Tôi học được rằng

11/11/201507:53(Xem: 12536)
Tôi học được rằng

lotus 10

Tôi học được rằng
H.T Viên Minh

Thế giới như một tấm gương, bạn nhăn mặt với nó, nó nhăn lại với bạn, bạn mỉm cười với nó, nó mỉm cười với bạn...

 
Tự hiểu mình là điều quan trọng nhất.

Đừng mất thì giờ phân định việc thị phi cho rành mạch đen trắng trong khi tất cả đều chỉ là tương đối trong tục đế mà thôi. Cái đúng với người này có thể sai với người khác, cái phải ở chỗ kia có thể trái ở nơi nọ, cái đang đúng lúc này không hẳn sẽ đúng về sau v.v...*

Hãy xét đoán chính mình mà đừng xét đoán kẻ khác dầu họ tốt xấu thế nào đi nữa ...
 
Đừng là gì cả... Nếu là gì đó bạn sẽ đau khổ...Vì bạn sẽ khó mà sống với con người thật, với giá trị thật của chính mình....

Ai biết lắng nghe, học hỏi, chiêm nghiệm bài học của chính đời mình, dù khổ hay vui, dù thành hay bại, người ấy đang thật sự thiền, hay đúng hơn là đang sống giáp mặt với chân lý muôn đời

Đừng bám víu vào điều gì, vì bám víu là dính mắc, là trói buộc là đau khổ...Và là không còn thong dong tự tại nữa.

Thương và ghét, cả hai đều đau khổ bởi vì đều do tham ái gây ra. Muốn là khổ. Muốn mà không được cũng khổ. Ngay cả khi có được cái mà bạn muốn, cũng là đau khổ nữa, bởi vì khi được chúng, bạn lại lo sợ sẽ mất chúng.

Mỗi một vết thương đều là một sự trưởng thành. Mỹ phẩm tốt nhất là nụ cười. Nữ trang quý nhất là sự khiêm tốṇ. Trang phục đẹp nhất chính là sự tự tin!
 
Cái gì xuất phát từ trái tim sẽ đi đến trái tim.

Bí quyết lớn nhất của thành công là thành thật.
  
Cuộc sống muôn đời vẫn đẹp chỉ có cái ta ảo tưởng mới biến cuộc đời thành bể khổ mà thôi.

Cuộc sống vận hành khi bạn chọn những gì bạn đang có. Thật ra, những gì bạn đang có chính là những gì bạn đã chọn.  

Thế giới là một sàn diễn. Ai cũng phấn đấu để có một vai. Đừng nản lòng khi gặp những điều kiện bất lợi.

Đừng bận tâm về nhận xét của ai đó về mình.

Tâm là tên lừa đảo lớn nhất. Người khác có thể dối bạn nhất thời, tâm dối gạt bạn suốt đời. 

Hạnh phúc đích thực là ngay nơi thực tại đang là...
 
Nếu suốt đời chỉ lo chờ mưa bão, thì sẽ không bao giờ thưởng thức được nắng ấm. 

Đừng bao giờ so sánh cuộc đời mình với bất cứ ai, vì mỗi người là bài học nhân quả của chính cuộc đời của họ. 
 
Mỗi khi xa rời người thân yêu, hãy luôn nói lời thương yêu nhất, bởi có thể đó là lần cuối ta gặp họ.

Ngay cả khi trắng tay, ta vẫn có thể thấy được mình thật giàu có để giúp đỡ mỗi khi bạn bè cần đến. 

Đã là bạn thân, dù không làm gì cả..."lặng nhìn không nói năng" ta vẫn có những phút giây tuyệt vời khi bên nhau. 
 
Tình bạn chân thành sẽ mãi lớn lên dù cho có cách xa ngàn dặm, và tình yêu đích thực cũng thế đấy. 

 Mỗi khi ta rơi vào tâm trạng buồn, thương, giận, ghét...v...v...chỉ nhìn vào tâm như nó đang là...Đừng đặt tên, phán xét gì cả...Chính là ta đang trải nghiệm chân lý...
 
 Hoàn cảnh sống có ảnh hưởng đến việc hình thành nhân cách của chúng ta, nên hãy ý thức về điều đó.
 
Người trưởng thành có nhiều điều phải suy nghĩ với những kinh nghiệm đã qua, và có được những bài học rút ra từ đó, và không bao giờ quan tâm nhiều đến việc mình đã tổ chức bao nhiêu lần sinh nhật.
 
Chính sự mất mát, dạy cho chúng ta giá trị của mọi thứ.

Thế giới như một tấm gương, bạn nhăn mặt với nó, nó nhăn lại với bạn, bạn mỉm cười với nó, nó mỉm cười với bạn...

H.T Viên Minh
Ý kiến bạn đọc
13/02/201806:12
Khách
Theo đó khi đến một giai đoạn thành thục bạn sẽ hiểu rằng. Đi không biết mình đi mới là cái đi chân thật. Đứng nằm ngồi cũng như thế mà dụng công. Tức là mình chẳng chấp trước mình đang làm gì(tạm gọi theo nghĩa phương tiện là làm gì thì quên liền lun) thì còn cái gọi là đau khô hay vui buồn hay cái gì gọi là đi đứng nằm ngồi. Toàn là cái chân thật như nó đang là nó. Cũng như thế, mọi quy luật trên thế gian không phải có phật hay các thánh tăng mới có nó tồn tại. Dù phật không ra đời nó vẫn luôn tồi tại và chi phối vạn vật nhưng ta không phát hiện ra. Do đó công đức của chư phật và các vị hiền thánh tăng là vô lượng không thể nghĩ bàn vì không có họ thì những quy luật trên vẫn tồn tại như thường nhưng nếu không có họ chỉ cho mọi người biết thì vô lượng kiếp mọi người cũng sống mê mê, lơ lơ láo láo, lăn xăn lộn xộn mà không hiểu mình đang làm gì và cũng không hiểu cái sống cái chết là gì nên tạo ra vô lượng nghiệp xấu trên thế gian để rồi mọi thứ mê muội cũng tiếp theo đó quay vòng. Nam mô kính lạy trên 10 phương chư phật, bồ tát, aláhan, hiền thánh tăng
13/02/201806:00
Khách
Bạn cứ tiếp tục quan sát tâm mình nhé. Đến một thời điểm bạn sẽ hiểu vì sao phải buông cái tâm dán đối tượng của bạn( ví dụ như chuyên chú đi, chuyên chú nhìn, chuyên chú nghe.. ). Bởi vì tại sao phải chuyên chú trong khi ta không chuyên chú nhìn ta vẫn thấy, trong khi chuyên chú nghe ta vẫn nghe. Cái chuyên chú nghe, nhìn đó chính là những phiền não vi tế. Để hiểu lời mình nói thì bạn chỉ cần biết cái nghe mà không lựa chọn âm thanh thì bạn sẽ nhận ra. Ồ. Trong cùng một khoảnh khắc ta nghe đc cùng lúc rất nhiều âm thanh. Nên việc lựa chọn âm thanh để gọi là cái âm thanh ta thích hay ta ghét cũng chẳng còn. Vì nên hiểu rằng tất cả mọi âm thanh không phải vì ta chuyên chú nghe mà có mà cũng không mất đi khi ta không chuyên chú nghe(tức là lúc ta thích nghe âm thanh nào đó mà quên đi những âm thanh khác thực tế vẫn tồn tại) thì ta sẽ hiểu rằng tướng thích, không thích, chuyên chú lắng nghe tức toàn là những định kiến của quan của mình đưa vào cái nghe trung thực. Đó là những tướng phiền não rất sai biết. Mình phải cảnh giác với chính mình bạn nhé
13/02/201805:48
Khách
Bạn vô nhân si ơi. Theo mình hiểu thì cách làm dán tâm vào đối tượng của bạn là một điều tốt để kiềm chế những vọng tưởng thô (tức là để khống chế những suy nghĩ mông lung nó lôi dắt ta đi muôn nẻo, muôn phương trời xa) nhưng thực tập như vậy chỉ là bước đầu tiên chưa phải là rốt ráo bởi vì dán tâm vào đối tượng, tức là tâm ta đang cố gắng tức là vẫn còn chấp, dính mắc vào đối tượng nên làm ta mệt mỏi, mc dù khi có có thể những vọng tưởng không còn khởi lên nhưng đừng vui vẻ mà bằng lòng với nó vì vẫn còn những tướng vi tế của phiền não do có sự chăm chú. Nhưng đó cũng là cách hay để mình bước những bước đi đầu tiên. Đó có thể là một thành công nhưng đừng hài lòng vì còn nhiều thứ phiền não sai biệt khác. Nên hiểu rằng không ai dối gạt ta chỉ có tâm ta gạt ta suốt đời để cố gắng nhiều hơn
13/02/201805:39
Khách
Tôi có một vài ý kiến cùng trao đổi với bạn vô nhân si nhé
16/03/201709:36
Khách
Kính bạch thày :
Thày ơi, con muốn học đạo, con xin thay cho con được phép hỏi cách tu tập qua email của thày được không ạ. Con không biết địa chỉ email của thày con mong thày hoan hỉ thứ
lỗi cho con.
con Hoa Minh
16/03/201708:36
Khách
xin chào đạo hữu, có đạo hữu nào biết địa chỉ email của sư Viên Minh cho mình xin với.
Xin chân thành cảm ơn nhiều.
08/01/201716:49
Khách
Sư cho con hỏi Cái thực tại đang là.. Có nghĩ mình đang đi thi tâm mình chi thấy minh đang đi, và hoan cảnh xung quanh .Mình đang viết thì mình chu tâm việc viết.. Vậy có đúng không.. Nhưng khi con lam vậy con cam thấy có 1 sư cô gắng thi không còn tư nhiên vậy có phải cái tôi con muốn vậy, vậy có phải còn bản nga không..câu thư hai con hỏi : trong lúc đó con thấy tâm mình rất mệt mỏi ..con cam ơn sư
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/10/2015(Xem: 9308)
Tu là gì ? “Tu là quá trình: 1/ quán chiếu nội tâm, 2/ làm triệt tiêu bản ngã và 3/ chuyển hóa nghiệp lực của mình” đây là ba điều kiện tiên quyết, cốt yếu và tinh túy nhất, trong phận sự người tu.
30/09/2015(Xem: 9003)
Phật giáo Khánh Hòa từng tạo những sự kiện lớn trong bao năm qua, việc tổ chức kỷ niệm 25 năm thành lập trường Trung cấp Phật học điểm thêm dấu son vào giáo sử tỉnh nhà, như từng lưu dấu suốt thời chấn hưng Phật giáo mà Khánh Hòa là một trong những địa phương từng được các bậc chân đức như cố Hòa Thượng T.Đổng Minh, cố HT T.Trí Nghiêm, cố HT T.Chí Tín, cố HT T.Trí Thủ, cố HT T.Thiện Minh, cố HT T.Thiện Siêu, cố HT T.Huyền Quang... góp công hình thành Phật sự.
28/09/2015(Xem: 14401)
Hôm chủ nhật cuối tuần ngày 20.09.2015, lớp ngành Thanh Gia Đình Phật Tử Tâm Minh tại Chùa Viên Giác, Hannover do mình hướng dẫn đã thảo luận về đề tài "Duyên Khởi và Dòng người tỵ nạn tại Âu Châu". Vì sao mình chọn đề tài nóng bỏng này cho các em thảo luận? Bởi các em là những thanh thiếu niên đã có bằng tú tài hoặc đang học đại học, cần có một cái nhìn mọi sự kiện xảy ra trong cuộc sống hàng ngày, cũng như ngay chính bản thân mình bằng lăng kính giáo lý Phật Đà, để phát lòng từ bi rộng lớn, chứ không phải từ bi "có điều kiện"! Điều này sẽ giúp cho các em tăng thêm sự hiểu biết về giáo lý thực dụng của Đức Thế Tôn khi trao đổi với bạn bè khác trong trường. Là một Phật tử, ta nên tập quán chiếu mọi pháp thế gian qua lăng kính Phật Giáo, thì sẽ nhận ra được "Phật pháp không ngoài thế gian giác!"
27/09/2015(Xem: 9140)
Chùa Đá Vàng là kỳ quan tôn giáo của người Myanmar đồng thời là câu hỏi chưa có lời giải đáp của ngành khoa học địa lý. Chùa Đá Vàng hay Kyaiktiyo là điểm hành hương Phật giáo nổi tiếng thứ ba tại Myanmar, sau chùa Swedagon và đền Mahamuni, cách Yangon 200 km. Ngôi chùa nằm chơi vơi trên tảng đá khổng lồ ở vị trí chênh vênh cạnh vách núi cao 1.100 m. Những ai lần đầu nhìn đều cảm tưởng hòn đá sẽ lăn ngay xuống vực. Truyền thuyết Myanmar lý giải cho bố cục kỳ lạ này bằng câu chuyện của Đức Phật, tương truyền bảo tháp trên hòn đá chính là sợi tóc của ngài. Dù bạn có tin vào truyền thuyết hay không, trong khoa học địa lý đây là hiện tượng không thể lý giải.
27/09/2015(Xem: 16711)
Khi sống con người hay lãng phí thời gian làm những việc vô nghĩa, bởi lòng tham lam, ích kỷ của chính mình, tích chứa tiền bạc của cải nhưng không giúp gì cho ai? Có một con cáo đã phát hiện ra một chuồng gà, nó bèn tìm cách tiếp cận nhưng vì cáo nhà ta quá mập nên không thể chui lọt vào chuồng để ăn gà. Thế là nó đành phải nhịn đói suốt ba ngày liền mới có thể vào được chuồng gà. Sau khi vào được, nó đã ăn no nê để bù lại những ngày nhịn đói, giờ đây chiếc bụng của cáo đã phình to ra, nên không thể nào ra được nữa, thế là cáo đành phải nhịn đói trở lại ba ngày mới có thể ra khỏi chuồng gà.
25/09/2015(Xem: 13860)
Đức Đạt Lai Lạt Ma nói rằng ở tuổi 80 của tôi thuộc thế hệ thế kỷ 20. Những người trẻ dưới 30 tuổi thuộc thế hệ của thế kỷ 21. Ngài thừa nhận rằng thế hệ của thế kỷ 20 đã tạo ra nhiều vấn đề, bao gồm cả thiệt hại cho môi trường. Một số ý tưởng của họ, chẳng hạn như quan điểm cho rằng vấn đề có thể được giải quyết bằng vũ lực hiện nay là hoàn toàn lỗi thời. Đức Đạt Lai Lạt Ma từ bến phà Millbank Pier đi đến The The O2 Arena, Greenwich, Luân Đôn, Vương quốc Anh. 19/09/2015. (Ảnh: Jeremy Russell)
24/09/2015(Xem: 14301)
Khi chung ta bước đi, với tâm địa Từ Bi rộng mở mang theo, làm tất cả những việc lành cho tất cả chúng sanh là chúng ta đã mở rộng biên giới hòa bình ngày một dang rộng. Những bước chân ấy đáng gọi là những bước chân Từ Bi. Có những điều khi tiếp cận với Phật học, dù với bất cứ trình độ nào, chưa chắc một sớm một chiều mình hiểu ra ngay hết được. Đôi khi phải đợi đến nhiều chục năm sau, thậm chí gần hết đời người rồi mình mới bừng tỉnh về một điều giác ngộ chưa trọn vẹn. Khi xưa mình nghe kể chuyện đức Phật Đản sanh, dưới bảy bước đi đều nở bảy đóa hoa sen. Thần thoại, truyền thuyết hay hư cấu cho lung linh một sự kiện về đấng giáo chủ của mình; hãy cứ để đó. Sau này ghé sang Làng Mai, chạm phải những công án Thiền của Ngài Nhất Hạnh, chúng ta bắt gặp câu “Từng bước nở hoa sen” thì mới vỡ òa nhiều khúc mắc ngày xưa còn kẹt lại trong một góc tối của tâm trí nào đó.
24/09/2015(Xem: 12817)
Sau tiếng ré lên của cái chuông bấm ở cửa, mình đã nghe tiếng chìa khoá lách cách tra vào ổ khoá của cánh cửa song sắt ở bên trong. Một chập sau, cánh cửa "Trại Cải Huấn Thanh Thiếu Niên Phạm Pháp" (Jugendarrestanstalt, viết tắc là JAA) tại Nienburg nặng chịt, rít lên tiếng sắt cọ sát trên thềm xi măng, mở ra. Bước chân vào, vài câu chào hỏi trao đổi với cô giám thị. Cửa chánh đóng lại. Cô giám thị hướng dẫn mình đi qua một cánh cửa song sắt. Lại đứng chờ. Sau khi nó lại khóa lại, thì có cảm giác "mình đi lại tự do trong Trại Cải Huấn" được rồi! Tiến về phòng điều hành. Từ bên ngoài đã thấy ông "xếp" trại, ba nam giám thị, cô giám thị khi nãy; hai cô tác viên xã hội (Sozialarbeiterin) và thêm bốn thiếu nữ lạ mặt. Ông "xếp" trại giới thiệu bốn thiếu nữ lạ ấy cũng là tác viên xã hội ở các tù khác đến tìm hiểu kinh nghiệm hướng dẫn của "thầy JIP" - tên là Diệp, nếu đọc không bỏ dấu và theo âm Đức thì là "Dieb"; mà "Dieb" có nghĩa là "kẻ cắp"! Còn nếu phát âm tương đối đúng thì v
24/09/2015(Xem: 13035)
Phải nói thật rằng câu hỏi này lởn vởn trong đầu tôi nhiều lần, trong nhiều năm nay. Nghe có vẻ ngớ ngẩn. Mà cũng có thể tôi là người ngớ ngẩn. Ai đời lại đi đặt câu hỏi mà đứa trẻ học tiểu học cũng có câu trả lời thế này. Ấy thế mà khi ngồi tĩnh tâm tại ngôi chùa lớn nhất thế giới Borobudur, Indonesia câu hỏi này lại hiện về. Hiện về 1 cách rất rõ nét. Đây là lần thứ 3 câu hỏi này làm tôi trăn trở nhiều nhất.
21/09/2015(Xem: 10325)
Hơn hai ngàn năm trăm năm trước, Tu Bồ Đề kính cẩn đặt câu hỏi với Phật: “...Làm thế nào để an trụ tâm, làm thế nào để hàng phục tâm?” (Vân hà ưng trụ, vân hà hàng phục kỳ tâm?) thì Phật bảo rằng không có gì khó cả, các vị Đại Bồ tát đều hàng phục tâm bằng cách như vầy... như vầy...