Một Nỗi Đau Chung (thơ)

30/07/201619:07(Xem: 23520)
Một Nỗi Đau Chung (thơ)
MỘT NỖI ĐAU CHUNG
Moi-noi-dau-chung
 
Quê tôi nước Việt mến yêu
Giữa mùa mưa bão cũng nhiều đau thương
Biển đông sóng cuộn từng cơn
Hoàng Sa đâu thể tách rời Trường Sa…
Tôi viết lên đây!
Bài thơ trong nghẹn ngào nước mắt
Trong nức nở bi thương ai oán
Nói không thành lời
Ôi! Những chiếc áo đỏ màu LARUNG GAR thánh thiện
Những Tăng Ni Phật tử
Đã ngã xuống đất đỏ màu máu
Bởi những người lính đằng đằng sát khí
Những chiếc giày nhà binh tàn bạo giẫm đạp lên
Anh nhân danh ai?
Chị nhân danh ai?
Hỡi những người lính mất hết tình người
Các Anh các Chị sao bạo tàn hung dữ
Bắn giết Người tu hành phá tan cửa Phật
Lửa từ bi… lửa đốt cháy bạo tàn
Những ngọn đuốc sống
Của chư Tăng Ni Phật tử đồng bào Tây Tạng
Không khuất phục trước cái ác
Không hề sợ bọn ác nhân
Không chùn chân trước làn tên mũi đạn
Vẫn Bi Trí Dũng đứng lên thắng tiến
Để thắp sáng
Để đánh thức lương tri lòng người
Và tinh thần Đấu Chiến Thắng Phật
Để bảo tồn màu xanh của thánh địa
Để Đức Phật muôn đời còn mãi trong tim
Trên đỉnh đồi tâm linh
Trên đỉnh cao Phật giáo LARUNG GAR
Sẽ bất diệt còn mãi đến ngàn sau
Himalaya ơi tuyết phủ giá băng
Vẫn nghe trên đỉnh vô ngần Phật Quang
Tiếng kinh như Hải Triều Âm
Vang trên thung lũng thiết tha cội nguồn
Thiêng liêng sắc đỏ nhiệm mầu
Vượt xa thế sự lối vào Lạt Ma
Nguyện cầu thánh địa LARUNG GAR
Từ bi dập tắt hận thù sân si.
Thích Huyền Lan
(Việt Nam tháng 07/2016)
Ý kiến bạn đọc
30/07/201611:12
Khách
Tôi viết lên đây một nỗi đau chung
Mái nhà thế giới giặc Tàu tàn phá
LARUNG GAR nơi dạy dổ đạo từ bi
Máu đã chảy trên đất người Tây Tạng
Đất nước Việt bao ngàn năm văn hiến
Từng nô lệ giặc Tàu đã bao lần
Quyết đứng lên đòi quyền làm người
Cũng bi hùng theo từng trang sữ
Giữ nước nhà thoát nạn tôi đòi
Không lẻ ngày nay dân Việt cúi đầu
Chấp nhận cường quyền thống trị dân ta
Trước nạn xâm chiếm bởi giặc Tàu
Hoàng Trường biển đảo ta đã mất
Tín ngưỡng không theo liền bôi nhọ
Cấm cửa tất cả mọi dân quyền
Đưa đất nước vào vòng đen tối
Kinh tế bị trị cho giặc Hán
Khai thác tài nguyên đất nước ta
Phá hũy môi trường dân nước Việt
Còn đâu sự sống thế hệ sau
Không lẻ dân ta quên Bi Trí Dũng
Của bao tiền nhân máu đã đổ
Giữ sự sống còn đất nước ta
Hãy lấy chữ Bi của đạo từ
Lấy theo chữ Trí tâm mở rộng
Mang theo chữ Dũng tâm quật cường
Đưa nước Việt thoát vòng đen tối
Của bầy tham vọng quyền cai trị


KN
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/04/2016(Xem: 12624)
Dòng đời cứ cuồn cuộn hay lặng lẽ mãi miết TRÔI, và mọi cảm nhận tiếp thụ của con người vẫn cứ lan CHẢY bất tận theo thời gian, tưởng chừng chẳng phút giây dừng nghỉ, và nếu có chăng thì chỉ trong một thoáng xa xôi mơ hồ đâu đó, rồi cũng lao vào vòng xoay của bao ý niệm trong cuộc sống đầy vật vã, tranh đấu, bon chen, toan tính.v.v... như bánh xe càng đi tới là càng quay tròn trở lại.
31/03/2016(Xem: 18354)
Bài này tôi muốn tặng Phật-tử Xuân Trường và các bạn đồng tu là những người đã trải nghiệm cuộc đời khi tu hành ở Tây Tạng và phật-tử Phạm Oanh đang muốn kiểm nghiệm cuộc tu hành qua Kinh Diệu-Pháp Liên-Hoa cùng các bạn đồng tu ở Làng Phổ-Đà Liên-Hoa Tịnh-Độ thành phố Hải phòng và các bạn đồng tu xa gần.
31/03/2016(Xem: 15766)
Ngày đức Phật Thích Ca đản sinh là một ngày lễ trọng đại đối với một số quốc gia ở Châu Á có đông dân theo đạo Phật. Đón mừng Phật Đản, khắp nơi có những lễ hội được tổ chức rất trọng thể trang nghiêm, những hoạt động Phật sự tăng cường ráo riết, và các chương trình văn hoá -văn nghệ cũng diễn ra hết sức sôi nổi với sự đầu tư công phu và hoành tráng. Ngành Bưu chính của các nước này cũng không chịu thõng tay đứng bên lề để ngắm nhìn ngày hội lớn của tăng ni Phật giáo đồ, mà từ nhiều năm qua cứ đến những dịp đón ngày Rằm tháng Tư âm lịch là các bộ tem về đề tài “Kính Mừng Phật Đản” được phát hành rộng rãi làm náo nức bao người tôn Phật -kính Pháp- trọng Tăng.
31/03/2016(Xem: 13117)
Ông có xem biến cố mà chúng ta hiện nay thường gọi là "11 tháng 9" là chưa từng có không, một sự kiện đã làm thay đổi triệt để sự hiểu biết của chúng ta không? Trước tiên, xin bà cho phép tôi nói là tôi sẽ trả lời câu hỏi này của bà trong ba tháng sau biến cố[1]. Tuy thế, khi đề cập đến những kinh nghiệm của tôi liên hệ đến biến cố này, có lẽ cũng là điều hữu ich.
29/03/2016(Xem: 13594)
Ai đã từng trải qua nhiều khắc khoải, khổ đau trong cuộc sống mà vẫn có lòng tốt và sự nhiệt tình, là nấc thang thăng tiến của các bậc hiền Thánh trong dòng đời nghiệt ngã, là kho tàng quý báu cho người biết chịu khó, kiên trì, bền chí, và cố gắng đứng lên sau khi thất bại; ngược lại, nó là hố sâu vực thẳm cho những kẻ hay ỷ lại, cầu cạnh vào người khác, mà không chịu cố gắng nỗ lực vươn lên làm mới lại chính mình.
29/03/2016(Xem: 16730)
Không cần phải nói, Phật giáo tin tưởng ở tác dụng của cầu siêu. Thế nhưng, tác dụng ấy có giới hạn nhất định. Cầu siêu chỉ là một sức mạnh thứ yếu, không phải là sức mạnh chủ yếu. Vì thời gian chủ yếu để tu thiện làm thiện là thời gian khi người đang còn sống.
29/03/2016(Xem: 20950)
Giảng luận về bài “ Bình Ngô Đại Cáo” ( 曹鶴岱平 ) ( Great Proclamation of Đại Việt Victory over Northern Invaders, translated by Prof. Nguyễn Cao Hách – University of Saigon ) của Nguyễn Trải được viết vào tháng 4, năm 1985 , và đã được đăng trên nguyệt san Phổ Thông ở Toronto , Canada , số 12 và 13 vào tháng 4 & 5 , năm 1985
29/03/2016(Xem: 27355)
Thiền sư Thích Nhất Hạnh là nhà lãnh đạo Phật giáo có ảnh hưởng lớn trên thế giới. Thầy đi khắp thế giới để truyền dạy và viết hơn 100 cuốn sách về Phật giáo. Những lời dạy của thầy đầy tính chiêm nghiệm, rất gần gũi, thiết thực với đời.
28/03/2016(Xem: 17200)
"Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ" Cách đây hơn 10 năm, ông bà Trần Quãng Đại đã định cư tại Toronto, Canada, do một người con bảo lãnh. Ông cụ đã cho tôi một số sách và tài liệu nói về đất Cao-Lãnh đồng thời cũng kể lại cho tôi nghe những nơi và những điều ông đã biết trong quãng đời ông đã sống tại Cao-Lãnh và Sa-Đéc. Cụ nay đã 83 tuổi.
27/03/2016(Xem: 10376)
Ảo Ảnh Của Tâm Đối với quỷ sứ, cung trời là địa ngục còn địa ngục là thiên đàng. Đối với thiên thần, cung trời là thiên đàng còn địa ngục là địa ngục. Cùng một thứ mà kẻ thì gọi là thiên đàng, người thì gọi là địa ngục. Vậy thì cung trời và địa ngục đều giả, không thực.