Giun bò ra phố

31/10/201418:23(Xem: 9816)
Giun bò ra phố

lotus

Sáng nào tôi cũng đi thiền nhặt rác 2 - 3 vòng quanh công viên Nghĩa Đô, quận Cầu Giấy. Vừa thong thả bước những bước thảnh thơi, không vội vàng, không suy tư vừa nhặt rác, nếu thấy có.

Chân nhẹ bước, tay lượm rác, tay cầm rác, mũi hít thở không khí trong lành buổi ban mai. Hà Nội mùa thu đẹp lắm. Càng ngày tôi càng yêu mùa thu Hà Nội. Mùi hoa sữa vẫn thơm đầu ngày mới. Ánh mặt trời dần rạng tỏ sớm mai.

Tôi mê ngắm mặt trời mọc và lặn từ bao giờ chẳng biết. Dù ở đâu cũng thấy bình minh và hoàng hôn đẹp vô cùng. Bagan hay Aytthaya. Siem Riep hay Ngũ Hành Sơn. Mandalay hay Chieng Mai. Hồ Tây hay Bồ Đề Đạo Tràng. Bà Nà hay Lâm Tỳ Ni. Đẹp vô cùng và thấy tâm an lạc và thảnh thơi đến khó tả.

Tôi thiền nhặt rác theo cách riêng của mình. Chỉ môt mình lặng yên nhặt rác. Chỉ một mình hành thiền trong tĩnh lặng ban mai. Bởi tôi biết rằng bắt chước một người nào đó chẳng bao giờ dẫn tới sự hoàn thiện. 

Rác quanh hồ khá nhiều. Người ta cứ thản nhiên xả ra ra môt cách vô tư. Túi ni lông, vỏ hộp bánh, vỏ kẹo,…. Thôi thì đủ thứ. Mỗi mảnh rác nhặt lên tôi như trồng thêm được một cây hoa đep cho công viên Nghĩa Đô và cho đời.

Trồng một cây không thể hy vọng có hoa ngay. Một nhánh hoa cúc dại mọc ven đường không  thể thành hoa hồng, nhưng bông hoa cúc dại đó làm đẹp cho công viên, làm vui mắt hàng ngàn người đang đi bộ và tập thể dục mỗi sáng quanh hồ.

Tôi giật mình. Hay mình dở người. Hàng ngàn người vẫn cứ vô tư ném rác ra đường, ra phố, ra nơi công cộng không hề suy nghĩ. Vậy mà tôi lại lọ mọ ngày nào cũng đi nhặt rác. Tôi thấy mình là 1 con giun nhỏ. Giun tôi không muốn sống êm trong đất mà lại bò ra phố. Ở nền bê tông, asphal giun nào có sống được. Ở đây, giun chắc chết 90%.

Ừ thì mình là con giun bò ra phố. Mình khác người. Bởi người ta thường đi tìm sự chắc chắn bằng cách sống và ứng xử như mọi người quanh mình. Anh xả rác, tôi cũng xả. Có sao đâu. Ai cũng vậy mà.

Chúng sinh là vô minh. Hình như chúng ta vẫn thiếu hiểu biết về chính bản thân mình, và có vẻ như ai cũng muốn kéo dài tình trạng vô minh này mãi. Phải chăng đây là nguồn gốc của phiền não, khổ đau.

Và tôi quan sát trên đường đi thấy những con giun bò ra mặt đường gạch thật. Có những con đang chậm rãi bò. Có những con đã chết nằm trên lối đi. Giun bò ra phố đây thât rồi.

Thỉnh thoảng tôi thấy có người đi nhặt giun bỏ vào túi ni lông hay cái lọ nhựa. Thì ra họ nhặt giun làm mồi câu cá ngay trong hồ Nghĩa Đô. Ôi cuộc đời, ôi chúng sinh.

Đức Phật tìm ra 84 ngàn pháp môn để hợp với căn cơ từng người. Mỗi người có một nghiệp quả khác nhau, một quá khứ khác nhau. Rõ ràng chúng ta chọn cho mình cách tu hợp với mình nhất. Muốn gì thì muốn nhưng phải trên con đường từ bi và trí tuệ. Có từ bi mà thiếu trí tuệ cũng không được nhưng có trí tuệ mà thiếu đi tình yêu thương thì tu chắc cả ngàn kiếp cũng không đến đích.

Tu là lội ngược dòng là bơi ngược chiều. Tu là đối diện với bao khó khăn. Tu là khám phá bản thân mình là quay vào bên trong.  Nếu biết quay vào thì ta có thể khai ngộ.

Tôi – môt con giun bò ra phố, mỗi sáng đi thiề hành nhặt rác trong bình an không biết có lạ không. Chỉ tôi tự biết rằng tôi có an lạc trong mỗi bước đi, với từng hơi thở, trong mỗi động tác nhặt rác, gom rác và cho vào thùng chứa rác.

Một tin vui bất ngờ muốn chia sẻ với quý vị. Mấy sáng nay đi nhặt rác hầu như không còn nữa. Nhiều người đã nhặt rác cùng tôi. Ban quản ly công viên Nghĩa Đô cũng quét dọn liên tục. Tôi còn thấy các sáng có các bạn công nhân đi vớt rác và lá cây dưới hồ. Vui vô cùng. Thật sự vui.

Kinh nghiệm của cá nhân tôi: cứ âm thầm 1 mình thiền nhặt rác. Chỉ sau 3 tháng là có người hưởng ứng. Vậy nên, bây giờ tôi lại tìm công viên khác để thiền nhặt rác bạn ạ. Ai biết nơi nào nhiều rác báo cho tôi biết được không.

Giun tôi bò ra ra phố để bò qua phố. Bên kia đường là thiên đàng, là niết bàn. Biết là khó, là khổ là nguy hiểm nhưng giun tôi vẫn bò. 

TS Nguyễn Mạnh Hùng

CEO Thái Hà Books

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/01/2012(Xem: 18168)
Theo truyền thuyết, rồng là loài vật linhthiêng, có thần thông, có khả năng làm mưa, phun ra khói, lửa, thăng, giáng,ẩn, hiện, biến hóa lớn nhỏ một cách tự tại. Kinh điển Phật giáo có nhiều huyềnthoại về Đức Phật liên quan đến rồng, chẳng hạn như: Chín rồng phun nước tắmcho thái tử khi mới đản sinh, Rồng che mưa cho Phật, Phật hàng phục hỏa long,Long vương nghe kinh Thập thiện, Long nữ thành Phật…
18/01/2012(Xem: 13578)
Tưởng không có gì reo ca trong tâm mình. Một ngày đi ngang cổng một tu viện, thấy một thầy tu áo đà vừa bước vào cửa, tay nải khoác vai nhẹ nhàng...
15/01/2012(Xem: 14107)
Sự thể hiện đích thực về đờisống của người Phật tử không phải là ngôn ngữ, kiến thức mà là hành động. Tọathiền là quan trọng; giữ tâm điềm tĩnh, lắng dịu và nghiêm túc trong quá trìnhhành thiền là cần thiết, nhưng đấy không phải là nhiệm vụ khó khăn nhất. Nhiệm vụ khó khăn nhất ấy là đem tâm nghiêm túc ấy vào trong đời sống thường nhật... Phật giáo nhận thấy rằng tất cả mọi người và mọi chúng sanh đều phụ thuộc lẫn nhau. Mặc dù thân và tâm của mọi người khác nhau nhưng mọi người vẫn tương quan với nhau.
13/01/2012(Xem: 18191)
Theo truyền thống Phật giáo Nam truyền, sau khi nhận lễ phẩmcúng dường, chư Tăng thường chúc phúc cho Phật tử bằng bốn pháp: sống lâu,sắc đẹp, an vui và sức mạnh(1). Theo cách hiểu truyền thống thì sốnglâulà sự đạt thành Tứ thần túc; sắc đẹplà sự nghiêm trì giớiluật; an vuilà thành tựu Tứ thiềnvà sức mạnhlàthành tựu Ngũ lực... Theo Kinh Tăng Chi, muốn gia tăng tuổi thọ, sống lâu thì phải: làm việc thích đáng, biết vừa phải trong việc thích đáng, ăn các đồ ăn tiêu hóa, du hành phải thời...
13/01/2012(Xem: 13705)
Không biết Tết có từ bao giờ vàbắt nguồn từ đâu, nhưng đúng là Tết có một cái hồn. Dù sống ở đâu và làm gì,người Việt trên khắp thế giới ít ai không rạo rực mỗi khi Tết về. Tết cũng là ngày hội lớn của cả nước đã có từ ngàn xưacho nên cái hồn của Tết cũng là một phần cái hồn của đất nước. Trong Tết có mùivị đất và nước của quê hương... Nếu so sánh với sự nhớ ơn trong đạo Phật thì nội dung nhớ ơn của người Việt rất gần gũi. Bốn ơn trong đạo Phật là ơn Tam bảo, ơn nước nhà, ơn mẹ cha, ơn chúng sanh.
12/01/2012(Xem: 13661)
Trong bốn mùa, mùa xuân biểu hiện rõ nhất sự đổi mới: cây thay lá mới,thiên nhiên trẻ lại, trời đất trong sáng và dồi dào sinh khí… Thậm chí ngay cảngười ít cảm xúc nhất cũng phải theo thiên hạ mà làm sạch nhà cửa, ăn mặc mớisạch, đi đâu cũng phải làm ra vui vẻ. Trong ý nghĩ thì chúc nhau những điều tốtđẹp tích cực, loại bỏ những ý nghĩ thô xấu tiêu cực. Quét rửa vào những ngàycuối năm, rước lộc về, thắp hương cầu khấn, chẳng phải là muốn đem về nhà cáimới, cái hên để thay thế cho những cái cũ, cái xui xấu của năm vừa qua sao?... Đổi mới là chuyển hóa cái cũ thành cái mới, cái tiêu cực thành cái tích cực. Loại bỏ cái xấu, cái tiêu cực và tích tập xông ướp (huân tập) cái tốt, cái tích cực.
12/01/2012(Xem: 19573)
Xưng là Tứ Thiên Vương bởi vì bốn vị Thiên Vương này ở bốn hướng Đông Tây Nam Bắc. Tứ Đại Thiên Vương là thần tướng của vua trời Đế Thích, ở núi Kiền Đà La...
11/01/2012(Xem: 13431)
Đạo Phật đã tồn tại và phát triển 2600 năm kể từ khi Đức Phật giác ngộ lúc 35 tuổi. Giáo lý của Ngài được đặc trên nền tảng Từ bi và Trí tuệ qua sự chứng nghiệm của Ngài.
09/01/2012(Xem: 22319)
Con người và loài thú đều giống nhau: đói thì kiếm ăn,khát thì kiếm nước uống, cũng đều duy trì bản năng sinh tồn như nhau. Loài thúcũng biết tổ chức theo từng đàn để bảo vệ cho nhau. Chúng cũng có cảm xúc âu yếm, đùa giỡn bên nhau, đó làsự biểu lộ hạnh phúc của chúng. Nhưng chúng không biết tư duy, vì vậy chúng vẫnlà loài thú...
08/01/2012(Xem: 20262)
Lần đầu tiên, khi con trai tôi nói muốn đi tu, tôi rất ngạc nhiên. Đó là một buổi sáng chủ nhật, đầu xuân, khi chúng tôi như lệ thường đang trên đường đến thiền viện. Năm học mới sắp khai giảng, và nó sửa soạn vào lớp Ba. Khi đang đi với nhau, nó bỗng ngước lên nhìn tôi và nói: "Cha, làm ơn xin với Thầy dùm con". Đó là lần đầu tiên con trai tôi hỏi xin một điều gì giống như thế. Thường nó chẳng nói gì, trừ khi được hỏi đến. Mà hình như ý nghĩ muốn xuất gia không phải vừa chợt thoáng qua đầu nó. Tôi có cảm tưởng như nó đã nghiền ngẫm về điều đó một thời gian, và bây giờ mới nói ra.