06. Bình anh như Myanmar

28/03/201408:42(Xem: 9549)
06. Bình anh như Myanmar

Binh_an_nhu_Mien_Dien (1)Binh_an_nhu_Mien_Dien (10)Binh_an_nhu_Mien_Dien (11)Binh_an_nhu_Mien_Dien (2)Binh_an_nhu_Mien_Dien (3)Binh_an_nhu_Mien_Dien (4)Binh_an_nhu_Mien_Dien (5)Binh_an_nhu_Mien_Dien (6)Binh_an_nhu_Mien_Dien (7)Binh_an_nhu_Mien_Dien (8)Binh_an_nhu_Mien_Dien (9)

Chúng ta có thói quen, rời Hà Nội hay Sài Gòn náo nhiệt và ồn ào để về những vùng quê để đổi gió, để có được bình an. Nhiều người làm như vậy. Tôi cũng vẫn thế. Tuy nhiên cái bình an ở Myanmar khác xa so với bình an ở đất Việt. Tôi không biết tại sao.

Bạn đã được đến nước nào mà tại sân bay có đoàn âm nhạc dân tộc biểu diễn chào mừng bạn chưa. Trừ trường hợp bạn là thành viên đoàn của lãnh đạo quốc gia. Ấy vậy mà chuyện ấy xảy ra ở Myanmar. Câu chuyện là có thật. Một cảm giác nhẹ nhàng, thư thái, lâng lâng tràn dâng trong mọi thành viên của đoàn. Âm nhạc theo chúng tôi lên xe về khách sạn. Ai cũng thấy mình quá may mắn và hạnh phúc. Có người bảo, do lao động ở Myanmar được trả thấp nên họ sẵn sàng phục vụ hành khách. Người khác lại cho rằng người dân Myanmar hạnh phúc khi phục vụ, rằng họ đang mang hạnh phúc đến cho chính họ và khách phương xa. Tôi chỉ lặng im thưởng thước trọn vẹn.

Thời nay, ít đâu còn thấy xe bò, xe tay chở hàng từ máy bay về nhà chờ đợi bạn nhận hoặc chở hành lý của bạn từ nơi bạn check in ra máy bay để cất cánh. Lạ lắm. Tôi ngồi lặng lẽ ngắm những nhân viên hàng không Myanmar. Họ cần mẫn làm việc trong bình an đến lạ. Sân bay Myanmar giản đơn đến khó tin. Tất cả là thủ công. Là dùng tay. Nhưng rất nhẹ nhàng và bình an.

Khi máy bay hạ cánh tại Heho, xe kéo của sân bay kéo hết va ly, túi xách của chúng tôi ra thẳng xe bút. Thay vì chúng tôi nhận hành lý và tự xách hay đẩy ra xe. Chuyện này làm cho nhiều người đi Myanmar lần đầu ngạc nhiên. Nhưng thực ra đó là tấm lòng thôi mà: họ biết hành lý riêng đoàn chúng tôi là gần 20 kiện nên trả hết hành lý cho các khách lẻ, còn lại là đoàn Việt Nam. Họ giúp chúng tôi trong bình an và không có bất cứ đòi hỏi nào.

Đến với Bagan, chúng tôi đón nhận bình an đến lạ thường. Ngày nào cũng tôi cũng 2 lần ngắm mặt trời mọc và lặn. Trời Bagan về đêm khá lạnh. Chúng tôi mặc áo ấm để từ 3h30 lên xe ngựa hướng về ngôi chùa cao nơi đây và nhẹ nhàng trèo lên ngồi thiền sớm mai. Không khí trong lành và se lạnh. Những ánh nến được đoàn chúng tôi thắp lên ấm áp và tinh khôi. Chúng tôi im lặng ngồi thiền làm cho các bạn nước ngoài khác cũng thiền theo. Chúng tôi lễ Phật để các bạn phương tây cũng cùng lễ Phật. Chúng tôi niệm Phật và hầu như ai xung quanh cũng cùng niệm. Bình an và tràn đầy nặng lượng. Sớm mai đẹp làm sao.

Khi bầu trời ửng hồng là lúc chúng tôi im lặng nhất. Tất cả lặng im ngắm. Cả một rừng người im phăng phắc. Chợt tôi nghĩ, nếu mà ở Việt Nam hay chỉ cần có đông người Việt thôi thì quân ta tha hồ mà bình luận, chỉ chỏ, nói chuyện và… náo loạn. Ở đây ai cũng như ai: lặng im, dồn cả thân lẫn tâm thưởng thức. Bởi nếu mải bàn tán thì ai sẽ thay ta nhận bình an sớm mai.

Bình an khi mặt trời lặn. Ngắm hoàng hôn bình an lạ thường. Mặt trời đẹp kỳ lạ. Tôi ít thấy ở đâu mặt trời hiền dịu và long lanh như ở Myanmar. Cả ở Golden Rock lẫn Bagan. Cả ở hồ Inle lẫn Mandalay. Người phương tây đổ về đây hình như để ngắm cảnh và cảm nhận sự bình an. Tôi rất thích ngắm kinh khí cầu vào bình minh ngày mới nhưng cũng rất thích ngắm xe ngựa và những con đường nhỏ ngoằn nghèo đầy bụi khi trời chiều.

Tôi đã từng đi xe ngựa ở nhiều nơi khác nhau trên thế giới. Nhưng đi xe ngựa ở Myanmar là đặc biệt nhất. Nhất nữa là ở Bagan. Những người lái xe ngựa rất hiền lành và chất phát. Họ chăm và yêu ngựa vô cùng. Tôi rất xúc động thấy họ vuốt ve ngựa. Tôi ngạc nhiên khi thấy 1 anh nằm trọn dưới 4 vó ngựa. Bình an đến lạ kỳ.

Tôi vẫn nhớ bữa tôi tặng anh lái ngựa 2 bắp ngô đầu giờ sáng. Những tưởng anh sẽ ăn. Vậy mà anh đã bẻ ra cho ngựa ăn. Bắp còn lại anh không cất đi mà bẻ ra cho những con ngựa khác cùng đoàn, mỗi chú ngựa thưởng thức 1 miếng. Chao ôi, đẹp quá. Tôi cứ ngẩn người ra mà ngắm.

Trong 13 ngày có mặt trên đất Myanmar, ở đâu chúng tôi cũng thấy bình an. Dù Yangon hay Bago, dù Golden Rock hay Bagan, dù Mandalay hay Heho. Dù chốn đông người hay làng quê thì bình an cũng lan tỏa khắp muôn nơi. Tôi biết rằng bình an đó là do các Phật tử nơi đây tạo ra. Chắc chắn là vậy.

Những ngày cuối cùng đến với chúng tôi nhanh vô cùng. Chúng tôi nghỉ ngơi trên hồ Inle trong 1 resort đẹp đến lạ thường. Hồ Inle rộng lắm, có lẽ rộng dài hơn cả Biển Hồ của Campuchia. Chúng tôi tha hồ dạo chơi và ngắm nhìn nước, chơi với chim và cá. Chúng tôi ngồi trên bến uống trà nóng và sẻ chia. Chúng tôi bước những bước chậm và bình an trên những con đường nhỏ, dưới những tán cây xanh.

Resort này có quy định, khi có khách nước nào đến sẽ kéo cơ nước đó lên. Vậy là 3 ngày chúng tôi được thấy cờ Việt Nam. Ngồi bến hồ ngắm cảnh mà thấy an lạc và tự hào. Ai cũng muốn ở thêm Inle Resort thêm vài ngày nữa.

Về đến sân bay Tân Sơn Nhất trong cái nóng đất Việt, chúng tôi nhìn nhau và hỏi nhau: Bao giờ lại được quay lại đất nước Myanmar bình an nhỉ. Ước gì mỗi năm về đó một lần.


TS Nguyễn Mạnh Hùng – Công ty sách Thái Hà



Mời đón đọc các bài tiếp theo:

7, Tượng Phật ở Myanmar

8, Kinh sách và đọc như ở Myanmar

9, Bí mật Myanmar

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
29/09/2010(Xem: 12490)
Trong Phật giáo, Tiểu ngã hay Đại ngã, chỉ là những khái niệm giả danh. Nhưng cái giả danh được đông kết bởi tích lũy vô số vọng tưởng điên đảo.
28/09/2010(Xem: 12390)
Sắc là các màu sắc, hình dáng mà mắt tiếp xúc nhìn thấy mọi hình ảnh sự vật rồi sinh tâm phân biệt đẹp xấu, từ đó muốn chiếm hữu, nhất là lòng ham muốn về nam sắc, nữ sắc là đầu mối dẫn chúng sinh luân hồi trong sinh tử trong vô số kiếp. Từ ngàn xưa cho đến nay tình ái vẫn là thứ dễ làm cho con người mù quáng và si mê nhất, nên dễ dàng gây ra nhiều tội lỗi, do đó, rất nhiều câu chuyện thương tâm xảy ra làm đau lòng nhân thế. Cảnh nhồi da xáo thịt làm mất đi nhân cách của một con người, con giết cha, mẹ giết con, vợ giết chồng rồi kẻ tình địch giết hại lẫn nhau vì ghen tuông vô cớ. Con người càng ngày làm mất đi giá trị đạo đức do không tin sâu nhân quả, nên dễ dàng gây ra nhiều tội lỗi và làm khổ đau cho nhau.
28/09/2010(Xem: 19082)
Về hình thức, Tranh Chăn Trâu Mục Ngưu Đồ có trên mười bộ khác nhau, có bộ chỉ 5 tranh, có bộ 12 tranh, nhưng phổ biến nhất là những bộ 10 tranh.
27/09/2010(Xem: 16031)
Tập tục Sóc, Vọng theo chân những người Việt di dân khai phá vùng đất mới mà vào Nam bộ. Chính ở đấy, đã hòa hợp vào những con người tứ xứ và đất đai...
27/09/2010(Xem: 12690)
Các kinh luận thường dạy rằng, tất cả mọi loài chúng sinh đều có sẵn khả năng giác ngộ (Phật tính), nhưng vì bị các kiến chấp sai lạc làm cho mờ tối nhận thức...
27/09/2010(Xem: 14189)
Những ngày đầu tiên trở lại Los Angeles sau gần hai chục năm, tình cờ tôi có mua được một số sách của một vị Đại Lạt ma Tây Tạng tên là Tarthang Tulku viết thẳng bằng tiếng Anh và xuất bản tại Califomia từ khoảng năm sáu năm nay thôi; cảm giác đầu tiên là một niềm vui mừng khôn tả khi nhìn thấy một vị tu sĩ Phật giáo viết văn thuyết giảng Phật Pháp qua một văn khí hùng mạnh và ngôn ngữ giản dị trong sáng như lưu ly và những vấn đề trầm trọng nhất của nhân loại hiện nay đã được đặt ra và giải quyết một cách triệt để.... Khi những trực nhận nội tại mình trở nên rõ ràng và thông suốt hơn thì sự tập trung tư tưởng sẽ giúp đỡ mình điều khiển tỉnh lực mình về hướng đi cần thiết.
26/09/2010(Xem: 11300)
Trong lịch sử Phật giáo Trung Quốc có vua Lương Võ Đế rất tin tưởng Phật pháp, song bà Hoàng hậu tên Hy Thị được vua yêu quý nhất thì tánh lại độc ác...
26/09/2010(Xem: 13985)
Từ trong lòng Tánh Không luận đi ra, người ta thử thay đổi các bình diện biểu lộ của nó, rồi qua những gì sẽ đạt được, trong lãnh vực suy lý cũng như trong lãnh vực sinh hoạt thực tế...
26/09/2010(Xem: 11927)
Phong trào phát triển một đường lối Phật Giáo mới, về sau này được gọi là Mahayana (Đại thừa), bắt đầu thành hình trong thời gian 250 năm, từ năm 150 TCN đến 100 CN...
25/09/2010(Xem: 13630)
Tượng Phật là để thờ, tất nhiên: như sự bày tỏ niềm tri ân, tôn kính của người Phật tử. Nhưng không chỉ thế, tượng Phật còn để chiêm ngưỡng: như một lối trang trí...