Ăn Mày Cửa Phật

02/07/201607:17(Xem: 31432)
Ăn Mày Cửa Phật
blank
Namo Sakya Muni Buddha
 
Ăn Mày Cửa Phật
 
Có một ông Lão kéo một xe gạo nặng nề lê bước trên đường vừa đi vừa thở hổn hển​,​ 
vô tình bánh xe chao đảo ​vì ​va vào một cục đá bên đường, làm cả xe gạo​lật ngang.​ 
Ông lão cố hết sức nâng xe gạo lên, nhưng​ không nâng lên nổi. 
Ông mệt mõi​,​ mồ hôi nh​ễ nhại, trời nắng chang chang​.​ Ông ​bất lực,
ngồi bệch xuống đ​ường.​ ​​N​hìn xung quanh​, ô​ng thấy một ngôi Chùa​. 
Bên ngoài ngôi Ch​​ùa là những chiếc xe hơi lộng lẫy​.
 
Ông suy nghĩ và ​than: "​Có người vừa sinh ra thì đã giàu​, ​có kẻ làm lụng vất vả cả đời lại chẳng có gì!"
Một người phật tử ​đi ngang nghe thấy ​nên​  nói​ với ông: "Ông đã đến cửa Phật sao không vào 
thành tâm cầu nguyện, lại ngồi đây than thân trách phận!​ ​Người ta bảo Chùa đó rất thiêng, ​chính vì 
vậy​ mà khách thập phương cứ kéo đến ùn ùn"​.​ Ông Lão ​nghĩ mình đã bất lực trước cảnh nghèo túng 
và sự lật đổ của xe gạo, ​nên từ từ ​bước ​vào Chùa theo tiếng Chuông ngân​ trong lòng có rất nhiều 
điều mong ước​.
 
T​rước mắt ông nhiều​ người​ đang quỳ trước tượng Phật uy nghi khấn nguyện. 
Ông ​đứng nhìn​ ngơ ngác​. ​Một Vị tăng bước tới và ​hỏi: ​
"​Ông​ lần đầu tiên đến đây phải không​?"
Ông Lão: "Vâng! thưa Thầy lần đầu con đến nơi cửa Phật nên chẳng biết cầu nguyện ra​ ​sao​. 
Kính​ mong Thầy chỉ dạy!"
V​ị​ Tăng: "​Ông​ ​mong muốn điều gì?​"​ 
​Ô​ng Lão quay nhìn những người kia và nói: "Con cầu xin đức Phật ban phát sự ​c​ông bằng​.​"
Vị Tăng: "Công Bằng ư?"
Ông Lão: "Vâng! thưa Thầy. Con sinh ra trong một gia đình nghèo khổ​, ​
bần hàn không được học hành tử tế ,từ bé đã phải tự mưu sinh.​ ​
Lớn lên lấy một người vợ nghèo và nai lưng làm lụng như trâu bò, để nuôi bầy con nheo nhóc. 
Cuộc đời khốn khổ cơ hàn cứ thế bám theo ​c​on dai dẵng.​ ​Trong khi có biết bao nhiêu người khác sinh 
ra trong một ​gia đình giàu sang, chẳng cần cố gắng mà vẫn sống suốt đời trong nhung lụa.​ ​Như vậy​ 
​thực là ​không công ​b​ằng​!​ Nếu đức Phật linh thiêng xin Người hãy ban cho ​c​on một ít may mắn của 
những người kia!​"​ - Vị Tăng: "Như ​những ​người kia ​ư​?"
Ông Lão: "Chỉ cần nhìn họ là đủ biết họ giàu sang quý phái cở nào rồi​. Những​ người 
nghèo khổ như ​con không thể hiểu nỗi họ làm gì mà giàu sang lắm vậy?​"​
Vị Tăng: "Cái đó ta không biết? nhưng khi tới đây họ cũng chỉ là ​ă​n mày cả ​mà thôi​.​"
Ông Lão:​ ​"Ăn mày ư? thưa Thầy​!​"
Vị Tăng: "Đúng​!​ Ăn mày Cửa Phật!"
Ông Lão:​​"Nhưng nhìn họ giàu sang Quý phái có thiếu gì mà phải đi ăn mày​?​
"
Vị Tăng: "Sống trên cõi đời này mấy ai thỏa mãn với những gì mình đang có. 
Không tin ​ông​ cứ lại gần họ xem​.​" Ông Lão tò mò đi tới gần​ vài người​,lắng tai nghe ​những 
lời cầu nguyện của họ.​
​-​
Một ​người đàn ông​ lớn tuổi mặc áo vest, thắt cà vạt trong rất chỉnh tề ​cầu nguyện : 
"Cầu xin đức Phật cứu giúp công ty con khỏi bị phá sản, hàng trăm gia đình công nhân đang 
trong chờ vào Công ty.​ ​Đang trông chờ vào sự ​l​èo lái của co​n. ​Mô Phật !"
 
- Một người ​đàn bà lớn ​tuổi khóc thút thít:
Xin ​Đức Phật​ rũ lòng từ bi cho con sức mạnh để chiến đấu với 
căn bệnh ung thư quái ác.​ ​Xin ​ngài ​đừng để con phải chịu những cơn đ​a​u hành hạ, dày vò".
 
- Một cô ​g​ái trẻ tuổi buồn rầu ủ rủ ​khấn nguyện​: "Năm nay con đã gần 30 tuổi , mà vẫn chưa có 
người yêu thương.​ ​Con vô cùng buồn tủi,​ ​con chỉ xin Ngài linh thiêng cho con chút dung mạo để 
con tìm được một tấm chồng.​ ​Xin N​gài​  ban phước, Mô Phật​!​"​
 
Ông nghe được nhiều người khác xung quanh ông đều có vấn đề đau khổ để cầu nguyện.​
Ông ​lão​ cảm động rơi nước mắt.​ Ông ​bật thốt lên:​ "Tội nghiệp quá​!​" 
 
​Ông trở lại bên cạnh vị Tăng và thưa: "Thưa Thầy họ cầu xin rất nhiều điều, hóa ra họ toàn là ăn mày thật. 
Con cứ nghĩ trên đời này ai cũng hạnh phúc hơn con, chứ ai biết được họ cũng có nhiều nỗi khổ đến thế. 
Ngẫm ra con còn có nhiều điều hạnh phúc hơn họ như sức khỏe, sự vô tư chẳng hạn.
 
Vị Tăng:​ "​Đúng vậy​! ​
Cuộc đời công bằng với tất cả mọi người. Nên biết ​an phận với thực tại và cố gắng hết sức mình
 để tự mình hóa giải những khó khăn trong cuộc sống​, đ​ó mới chính là một cuộc đời ​h​oàn mỹ​.​"
 
Ông Lão nghe xong ​t​ỉnh ngộ​! 
Ông bước ra khỏi chùa và không cầu nguyện điều gì cả.
 
Ông đã không cầu nguyện điều gì cả vì tự thấy mình có thể vượt qua được khó khăn đang có của 
mình. So với những người giàu có kia, khó khăn của ông thật là quá nhỏ bé.​Ông trở lại bên cạnh 
xe gạo. Khuân từng bao gạo ra khỏi xe kéo, rồi khi không còn bao gạo nào trên xe, rất dễ dàng 
ông nâng chiếc xe đứng lên vững vàng trên hai bánh xe và vác gạo để lên xe.
Ông kéo xe đi lòng thênh thang.
blank
 Như Tâm
 
Tâm như sông và sông như tâm
Lúc sóng xôn xao, lúc lặng thầm
Vui, buồn, sướng, khổ.. rồi xuôi chảy
Một người nhìn sông trôi quanh năm..
 
Mây như tâm và tâm như mây
Chợt đến, chợt đi giữa tháng ngày
Mây bay du thủ hay thường tại..
Xanh ngắt trời xanh không đổi thay.
 
Hoa như tâm và tâm như hoa 
Hương sắc bao phen để nhạt nhòa,
Một đóa sen lòng tươi thắm mãi
Ướm hỏi nhân hoàn ai biết qua ?..
 
Tâm như gió và gió như tâm
Trầm bỗng, vi vu khúc nguyệt cầm
Nỗi niềm thả gió ngàn phiêu bạt
U uẩn vì tâm.. bao thế âm..
 
Mưa như tâm và tâm như mưa
Rơi trên trần mộng đã bao mùa
Mưa chẳng ươm sầu, sao mắt lệ
Đâu lá sen còn giọt nước xưa ?
 
Tâm như đất và đất như tâm
Gửi rác, tung hoa vẫn lặng câm,
Nằm nghe đất thở từng tâm niệm
Nghịch, thuận, hề.. vô quái ngại tâm!!.
 
Thiên nhiên tâm, này tâm thiên nhiên
Lẽ Đạo hàm dung khắp mọi miền.. 
- Chiều lên núi thả thơ theo gió
Trải chút tâm tình với vạn niên..
Như Nhiên
Thích Tánh Tuệ
blank
blank
blank
blank
Kinh' chia sẻ cùng cả nhà hình ảnh Khóa tu 3 ngày tại Trung tâm Tu Học Thuận Pháp- 
Houston- TEXAS ( June 24, 25, 26. 2016 )
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
佛菩薩的願力之-南無大行普賢菩薩十大願 - LULUMACHA - lulumacha’s blog
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16/10/2019(Xem: 7801)
Còn nhớ trong kinh thường dạy " Ở nơi nào mà giáo lý Đức Phật chưa được truyền đến thì người ta cứ tranh chấp nhau và không thể mở rộng tâm mình". Dù cho anh em, cha mẹ có sống chung với nhau nhưng mỗi người đều sống tách biệt trong thâm tâm của mình . Họ luôn sống trong cô độc vì họ không có ai để nương tựa ( niềm tin ) và luôn nghi kỵ lẫn nhau nhưng .....một khi Phật pháp truyền đến hết thảy họ đều có thể trở thành bè bạn hay một người thân đích thực và một người vốn cô đơn nay bổng trở nên hạnh phúc vì chung quanh có nhiều bạn tốt, người thương tin yêu .
13/10/2019(Xem: 9276)
Trong cuộc đời này, nói rộng ra ở cõi Ta Bà này, từ Đông sang Tây, con người thường bị mê mờ hay mê luyến vào hình tướng bề ngoài và quên mất hay đồng hóa nó với thực tướng/bản chất/nội tâm ở bên trong. Nguyên do chỉ vì chúng sinh vọng chấp vào Sắc, Thanh, Hương, Vị, Xúc, Pháp mà sanh tâm mình (Kinh Viên Giác). Thí dụ: -Một cậu thanh niên thấy một cô người mẫu, hoa khôi, á hậu…đẹp như tiên nga giáng thế… tưởng đó là “người trong mộng” hay “người yêu lý tưởng”. Khi lấy về thì bao nhiêu tính xấu mới lộ ra, bao xung đột vì khác tính tình. Mối tình trong mộng nay biến thành “oan gia trái chủ” khiến cười đau khóc hận. -Một cô gái thấy một anh chàng hào hoa, đẹp trai, cử chỉ lịch sự…tưởng đó là “hoàng tử của lòng em”, lấy về mới tá hỏa ra đó là anh chàng Sở Khanh, tốt mã giẻ cùi…thôi thì vỡ mộng.
07/10/2019(Xem: 13551)
Tật bệnh. Có bệnh phải uống thuốc đó là chuyện đương nhiên. Uống thuốc để chữa bệnh, để mau hết bệnh. Nhưng thuốc tốt, uống đúng thuốc, đúng liều lượng thì mới có khả năng lành bệnh. Đây, không còn là chuyện đương nhiên, mà là sự mong muốn, lòng khát khao. Ai cũng ước mong không có bệnh. Khi có bệnh mong được gặp thầy giỏi, uống đúng thuốc và sớm khỏi bệnh.
05/10/2019(Xem: 15763)
Trong đời sống hằng ngày, chúng ta thường nghe những lời bàn tán có tính cách phê phán như: "Nhân cách của ông A thật là hoàn hảo" hay "Tư cách người đó không ra gì...." hoặc "Sống sa đoạ quá làm mất cả nhân cách" v.v... và v.v... Vậy nhân cách là cái gì? Thông thường, người ta giải nghĩa Nhân là người, Cách là tư cách, là phẩm chất, là giá trị, là tư cách làm người... Như vậy Nhân cách là một thứ giá trị, phẩm chất đạo đức của mỗi con người được xây dựng và hình thành trong suốt thời gian con người đó tồn tại trong xã hội.
03/10/2019(Xem: 16992)
Tâm thư kêu gọi trợ giúp em Đức, huynh trưởng GĐPT Phú Cát, Huế, Ở nhà máy HBI Huế có em Hồ Xuân Đức ( 140450), nhân viên may - Bộ phận Newstyle, cách đây cách đây 4 tháng, Đức phát hiện bị bệnh Wilson, một loại bệnh do di truyền gây ảnh hưởng gan, hệ thần kinh và kéo dài suốt đời. Mặc dù mới chỉ phát hiện cách đây 4 tháng, nhưng bệnh đã ảnh hưởng đến gan và hiện tại gan của em đã bị xơ ở giai đoạn cuối.
30/09/2019(Xem: 12680)
Nhà Thần kinh học người Ý - Do Thái đoạt giải Nobel 1986 " Khi già đi, thị lực con người kém đi ....nhưng sẽ NHÌN THẤY NHIỀU HƠN " Và gần đây tôi đã đọc được đâu đó rằng " Mỗi người già là một thư viện ". Lẽ ra câu nói trên đây chỉ đúng cho những bậc Cao tăng thiền Đức, khi các Ngài đã thâm sâu hiểu Đạo, nhưng các bạn ơi khi càng đi dần vào tuổi thu đông và khi tiếp xúc nhiều với tất cả các bạn cùng lứa tuổi và bạn sẽ thấy rằng nó đúng cho cả những người phàm phu như chúng ta nữa đó . Vì thật ra nếu con cái chúng ta muốn học hỏi kinh nghiệm từ bố mẹ chúng từ khi họ trải qua những khó khăn do cuồng lưu nghiệt ngã của cuộc sống trong đời và nếu họ chỉ cần muốn lưu trữ lại ..hẳn chứa đầy mấy tủ sách đấy , bạn ạ .
26/09/2019(Xem: 22831)
Nhằm tạo một cơ hội sinh hoạt chung để chia sẻ, truyền lửa cho nhau, và thảo luận một số đề tài liên quan đến công việc Hoằng pháp, Giáo dục, Văn học Nghệ thuật, Phật Giáo, và Ra Mắt Sách chung, một buổi sinh hoạt CÓ MẶT CHO NHAU 2 sẽ được tổ chức tại Tully Community Branch Library, 880 Tully Rd. San Jose, CA 95111, vào lúc 2:30--5:45 chiều, Thứ Bảy, ngày 19 tháng 10, 2019. Buổi sinh hoạt này gồm có các tiết mục như sau:
12/09/2019(Xem: 13595)
HT Thích Nhất Hạnh trong phần đầu của TRÁI TIM CỦA BỤT có dạy : " Mọi người, ai trong chúng ta cũng có đủ mọi hạt giống, có những hạt giống trung thành và cũng có những hạt giống phản bội . Những hạt giống này phải được tu tập, tưới tẩm cho những cái ác không còn môi trường phát triển thì ta mới có sự chuyển hoá và giúp ích cho mọi người " Và nếu như Ngài đã dạy cách nghe một bài pháp thoại là Hãy khoan dùng Trí năng phân biệt của mình để nghe mà phải để cho mặt đất Tâm của mình mở rộng thênh thang cho mưa pháp thấm nhuần thì phải chăng thưởng thức âm nhạc cũng vậy ( tuy nhiên bản nhạc bắt buộc nằm đúng trong hướng đi của mình đã chọn chứ không phải bất cứ loại âm nhạc nào )
07/09/2019(Xem: 12846)
Không biết vận mệnh tôi luôn phải sống trong cảnh mà người ta gọi là " một kiểng hai quê " không ? Dù tôi không muốn thế nhưng từ bốn năm nay từ khi con trai cả tôi do nhu cầu nghề nghiệp phải sống luôn tại Sydney và mua được một ngôi nhà có đất thật rộng để cất thêm cho tôi một gian nhà nhỏ mà tôi xem đó như một nơi đi về trốn mùa đông thật lạnh của Melbourne hay là nơi trú ẩn cuối cùng trong những ngày tuổi già tàn tạ chờ vào nhà dưỡng lão thì nhiều người bạn nửa như trách khéo nửa như khuyên bảo rằng ...chính tôi đã tự tạo cho mình thêm mối ràng buộc vì phải đi đi về về mỗi năm ba bốn lần ...
03/09/2019(Xem: 13118)
Ngày cuối tuần tôi thường rất thư giản vì không phải tuân vào kỷ luật của riêng mình ( phải thi hành đúng chương trình đã thiết lập ) giở lại chồng CD cũ, vô tình được nghe lại bản nhạc của cố nhạc sĩ Phạm Duy thật hay " Một bàn tay " do Duy Quang hát ( người con cả của Ông cũng đã qua đời trước Ông ) rồi lại nghe tiếp Duy Khánh với " Những bàn chân " lòng tôi chợt chùng xuống và thương cảm cho thân phận con người ....và chợt nhận ra đôi khi mình thật ích kỷ để ban tặng một lời khen , một lời cám ơn đến những người đã mang nghệ thuật âm nhạc giúp ta thư giản... giải trí quên hết đi những bận rộn ưu tư của cuộc đời ....