứ không còn đơn thuần mang dấu ấn lớn dành cho chư Tăngtrong giới thiền môn sau ba tháng An cư kiết hạ hàng năm, mà nó đã thựcsự tác động mạnh vào đời sống đạo đức xã hội trong việc xây dựng nếpsống an lạc, hạnh phúc cho con người. Bởi vì, suy cho cùng thì giá trịcủa lễ Tự tứ là sự thể hiện việc quyết định nỗ lực hoàn thiện nhâncách, thăng chứng tâm linh và khai mở trí tuệ đối với mỗi cá nhân conngười trong cuộc sống vốn biến động không ngừng... Nguyên tắc của Tự tứ là phải thanh tịnh hòa hợp, do đó mọi hành giả trong buổi lễ này đều khởi lòng tự tín với chính mình và các vị đồng phạm hạnh khác.
22/09/201009:40(Xem: 2877)
Trongtấtcả mọi giá trị có mặt ở đời, thì giá trị giải thoát khổ đau làtối thượng nhất, mọi giá trị khác nếu có mặt thì cũng xoay xung quanhtrục giá trị thật này. Vu lan là ngày lễ khiến mỗi người, dù xuất giahay tại gia đều hướng tâm nguyện cầu, thực thi hạnh nguyện giải thoát.Từ điểm nhìn này, thông điệp giải thoát của lễ Vu lan đem lại có nhữngý nghĩa, giá trị cao quý mà ngày nay mọi người thường hay tâm niệm đến... Giá trị giải thoát đầu tiên cần đề cập đến là từ khi đạo Phật được thể nhập vào đời sống văn hóa nước ta thì lễ Vu lan của đạo Phật trở thành lễ hội truyền thống...
22/09/201004:11(Xem: 2510)
Bất cứ một việc làm gì, khi nhìn kết quả của sự việc, ta sẽ biết nguyên nhơn của việc ấy và ngược lại, nếu muốn biết kết quả của một việc xảy ra cho được tốt đẹp...
21/09/201013:19(Xem: 2949)
Gần đây, do có nhiều hình ảnh về Mạn Đà La chụp được trong các cuộc lễ cungnghinh Phật Ngọc cầu nguyện hòa bình thế giới tại các chùa ở hải ngoại và được đăng trên một số trang mạng điện tử toàn cầu, cũng như được phổ biến qua thư điện tử, có vị đã viết bài chỉ trích cho rằng đó là “hiện tượng mê tín không nên truyền bá,” đã làm một số Phật tử hoang mang không biết đâu là thật đâu là giả.
21/09/201003:14(Xem: 4528)
Sợ hãi và lo âu sinh ra bởi sự tưởng tượng của đầu óc bị tác động bởi ngoại cảnh. Cuộc đời là một bức tranh di động, mọi vật đều thường xuyên thay đổi, không có vật gì trên thế gian này đứng yên vĩnh viễn. Những người trẻ trung khỏe mạnh sợ phải chết sớm. Những kẻ già yếu sợ sống lâu. Hạng người trung niên mong muốn được an vui quanh năm. Những điều hân hoan thích thú qua nhanh. Những việc không vui thường tạo ra sự âu lo lâu dài. Những cảm giác làm cho đời sống thăng trầm theo cái bản ngã hư huyễn, giống như con rối múa theo sợi dây.*** Đức Phật đã dạy: " Tham muốn sinh ra lo âu Tham muốn sinh ra sợ hãi, Ai dứt sạch tham muốn Không còn lo âu sợ hãi "
21/09/201001:20(Xem: 2539)
Muốnngồi thiền, trước chúng ta phải biết lý thuyết, sau mới thực hành được.Tại sao chúng ta phải ngồi thiền? Phật dạy trong bốn oai nghi chúng ta đều tu được hết. Bốn oai nghi là đi, đứng, nằm và ngồi. Tuy nhiên trong số bốn oai nghi đó, các Thiền sư nói chỉ có ngồi là thù thắng hơn cả.
20/09/201016:19(Xem: 2701)
Bài viết dưới đây tóm lược lại hai câu chuyện được ghi chép trong kinh sách, tả lại những cảnh ganh tị, hận thù, tham vọng,... đã xảy ra khi Đức Phật còn tại thế.
20/09/201016:19(Xem: 6410)
Phật pháp như thuốc hay, nhưng tùy theo căn bệnh. Có điều, không phải như thuốc Tây, được bào chế như thế nào thì đồng loạt các người bệnh dùng như vậy, chỉ hơi khác nhau về cân lượng tùy theo thể trọng của mỗi người. Phật pháp tuy cũng một pháp môn có thể được truyền dạy cho nhiều người như nhau, nhưng để cho sự thực hành có hiệu quả hơn, cũng cần phân biệt thành phần xã hội, trình độ nhận thức, và kinh nghiệm từng trải của mỗi người mà phương pháp thực hành có thể một vài sai khác.
20/09/201016:19(Xem: 1965)
Đứng về mặt ẩn dụ một đóa mai, thiền sư Mãn Giác nhằm trao cho những người đi sau đức vô úy trước việc sống-chết của đời người, và nói lên sự hiện hữu của cái "Bản lai diện mục"...