Chuyện Đời Thực Như Mơ! (thơ)

16/02/201621:00(Xem: 11007)
Chuyện Đời Thực Như Mơ! (thơ)

CHUYỆN ĐỜI THỰC NHƯ MƠ!

Tưởng nhớ Đức cố Trưởng lão Hòa thượng Thích Minh Châu
Tặng Hòa thượng Chơn Nguyên,Thiền viện Vạn Hạnh,Sài Gòn.

Ảnh của Trần Thoại Nguyên.

Thời trước 1975,lúc mới lên học Viện Đại Học Đà Lạt,tôi kết bạn thân tình cùng Trần Nhơn thường hay về chùa Linh Sơn ăn cơm chuà và tá túc phòng kinh sách của chú Trương Tâm Lạc qua đêm. Thỉnh thoảng tôi cũng lang bạt về Sài Gòn,có về thăm chơi cùng một vài vị sư trẻ rất say mê văn nghệ học thuật và sáng tạo. Có một tối chơi bài văn nghệ cho vui,vậy mà tôi cũng thua sạch túi! (Tối đó Bùi đại ca thu gom,hahaha!). Tôi đã lên gõ cửa phòng HT Viện trưởng xin tiền ăn bánh mì! Tất nhiên là HT mĩm cười hiền lành,hỏi nhỏ nhẹ mấy câu và cho tôi một ít tiền mua gì ăn cho đỡ đói ! Sau đó vài năm,chú Lạc theo HT Minh Châu về ĐH Vạn Hạnh rồi sau 1975 cùng theo HT Minh Châu về Thiền Viện Vạn Hạnh và tôi cũng thường về Thiền viện thăm Đại Sư,đẩy xe lăn trò chuyện với Người...Đến nay,Đức cố Trưởng lão Hòa thượng Minh hạ Châu đã viên tich,chú Trương Tâm Lạc ngày xưa đã là Hòa Thượng Chơn Nguyên,phó viện chủ Thiền Viện Vạn Hạnh! Mỗi cuối năm tôi lại ghé về thăm Thiền Viện thăm Sư Chơn Nguyên và tưởng nhớ Đức cố Trưởng lão Hòa thượng Minh Châu mà hồn lãng đãng như trong cõi mơ! 
Nên có một tuyệt thơ chiều cuối năm:

 

CHUYỆN ĐỜI THỰC NHƯ MƠ

Tưởng nhớ Đức cố Trưởng lão Hòa Thượng Thích Minh Châu
Tặng Hòa thượng Chơn Nguyên,Thiền viện Vạn Hạnh,Sài Gòn.

 

Cuối năm con ghé thăm Thiền Viện
Sảnh lộng hoa vàng tưởng áo Sư
Ngồi lặng hồi lâu nơi chánh điện
Bần thần chuyện cũ thực như mơ!

TRẦN THOẠI NGUYÊN

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/10/2013(Xem: 27980)
Có những ngày trong đời, người ta thả trôi lòng mình theo dòng cuốn dập dềnh bất định của bao cảm giác. Vui thì cười nói hồn nhiên, lộ vẻ sung sướng, buồn thì mặt dàu dàu cúi xuống để nước mắt rơi thành dòng. Điều đó chẳng có gì lạ, Còn vui buồn, còn cười khóc được thì hãy còn là con người.
11/10/2013(Xem: 16141)
Bệnh ( 病 ) là thuật ngữ chung cho cả Đông lẫn Tây y, Bệnh là là một cảm giác đau đớn, cả thể xác lẫn tinh thần. Bệnh là 1 trong 4 cái khổ ( Sanh 生, Lão 老, Bệnh 病, Tử 死 )của chúng sinh mà Phật đã dạy. Mà đã là chúng sinh thì ai cũng phải bệnh, hôm nay ta còn trẻ khỏe, nhưng một ngày nào đó khi đã đến tuổi già cũng phải nếm trải 1 đôi lần bị bệnh, hoặc hơn thế nữa. Bệnh là do Âm Dương mất cân bằng, Ngũ hành tương khắc, Tứ đại không hòa, bệnh khổ là một quy luật chung ở góc độ nhân sinh quan. Bệnh có thể chia ra 3 yếu tố :
11/10/2013(Xem: 17310)
Trước hết phải là sự độ lượng ...
11/10/2013(Xem: 21573)
Khi Phật còn tại thế, Ngài thường dạy các đệ tử như sau: _ Này các Tỳ kheo, có hai cực đoan mà người xuất gia cần phải tránh xa: + Một là đắm say các dục vọng, tham muốn thấp hèn, thô bỉ, có tính cách phàm phu tục tử, không dẫn đến đức hạnh Thánh nhân, không liên hệ đến mục đích tu tập, giác ngộ, giải thoát.
10/10/2013(Xem: 17194)
Đây là bài Kinh nói về hạnh nguyện độ sinh của Bồ tát Quán Thế Âm trong cõi Ta Bà giúp cho tất cả mọi người “quán chiếu cuộc đời” để đạt được giác ngộ, giải thoát.
04/10/2013(Xem: 11339)
Ai cũng nói rằng: ‘Sống mà không có mục đích, lý tưởng thà chết còn hơn!’ Để làm cho đời sống của mình thêm ý nghĩa, mỗi người chúng ta cần có một mục đích để sống. Có người sống vì con cái; có người sống cho gia đình, giòng họ; có người sống vì một lý tưởng, một chủ thuyết v.v… Nói tóm lại, bất luận chúng ta sống như thế nào, nghèo hay giàu, cao hay thấp, mình cần phải có một mục đích, một lý tưởng để sống. Bằng không, đời sống của mình thật là nhạt nhẽo, vô vị. Mình sống như cỏ dại mọc hoang, không mục đích, không hướng đi. Thật là đáng tiếc, thật là uổng phí cả đời người!!
30/09/2013(Xem: 21848)
Có người cho rằng tình yêu bất diệt, nếu lỡ đúng chắc của riêng ai chứ không phải cho tôi. Hai chữ "bất diệt“ với tôi chỉ đúng với "Trái tim bất diệt“ của vị Bồ Tát Quảng Đức vị Pháp thiêu thân và "Nụ cười bất diệt“ của Đức Dalai Lama người được thiên hạ xem như vị Phật sống của cõi Ta Bà